Truyen3h.Co

Jensoo;419

Chương 4

haminhsuy

Tuần vừa rồi trải qua khá êm đềm với Jisoo. Công việc thoải mái nhẹ nhàng, rảnh rỗi còn có thể đi ăn uống cùng Joy và Lisa, không thì đến chơi cùng Sohee. Còn không phải suốt ngày chạm mặt Kim khó ở. Có thể nói, đó là những ngày hạnh phúc nhất của Soo.
Tuy nhiên, những chuỗi ngày hạnh phúc đó sắp kết thúc. Hôm nay, cơn ác mộng đời Jisoo sẽ đi công tác trở về và Soo sẽ lại tiếp tục nai thân trâu bò ra mà chịu sự hành hạ của cô ta. Chỉ mới nghĩ đến thôi mà Jisoo đã thấy lạnh sống lưng rồi. Haizz

Đúng 7h, Jennie một thân hàn khí toả ra bốn phía xuất hiện tại phòng làm việc. Tuy nhiên có thể nhận thấy nét mệt mỏi trên gương mặt cô ấy, có lẽ chuyến công tác đã rút cạn sức lực của trưởng phòng Kim rồi.

Ngay khi vừa trở lại, Jennie đã mở ngay một cuộc họp. Nội dung chính là phê bình những sai lầm trong công việc diễn ra trong thời gian cô đi công tác. Không những thế, sau một hồi “tàn sát” dân chúng, chính là tiền lương, tiền thưởng cũng không cánh mà bay theo những lỗi lầm trên. Từng người một lần lượt được lên thớt, đương nhiên, Jisoo cũng không tránh khỏi hoạ diệt thân. Soo bị trừ mất nửa tháng lương vì tội ăn uống trong giờ làm việc.

Chỉ trong vòng một buổi sáng, cả phòng kinh doanh như bị rút hết sinh lực, ai cũng uể oải cố gắng chống chọi cho mau hết ngày.

Đúng 6h, phòng kinh doanh như ong vỡ tổ, ai cũng vội vội vàng vàng dọn dẹp ra về. Mọi người thật sự sợ trưởng phòng Kim quá rồi.

Jisoo cũng vội vội vàng vàng...chạy vào toilet. Cô đã nhịn nguyên cả buổi trưa rồi. Bởi vì vừa mới bị trừ lương, Soo cũng chẳng dám chạy tới chạy lui, sợ Kim khó ở bắt gặt thì coi như toi.
Giải quyết xong “chính sự”, Jisoo một thân nhẹ nhàng khoan thai ra khỏi toilet. Xui xẻo làm sao, vừa bước đến bồn rửa tay, Jisoo đã bắt gặp Jennie đang đứng.

[ Sao sắc mặt cô ta khó coi vậy?]
Tò mò thì tò mò, nhưng với kinh nghiệm nhiều lần làm “việc tốt” rồi mang hoạ vào thân, lần này, Jisoo quyết định không thèm quan tâm đến Jennie.

Nghĩ là làm, Jisoo lách người tránh khỏi Jennie, rồi bỏ ra ngoài.

“Phịch”

Tiếng động sau lưng khiến Jisoo phải dừng lại. Đến khi xoay người lại, Jisoo hốt hoảng khi thấy Jennie ngất xỉu dưới sàn.

-- Trưởng phòng! Trưởng phòng!
Jisoo cố lay người Jennie thật mạnh nhưng lại chẳng nhận lại phản ứng gì, thay vào đó là gương mặt trắng bệch cùng mồ hôi lạnh liên tục rịn ra trên trán Jennie.

Giờ này mọi người đã về hết rồi, muốn xin giúp đỡ cũng là chuyện khó. Còn muốn gọi bảo vệ phải quay trở lại phòng làm việc rồi gọi điện thoại. Đến lúc đó thì không kịp nữa rồi. Không còn cách nào khác, Jisoo nhanh chóng cởi bỏ đôi giày cao gót trên chân mình ra, sau đó dốc hết sức lực cõng Jennie ra ngoài. Cũng may là hôm nay thang máy hoạt động bình thường, nếu không thì nguy rồi.

-Trưởng phòng, nghe tôi nói không, trưởng phòng!

Jisoo vừa chạy vừa không ngừng gọi Jennie với hi vọng trưởng phòng Kim có thể phản ứng cô một chút. Nhưng đáp lại chỉ là cơ thể bất động của Jennie trên lưng cô.

Cố gắng chạy đến sảnh công ty, nhờ bảo vệ gọi xe cứu thương, đến lúc này, Jisoo mới có thời gian để thở, một cô gái cõng một cô gái khác là cỡ nào mất sức chứ.

Xe cứu thương đến, theo lẽ tự nhiên, Jisoo cũng cùng theo đến bệnh viện. Đến nơi, Jennie được chuyển vào phòng cấp cứu trong khi Jisoo ở bên ngoài chờ đợi. Hơn một tiếng trôi qua, cuối cùng bác sĩ cũng ra ngoài.

-- Cô là người nhà sao?_ Vị bác sĩ tiến đến phía Jisoo.

-- Tôi là cấp dưới của cô ấy. Tôi vẫn chưa liên lạc được với người nhà cô ấy._ Jisoo thành thật trả lời.

-- Vậy khi nào người nhà cô ấy đến, nhờ cô chuyển lời giúp. Cô ấy bị loét dạ dày nặng, chúng tôi đã sơ cứu giúp cô ấy. Tuy nhiên, nếu không cẩn thận, sẽ rất nguy hiểm. Hiện giờ, cô ấy cần nằm viện vài ngày để theo dõi. Trong vòng 1 tháng tới, cô ấy chỉ được ăn thức ăn lỏng thôi. Sau đó, cô ấy có thể ăn uống bình thường, nhưng thức ăn thanh đạm sẽ tốt cho cô ấy. Còn nữa, tuyệt đối không uống đồ uống có cồn.

-- Cám ơn bác sĩ. Tôi sẽ chuyển lời cho người nhà cô ấy.

Cúi người cảm ơn vị bác sĩ kia, Jisoo lại phải chạy tới chạy lui làm thủ tục nhập viện, rồi ứng tiền viện phí cho Jennie.

[ Đến khi cô ta ra viện, phải bắt cô ta trả tiền lại mới được].

Xong xuôi hết mọi thứ, Jisoo mới quay trở vào phòng Jennie để thăm cô ấy. Nhìn trưởng phòng Kim lúc này không còn chút khí thế nào nữa. Sắc mặt vô cùng tiều tuỵ, chân mày không ngừng nhíu lại, trên tay là ống truyền nước. Thấy cô ấy như vậy, ai mà nghĩ rằng đây là Jennie Kim khí thế ngất trời ở công ty chứ.

Nghe tiếng mở cửa, Jennie khó khăn mở mắt, và người đang đứng trước mặt cô lúc này lại là cái người mà cô ghét cay ghét đắng.

-- Cô thấy ổn chưa? Người nhà cô đâu? Tôi sẽ liên lạc giúp._ Jisoo tiến lại gần giường bệnh Jennie, ân cần hỏi han.

-- Ở nước ngoài._ Nhưng đáp lại chỉ là câu nói hờ hững của Jennie.

-- Thế bạn bè?_ Soo vẫn tiếp tục kiên nhẫn.

-- Không ở đây._ Trưởng phòng Kim vẫn hời hợt trả lời.

-- Người yêu?

-- Không có.

Jisoo chính thức câm miệng, thật ra Soo định hỏi là anh chàng hôm trước đâu nhưng trưởng phòng Kim đã nói không có người yêu rồi mà cô lại hỏi như thế thì lại cảm thấy bản thân quá vô duyên, nên Jisoo đành thôi.

[ Chắc là giận nhau. Nhưng người yêu bệnh thế này thì phải quan tâm chứ]

--Bác sĩ dặn cô nên ăn uống cẩn thận, chỉ được ăn cháo trắng trong 3 tháng tới, không được uống rượu. Có thể sẽ phải mổ đấy. Với lại, chắc là trưởng phòng cần nằm viện cả tháng thì mới lành bệnh được._ Jisoo truyền đạt lại những lời bác sĩ đã dặn cho Jennie nghe, không quên thêm mắm dặm muối cho câu chuyện thêm sinh động.


Jennie không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm Jisoo khiến Soo chột dạ ho khan chuyển sang chuyện khác.

--Uhm...hôm nay trưởng phòng chưa ăn được đâu. Chắc khoảng sáng mai là có thể ăn cháo được rồi.
Jisoo vừa nói vừa tiến xuống cuối giường, chỉnh lại ống truyền nước cho Jennie. Lúc này, Jennie mới để ý, Jisoo đang đi chân trần.

[ Sao lại đi chân trần?]

-- Cô đưa tôi vào viện sao?_ Jennie cất tiếng hỏi Jisoo, hình như đây là câu dài nhất của Jennie từ khi Jisoo bước vào đây thì phải.

-- Huh? A, đúng vậy, vì trưởng phòng ngất ở toilet, lúc đó không có ai nên tôi đã đưa cô vào đây._ Jisoo thành thật trả lời.

Được rồi, Jennie hiểu vấn đề rồi, là do cô ngất xỉu ở toilet, lúc đó không có ai, nên cô ta đã đưa cô vào đây. Đưa bằng cách nào? Có thể hiểu rằng bảo vệ sẽ không bao giờ xuất hiện ở văn phòng nếu không có người gọi, mà văn phòng thì cách khá xa toilet nên việc chạy vào văn phòng để gọi bảo vệ là không khả thi. Mà với đầu óc bé như hạt đậu của cô ta ( người ta đã cứu cô đó trưởng phòng Kim) thì sẽ không thể nghĩ đến chuyện nhấn chuông báo động. Cho nên chỉ còn một phương án, đó là cô ta tự mình mang cô xuống. Và nếu mang giày cao gót thì không thể mang cô nổi, suy ra, cô ta đã bỏ giày ở toilet để bồng, bế hay ôm cô ( đại loại thế) vào viện.

( Chỉ có chuyện đưa vào viện mà cô có thể suy luận như thám tử như thế được sao, cô Kim? =.= )

Cô hành hạ cô ta đủ kiểu như thế, vậy mà cô ta vẫn cứu cô. Như vậy có phải là cô quá nhỏ nhen rồi không?

--Uhm...giày của cô..._ Jennie một bộ không thèm để ý nhắc nhở Jisoo.

Đến lúc này, Jisoo mới nhớ tới đôi giày tội nghiệp của mình vẫn còn lăn lốc ở toilet. Từ chiều đến giờ lo bận rộn với Jennie làm cô quên béng chuyện này, đã vậy còn mang chân trần đi tới đi lui trong bệnh viện. Thế có xấu hổ không cơ chứ?

Thấy Jisoo lúng túng gãi đầu, Jennie bỗng nảy ra một suy nghĩ mà chính cô cũng không thể ngờ tới.

[ Dễ thương!]

Cái quái gì vậy? Sao tự nhiên cô lại thấy cô ta dễ thương chứ? Đúng là điên mà.

-- Lấy giày của tôi đi.

-- Huh?_ Jisoo vô cùng ngạc nhiên khi nghe Jennie nói. Cô vẫn chưa tiếp thu được lời của trưởng phòng Kim.

-- Tôi nói là lấy giày của tôi mang đi. Tôi không thích lặp lại đâu.

Thấy Jennie lại sắp phát hoả, Jisoo cũng không dám nhiều lời, vội vàng tìm giày của Jennie lúc nãy đã được y tá gửi trả. Hơi chật một chút, nhưng có còn hơn không.

-- Vậy...tối nay..._ Jisoo ngập ngừng lên tiếng, thành thật mà nói thì tình hình của Jennie cũng đã ổn định rồi. Với lại, giữa cô với cô ta cũng không thân thiết mấy, cho nên, Jisoo cũng không có ý định sẽ qua đêm ở bệnh viện với Jennie. Nhưng thấy cô ta một thân một mình thế này mà Soo mở miệng đòi về thì không được tốt cho lắm. Cho nên, Jisoo có chút ngượng ngùng khi lên tiếng.

-- Tôi tự lo được. Cảm ơn cô.

Jennie có thể thấy vẻ miễn cưỡng trong mắt Jisoo. Cũng đúng, cô với cô ta có là gì đâu, đã vậy cô còn từng gây thù với cô ta nữa. Người ta đưa cô vào đây đã tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa.

-- Vậy...tôi về trước. Ngày mai tôi sẽ trả giày cho trưởng phòng._ Jisoo đang vui như mở cờ trong bụng nhưng bên ngoài lại giả vờ như bất đắc dĩ mới phải làm thế.

-- Không cần.

-- A, còn một việc nữa..._ Jennie nói không cần thì Jisoo cũng không ép. Nhưng còn một vấn đề còn quan trọng hơn cả chuyện giày dép nữa.

-- Nói!

-- Tiền viện phí..._ Đúng vậy, chính là vấn đề này, Jisoo đã muốn nói từ lúc mới vào rồi nhưng ngại nên chưa dám nói. Nhưng không thể im lặng mãi được, Jisoo thậm chí đã đăng kí phòng dịch vụ cho Jennie, không phải là Jisoo sang chảnh gì đâu, nhưng với tính cách của Jennie, nằm chung phòng với người khác khéo người ta lại vì “cục nước đá” kia mà bệnh nặng thêm, cho nên vẫn là cho cô ta ở phòng đơn đi. Mà ở phòng đơn đương nhiên là tiền sẽ nhiều hơn rồi, nếu không đòi tiền lại, Soo có mà phá sản à.

-- Đưa tài khoản đây. Tôi sẽ gửi lại._ Jennie đúng là nữ cường nhân, giải quyết mọi chuyện chỉ trong vòng một nốt nhạc.

Jisoo chỉ trông chờ có vậy, lập tức đưa số tài khoản cho Jennie. Sau khi chuyển tiền xong xuôi, Soo lập tức biến mất không để lại một chút dấu vết nào.

Trong phòng chỉ còn một mình Jennie, lúc này, sự cô độc mới bao trùm lấy cô. Lúc bệnh thế này mới cảm thấy cô đơn như thế nào, không có ai bên cạnh cả, thậm chí khi ngất xỉu, cũng phải nhờ đến cấp dưới giúp đỡ đưa vào viện. Sự nghiệp thành công thì sao chứ? Nữ cường nhân thì như thế nào? Bên cạnh không có ai chia sẻ thì cũng như nhau cả thôi.
_____________._____________

Mới 5h sáng, Jisoo đã lọ mọ thức dậy, xuống bếp tìm nguyên liệu nấu nướng. Hôm qua, tuy nói là vui vẻ về nhà, nhưng Soo vẫn không yên tâm lắm về Jennie, cô ta chỉ có một mình, lại không biết chăm sóc bản thân, để cô ta một mình trong bệnh viện, lỡ như cô ta có mệnh hệ gì, chẳng phải sẽ trở thành âm hồn bất tán bám theo Jisoo sao? Vì hạnh phúc về sau của mình, Jisoo quyết định dậy sớm nấu cháo mang vào cho cô ta.
Soo umma mới sáng sớm vào bếp đã thấy Jisoo đang xào xào nấu nấu, vô cùng bất ngờ:

-- Con ấm đầu hay sao mà hôm nay lại dậy sớm nấu ăn vậy?

-- Kệ con!

Jisoo bĩu môi cự lại umma Soo rồi vội vội vàng vàng chạy ra cửa, quên luôn cả ăn sáng.

--Mới 6h15, còn 45 phút nữa mới vào làm. Còn kịp.

Jisoo trên tay mang theo hộp cháo, vừa đi vừa không ngừng nhìn đồng hồ.

Đến trước cửa phòng Jennie, Jisoo cẩn thận mở cửa bước vào. Nhưng trong phòng hoàn toàn không một bóng người, chăn gối được xếp gọn gàng trên giường. Jisoo khó hiểu xoay người ra ngoài:

--9194. Đúng rồi mà.

Xác định mình không hề nhầm phòng, Soo bước vào phòng lần nữa. Vẫn chẳng có ai. Jisoo vội chạy ra ngoài hỏi y tá thì nhận được câu trả lời rằng Jennie đã xuất viện sáng nay.
Cái gì vậy? Xuất viện?

Jisoo buồn bực rời khỏi bệnh viện. Rõ ràng bác sĩ đã dặn phải theo dõi thêm vài ngày, thế mà cô ta lại ngoan cố xuất viện. Đã vậy lại không thèm báo cho cô một tiếng, dù gì cô cũng có công mang cô ta vào đây được không? Không có tình thì cũng phải có nghĩa chứ? Hừ.

Mang theo hộp cháo vào công ty, Jisoo ngạc nhiên phát hiện Jennie đã có mặt ở văn phòng từ lúc nào.

- Chưa hết bệnh đã đi làm. Muốn chết sao?

Từ sáng cho đến trưa, Jisoo không lúc nào rời mắt khỏi Jennie. Jennie đi đâu, làm gì, Jisoo cũng đưa mắt theo. Và chính vì quan sát kĩ như vậy, Jisoo mới nhận ra, Jennie là đang bị loét dạ dày, thế mà vẫn vô tư nốc trà đặc, cô ta có phải là nước vào não rồi hay không? Thậm chí là ngay bây giờ, khi mà giờ nghỉ trưa đã trôi qua hơn một nửa, nhưng cô ta tuyệt nhiên không hề có ý định rời khỏi phòng làm việc.
[ Cô ta không biết là mình đang bệnh sao?]

Đưa mắt nhìn hộp cháo lúc sáng vẫn còn trên bàn, Jisoo nhanh chóng mang theo hộp cháo vào gian nước, hâm nóng cháo, sau đó mang đến phòng Jennie.

Trong phòng làm việc, Jennie vẫn đang miệt mài bên laptop. Mặc dù cảm thấy không khoẻ, nhưng công việc vẫn đang chất đống, cho nên Jennie không cho phép mình có thời gian nghỉ ngơi.

“Cốc cốc”

-- Mời vào!

-- ...

Jennie ngạc nhiên ngẩng đầu, lại là trò này, nửa tháng trước cũng như vậy, lần này lại là gì đây?

Jennie đứng dậy, nhẹ nhàng tiến đến cửa, lần này do đã biết trước, trưởng phòng Kim đã ngay lập tức nhìn xuống tay nắm cửa.

Quả nhiên.

Nhưng lần này không phải là sandwich, mà là cháo.

- Cháo sao?

Có lẽ Jennie đã đoán được ai là người đưa thứ này cho cô, kể cả cái sandwich lần trước nữa. Định bày trò gì đây?
____________.______________
Tan làm, mọi người đã về hết, chỉ còn Jisoo và Jennie ở lại, là Jisoo cố tình đợi Jennie. Cô vẫn không an tâm lắm về cô ta.

Cũng may, hôm nay Jennie ra về rất đúng giờ. Thấy Jennie ra ngoài, Jisoo cũng nối gót theo sau. Bước vào thang máy, hai người một trước một sau, chẳng ai nói với ai câu nào.

Đột nhiên, Jennie lảo đảo không vững, phải dựa vào vách thang máy để giữ thăng bằng.

-Cô không sao chứ? Đau hả?

Jisoo từ lúc bước vào thang máy vẫn không ngừng quan sát Jennie, thấy Jennie như sắp ngất đến nơi, Soo lo lắng đỡ lấy trưởng phòng Kim.

- Không sao.

Miệng nói là không sao, nhưng nhìn cô ấy lúc này, tuyệt đối là có sao. Mặt trắng bệch, hơi thở suy yếu, Jisoo thậm chí có thể cảm nhận được đôi tay lạnh ngắt của cô ấy.

-Tôi đưa trưởng phòng vào viện nhé, để thế này không được đâu.

Jisoo lo lắng hỏi thăm, cô đã biết trước sẽ như thế này mà, đang bệnh mà đi uống trà đặc, không phải tự sát thì là gì.

-- Không cần.

-- Nhưng mà...

-- Đã nói không cần.

Jisoo đến phát điên với cô ta mất, đã đau đến mức này rồi mà vẫn ngoan cố.

-- Vậy tôi đưa cô về nhà, ở nhà có thuốc đúng chứ?_ Jisoo kiên nhẫn muốn giúp đỡ Jennie

-- Kh...

-- Đừng có nói không cần nữa. Cô như vậy lái xe về nhà có mà hại người ta à? Tôi chỉ muốn giúp thôi, cho nên, làm ơn đừng tỏ vẻ kiêu ngạo nữa._ Jisoo không biết lấy đâu ra dũng khí nói một lèo những lời như thế với Jennie. Thật ra, không phải là Soo không sợ Jennie, chỉ là nhìn cô ta như vậy, Jisoo thật sự rất bực mình.
Lần này, Jennie thật sự im lặng, một phần vì không còn gì để nói trước cái đồ cứng đầu kia, một phần là vì không còn khí lực đâu mà nói nữa.
______________.____________

Xuống bãi đỗ, lấy xe. Sau đó nhờ sự hướng dẫn của trưởng phòng Kim mà Soo thuận lợi một đường đến thẳng nhà Jennie, à không, thật ra là có ghé ven đường mua cháo cho trưởng phòng Kim nữa.

Cho xe rẽ vào một khu khác, lúc này, Jisoo mới nhận ra, nơi trưởng phòng Kim là một khu chung cư cực kì, cực kì sang trọng, cô ta chỉ là trưởng phòng mà lại ở nơi sang trọng thế này, chắc là tiểu thư của gia đình tài phiệt nào đó rồi.

-- Cô tự lên được chứ, trưởng phòng? Jisoo đưa ánh mắt nghi ngờ về phía trưởng phòng Kim khi thấy cô ấy chật vật bước ra khỏi xe.

--Tôi ổn...

Và ngay sau từ ổn cũng là lúc Jennie nhíu mày ngã ngược vào xe. Jisoo vội vàng mở cửa, vòng sang bên cạnh đỡ lấy Jennie.

--Như vậy là ổn? Để tôi đưa cô lên.
Và lần này, không để Jennie từ chối, Jisoo kiên quyết đỡ lấy trưởng phòng Kim đưa vào thang máy.

Bước vào nhà, đỡ Jennie ngồi xuống sofa, Jisoo tranh thủ quan sát một lượt, căn hộ không lớn nhưng lại vô cùng đầy đủ tiện nghi. Lấy màu trắng làm chủ đạo, mọi thứ đều vô cùng ngăn nắp nhưng lại không hề có chút gần gũi ấm áp nào cả, giống như chính Jennie vậy, lạnh lùng và xa cách.

Lấy hộp cháo lúc nãy vừa mua, Jisoo tự nhiên như ở nhà, vào bếp tìm lò vi sóng hâm cháo lại, sau đó rót một cốc nước cho Jennie. Trong thời gian đợi cháo nóng, Jisoo còn “thuận tiện” ngó qua phòng bếp nhà trưởng phòng Kim.

Nội thất rất đầy đủ, nhưng không hề có dấu hiệu cho thấy chủ nhân đã động chạm qua, trong tủ lạnh ngoài sữa chua, mặt nạ dưỡng da và sữa ra thì không còn gì khác.

[ Suốt thời gian qua, cô ta đã sống thế nào vậy?]

Bê cháo và nước ra cho Jennie, trưởng phòng Kim một bộ suy yếu nửa ngồi nửa nằm trên sofa, tay không ngừng ôm bụng.

-- Trưởng phòng thế này có ổn không? Hay là vào viện?_ Jisoo thử thuyết phục Jennie vào viện.

-- Không sao.

Đỡ Jennie ngồi dậy, Jisoo vội vàng đưa cháo cho Jennie. Nhìn Jennie một tay ôm bụng một tay xúc cháo vô cùng khó khăn, Jisoo thật sự nhìn không được nữa. Giật lấy cái muỗng từ tay trưởng phòng Kim, sau đó nhanh nhẹn xúc một muỗng cháo đưa đến miệng Jennie, động tác vô cùng lưu loát và dứt khoát.

Nhưng trưởng phòng Kim không hề tiếp nhận, mà ngược lại định đoạt lấy muỗng cháo trên tay Jisoo, cô có thể tự mình ăn được, cô không quen có ai đút mình ăn thế này, đặc biệt người đó lại là cấp dưới của cô.

Jisoo không để cho Jennie có cơ hội lấy lại muỗng cháo, Soo đột nhiên dùng ngón tay chọt vào trán Jennie khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

-Cô...

Nhân lúc Jennie định mắng Jisoo, cô nàng nhanh chóng đưa muỗng cháo vào miệng trưởng phòng Kim.
Lần này Jennie thật sự đứng hình, cái đồ mắt hí này dám giở trò với cô sao?

-Muốn bị đuổi việc?

Jennie nghiêm túc nhìn Jisoo khiến Soo lạnh sống lưng. Cô chỉ là muốn đút cô ta ăn thôi mà, ai bảo cô ta cứng đầu làm gì.

-- Tôi xin lỗi mà trưởng phòng._ Jisoo vội vàng xin lỗi Jennie rối rít khiến Jennie đột nhiên muốn cười. Cái tên này, cô biết là cô ta muốn giúp cô, cô chỉ đang hù doạ cô ta thôi mà, có cần khẩn trương như vậy không?

-- Cô cứ liệu hồn._ Jennie lại giả vờ nghiêm túc trước mặt Jisoo.

-- Tôi xin lỗi. Vậy...trưởng phòng có ăn tiếp không?

-- Uhm, vì cô năn nỉ, nên tôi sẽ nể tình.
Jisoo chính thức đen mặt. Ai năn nỉ? Là tự cô ta muốn ăn, đã vậy cô còn phải nai lưng ra ngồi đút cô ta, cô có phải là mắc bệnh tự ngược nên mới làm cái trò này không? Cái đồ khó ở này.

Ăn xong, Jisoo còn ở lại đợi cho Jennie uống thuốc rồi mới ra về. Soo còn chu đáo dặn Jennie phải ăn uống đầy đủ.

-Cảm ơn.

Tiếng cảm ơn nhỏ đến mức, nếu không chú ý lắng nghe thì khó mà nghe được. Nhưng Jisoo cảm nhận được, đây là lời cảm ơn chân thành của Jennie, chứ không phải những câu khách sáo bình thường của trưởng phòng Kim.

-- Không có gì. Nhưng mà, cô thật sự cần nghỉ ngơi đi trưởng phòng, nếu không, cô sẽ ngất xỉu lần nữa đó._ Jisoo mỉm cười nhắc nhở Jennie.
______________.____________

Sáng hôm sau, Jisoo cố tình đến công ty thật sớm, mục đích là để xem Jennie có đi làm hay không. Ngồi trong phòng mà Jisoo cứ ngóng trông ngoài cửa xem Jennie có đến không. Đến nỗi Lisa cũng phải để ý:

-- Có Pringles ngoài cửa sao Soo?

-- Không...không có gì. À đúng rồi, hôm nay Kim khó ở sao không thấy nhỉ?_ Jisoo giả vờ bâng quơ thăm dò về Jennie.

-- Cậu không biết hả? Hôm nay cô ta xin nghỉ, nghe bảo là bệnh. Thật may mắn, cuối cùng cũng thoát khỏi cô ta một ngày. Yeah!_ Lisa vui như mở hội khi Jennie nghỉ làm vì bị bệnh. Thật là một nhân viên có tâm =.=

[ Cuối cùng cũng biết nghe lời rồi sao?]

Đến bây giờ, Jisoo mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô cứ sợ Jennie lại vác cái xác khô đến công ty, cũng may là cô ta còn biết quan tâm đến bản thân. Haizz.

Do Jennie không đến công ty nên hôm nay, phòng kinh doanh sôi động hẳn lên. Tán dóc, ăn vặt, chơi game... mọi người tha hồ bung xoã. Lâu lâu, trưởng phòng mới nghỉ một ngày, đương nhiên là phải tranh thủ cơ hội rồi.

Đến khi tan làm, không cần biết là công việc đã làm xong hay chưa, ai nấy đều nhanh chóng thu dọn rồi ra về.

-- Soo, đi ăn không? Con bé Joy nó rủ kìa._ Lisa sau khi dọn dẹp liền ghé sang bàn Jisoo rủ rê ăn uống.

-- Hôm nay mình có việc rồi. Hôm khác nhé.

Lisa vô cùng ngạc nhiên khi một đứa luôn muốn “thồn” cả thế giới vào miệng như Jisoo lại từ chối đi ăn, thế nhưng chưa kịp hỏi ra làm sao thì Soo đã biến mất dạng, làm Lisa chỉ biết chưng hửng nhìn theo.

Jisoo ra cửa công ty, bắt vội một chiếc taxi, sau đó ghé vào một cửa hàng, mua một hộp soup, rồi lại quay trở ra, hướng taxi đi đến khu chung cư mà hôm qua cô đã đến. Đúng vậy, Jisoo là đang đến nhà Jennie. Hôm qua, nhìn thấy cái phòng bếp sắp đóng bụi đến nơi, Jisoo không tin là Jennie có thể lo một bữa ăn đầy đủ cho bản thân. Thật ra, Jisoo muốn tự mình nấu hơn, vừa tiết kiệm lại vừa sạch sẽ, nhưng vào giờ này, nếu đi chợ mua thức ăn rồi nấu nấu nướng nướng nữa, có mà đến tết Công-gô mới được ăn mất.


Jisoo cũng không chắc rằng Jennie đã ăn chưa, nếu cô ta ăn rồi, có phải là phí công không, vả lại cô với cô ta cũng không thân thiết gì mấy nếu không muốn nói là quan hệ vô cùng tệ, nhỡ đâu mang đến mà cô ta lại phũ vào mặt cô thì có phải là quê quá không?


Nhưng mà, nếu như cô ta chưa ăn, nhỡ đâu chết khô trong nhà thì sao? Mặc kệ, làm người tốt một lần nữa đi, bất quá là bị cô ta hành cho vài ngày ở công ty chứ gì.


Đến chung cư, sau đó lần mò tìm căn hộ của Jennie. Cũng may là Soo có trí nhớ tốt, cũng không khó lắm để tìm ra.

Cẩn thận nhấn chuông cửa, mãi một lúc sau mới có người ra mở cửa, Jennie với sắc mặt không khá hơn hôm qua là mấy khá ngạc nhiên khi thấy Jisoo có mặt ở đây.

-- Có chuyện gì?_ Vẫn như mọi khi, Jennie lạnh lùng hỏi.

-- Tôi...trưởng phòng đã đỡ chưa?_ Jisoo ngại ngùng hỏi thăm Jennie.

-- Tôi ổn._ Vẫn trả lời nhát gừng với Soo, nhưng trong giọng nói của trưởng phòng Kim đã dịu đi phần nào.


-- Tôi...tôi có thể vào không?_ Thấy Jennie không hề có ý định mời mình vào nhà, Jisoo đánh bạo lên tiếng.

-- Vào đi._ Thật ra Jennie không thích để người lạ vào nhà mình cho lắm, nhưng vì Jisoo đến để thăm mình mà để người ta đứng mãi ở cửa thì cũng không phải cho lắm.

-- Trưởng phòng đã ăn chưa? Tôi có mang soup cho trưởng phòng này.
Jisoo vừa vào cửa đã đưa hộp soup cho Jennie, nhưng câu nói của trưởng phòng Kim khiến Jisoo lập tức khựng lại.

-- Cô không cần cực khổ tìm cách lấy lòng tôi kiểu này đâu.

-- Lấy lòng?_Jisoo nhíu mày.

-- Không phải là cô nên ghét tôi sao, tôi đối xử tệ với cô ở công ty, nói là ghét cô. Vậy lý do cô lo lắng cho tôi là gì? Muốn tôi trọng dụng? Đừng nói với tôi là cô không hề để bụng những chuyện đó nhé.

Jennie thẳng thắn chất vấn Jisoo, không phải là cô không cảm thấy biết ơn khi ai đó đối xử tốt với mình, cô chỉ là đang nhìn vào thực tế thôi, chẳng có tên ngốc nào lại đi lo lắng cho cái người đã từng đối xử tệ bạc với mình. Tên này không phải lấy lòng cô thì là gì?

--Đừng có nghĩ rằng ai cũng thực dụng như cô. Nếu như ai đó ngất xỉu trước mặt cô, trông như sắp chết đến nơi, đầu tiên cô sẽ nghĩ đến địa vị của họ rồi mới cứu sao? Nếu như cô nhìn thấy ai đó đang bệnh mà nhà bếp thì trông như nhà hoang, ngay cả một hạt gạo cũng không có, cô sẽ nghĩ đến tiền của cô ta trước rồi mới giúp sao? Tôi nghĩ, cô chính là người như thế thì đúng hơn. Nếu cô thấy tôi đang cố nịnh hót cô, thì chính là như vậy đó.

Đây là lần đầu tiên Jisoo tức giận đến như thế. Cô có lòng giúp đỡ cô ta, lại bị xem thành đang nịnh bợ. Cô ta xem lòng tự trọng của cô rẻ như vậy sao?
Jisoo siết chặt hộp soup trên tay đến nỗi tay trắng bệch, tức giận xoay người ra khỏi cửa, thuận tiện quăng luôn hộp soup vào thùng rác. Cái này, cô ta không đáng để được ăn đâu.

Cảm nhận được sự ẩm ướt, Jisoo đưa tay lên mặt, không biết từ lúc nào, mặt Jisoo đã đẫm nước. Lần đầu tiên bị người ta vũ nhục, Jisoo cảm thấy vô cùng tệ hại. Cô đã làm gì để phải bị thế này chứ? Ngu ngốc.

Sau khi Jisoo rời đi, Jennie có chút hối hận về những gì mình đã nói. Cô thật sự đã rất nặng lời với cô ta.

Lúc nãy, trông bộ dạng cô ta vô cùng tức giận, chẳng lẽ, cô ta là đang quan tâm cô thật sao? Cô ta không hề để tâm đến những gì cô đã làm với cô ta? Cô ta thật sự là người tốt hay là bị ngốc đây?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co