Truyen3h.Co

-Jiminjeong - Tình Ký Liên Hoa-

II

mn141600

Cho đến một buổi sáng, khi cả hai ngồi đối diện nhau, Trí Mẫn đột nhiên lên tiếng.

"Chúng ta ly hôn đi."

Mẫn Đình khựng lại. Nàng không ngẩng đầu ngay, chỉ im lặng một lúc rất lâu.

"...Chị nói thật sao?"

"Ừm."

Không có giải thích. Không có do dự.

Mẫn Đình khẽ gật đầu.

"...Em hiểu rồi."

Buổi trưa hôm đó, Trí Mẫn đưa Mộc Trà về nhà. Một cô gái với nụ cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp.

"Em cứ ở đây, đừng ngại."

Giọng nói Trí Mẫn lúc này... hoàn toàn khác. Mẫn Đình đứng cách đó không xa, nghe rõ từng câu, nhưng không bước lại. Nàng chỉ mỉm cười rất nhẹ, rồi lặng lẽ rời đi.

Dạo gần đây Mẫn Đình cảm thấy trong người có chút lạ. Nàng thường xuyên ho khan, tim đập nhanh và rất hay chảy máu cam, nên hôm nay nàng có hẹn bác sĩ đến khám.

Sau khi xem qua kết quả khám bác sĩ chỉ thở dài rồi lắc đầu.
"Haizz...chia buồn cùng cô nha cô gái trẻ, cô bị suy tim giai đoạn cuối. Trời gian không còn nhiều nữa đâu."

Mẫn Đình im lặng một lúc. "...Còn bao lâu"

"Nhiều nhất là mười lăm ngày."
________________

Trên bàn ăn nhìn phía đối diện cô đang không ngừng gắp thức ăn cho Mộc Trà, trong lòng nàng không khỏi thấy tủi thân. Bỗng có gì đó từ mũi nàng chảy ra rơi xuống bát cơm làm đỏ một mảng nhỏ. Nàng vội đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh, Mẫn Đình bị chảy máu cam ngày càng nhiều cũng cho thấy tình trạng hiện tại của nàng ngày càng nặng. Nhìn mình trong gương sao mà tiều tuỵ đến thế, gương mặt hồng hào sức đầy sống ngày xưa đâu rồi. Bây giờ chỉ có gương mặt hốc hác này khiến nàng không thích chút nào.

Đang thất thần thì cô ấy chạy vào hỏi han nàng:"Mẫn Đình cô có sao không vậy?"

"Không sao, chỉ là chảy máu cam bình thường thôi cảm ơn cô đã quan tâm"

"Vậy được rồi cô mau ra ăn cơm đi, tôi no rồi tôi lên nghĩ ngơi trước đây." Mộc Trà vội vàng xoay người đi lên lầu. Cô ấy sao lại đối xử với nàng tốt như vậy, khiến nàng có hơi khó chịu.

Sau hôm ấy sức khoẻ của nàng cũng ngày càng yếu, mỗi ngày đều phải trang điểm thật đậm để che đi gương mặt hốc hác của mình.

Hôm nay đã đến ngày Mẫn Đình đến bệnh viện để khám định kì.

"Này cô, tôi khuyên cô nên nhập viện để điều trị đi"

Mẫn Đình chỉ mỉm cười nhẹ..nàng bảo:"Dù gì cũng không thể khỏi được, tôi không muốn những ngày tháng cuối đời của mình phải ở trong bệnh viện đâu."

Trở về nhà đã là 7h tối, vừa vào đến cửa đã nghe được tiếng cười khanh khách của Mộc Trà. Cô ấy gối đầu lên chân Trí Mẫn cả 2 cùng nhau xem TV rất vui vẻ. Cảnh tượng ấy thật hạnh phúc biết bao nhưng sao trái tim Mẫn Đình lại đau thế này. Nàng không nói gì hết chỉ biết lặng lẽ đi lên lầu.

Trời đã dần khuya nhưng mãi không thể ngủ được, nên nàng quyết định lên sân thượng để hóng gió đôi chút. Thật trùng hợp, Lưu Trí Mẫn cũng ở đây.

"Chị chưa ngủ sao?"

"Muộn thế này rồi cô còn lên đây làm gì?" Trí Mẫn vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt ấy nói với nàng.

"Khó ngủ nên lên đây hóng gió thôi" nàng nhẹ nhàng tiến lại gần cô, nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định đối với hai người. Còn cô chỉ im lặng không nói gì.

Nàng ngước mắt nhìn lên bầu trời, trời hôm nay thật buồn và âm u biết bao mây đen liên tục kéo đến không ngừng che kín cả mảng trời. Nó giống như trong lòng của nàng lúc này vậy u ám, một chút ánh sáng lẻ loi cũng chẳng có.

"Trí Mẫn à chị có thấy hạnh phúc không?"

"Ừ, sẽ hạnh phúc nếu như cô biến mất."

Câu trả lời nàng đã nghe nhiều lần rồi nên bây giờ cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.

"Ngay từ đầu đã không yêu em vậy tại sao Trí Mẫn lại muốn kết hôn với em?"

"Tôi đã nói rồi, là gia sản nhà cô." Trí Mẫn không chút do dự nói ra lý do ngày ấy.

"Cho em mười ngày được không?"

"Mười ngày? để làm gì" cô hơi nghiêng đầu khó hiểu

"Trong mười ngày này Trí Mẫn hãy ở bên em được không? Chỉ cần giả vờ quan tâm dịu dàng với em một chút thôi, sau mười ngày em sẽ biến mất mãi mãi"

"Cô muốn giở trò gì nữa?" Trí Mẫn châu mày nhìn nàng.

"Nếu chị không muốn thì không cần đồng ý"

"Cô có chắc là sau mười ngày cô sẽ đi?"

"Um...em chắc mà" Mẫn Đình nhìn cô gật đầu chắc chắn. Nàng muốn những ngày tháng cuối đời của mình được ở bên người mà nàng yêu thương.

"Được" cô gật đầu đồng ý với nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co