Truyen3h.Co

[ JENSOO ] TƠ HỒNG

VIII

ballondy

Chiều hôm đó Trân Ni với con Bông chạy lúp xúp qua nhà Trí Tú, nhưng khi đến trước nhà rồi thì lại không dám vào, cả hai cứ đứng đó lấp ló hồi lâu làm con Bông nó vùng vằn.

- Cô đi đại đi cô, chứ cô mà đứng ở đây một lát nữa là thành con cá khô luôn á.

- Rồi biết rồi, mày mà cằn nhằn nữa thì đi về.

Trân Ni la con Bông, nàng phủi phủi vạt áo bà ba rồi thẳng lưng đi vào nhà Trí Tú. Ông giáo là người thích trồng cây, trồng hoa nên xung quanh toàn là cây cỏ, có cả một khoảng sân rộng ở trước nhà trồng hoa giấy.

- Ủa đứa nào đó bây?

Là giọng của ông giáo cất lên, ông đang đi tưới cây thì thấy Trân Ni cứ lấp ló trước cửa nhà liền thắc mắc đi đến hỏi.

- À dạ chào ông giáo, con là Trân Ni con của bá hộ Kim.

Trân Ni nghe ông giáo gọi liền giật mình, luống cuống cúi đầu chào, nàng chỉ nghĩ là qua đây sẽ gặp Trí Tú thôi, nào ngờ lại gặp thêm ông giáo. Con Bông thấy Trân Ni cúi đầu chào nó cũng liền làm theo.

- À, rồi qua đây chi?

- Dạ con kiếm chị Tú.

- Bạn của con Tú hả?

- Dạ đúng rồi.

Nói đến đây Trân Ni mới dám nhìn mặt ông giáo, mái tóc màu muối tiêu, đôi mắt có vài vết chân chim nhưng vẫn còn tinh anh, gương mặt tràn đầy phúc hậu.

- Cúc, mày vào gọi con Tú ra có bạn nó kiếm.

Nói xong ông liền xoay đi chăm cây, bỏ lại Trân Ni đứng ở đó, nàng cuối đầu, di di mũi chân trên nền, lúc nãy đối mặt với ông giáo làm nàng có chút hồi hộp.

Tiếng bước chân ngày càng gần, Trân Ni ngẩng đầu lên thì thấy Trí Tú đang đứng trước cửa nhà, phía sau còn có con Cúc, chỉ vừa thấy Trí Tú thôi là nàng đã cười toe như đứa nhóc được cho kẹo.

Trí Tú thấy nàng đứng đó liền đi đến rồi nói với cha mình một tiếng.

- Cha, đây là Trân Ni bạn con, hôm nay con rủ em ấy đến nhà chơi.

- Muốn chơi cái gì thì chơi đi.

Trí Tú gật đầu rồi dắt tay Trân Ni ra sau nhà, Trân Ni để mặc cho Trí Tú dẫn mình đi, nàng chỉ đưa mắt nhìn vào bàn tay của Trí Tú đang nắm lấy tay nàng, tay Trí Tú to thật nha, to hơn cả tay nàng, lại còn ấm nữa thật là thích. Con Bông với con Cúc thì đi theo sau, hai đứa còn nói chuyện vui vẻ.

- Một lát ra sau vườn Bông có muốn bẻ ổi với tui không?

- Ở đây có ổi luôn hả?

- Có mận nữa, nhiều ơi là nhiều, một lát tui xin cô Tú rồi hai đứa mình bẻ nha?

- Được được, xin đi rồi tao bẻ cho.

Trí Tú dắt tay Trân Ni ra sau vườn nhà, nếu ở sân trước là cây cảnh, cây hoa thì ở phía sau vườn nhà Trí Tú lại là một vườn cây ăn trái. Nào là cóc, mía, ổi, mận, dừa có đủ cả. Con Cúc thì thấy vườn cây này nhiều rồi, chỉ có con Bông là hai mắt sáng rỡ, chỗ này như là thiên đường dành cho nó vậy.

- Cô Tú ơi, tụi con bẻ vài trái ổi được không cô?

- Hai đứa muốn bẻ gì bẻ đi.

Chỉ chờ có nhiêu đó con Bông với con Cúc liền chạy ào tới mấy cái cây ổi, cây cóc mà bẻ tới tấp. Trí Tú thấy Trân Ni thất thần đứng đó liền buông tay nàng ra, chị đi tới cái võng được mắc ở hai cái cây gần đó ngồi xuống rồi hất mặt về phía Trân Ni.

- Bộ em tính đứng ở đó tới lúc về luôn hả?

Trân Ni lúc này như sực tỉnh nàng cười một cái rồi chạy lại chỗ Trí Tú, định là sẽ lên ngồi chung với chị, ai dè chưa kịp đặt đít lên ngồi liền bị Trí Tú đẩy ra.

- Ai cho lên đây, cái võng này chỉ một người ngồi thôi.

- Vậy em ngồi ở đâu bây giờ?

- Đó là cái chuyện của em.

Trân Ni gãi gãi đầu, ủa mắc gì rủ người ta qua chơi rồi không cho người ta ngồi chung, bắt người ta tự sinh tự diệt vậy, Trí Tú không những hung dữ mà còn kì cục nữa. Loay hoay một hồi Trân Ni tìm thấy một cái ghế đẩu, liền nhanh chóng chụp lấy cái ghế rồi ngồi xuống cạnh cái võng của Trí Tú.

- Cười cái gì mà cười?

- Tú kì quá, em cười cũng không cho.

Trân Ni xụ mặt nhìn Trí Tú nằm trên võng, nàng thuận tay nắm lấy cái mép võng mà đưa Trí Tú.

- Sao em mới gặp tui có mấy ngày mà em đi theo tui hoài vậy?

Cái này là Trí Tú thắc mắc lâu lắm rồi, từ cái hôm đầu tiên gặp nàng cho đến hôm nay, chỉ cần chị ra đường không cần biết là chị đi đâu, chỉ cần chị đặt chân ra khỏi nhà năm phút là liền thấy cái mặt của Trân Ni xuất hiện.

- Tại em thấy chị đẹp, hát hay lại còn biết đi chợ nên em muốn làm quen.

- Bộ em không thấy tính tui kì cục hả?

Trân Ni ngồi đó suy nghĩ, Trí Tú đẹp, Trí Tú hát hay Trí Tú đi chợ cũng hay, nhưng mà Trí Tú hung dữ lại còn hay sáng nắng chiều mưa. Nhưng mà nàng thích Trí Tú như vậy, nên Trí Tú đâu có kì cục đâu.

- Có đôi lúc, chỉ đôi lúc thôi nha, em thấy Trí Tú có hơi hơi kì cục, nhưng mà Trí Tú đẹp lại còn hát hay nên kì cục một chút cũng không có sao.

Trí Tú cười cười, trên đôi gò má phiếm hồng đôi chút, Trí Tú cũng không biết cảm giác bây giờ là gì, chỉ là bản thân cảm thấy vui khi nghe những lời Trân Ni nói.

Gió nhè nhẹ thổi qua mấy cái tán cây, tay Trân Ni vẫn nắm lấy cái mép võng đưa đều đều, hồi lâu không thấy Trí Tú bắt chuyện với mình nàng liền nhìn một cái thì phát hiện Trí Tú đã ngủ từ lúc nào. Tay nàng ngừng đưa võng, đôi mắt chăm chú nhìn vào gương mặt đang ngủ say, hàng lông mi cong vút, hai má hồng hây hây, cái mũi cao cao còn đôi môi thì hé mở. Nhìn Trí Tú như vậy làm tim nàng đập rộn vang ở trong ngực, mặc dù chị Tú rủ Trân Ni qua chơi xong chị Tú ngủ quên nhưng bù lại chị Tú đến ngủ cũng đẹp nên Trân Ni bỏ qua cho chị Tú.

- Cô Ni ơi, ăn ổi nè cô Ni.

- Cái mỏ mày nhỏ nhỏ giùm tao một cái coi Bông, mày nói chuyện mà còn hơn mấy cái đoàn lô tô trên Sài Gòn nữa.

Con Bông đi tới, chìa cái vạt áo đựng mấy trái ổi trong đó đến cho Trân Ni, nó đưa mắt thấy Trí Tú ngủ liền hỏi.

- Cô Tú ngủ rồi hả cô?

- Ừ, đang nói chuyện cười muốn rớt hàm răng tự nhiên lăng đùng ra ngủ vậy đó.

- Vậy cô đi bẻ ổi chung với con với con Cúc đi, vui lắm cô.

- Gớm, hôm bữa còn đòi đánh mà bữa nay bẻ ổi chung đồ he.

Trân Ni liếc nó một cái rồi cũng đứng lên đi với con Bông, trước khi đi nàng quay lại nhìn Trí Tú một cái rồi mới đi tới chỗ con Cúc.

- Để tao trổ tài leo cây bẻ ổi cho hai đứa mày coi.

Con Bông với con Cúc hú hét, Trân Ni thì xoắn ống quần với tay áo lên cao rồi nhanh chóng trèo lên cây ổi, bẻ từng trái quăng xuống cho con Bông với con Cúc chụp.

- Hay quá cô Ni ơi, cô leo cây số hai không ai số một luôn cô Ni ơi.

- Cô Ni leo cây hay quá he Cúc, như con khỉ.

- Ê mày nói gì tao đó Bông?

- Con có nói gì đâu cô. Mà nhiêu ổi đủ rồi, mình bẻ mận đi cô.

Trân Ni gật gù rồi định trèo xuống, nhưng loay hoay một hồi cũng không biết nên xuống đường nào, chết rồi, không lẽ nàng kẹt trên đây sao?

- Sao vậy cô Ni, xuống đi cô.

- Tao xuống không được rồi, giờ sao?

- Cô Ni nhảy xuống đi, con đỡ cô cho.

Con Bông bỏ hết mấy trái ổi trong áo ra, nó đi đến chỗ Trân Ni rồi đưa tay ra, Trân Ni bẻ trái ổi rồi chọi vào đầu nó.

- Khùng hả, nhảy xuống cho chết hay gì?

- Không có đâu cô, cô ở trên đó mới chết á, không có cao đâu cô nhảy xuống đại đi con đỡ cô được hết.

- Nhìn mày còn ốm hơn tao, tao mà nhảy lên người mày chắc mày gãy bảy cái ba sườn luôn quá.

- Có chuyện gì vậy?

Trí Tú từ xa đi tới, chị chỉ là mệt quá nên ngủ quên đôi chút, khi giật mình thức dậy liền không thấy Trân Ni đâu, ngó nghiêng tìm kiếm một hồi vẫn không thấy, tự nhiên chị nghe tiếng của Trân Ni với con Bông chỗ mấy cây ổi nên liền đi tới.

- A, cô Tú ơi cô Ni leo cây ổi xong giờ hết xuống được rồi, cô kêu cô Ni nhảy xuống để con đỡ đi cô.

Con Bông thao thao nói với Trí Tú, chị nghe xong liền phụt cười còn Trân Ni thì ngồi trên cây ổi lấy tay che mặt, thật là nhục nhã mà.

- Không cao lắm đâu, em nhảy xuống đi tui đỡ cho.

- Chị đỡ em?

Trân Ni đưa tay chỉ vào mặt mình, đôi mắt nàng mở to hết cỡ nhìn Trí Tú. Chị thì đứng đó, đưa hai tay ra, trên mặt còn vương thêm nụ cười.

- Ừ chị đỡ.

Trân Ni nghe Trí Tú nói vậy, thêm con Bông với con Cúc hối thúc nàng, đành làm liều nhắm mắt mà nhảy thôi chứ sao giờ.

Trân Ni đè lên người Trí Tú, cả hai đang nằm bẹp dí dưới gốc cây ổi, lúc Trân Ni nhảy Trí Tú bắt trượt nên Trân Ni toàn thân đều ngã vào người Trí Tú làm cả hai ngã xuống cây ổi.

Con Bông với con Cúc nhịn cười đến chảy cả nước mắt, hai đứa đứng đó trấn tĩnh một hồi mới chạy đến đỡ Trí Tú và Trân Ni lên.

- Chị Tú, có sao không đó em xin lỗi?

Trân Ni luống cuống phủi bụi trên người Trí Tú, miệng không ngừng xin lỗi, Trí Tú mặc dù có hơi đau nhưng vẫn đứng đó cười nhìn nàng, một lúc sau mới chọt chọt ngón tay vào trán nàng.

- Em đó, sau này không được leo cây nữa biết chưa?

Trân Ni lấy tay che cái trán lại, chu chu cái mỏ nói với Trí Tú .

- Em biết rồi mà.

- Giờ này cũng không còn sớm, về đi kẻo cha em lại lo. Sáng mai em mà còn trễ thì tui cho em đi chợ một mình.

- Không có trễ nữa đâu mà. Tạm biệt Trí Tú, em về nha.

- Ừ, về cẩn thận.

Không biết Trí Tú nói lời này có bị dư thừa không trong khi nhà của cả hai chỉ cách nhau có năm phút đi bộ.

Trân Ni tạm biệt Trí Tú rồi đi về, trên môi vẫn còn im đậm nụ cười, Trí Tú nhìn theo Trân Ni đến khi nàng đi khuất sau rặng tre, tự nhiên Trí Tú thích nhìn Trân Ni cười như lúc nãy.

Ê avata là ảnh con mèo của tui á, cute hok

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co