再見
sau dãy hành lang nhộn nhịp, mắt tôi chỉ thu trọn duy nhất nụ cười của em.
tai tôi ù đi trước những thanh âm náo nhiệt, chỉ còn vang vọng giọng nói của em.
và trái tim, dù có lỗi nhịp bao nhiêu lần, cũng chỉ hướng duy nhất về phía kim minjeong.
- minjeong này, sau này khi em có ai bên cạnh, đừng vậy nữa nhé?
- sao ạ?
em nghiêng đầu nhìn tôi.
- nếu họ làm em buồn đừng dễ dàng tha thứ.
tôi dừng lại nhìn vào mắt em.
- nhưng nếu em còn yêu nhiều, thì hãy đợi khi họ thật sự kiên trì hãy tha thứ em nhé.
minjeong bật cười, em nhìn tôi một lúc lâu, mộ sắc lan đầy góc hành lang nơi tôi và em ngồi.
- còn nếu họ lại làm em buồn lần thứ ba.
tôi ngừng lại, nhìn sâu vào mắt em, thấy cả một khoảng trời hoàng hôn trong đó.
- thì sao ạ?
- vậy thì hãy gọi cho chị. chị sẽ bay qua đài loan để dạy cho họ một bài học nhớ đời.
tôi đưa nắm tay nhỏ lên, huơ huơ vào khoảng không trước mặt, minjeong bật cười khúc khích đầy thích thú.
- được, lúc đó jimin phải bắt máy ngay đấy.
- nhưng em không được ghét chị đâu đó.
- tại sao em phải ghét?
- vì chị làm đau người em yêu.
minjeong ngốc quá, tôi thích em nhiều như vậy, em lại không biết, thiệt tình còn nghĩ tôi thích người khác.
nhưng thôi vậy, nếu em đã không biết tôi cũng không nói ra.
có lẽ sẽ được nói chuyện với em lâu thêm chút.
祝你考試順利!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co