Chap 61
- Nó sao rồi con?
- Tú...bị thương nặng lắm cha. Mặt mũi tay chân, còn cả đầu nữa đều phải quắn băng gạt, chỉ có thể nằm một chỗ trên giường không tự sinh hoạt được.
Vừa nhìn thấy Khải về nhà ông Kim cũng có chút lo lắng gấp gáp hỏi. Khải thở dài một hơi ngồi xuống sô pha cạnh ông, có cả bà Trúc ở đó.
Nghe xong ông Kim cũng có chút chạnh lòng nhưng được một thoát lại cau mày trách mắng đứa con gái ngỗ nghịch.
- Tối ngày chỉ biết ăn chơi quậy phá chẳng làm được tích sự gì hết! Lại đi kiếm chuyện đánh nhau đến nhập viện, bây giờ nằm một đóng ra đó thì ai lo!? Cũng là thằng già này cho chứ ai. Phải nó được một góc của thằng Khải thì đỡ biết bao nhiêu.
Ông ta vừa nói vừa vỗ mạnh vào sô pha trút giận. Con Tú nó suốt ngày chỉ có nhiêu đó, ngoài việc đánh nhau gây sự ra nó chẳng được tích sự gì hết.
Bà Trúc ngồi cạnh vuốt lưng ông lên tiếng, hy vọng ông sẽ bớt giận đôi chút:
- Thôi mà anh, con nó còn nhỏ. Trách nó chi tội nghiệp, giờ anh lo đến thăm hỏi con đi, để nó một mình nó tủi thân.
- En đừng có nói đỡ cho nó! Chẳng được tích sự gì hết, chẳng giống ai, cũng không biết nó có phải là con của tui không nữa! Chẳng thấy giống gì hết.
Ông ta chẳng những không hạ hỏa mà còn tức giận hơn lớn tiếng đáp lại còn trừng trừng hai mắt ra nhìn và Trúc. Bà nghe thấy thì lại khó chịu vô cùng, người làm cha như ông nỡ nói ra nhưng lời đó sao. Bà là Tú bà cũng chẳng chịu nổi cảnh này.
Bà nhíu mày xoay người sang nhìn ông lớn giọng nói:
- Kìa anh! Anh nói vậy con nó nghe được nó buồn thì làm sao? Nó giống anh y đúc có xê đi miếng nào đâu. Tú nó con gái anh đòi nó mạnh mẽ như con trai thì ép uổng con nó quá.
- Mẹ nói đúng đó cha, Tú nó con nhỏ trách nó tội nghiệp. Sau này nó lớn nó tự khắc sẽ hiểu lòng cha.
Khải cũng gật đầu nói bồi theo nhưng chẳng được gì, lại càng làm cho ông Kim tức giận hơn. Ông ta hừ lạnh một cái rồi phủi tay bỏ lên phòng, để lại hai mẹ con bà chỉ nhìn theo rồi lắc đầu ngao ngáo.
Có phải ông Kim đã đòi hỏi từ Trí Tú quá nhiều hay không!? Một đứa con nít với tuổi thơ đầy vết xước, chẳng một khắc nào của nó được gọi là hạnh phúc. Nhưng có lẽ lúc nó nằm trong lòng được mẹ nó ru ngủ là hạnh phúc nhất.
Bà Trúc vừa nâng tách trà lên môi thì đột nhiên nhớ ra một chuyện liền lên giọng hỏi:
- Mẹ nghe nói con sẽ phải chuyển công tác lên vùng cao sao!?
- Dạ, nhưng khi nào các em 12 thi hết con mới phải đi. Cũng chỉ là dạy học mấy tháng trên đó sau vài tháng con sẽ về lại Sài Gòn.
Khải gật gù đáp. Chuyến công tác về lại nhà cũ làm Khải cũng có chút vui mừng. Lúc trước hai mẹ con anh ở trên một làng nhỏ ở vùng núi, cuộc sống khá vắt vả thiếu thốn đủ đường. Nhưng may thay anh gặp được ôm Kim, ông ấy đã xin cho anh được chuyển công tác đến Sài Gòn còn thuê hẳn nơi ở sắp xếp công việc một cách chu đáo.
- Con về đấy cho mẹ hỏi thăm mọi người xung quanh, lâu quá mẹ không về đó.
- Dạ con biết rồi.
Bà Trúc nói xong thì đứng dậy định rời đi nhưng lại sức nhớ chuyện gì đó ngoái người hỏi:
- Con về cùng con bé Trân Ni sao?
Khải nghe bà nhắc đến Trân Ni thì giật thót nhưng vẫn nhanh nhẩu đáp:
- Con cũng chưa biết, để khi nào gặp con sẽ hỏi chuyện với em ấy. Nhưng chắc em ấy sẽ về mà, lâu rồi cũng chưa được về nhà.
Nói xong Khải cũng dạo bước lên phòng. Trân Ni cũng là người cùng làng, hai nhà cũng thân lắm, là anh giới thiệu Trân Ni lên học ở Sài Gòn. Ở làng chỉ có mỗi Trân Ni là chịu khó, ngày nào cũng lặn lội hơn chục cây số để xuống núi học. Nhưng tội cái trên núi dậy biết được con chữ là may lắm rồi.
....
- Sa? Tú sao rồi?
- Nó đỡ rồi, có Trân Ni lo cho nó rồi thì hai đứa mình rảnh nợ.
Thái Anh tay thì lấy tập sách để lên bàn rồi cất giọng hỏi. Nghe thấy Lệ Sa cũng cười nhẹ đáp, con nhỏ đó còn hay kiếm chuyện xỉa xói cô cơ mà. Có Trân Ni lo rồi còn rầu rĩ chi cho mệt.
Thái Anh lúc này mới ngó nghiêng xung quanh rồi lại kề sát tai Lệ Sa lí nhí:
- Bộ hai người họ yêu nhau hả Sa?
Lệ Sa nghe thấy thì gật đầu, Thái Anh há hốc mồm ngồi đó rồi gặn hỏi thêm:
-Em tưởng Trân Ni thích con trái chứ!?
- Sa cũng không biết, nhưng mà hai người họ đã rõ như ban ngày rồi còn chối cãi gì nữa.
Lệ Sa nhún vai đáp, hôn thì đã hôn rồi còn trước mặt cả lớp. Còn về chuyện đó thì Lệ Sa không rõ, nhưng chắc chắn Trân Ni sẽ không biết về chuyện đó khi hai người con gái quen nhau. Vừa xù xì với nhau xong thì Trân Ni từ ngoài bước vào.
Thái Anh háo hức đứng bật day chạy tọt qua phía bàn Trân Ni cau tay cô:
- Ni!
- Thái Anh gọi Ni có chuyện gì sao?
Trân Ni cười tươi đáp để nhẹ cặp lên bàn. Thái Anh nảy giờ cứ nhìn Trân Ni rồi cười hí hí xuống làm Trân Ni vô cùng khó hiểu.
Sau một lúc bặm mội nghiến răng nhịn cười thì Thái Anh cũng chịu cất giọng, Thái Anh hai mắt mở to tò mò hỏi:
- Ni và Tú có dầy dầy chưa?
- Dầy dầy là sao hả Thái Anh? Ni hông hiểu.
Thái Anh tự nhiên lại đưa hai ngón tay lên rồi đan lồng nó vào nhau làm cho Trân Ni vô cùng khó hiểu. Đó giờ Tú với cô có làm mấy cái kì lạ như Thái Anh làm bao giờ đâu.
Trân Ni chưng ra vẻ mặt ngây ngô hai má thì độn lên tròn vo làm Thái Anh cũng phải bất lực. Thái Anh đập lòng bàn tay lên trán rồi hỏi Trân Ni thêm lần nữa:
- Là chuyện..ấy ấy của hai người á.
- Ấy ấy?
Trân Ni vẫn không hiểu cứ lập đi lập lại cụm từ đó rồi nghiêng đầu suy nghĩ. Thái Anh bị ngớ người trước dáng vẻ ngây thơ đó, cô cũng chẳng muốn nói mé nữa. Thái Anh nghiêm mặt hỏi thẳng:
- Ni với Tú có từng ngủ chung chưa!?
- Rồi! Lúc trước không phải Tú với Ni ở chung phòng sao, nên có ngủ chung giường với nhau rồi.
Trân Ni a một cái rồi bình thản đáp, hóa ra từ nảy giờ Thái Anh hỏi chuyện đó sao. Nhưng mà Thái Anh hỏi làm chi!? Thái Anh mệt mỏi nằm gục luôn trên bàn. Trân Ni ngây thơ đến vậy sao? Đã hỏi đến dậy rồi mà. Trả lời như thế chắc chắn là chưa làm.
Thái Anh mím môi thở khì hỏi một thêm câu nói huỵch toẹt:
- Tú với Ni có từng ngủ cùng nhau nhưng không mặc đồ chưa!? Còn...cái này nữa, từng làm cùng nhau chưa!?
Thái Anh nói còn đưa hẳn hạ ngón tay lên lắc lắc trước mặt Trân Ni. Trân Ni nghe đến đó thì ngượng chín mặt, cô cũng hiểu được ý tứ của Thái Anh lúc này. Trân Ni cứ cúi gầm mặt ái ngại nhưng lại khẽ lắc đầu.
- Cái gì!? Hai..hai người chưa từng sao?
Thái Anh khó hiểu nhăn mặt. Cái tên Trí Tú đó vậy mà bỏ lỡ Trân Ni sao!? Nhìn tướng tá cũng ngon nghẻ có thiếu chỗ nào đâu. Chả lẽ Trí Tú định quen qua đường?
Chưa kịp để Trân Ni nói gì thì Thái Anh lại lên giọng hỏi tiếp. Thái Anh cứ như đang thẩm vấn Trân Ni vậy, làm cô run đến nổi chỉ biết bấu chặt tay vào nhau.
- Tú không đòi hỏi gì ở Ni sao?
Trân Ni nghe xong thì gục mặt bẽn lẽn lí nhí nói:
- Tú có..nhưng mà Tú nói khi nào Ni đồng ý Tú mới nhắc đến chuyện đó, còn không thì thôi...
Trân Ni cứ cào cào lấy móng tay giọng có chút thất vọng khi nhắc đến chuyện lần trước của hai người. Trí Tú có muốn chứ nhưng do còn ngại nên Trân Ni cứ từ chối Trí Tú suốt. Trí Tú khuông tức giận mà còn chắc nịch tuyên bố.
Nếu Trân Ni không thích cô sẽ không nhắc đến chuyện đó. Nghe đến đây thì Thái Anh chỉ biết cười trừ, do Trân Ni còn ngại nên vậy thôi. Hỏi được Thái Anh lại hỏi tới:
- Ni hông muốn hả!??
- Ni..Ni..
Trân Ni ấp úng không biết phải trả lời làm sao. Muốn thì cũng có..nhưng mà..cô không biết phải làm sao hết. Cô sợ sẽ làm Trí Tú thấy không vui, Thái Anh cứ nhìn chằm chằm vào Trân Ni thì cười khoái chí.
Trân Ni là đang gật đầu kìa. Nhìn được nỗi lo trong lòng Trân Ni Thái Anh liền nhích người đến nói nhỏ gì đó vào tai Trân Ni.
Nói xong Thái Anh liền lùi người lại dặn dò thêm:
- Ni không cần lo, cứ nghe theo lời tui. Việc của Ni là làm theo nhưng gì Thái Anh nói lúc nảy, còn lại là của Tú.
- Nhưng mà có hơi...
- Không nhưng nhị gì hết, thử xong sẽ biết. Có thắc mắc gì cứ hỏi tui.
Thái Anh nói xong thì chạy tọt về chỗ còn vỗ mạnh lên vai Lệ Sa làm cô thoáng giật thót. Xoay người nhìn qua chỉ thấy mỗi Trân Ni đang ú ớ mặt mũi thì đỏ lừ như nhậu xỉn.
Lệ Sa nheo mày thắc mắc hỏi:
- Em với Ni nói gì mà có vẻ vui dữ ạ?
- Chỉ là truyền lại vài bí kiếp cho Trân Ni thôi.
Thái Anh cứ cười tủm tỉm sắp lại tập sách trên bàn. Bí kiếp gì? Thái Anh nói cái gì cô cũng không hiểu nổi nữa. Lệ Sa lại khiều vai Thái Anh hỏi rõ:
- Bí kiếp gì?
Thái Anh nghe xong thì kề sát tai Lệ Sa thều thào làm cô dựng cả tóc gáy.
- Bí kiếp giường chiếu.
- Em có sao!?
- Em không có! Nhưng mà em biết cách dụ người khác tình một đêm đó.
Thái Anh vừa nói vừa vuốt từ sống mũi cao đến đôi môi căng mộng của Lệ Sa. Nhắc đến đó Lệ Sa liền đỏ mặt tía tai. Ngày đầu tiên sang pháp, cô muốn đi chơi đâu đó cho khuây khỏa nhưng lại bị chính Thái Anh chọn trúng con dụ cô tình một đêm nữa chứ.
Cứ ngỡ Thái Anh sẽ bỏ đi sau đêm đó nào ngờ lại đu cô dính da còn đòi cô phải chịu trách nhiệm. Bí kiếp của Thái Anh nói là nó sao!? Nhưng mà có vẻ rất hữu ích đó.
____
Về sau là ngọt không á nha🥰🥰
Giữ đr lời hứa khúc sao bao ngọt🤣
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co