Truyen3h.Co

JD • Thiên Chương

30.

Madeenef

"Một rừng hoa mai nở.

Một bầy chim én đưa tin.

Chúa Xuân giáng trần thật xinh.

Năm rồi em trăng gầy.

Năm này em mới tròn trăng.

Đón xuân thấy lòng bâng khuâng.

Vì em biết yêu rồi chăng..."

(Bài hát Ước nguyện đầu xuân)

.

Mùng một Tết, cả tiệm may Viễn Đông xúng xính áo quần để đi đón Tết. Trần Nhật Đăng cũng được Trần Anh Chung đón sang nhà họ Trần để chúc Tết.

Họ hàng của Anh Chung đông lắm, tề tựu về với nhau chật kín hết cả nhà. Trần Anh Chung và Trần Nhật Đăng vừa đến cổng nhà đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả, con nít cũng cười đùa rồi chạy khắp cả sân nhà. Bất giác Đăng nó lại cảm thấy có chút lo lắng.

– Không sao, em đừng lo lắng gì hết! Cha má anh cũng thông báo cho họ hàng hết rồi, họ nói muốn xem mặt em lắm đấy!

– Em đang lo muốn chết rồi đây này!

– Không sao, anh biết là em làm được mà, anh sẽ ở bên cạnh em!

Trần Anh Chung xoa đầu nó cổ vũ, Trần Nhật Đăng thầm nghĩ nếu Anh Chung cứ ở bên cạnh mình thế này thì tốt biết mấy.

Trần Nhật Đăng cùng Trần Anh Chung bước vào nhà chính thì liền có người lớn để mắt đến hai người họ mà bắt đầu hỏi han đủ thứ.

– Ô, đây là bạn của Anh Chung à? Trông thằng bé lạ lẫm quá!

– Dạ thưa chị năm, đây là cháu Nhật Đăng, ra giêng sẽ là con dâu thứ của em đó chị!

Mẹ Anh Chung để ý thấy Nhật Đăng vừa bước vào nhà đã nhận được một câu hỏi hóc búa thì liền ra mặt giúp đỡ.

Trần Nhật Đăng quay sang bên cạnh đã không thấy Trần Anh Chung đâu thì liền thầm mắng cậu là đồ hứa leo. Nhưng khi nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài thì Đăng nó mới biết rằng Trần Anh Chung đang bị lũ nhóc nhỏ ngoài kia giữ lại mất rồi.

Nhật Đăng được kéo vào ngồi ở trung tâm bàn trà, xung quanh đều là cô dì chú bác của Anh Chung, nó nhìn ai cũng thấy lạ lẫm hết cả.

Cứ tưởng sẽ bị tất cả người lớn ở đó cùng nhau xúm lại điều tra lý lịch của mình nhưng hoá ra lại không phải như vậy. Bọn họ đều là những người có hiểu biết nên rất khéo trong lúc trò chuyện, luôn tạo cho Nhật Đăng cảm giác thoải mái nhất. Chính vì vậy mà Trần Nhật Đăng không thấy khó khăn chút nào hết.

.

Đến một hồi lâu sau khi Trần Anh Chung đã thoát khỏi đám nhóc nhỏ nghịch ngợm kia thì cậu mới có thể chạy vào nhà với ý nghĩ rằng mình sẽ đến giải vây cho em người yêu.

Nào ngờ vừa vào đến đã thấy Trần Nhật Đăng ngồi ở giữa cười nói vô cùng rôm rả cùng họ hàng của mình. Không biết vì bị mọi người chọc ghẹo chuyện gì đó mà lại khiến Trần Nhật Đăng cười đến chảy cả nước mắt.

Sau đấy là phần hấp dẫn nhất trong ngày hôm nay, chính là phát tiền lì xì cho con cháu trong nhà. Trần Trường An, Dương Hạnh Dung, Trần Anh Chung, Trần Nhật Đăng dù được xếp vào hội con cháu "lớn tuổi" nhưng chí ít vẫn là còn được nhận lì xì nên ai cũng hớn hở tranh nhau xếp hàng.

Thứ tự phát lì xì được xếp từ nhỏ đến lớn, chẳng mấy chốc mà đã đến lượt Trần Nhật Đăng lên nhận lì xì. Nó ngại ngùng nói mấy câu chúc Tết cho họ hàng của Anh Chung rồi họ vừa vui vẻ phát lì xì lại còn chúc phúc cho đám cưới sau khi ra giêng của nó và Anh Chung làm Nhật Đăng ngại đỏ hết cả mặt.

Đến khi tất cả đã nhận lì xì xong, Trần Anh Chung liền nhân cơ hội mà kéo Trần Nhật Đăng ra một góc để so xem ai được nhiều tiền lì xì hơn.

Trần Anh Chung luôn đinh ninh trong lòng rằng cậu là con cháu ruột trong nhà, chắc chắn sẽ được nhiều tiền hơn Trần Nhật Đăng. Nào ngờ Đăng nghe theo lời cậu mà mở ra hết mấy bao lì xì của mình, bao nào số tiền cũng nhiều hơn Trần Anh Chung làm cậu giãy nảy hết cả lên.

– Ơ Đăng, sao em được nhiều tiền lì xì thế? Họ hàng anh có đưa lộn cho em không đó?

– Ơ anh lạ quá, anh không được nhiều bằng em nên anh tị nạnh chớ gì?

– Chứ tại sao em lại được nhiều tiền hơn anh chứ?

– Là do em dễ thương quá đó!

Nói rồi Trần Nhật Đăng liền hất phần đuôi tóc của mình rồi đi ra chơi cùng mấy đứa nhóc nhỏ. Trần Anh Chung mặt mày đen thui, cậu u ám.

– Lộng hành, quá lộng hành! Xem tui sau này cưới em về rồi thì tui trị em như thế nào!

.

"Ô ô! Sáng hôm nay trên quê hương tôi.

Quê hương xinh xinh quê hương hữu tình.

Quê hương xinh xinh quê hương hòa bình.

Đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím.

Đẹp làm sao bướm bay chập chờn.

Đàn chim non véo von ngọn tre.

Khăn mầu son, áo mầu vàng.

Ơi, bà con đến xem mùa cưới!

Chân hài cong, tay dù hồng.

Lâu thật lâu mới thấy được một ngày vui!"

(Bài hát Đám cưới trên đường quê)

.
Trần Anh Chung hôm nay đã dậy thật sớm để chuẩn bị sang tiệm may rước dâu. Tất cả mọi người trong nhà đều háo hức xúng xính váy áo cho lễ cưới của cậu ba nhà họ Trần.

– Anh Chung à, nhanh lên đi con! Mình phải đi sớm kẻo lại trễ giờ lành đó!

– Con xong rồi đây má ơi!

Trên tay Trần Anh Chung là bó hoa cưới mà cậu đã đặc biệt chọn cho Trần Nhật Đăng.
Trần Anh Chung cùng cha má, dàn phụ rể và họ hàng của mình bắt đầu lên xe để sang nhà bên kia rước dâu.

Đoạn đường rước dâu không quá xa nhưng công tử Trần Anh Chung đã không thể ngăn lòng mình cảm giác mong chờ muốn được mau mau gặp người ta.

Đoàn xe của nhà chú rể vừa đến đã nhận được sự đón tiếp nồng hậu từ phía tiệm may. Tất cả mọi người trịnh trọng mà đứng trước cửa để đón gia đình chú rể vừa mới đến.

Đi đầu là cha má chú rể và má của Anh Chung đảm nhiệm luôn vai trò là chủ hôn. Theo sau là chú rể Trần Anh Chung tay cầm bó hoa cưới và dàn rể phụ bê tráp.

Khi đội hình bên chú rể đã ổn định, bà Trần liền ra hiệu cho dàn rể phụ trao những mâm quả sang cho những người bên tiệm may.

Những người bên tiệm may sau khi nhận được mâm quả từ gia đình chú rể thì liền mang vào đặt trước bàn thờ gia tiên của tiệm may.

Sau đó bà Hương mời tất cả mọi người vào bên trong. Bà Đào cũng đại diện mở từng tráp và giới thiệu cho mọi người từng mâm sính lễ mà gia đình họ Trần đã chuẩn bị thật tươm tất để dành tặng cho gia đình của Trần Nhật Đăng.

Trần Nhật Đăng lúc bấy giờ đang ở trong gian phòng để đợi bà Hương đích thân dắt tay ra mắt gia đình hai bên.

Hôm nay Trần Nhật Đăng mặc một bộ vest trắng vô cùng tinh tế và thanh lịch. Đăng được chị Thảo và chị Trâm trang điểm cho thật nhẹ nhàng và tự nhiên. Vì nó vốn dĩ là con trai, nó không thích bản thân mình trở nên quá nữ tính.

Bà Hương ân cần tiến đến dìu nó ra ngoài ra mắt gia đình hai bên. Trước khi đi hai má con còn không kiềm được xúc động mà ôm nhau nức nở.

– Đăng của má không khóc này, ngày vui thì không được khóc, sẽ xấu lắm đó!
Bà Hương vừa nói vừa lau nước mắt cho con trai nhỏ, Nhật Đăng nghe vậy thì lại càng mít ướt hơn.

– Má... hức, con thương má nhất!

– Rồi rồi má biết, má biết. Bây giờ mình ra ngoài ra mắt gia đình chú rể của con nhé?

– Dạ má!

Trần Nhật Đăng mỉm cười thật tươi, nó được bà Hương ân cần dẫn ra ngoài. Bà Hương nhẹ nhàng vén tấm màn, đồng loạt mọi ánh mắt đều hướng nhìn về phía này.

Trần Nhật Đăng e thẹn bước ra, đi đến bên cạnh Trần Anh Chung đang đứng trước bàn thờ gia tiên. Cậu quay sang dịu dàng trao cho Nhật Đăng bó hoa cưới rồi mỉm cười thật tươi. Trần Anh Chung thì thầm vào tai nó:

– Hôm nay em đẹp lắm!

Sau khi ra mắt gia đình chú rể, Trần Anh Chung và Trần Nhật Đăng cùng nhau thắp hương lên bàn thờ tổ tiên, để bày tỏ lòng biết ơn, hiếu thảo và báo cáo hôn sự của hai người với ông bà bề trên.

Tiếp theo cả hai sẽ thực hiện nghi thức trao nhẫn cưới.

Trần Anh Chung nhẹ nhàng cầm bàn tay trắng trẻo, mềm mại của người thương lên, cậu nhẹ nhàng xỏ vào tay Trần Nhật Đăng chiếc nhẫn cưới mà cả hai đã cùng nhau chọn lựa. Sau khi đeo nhẫn cho Nhật Đăng xong thì Trần Anh Chung còn trân quý mà hôn lên bàn tay ấy.

Trần Nhật Đăng vẫn ngại ngùng như ngày đầu tiên, nó ân cần cầm bàn tay to lớn của Trần Anh Chung lên rồi cũng cẩn thận đeo nhẫn cưới vào cho chồng mình.

Má chú rể đứng dậy đeo tặng cho con dâu một cái kiềng vàng, một sợi dây chuyền bằng vàng vô cùng dày, cùng với đó là rất nhiều chiếc vòng bằng vàng đeo trên tay.

Sau đó đến lượt anh chị hai của Anh Chung cũng tặng cho Đăng một chiếc lắc bạc rất xinh xắn.

Trần Nhật Đăng là con trai nên không thể đeo bông tai, vì thế mà gia đình của Trần Anh Chung đã mua hết những thứ thiết thực nhất mà Đăng nó có thể đeo được để tặng cho con dâu mới của gia đình.

Có thể mà nói thì gia đình của ông phú hộ Trần đây không có gì ngoài điều kiện, khi chỉ là tặng trang sức cho con dâu thôi cũng đã bằng số vàng mà cả đời một người cũng chưa chắc làm ra được.

Bên gia đình của Trần Nhật Đăng cũng chẳng kém cạnh khi bà Hương chủ tiệm may Viễn Đông đã tặng cho con rể của mình một chiếc vòng tay bằng vàng vô cùng đẹp mắt.

Anh Trọng mọi ngày trông thì bần bần thế thôi chứ đến đám cưới của đứa em trai yêu quý của mình là Trần Nhật Đăng thì cũng tặng cho Đăng một chiếc lắc vàng khá đắt.

Ngay sau lễ gia tiên, Trần Anh Chung và Trần Nhật Đăng cùng nhau dâng chung rượu mời cha má hai bên để thể hiện sự biết ơn và trân trọng đối với các đấng sinh thành.

Tiếp đó là nghi thức trả lễ, bên gia đình của Trần Nhật Đăng chỉ giữa lại một nửa số mâm quả, nửa còn lại sẽ gửi trả lại gia đình Trần Anh Chung.

Sau khi đã dùng tiệc ngọt tại hiệu may, gia đình của Trần Anh Chung cũng xin phép gia đình của Nhật Đăng để được đưa chàng về dinh.

Trần Anh Chung và Trần Nhật Đăng lên một xe riêng dành cho cả hai. Theo sau là bà Hương, Trọng, Thảo và Trâm thì đi một xe riêng.

Đoàn xe trở về nhà chú rể vô cùng đông đúc mà lăn bánh. Bà con khắp nơi lại vô cùng nô nức chạy ra xem mỗi khi đoàn xe đi ngang.

Trên xe, Trần Nhật Đăng trên tay cầm bó hoa cưới, đầu lại nhẹ nhàng tựa lên vai chồng mình.

– Em có mệt không? Nếu có thì cứ nói với anh!

– Em không, em thấy vui lắm!

Trần Anh Chung nghe vậy thì dịu dàng đan tay mình vào tay người nhỏ hơn.

– Anh yêu em!

– Ừm, em cũng vậy!

Trần Nhật Đăng hơi lim dim, nó đã dậy từ sáng sớm để chuẩn bị cho đám cưới nên căn bản là bây giờ cũng hơi mệt một chút. Trần Anh Chung nghe người kia không nói yêu mình lại thì liền giãy nảy không chịu.

– Em phải nói là em cũng yêu anh chứ? -
Trần Anh Chung kéo Trần Nhật Đăng ngồi dậy đối diện với mình.

– Hả?

– Phải nói là em cũng yêu anh mới đúng chứ?

– Anh đúng là khó chiều thật đấy. Rồi, em cũng yêu anh!

– Phải như vậy mới đúng chứ!

Nói rồi lại ôm trân quý của mình vào lòng mà âu yếm.

– Em nghỉ chút đi, tí nữa về làm lễ lại mệt đấy!

.

Về đến nhà của chú rể, cả hai cũng thực hiện các nghi lễ tương tự ở tiệm may, lễ cưới thì quan trọng nhất vẫn là lễ gia tiên.

Tuy nhiên ngay sau đó Trần Nhật Đăng đã được mẹ chồng dẫn vào phòng tân hôn đã được chuẩn bị trước. Nhật Đăng lúc này sẽ thay một bộ đồ khác thoải mái hơn và nghỉ ngơi để chuẩn bị cho bữa tiệc thân mật với nhiều quan khách, họ hàng của gia đình Trần Anh Chung.

Bà Hương, Thảo, Trọng và Trâm cũng nán lại dùng tiệc rồi sau đấy lại ra về. Trước khi lên xe ra về còn là một màn tạm biệt sướt mướt nước mắt của Trần Nhật Đăng với những người ở tiệm may Viễn Đông.

Và vào chính cái khoảnh khắc mọi người ở tiệm may lên xe ra về, Trần Nhật Đăng biết rằng mình đã trở thành người nhà họ Trần. Nó sẽ ở lại nhà chồng và đã chính thức trở thành dâu con trong nhà.

End.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co