Truyen3h.Co

[ JENSOO ] celui que je cherche

21

ballondy

Hôm giáng sinh, tuyết rơi khắp trời, những con đường thường ngày nay được trang trí thêm những dây đèn neon làm sáng bừng cả đường đi, gần nhà của Jennie được đặt một cây thông khổng lồ, nhưng nàng lại chẳng quan tâm đến, không có Jisoo thì nàng cũng chẳng thấy vui gì cả. Chán chường nằm trong nhà, xem những chương trình được phát lại hằng năm được chiếu trên ti vi, trên tay là một ly socola nóng, nàng là đang bắt ép bản thân phải chóng chọi qua cái ngày lễ này, mặc dù trước đây nàng đã nói với Chaeyoung rằng nàng thích giáng sinh nhất trong năm.

Nàng ngồi trên sô pha thờ thẫn, không biết lúc này Jisoo đang làm gì, giờ này trời cũng đã sắp tối có nghĩa là sắp tới giờ Chohee và Jisoo đi chơi với nhau. Nghĩ đến đây nàng liền bĩu môi một cái, Jisoo là cái đồ có trăng quên đèn, có Chohee một cái là quên Jennie ngay. Đừng tưởng chỉ có mình Jisoo mới biết đi chơi hôm giáng sinh, Jennie đây cũng biết đấy nhá.

Vực dậy tinh thần, nàng nhanh chóng đi lên phòng thay cho mình một bộ đồ thật đẹp mà cũng phải thật ấm, nàng không muốn bản thân phải chết cóng trong cái thời tiết lạnh thấu xương này đâu. Tự trang điểm cho gương mặt có thêm một chút sức sống, Jennie định điện thoại cho Chaeyoung rủ em ra ngoài với mình nhưng lại nhớ ra rằng hôm nay Chaeyoung sẽ dành nguyên một ngày cho Lisa, tình yêu của em. Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng Jennie quyết định đi một mình, ngày lễ đi chơi một mình thì chẳng sao cả, không có ai ở bên tai lảm nhảm có khi còn vui hơn.

Nghĩ như vậy nên bản thân Jennie tự khắc vui vẻ, choàng thêm chiếc khăn len màu trắng quanh cổ rồi nàng bắt đầu dạo bước trên đường. Trời cũng đã tối, khắp nơi đều lung linh ánh đèn, Jennie đi trên đường, đôi giày do đi trên lớp tuyết dày nên có lún xuống đôi chút, nàng thở ra một hơi khói, dù đã mặc thật dày rồi nhưng không hiểu sao vẫn lạnh quá đi. Jennie tấp vào một quán ăn bên đường, là quán tokbokki mà nàng và Jisoo thường ăn, mọi ngày ở đây rất vắng nhưng hôm nay lại đông hơn đôi chút, nhưng bấy nhiêu vẫn không thể làm cho bà chủ quen mặt của nàng.

- Là cháu gái đó sao, bạn hay đi chung với cháu đâu rồi?

Bà chủ niềm nở hỏi, do mỗi lần nàng và Jisoo mà đến đây ăn là sẽ ăn rất nhiều, ăn nhiều đến nỗi chủ quán chỉ cần nhìn mặt là biết ngay nàng và Jisoo sẽ ăn món gì khi hai đứa chỉ mới vừa đậu xe.

- À dạ bạn cháu hôm nay có việc nên không đi chung được ạ.

Jennie lúng túng kiếm lý do để lấp liếm, nàng đã quyết định đi chơi để quên đi Jisoo rồi mà sao vẫn không thoát khỏi Jisoo được vậy.

- Vậy thôi không phiền cháu nữa, vẫn như cũ nhưng bớt đi một phần nhỉ?

- Dạ.

Đợi bà chủ đem phần tokbokki với bốn xiên chả cá ra nàng liền nhanh chóng lấp đầy cái bụng rỗng của mình. Jisoo nói đúng, trời lạnh như này chỉ có ăn đồ cay mới ngon thôi. Nàng vừa ngồi ăn vừa hít hà, hai mắt vì cay mà lấp loé vài giọt sương, nhanh nhanh chóng chóng uống vội miếng nước rồi thanh toán tiền.

Jennie gọi một chiếc taxi, nàng là đang đi đến rạp chiếu phim để xem phim một mình, nàng từng nghe Chaeyoung nói đi xem phim một mình chính là cảm thấy cô đơn muốn chết, xung quanh ai cũng có đôi có cặp chỉ có một mình mình ngồi đó cũng đủ làm bản thân cảm thấy cô độc đến nhường nào. Jennie gạt phăng điều đó qua một bên, thích thì đi xem thôi, mắc gì phải có người đi theo cơ chứ.

Nhưng khi vào ghế ngồi rồi thì Jennie mới cảm thấy lời Chaeyoung nói là đúng, xung quanh nàng đều là những cặp đôi đang hò hẹn, chỉ có nàng, một mình nàng là đơn côi chiếc bóng, cố gắng ngồi đó xem hết bộ phim, Jennie bây giờ là đang cảm thấy tủi thân muốn chết rồi. Tại sao ai cũng có đôi có cặp chỉ có mình nàng là lủi thủi đi xem phim một mình chứ?

Thất thểu bước ra khỏi rạp phim, Jennie đi bộ đến quãng trường gần đó. Suốt cả đường đi Jennie đã đi qua không biết bao nhiêu cặp đôi trên đường, tự nhiên cảm thấy tủi thân, ai cũng có đôi có cặp chỉ có mình nàng là lủi thủi một mình trong ngày lễ. Cho tay vào túi áo khoác, nàng lấy ra một chiếc móc khoá, là nàng đã mua từ trước định rằng hôm nay sẽ tặng cho Jisoo nhưng chắc phải để dành cho dịp khác vậy. Siết chặt cái móc khoá rồi đem nó nhét lại vào túi áo khoác, giấu gương mặt đỏ ửng vì lạnh vào chiếc khăn len, nàng lửng thửng bước đi qua những cặp đôi gần đó, nhanh chân đi đến cây thông to nhất được đặt ở giữa quãng trường.

Chỉ còn vài bước nữa là đến nhưng lại không ngờ nàng bắt gặp Jisoo và Chohee ở trước mặt, hai chân nàng khựng lại, mắt mở to nhìn Chohee đang kéo tay Jisoo đi khắp nơi trong khi Jisoo đang cười đến hai mắt híp lại. Jennie nghe tiếng đổ vỡ trong lòng mình, nàng là thua Chohee rồi sao? Nàng là đã bị cướp Jisoo khỏi tay rồi sao?

Jennie không chịu nổi cảnh tượng trước mắt liền xoay người rời đi, tay nhanh chóng quẹt bỏ giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Nàng đi đến đài phun nước gần đó, trên tay cầm chiếc điện thoại, chần chừ một lúc thì nàng cũng gọi cho Jisoo, nói nàng ích kỷ, xấu tính cũng được nhưng bây giờ nàng chỉ muốn tách Jisoo ra khỏi Chohee, không muốn thấy hai người đó ở gần nhau thêm một giây phút nào nữa.

- Jisoo, đến đài phun nước gặp em được không? Chỉ năm phút thôi, coi như là em xin Jisoo đó.

Jisoo đang đi chơi với Chohee thì nghe cuộc gọi từ nàng, chần chừ một lúc Jisoo cũng quyết định đi đến chỗ nàng, đành phải nói dối Chohee rằng cô đi mua một ít đồ vậy.

Jisoo nhanh chóng nhìn thấy Jennie đang đứng cạnh bên đài phun nước, ba bước thành một mà đi tới cạnh nàng, khoan đã, Jennie là khóc sao?

- Jennie?

- Jisoo!

Jennie nghe giọng nói liền biết đó là Jisoo, nàng nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Jisoo đang đứng trước mặt mình, tay nhanh chóng lau đi mấy giọt nước mắt còn vương lại trên má lúc nãy.

- Em gọi chị ra đây là có chuyện gì?

- Jisoo, em thật sự rất thích Jisoo, rất muốn cùng Jisoo trở thành người yêu.

Jennie hai má hồng hồng bẽn lẽn nói lời yêu với Jisoo, về phần Jisoo thì liền ngạc nhiên khi nghe Jennie nói thích cô lần thứ hai nhưng vẫn chưa tiếp thu được, Jisoo vẫn nghĩ Jennie là đang chơi đùa với tình cảm của mình.

- Nhưng mà...nhưng mà nếu Jisoo không thích em thì cũng không sao cả. Chỉ là, chỉ là em thật sự rất thích Jisoo, nếu Jisoo không thích em thì cứ nói thẳng, em tuyệt đối sẽ không buồn đâu.

Miệng thì nói không buồn nhưng nhìn mặt Jennie như sắp khóc đến nơi, Jennie nói thì nói vậy thôi chứ trong thâm tâm hàng vạn lần rất sợ bị Jisoo từ chối, nàng thích người ta là thật, muốn đem cả trái tim ra cho người ta xem, nếu mà Jisoo từ chối chắc nàng khóc ngập cái quãng trường này cho coi. Jisoo nhìn nàng như vậy chỉ muốn cười cho một trận, nhịn không được lại muốn trêu nàng thêm một chút.

- Lỡ như...chị thích người khác rồi thì sao?

- Là Chohee đúng không? Jisoo đừng lo, em sẽ không làm phiền Jisoo với Chohee nữa đâu, em xin lỗi vì đã làm phí thời gian của Jisoo.

Nghe Jisoo nói đã thích người khác mà lòng nàng đau như cắt, cắn răng nói cho xong câu liền xoay người rấm rứt khóc, nàng là không muốn Jisoo thấy bộ dạng yếu đuối này của nàng. Về phần Jisoo thấy nàng khóc như vậy cũng cảm thấy bản thân có lỗi liền nhanh chóng xoay người nàng lại rồi lau nước mắt cho nàng.

- Sao lại khóc rồi? Chị xin lỗi, chị thích Jennie lắm, không có thích ai ngoài Jennie hết, Jennie khóc xấu như mèo.

Jisoo dỗ dành Jennie làm nàng khóc lớn hơn, trong khi khóc nàng còn nghe loáng thoáng Jisoo nói thích nàng, liệu nàng có nghe nhầm không?

- Jisoo, hức vừa nói cái gì?

- Chị thích em, siêu siêu siêu thích em, nên là đừng khóc nữa có được không?

Jennie cố gắng nín khóc, đưa đôi mắt ngập nước nhìn Jisoo trước mặt, mà lúc này Jisoo cũng đưa đôi mắt tràn đầy nhu tình mà nhìn nàng, Jennie lại không nhịn được mà nhào vào lòng Jisoo khóc thêm một trận.

- Jisoo, hức, em thích Jisoo lắm, không được bỏ em.

- Được được, không bỏ không bỏ. Jennie ngoan nín khóc chị dắt đi ăn kem nhé?

- Hức, tặng Jisoo nè.

Jennie đem bàn tay nhỏ xíu của mình lấy ra chiếc móc khoá đưa tới trước mặt Jisoo, Jisoo cũng biết ý mà nhanh chóng nhận lấy, miệng còn tủm tỉm cười rồi hôn lên má nàng một cái chóc.

- Chị sẽ giữ thật kỹ, giờ đưa mặt ra đây cho chị xem nào, lấm lem hết cả rồi.

Jisoo nâng mặt nàng lên, lúc này đã lấm lem nước mắt, Jisoo lau lau nước mắt hai bên má, lại nhịn không được hôn lên chóp mũi đỏ ửng của nàng làm Jennie ngại ngùng đánh lên vai cô một cái, Jisoo cũng chỉ cười cười rồi nhanh chóng nắm tay nàng đi khỏi chỗ đó.

Từ xa, Chohee trông thấy tất cả, em đã đi theo Jisoo từ đầu, đã thu hết những lời nói, những hành động của hai người họ vào tai, vào mắt. Chohee thẩn thờ tìm một cái ghế trống nào đó rồi ngồi xuống, lời yêu chưa kịp nói đã phải trôi ngược vào trong, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng vậy mà lại bị cướp mất trong gang tấc, nói bị cướp mất cũng không đúng, bởi vì Jisoo đã bao giờ là của em đâu.

Chohee lấy trong áo ra một đôi nhẫn, đã định tặng Jisoo rồi vậy mà giờ phải đành cất lại, lời yêu chưa dám ngỏ cũng đành giấu nhẹm vào trong, có lẽ em và Jisoo không có duyên, em lúc nào cũng thấy Jisoo cười với mình nhưng chưa bao giờ thật sự thấy Jisoo cười hạnh phúc như vậy, có lẽ số phận chỉ muốn em và Jisoo đến đây thôi, có muốn tiến xa hơn nữa cũng là chuyện chẳng thể nào. Em chỉ hy vọng Jisoo hạnh phúc với những gì Jisoo đã chọn, chỉ cần Jisoo hạnh phúc là em cũng cảm thấy an lòng rồi.

Chohee thở hắt ra một hơi, bỗng nhiên trước mặt xuất hiện một ly socola nóng, thắc mắc nhìn qua thì liền phát hiện Boseok ngồi cạnh bên từ lúc nào.

- Socola nóng có thể giúp cậu cải thiện tâm trạng.

- Thật hả?

- Mình không biết, nhưng nó ngon mà.

Fic qq gì không ghéc được nhân vật phụ luôn z 😠

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co