Truyen3h.Co

[JeyLei] Dịu dàng

Oneshot

motchiecduahau

~~

1.

Phước Thịnh tặng Hoàng Bách một chiếc vòng vải cặp đôi, sau đó đá anh. Hoàng Bách tổn thương đến nỗi chỉ cần nhìn đến chiếc vòng vải liền không thể nuốt trôi thứ gì, vậy mà anh cứ cố chấp đeo. Đeo mãi đeo mãi rồi thành thói.

Một lần nọ, sau buổi trực, chàng sinh viên y nội trú Hoàng Bách ghé qua nhà bạn ngủ bù. Lúc đi ngang phòng khách, anh nghe thấy giọng nói rất quen. Anh đứng lại nhìn thì phát hiện em gái của người bạn đang bật một video phỏng vấn đường phố, người con trai đứng cạnh cô gái được phỏng vấn chính là Phước Thịnh.

"Hai người là...?"

"Em ấy là em họ mình." cô gái kia trả lời.

"Chào bạn! Không biết bạn thấy tiêu chí 'người thành đạt' của chị họ bạn thế nào?"

"À, người thành đạt thì ai chẳng thích. Tôi đây cũng thích nữa là"

Trọng điểm không phải mối quan hệ của hai người, trọng điểm là Phước Thịnh vẫn đeo chiếc vòng đó.

Hôm ấy Hoàng Bách đang nản kinh khủng, lần đầu tiên anh cảm thấy bất lực vô cùng với ngành học này. Nhưng đêm đó nằm vắt tay lên trán, Hoàng Bách nghĩ, giờ mà bỏ ngang lại dở.

Còn nữa, Phước Thịnh thích 'người thành đạt'.

Vậy là Hoàng Bách một mặt tự mắng mình đần vì vẫn còn lưu luyến người cũ, một mặt khác lại nuốt vào trong ý định bỏ học.

2.

Dự liệu như thần, một năm sau Phước Thịnh tỏ tình với anh. Hai mươi bảy tuổi, bọn họ kết hôn. Mười năm sau đó, Hoàng Bách thật sự thành công. Tên của anh thỉnh thoảng sẽ xuất hiện trên TV, thậm chí có cả fanclub. Bác sĩ đầu không hói lại còn đẹp trai, sau đó mấy chị em còn biết anh là gay thì như vớ được của báu.

Hoàng Bách không hiểu vì sao mấy đứa nhóc này lại phát cuồng với hôn nhân của anh và Phước Thịnh đến vậy. Những bài chia sẻ trên trang cá nhân, ảnh của anh hay các bài đăng khác không bao giờ nổi bật bằng bài đăng có nhắc đến cậu. Sắp bốn mươi nhưng anh vẫn gọi người kề bên gối là em Thịnh, dù cho cậu thiếu niên năm ấy đang trở thành một ông chú thì với Hoàng Bách, cậu vẫn còn bé lắm.

Bác sĩ Bách vinh dự có hẳn một mục đăng dìm hàng bạn đời, đặt tiêu đề là "Mấy chuyện buồn cười của Chuột nhỏ", lượt like share cao ngất ngưởng. Ban đầu chỉ lèo tèo vài người bạn vào trêu, không hiểu sao bắt đầu từ bài "Chuột nhỏ nhà tôi hỏi tôi có phải là siêu nhân điện quang không?" thì chúng viral khắp cõi mạng. Từ học trò cho tới đồng nghiệp, người lạ rồi người quen ùn ùn kéo tới.

Trang cá nhân của Phước Thịnh cũng được "đem ra ánh sáng". Hình ảnh trẻ măng trên hình đại diện làm mọi người tấm tắc khen, sao mà Chuột nhỏ nhà bác sĩ Bách trẻ quá vậy!

Tất nhiên, Chuột nhỏ chỉ có việc mang quần áo lên tầng thượng để phơi và đi chăm hoa mỗi sáng thì già sao được.

3.

"Mấy chuyện buồn cười của Chuột nhỏ" không quá buồn cười, cái chính là chúng thanh mát cho nhiều người. Từ việc Phước Thịnh quên bật nút nồi cơm - điều gần như tuần nào cậu cũng quên một lần, cho tới đi mua hoa lan bị lừa, nuôi cá cảnh thì cá chết, trồng hoa thì hoa héo, chúng đơn giản mà lại ấm áp, thể hiện rất rõ sự chiều chuộng tới bất lực mà Hoàng Bách dành cho Phước Thịnh.

Hoá ra ngài bác sĩ khó tính trong khoa lại có một mặt dịu dàng tới vậy.

Những chuyến đi của Hoàng Bách luôn có bóng dáng Phước Thịnh. Vậy thì cậu làm nghề gì, và tại sao lại tán đổ người như anh nhỉ?

Có người đào được bài viết từ xưa ơi là xưa, sau đó người ta cũng biết, không phải là họ không gặp trắc trở. Hai mươi tuổi, Phước Thịnh nghỉ học đi làm kiếm tiền mua thuốc cho bố. Mẹ tai nạn mất, cậu thanh niên nhỏ tuổi đăng đúng một dòng "Phải từ bỏ" trên trang cá nhân. Khi Hoàng Bách biết chuyện thì bố Phước Thịnh cũng không còn. Anh ngồi nghĩ rất lâu, càng nghĩ càng thương, càng nghĩ càng thấy khó chịu, cuối cùng ôm cậu khóc một trận.

Lúc cậu đã dần ổn định, quay lại theo đuổi anh, Hoàng Bách đã nói nhiều lời cay nghiệt. Thật ra cậu không để bụng, thậm chí còn quỳ xuống xin lỗi anh và mong anh cho thêm một cơ hội.

"Biết vậy anh đã không mắng em."

Phước Thịnh chỉ cười.

"Nếu em là anh khi ấy, em sẽ đánh gãy chân em luôn."

Phước Thịnh mắc bệnh giống bố, cậu đã nhập viện. Hoàng Bách khi ấy phải chạy từ viện này sang viện nọ, may mắn chúng cùng một toà, vừa lo việc của mình vừa lo việc của cậu. Khi ấy tới lượt Phước Thịnh thấy xót.

"Hay anh cứ kệ em đi." Cậu vừa khóc vừa nói.

Hoàng Bách quả quyết: "Nếu em muốn bỏ đi thêm lần nữa thì phải đánh gãy chân anh đã."

Gần như tay phải của Phước Thịnh không còn cử động được nữa.

Cậu là chủ một cửa hàng hoa nhỏ nhưng có mặt tiền trong khu phố, tiền đủ ăn đủ tiêu đủ để dư.

"Có phải em để dành tiền ly hôn với anh không? Với cả tiền anh gửi em, em không tiêu đồng nào là ý muốn cạch mặt anh đấy à?" Hoàng Bách vẫn hay đùa như thế.

Phước Thịnh chỉ mỉm cười, dịu dàng đáp lại với anh: "Em để đó sau này lỡ có bất trắc thì còn xoay xở được."

4.

Đầu đuôi câu chuyện Phước Thịnh hỏi Hoàng Bách có phải siêu nhân không là như thế này.

Anh vừa cận vừa viễn nhưng khăng khăng chỉ muốn đeo một cái kính. Anh về nhà thuận miệng kể cậu nghe. Phước Thịnh mặt ngây ngốc hẳn đi, bèn hỏi:

"Ý anh là sao á? Mắt anh chia đôi ra, một nửa nhìn xa không rõ một nửa nhìn gần không rõ hả? Anh giống siêu nhân điện quang ghê. Anh có phóng tia laser ra được không, nửa phóng laser xanh nửa phóng laser đỏ chẳng hạn?"

5.

Năm đó luật hôn nhân đồng tính vừa thông qua là Phước Thịnh kéo anh đi đăng ký. Ảnh cưới của bọn họ chụp tại quê nhà của Hoàng Bách, người chụp là chị họ cậu. Anh kể chuyện ngày xưa từng thấy cô với em Thịnh phỏng vấn nên mới cố gắng học tiếp. Chị cậu cảm động lắm, bèn đề nghị xin được làm người chụp ảnh cho họ. Gần một trăm tấm ảnh thì phải có tới mười tấm không thấy mặt Hoàng Bách đâu vì anh đang bận ngắm Phước Thịnh. Họ chụp trên cánh đồng, chụp ở gần sông, chụp trên cầu. Cả hai đều không mặc âu phục mà chỉ áo phông bình thường. Có mấy tấm chụp cả hai bái gia tiên thì mặc sơ mi trắng.

Kỉ niệm mười năm ngày cưới, Hoàng Bách đăng một tấm lên trang cá nhân. Phước Thịnh cắt tóc ôm gọn gương mặt, trông sáng sủa đẹp trai ngời ngời. Chiếc vòng vải ấy vẫn ở mãi trên tay họ. Chúng là nhân chứng cho cuộc tình đẹp này. Hai nén hương dâng ông bà, sau đó còn ra viếng mộ bố mẹ Phước Thịnh. Mấy đứa nhóc lại kéo đến khen Chuột nhỏ nhà bác sĩ Bách, bảo nếu Chuột nhỏ sinh muộn mười năm khéo bây giờ bác sĩ Bách còn phải tranh giành. Hoàng Bách hiếm khi dừng lại trả lời: "Sinh sớm mười năm tôi vẫn sẽ tranh như thường." kéo theo nhiều react haha.

"Tranh với ai? Ai đi tranh với anh? Đừng có mà tán phét." Phước Thịnh đang uống nước cam, đọc bình luận liền cười một trận. Cậu trả lời lại: "Đừng tin chú Bách, chú ấy giỏi nhất là nói phét."

"Thật không? Bây giờ bảo anh kể là anh kể được luôn ngay mười cậu bạn trai cũ của em." Hoàng Bách nghiêng người tới xem cậu bình luận.

"Nào có? Ngày xưa người người theo đuổi anh, em làm gì có ai." Phước Thịnh đẩy chồng mình ra xa, mà càng đẩy thì Hoàng Bách càng lấn tới, cuối cùng bị đè xuống hôn môi luôn. Anh giống một con sói lớn nũng nịu dụi vào cổ cậu, gần bốn chục tuổi rồi mà vẫn bám hơi cậu. Cánh tay yếu ớt vô lực được anh nắm lấy xoa xoa. Dù Phước Thịnh đã mất cảm giác rồi, song cậu biết, có lẽ nó cũng giống như khi anh chạm lên môi cậu.

Có lẽ rất dịu dàng.

~~

Mừng Tết đến cùng 1 fic nhẹ nhàng với Bách niên thịnh thế 🎉

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co