74
Hương nến tràn ngập, ánh nến chập chờn, hai bên mỗi bậc thang từng tầng lầu đều có một cây nến hồng hình trái tim, trong nháy mắt thắp sáng trọn không gian hẹp của lối đi an toàn, cho người ta cảm thấy không những như đang trên đường trở về nhà, mà còn như đi xuyên qua những nấc thang tuyệt hảo của hạnh phúc.
Jennie kinh ngạc nhìn hết thảy những thứ trước mắt, nàng không nghĩ ra được ai biết làm những chuyện này, chẳng lẽ là Krystal?
Càng đi lên, Jennie càng cảm giác mãnh liệt, bởi vì đến lầu 2 cơ hồ những bậc thang đều phủ kín hoa hồng, chỉ thoáng chốc trong không khí không chỉ tràn ngập hương nến, còn có hương thơm nhàn nhạt của hoa hồng, để cho người bước vào đây có cảm giác mê mị.
Lên mỗi một tầng, Jennie đều sẽ dừng lại thưởng thức một chút không khí của người đã làm ra những thứ này, dù bây giờ nàng có hết sức không muốn dừng lại trong thang lầu, nhưng cơ hồ cửa của mỗi tầng lầu trong lối đi an toàn đều đã bị người khóa lại, chỉ để cho nàng từng bước từng bước đi lên, để cho nàng đối mặt.
Lúc nàng đi đến lầu 5, một chút cảm giác mệt mỏi cũng không có, toàn bộ đều nhờ công lao của người kia, mà điều kinh ngạc bất ngờ của lầu 5 là một ca khúc dương cầm trong một cái máy tính bảng, nàng hết sức quen thuộc, bởi vì ca khúc dương cầm này chính là do nàng biên soạn, tên là (Yêu đến ngạt thở), là năm 17 tuổi ở trên nông trường nàng đã vì Jisoo mà biên soạn, khi đó nàng hy vọng có thể cùng Jisoo cả đời làm chị em tốt, tựa như bài hát kia mang theo hương vị nồng nặc tình cảm, chỉ là bây giờ người thả khúc dương cầm lướt đi như gió, nhưng lại mang theo nồng đậm đau thương, có thể tưởng tượng ra được tâm tình trong lòng người đàn khúc đàn này.
"Nên như vầy nè, phải như vầy..."
Ngón tay dài trắng nõn của Jennie phủ trên ngón tay ngọc của Jisoo, từng chút cẩn thận dạy cô làm sao để đàn ca khúc này.
Jisoo từng học qua rất nhiều nhạc khí, loại nào mà không biết, nhưng đây là ca khúc Jennie đưa cho cô, bất luận thế nào cô cũng phải học, hơn nữa, là Tiểu Jen tự mình động thủ dạy, quá trình học cũng rất ngọt ngào.
Hai cô gái xinh đẹp ngồi trên băng ghế trước dương cầm, cùng nhau đàn ca khúc , liên tục không ngừng đàn, hình ảnh hết sức tuyệt hảo, cực kỳ giống như nhân vật trong một bức tranh Tây Dương.
Jennie nghe ca khúc dương cầm từ từ bước lên lầu 6, nàng đưa tay che miệng mình lại, định để cho nó không còn tiếp tục trích ra đau nhức, nhưng mà, mỗi một bước đi, trái tim nàng lại càng đau đớn lợi hại. Trong mắt Jennie, bây giờ con đường không phải những nấc thang đến với hạnh phúc, mà là những đường tròn kỉ niệm ngoằn ngoèo mang lại cho nàng đau buồn.
"Nghìn con hạc giấy ư?"
Lầu 6, trên trần nhà treo vô số không chỉ một nghìn con hạc giấy, màu sắc mỗi con không giống nhau, độ cao treo xuống vừa ngang tầm với cổ Jennie, để Jennie có thể tỉ mỉ quan sát chúng.
"Jisoo tỷ, chị gấp một nghìn con hạc giấy xấu quá à!"
16 tuổi Jennie quỳ ngồi trên chiếc giường mềm mại của mình, ngồi đối diện Jisoo đang ngồi bên cạnh cười nói.
Jisoo nghe có chút lúng túng, hai gò má trong nháy mắt có chút ửng đỏ, nàng cẩn thận quan sát hạc giấy mà mình gấp, đầu có chút dẹp dẹp, sao vừa nhìn đã thấy có chút giống đầu con chó Nhật. Cô đã tốn gần nửa giờ gấp con hạc giấy, cứ lặp đi lặp lại, để cho cô tức giận vò con hạc giấy vốn vừa xếp xong thành một cục, tức giận ném vào thùng rác dưới giường.
Mà Jennie vội vàng kéo lại tay cô, mặc dù đã muộn, nhưng cô vẫn hướng Jisoo mỉm cười.
"Thật ra, xấu thì xấu, nhưng mà em rất thích, bởi vì Jisoo tỷ đã chính tay mình gấp!"
Hơn nữa hình dáng... rất rất khác biệt nha!!!
Trước mắt là nghìn hạc giấy nàng đếm cũng không thể đếm hết, nhưng mà, nàng biết đây cũng là chính tay Jisoo gấp, bởi vì, đầu của nghìn con hạt giấy... rất rất khác biệt...
Nàng nhẹ nhàng dạt nghìn con hạt giấy qua đầu vai chậm rãi đi lên, nàng muốn biết lầu 8 lầu 9... ở đó có những thứ gì?
Đợi đến khi đến lầu 11, nước mắt của Jennie sớm đã phơi ra gió, nàng kéo khóa kéo túi xách, từ bên trong lấy ra khăn ướt lau nước mắt của mình. Bởi vì, nếu nàng đoán không lầm, lầu 11 chắc chắn là bản thân Jisoo.
Lầu 10... chỉ có một tấm hình, là năm đó lần đầu tiên các nàng gặp mặt, Jisoo nhờ người làm trên ruộng hoa oải hương trong nông trường chụp cho các nàng, khi đó nụ cười của cả hai còn rất sạch sẽ thuần túy.
Khi nàng đi đến khúc quanh, Jennie kềm chế trong lòng có chút sợ hãi, nàng không biết bây giờ nên đối mặt Jisoo ra sao, nhưng vào lúc này di dộng Jennie lại run lên, nàng vội vàng từ trong túi xách lấy ra, là một dãy số lạ, nàng không biết nên hay không nên nghe, nhưng mà nàng lại muốn, có lẽ là Jisoo gọi đến nói cũng không chừng.
"Jennie tiểu thư, cô còn nhớ ước hẹn giữa chúng ta chứ?"
Khi Jennie lướt vào nút nghe trên màn hình, tiếng nói để nàng hết sức chán ghét lại vang lên lần nữa.
"Suỵt... Cô khoan nói, bây giờ tôi đang ở gần khu nhà cô, mặc dù Kim đại tiểu thư phái người gạt tai mắt của chúng tôi, nhưng bóng lưng cô xinh đẹp như vậy tôi làm sao có thể quên chứ?"
Chou Tzuyu nhẹ nhàng nói, phảng phất giống như đang kể lể đối với tình nhân yêu thích của mình vậy.
"Rốt cuộc phải nên làm thế nào? Jennie tiểu thư, cô hẳn đã rõ rồi chứ!"
Tiếng nói của Chou Tzuyu dừng một chút, rồi nói tiếp.
"Trước kia, chúng tôi đã từng nói qua với Kang đại tướng quân, hy vọng Kim đại tiểu thư trong vòng 2 năm không xuất hiện trước mặt cô, chúng tôi liền sẽ giao trả tài liệu lại cho cô ấy, nhưng cô ấy lại trái với điều ước..."
"..."
Jennie nghe đến đây, trái tim ngừng đập trong phút chốc, có loại cảm giác kinh hãi mà đau đớn.
"Nhưng mà... chỉ cần Jennie tiểu thư cô tiếp tục hoàn thành ước hẹn mà cô nên hoàn thành, chúng tôi vẫn sẽ tuân thủ lời hứa, đây coi như là... đối đãi của Công tước đại nhân chúng tôi đối với cô..."
Tiếng nói Chou Tzuyu biến mất, bởi vì lúc này Jennie đã kết thúc cuộc nói chuyện, nàng biết mình nên làm thế nào, nhưng cũng không biết, không biết nên làm thế nào để lấy lại những tài liệu đang khống chế các nàng.
Nàng mở cửa sổ thông gió giữa thang lầu, đem di động cảm ứng Krystal mua cho nàng ném từ đó xuống, nàng biết mình nên làm thế nào, không cần bất kỳ ai tùy thời nhắc nhở!!!
Nàng hít sâu một hơi, đi đến khúc quanh thì xoay người, quả nhiên, có một người phụ nữ xinh đẹp ngồi trên nấc thang trên cùng lầu 11...
"Tiểu Jen... em đã về rồi!"
Jisoo hai tay chống cằm, ôn nhu mỉm cười nhìn Jennie ở dưới, đang ngửa mặt lên nhìn cô. Cô không có đi xuống ôm lấy Jennie, mặc dù trong lòng khát vọng đối với Jennie đang rục rịch, nhưng mà, cô bây giờ, không dám...
Jennie mặt không thay đổi nhìn Jisoo ngồi trên cao nhất, hôm nay chị ấy rất xinh đẹp, tóc màu hạt dẻ quăn dài tự nhiên khoác trên bả vai, dưới ánh nến đẹp đến có chút không chân thật.
Mà ánh mắt chị ấy nhìn mình cũng không có mang du͙© vọиɠ như thường ngày, nhưng vẫn không thể giấu đi được vẻ mặt nồng nặc yêu thương của mình. Hơn nữa Jisoo đã rất ít khi có được tư thế... hồn nhiên như vậy. Nụ cười cũng rất sạch sẽ, vẫn như chị ấy lúc thường ngày về nhà, cũng sẽ nói một câu.
"Tiểu Jen... em đã về rồi!"
Jennie cố gắng đè nén xúc động ôm lấy cô, nàng rất ủy khuất, nàng thật sự muốn nói với Jisoo, nàng không muốn ở bên Krystal, không muốn hôn môi với em ấy, nàng không muốn bị bất kỳ ai uy hϊếp, nàng muốn giống như trước đây vậy, có ủy khuất liền vùi trong l*иg ngực Jisoo tố cáo, sau đó Jisoo sẽ nhẹ nhàng vuốt đầu nàng nói không cần phải sợ, bởi vì sau lưng nàng còn có cô...
Nhưng lúc này đây nàng không thể, nàng phải bảo vệ Jisoo, cho dù Jisoo tự làm tự chịu, nhưng nàng vẫn phải làm như vậy, bởi vì nàng vẫn muốn Jisoo tỷ chị ấy có thể tiếp tục một cuộc sống bình an, cho dù giữa các nàng... sẽ không còn cùng đồng thời xuất hiện nữa.
Tại sao không lộ vẻ gì?
Trong lòng Jisoo có hút bối rối, cô không biết Jennie xuất hiện sẽ có phản ứng thế nào, mặc dù nghe cậu nói Tiểu Jen là quan tâm mình, nhưng đó là lúc trước khi cô nổ súng, còn sau đó thì sao?
Jennie từng bước từng bước chậm rãi bước lên nấc thang, cứ bước lên một bước, trái tim Jisoo lại đập theo một quy luật nhanh hơn, càng ngày càng gần, gần đến nỗi Jisoo muốn bước lên ôm lấy nàng, nhưng cô vẫn không dám, không dám lại đi cưỡng ép Jennie.
Quả nhiên, cửa lối đi an toàn sau lưng Jisoo đang mở. Jennie sau khi đến gần, nhìn cánh cửa sau lưng Jisoo, hơn nữa còn trực tiếp vòng qua Jisoo, không để ý đến cô. Cho đến khi người kia từ sau lưng ôm lấy nàng.
"Buông tôi ra!"
Jennie lạnh lùng mở miệng, giọng nói gần như băng sương.
Jisoo lại càng ôm chặt nàng, cô nhẫn nại lâu như vậy, chuẩn bị lâu như vậy, chính là vì để Jennie có thể tha thứ cho cô, nhưng Jennie vẫn không nhìn đến cô, để cho trái tim cô vụn vỡ thành từng mảnh.
"Thật xin lỗi, hôm đó, chị không phải cố ý... nổ súng đâu!"
Trí nhớ ngày hôm đó đối với Jisoo là một màu đỏ, cảm thấy đều là màu sắc của Jennie, bây giờ cô không dám mặc quần áo màu đỏ nữa, bởi vì đối với cô mà nói đó là màu của tử vong.
"Tôi nói lại lần nữa, buông ra!"
Jennie cũng không quay đầu lại hung hăng nói.
Chỉ có điều, lần này Jisoo rất nghe lời buông ra, hai tay cô buông xuống nắm thật chặt ống tay áo của mình, cô sợ mình sẽ không nhịn được vi phạm lời Jennie, dù sao sức hấp dẫn của Jennie đối với cô là trí mạng.
Jennie đi thẳng một mạch, lưu lại một mình Jisoo cứ ngồi sững sờ giữa thang lầu, cô chỉ sững sờ nhìn bóng lưng Jennie bước nhanh rời đi.
"Chỉ có mình, vĩnh viễn đều chỉ có mình..."
Jisoo tự lẩm bẩm.
Cô búng tay ra tiếng, trong nháy mắt, những cây nến giữa toàn bộ thang lầu đều vụt tắt, trong phút chốc nơi này lại trở nên không thể thấy được năm ngón tay, giống như mọi ngày. Nhưng điều duy nhất không giống là, nơi này có một người phụ nữ tuyệt đẹp, cô đang ôm thân mình thật chặt, không để cho sợ hãi trong lòng làm dao động...
Quả nhiên, không có em ấy, mình không thể quen được với bóng tối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co