Truyen3h.Co

Jlpk

35

Canhanhoa

Công ty Thời Đại Văn Hóa trong hai năm đầu gần như chỉ nằm không, rảnh rỗi đến mức thừa thãi, mấy năm gần đây mới chậm rãi đi vào guồng, các phòng ban phân công rõ ràng. Không ai ngờ rằng ông chủ lớn đứng sau lại chính là mẹ của Chung Trì Tân.

Kế Thiên Kiệt đi theo anh vào thang máy, thậm chí còn cảm thấy cả thang máy cũng toát ra một luồng hào quang thân quen.

Mấu chốt là anh tồn tại trong giới giải trí lâu như vậy, nhưng chưa từng để lộ ra dù chỉ một chút bối cảnh. Album dự kiến phát hành vào ngày mùng sáu tháng bảy, còn chưa đến một tháng, từ sáng tác đến viết lời đều do anh tự tay hoàn thành. Ca khúc mới nổi tiếng quá nhanh lại duy trì sức nóng ổn định, với địa vị của anh như hiện tại, cho dù trong tay nắm giữ bao nhiêu tài nguyên cũng chẳng ai thấy lạ. Vì vậy, gần như không có ai quan tâm đến xuất thân của anh.

Chung Trì Tân lên tầng mười bảy, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Thiếu gia.” Một người đàn ông trung niên bên trong lập tức đứng dậy, cúi người gọi một tiếng đầy cung kính.

Đây chẳng phải là tổng giám đốc của Thời Đại Văn Hóa sao?!

Kế Thiên Kiệt nhìn người đàn ông kia khom lưng kéo ghế, mời anh ngồi xuống, gương mặt đầy vẻ lấy lòng.

Dù đã biết sự thật từ trước, nhưng mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, tận mắt chứng kiến vẫn khiến hắn choáng váng.

Thảo nào anh hoàn toàn không sợ Lâm tổng. Trước đây Kế Thiên Kiệt còn tưởng là vì anh có thực lực, là trụ cột của Hạo Thiên, lúc đó hắn còn lo lắng không ít, sợ Lâm tổng vì thái độ của anh mà gây khó dễ.

Quả nhiên vẫn là do bản thân hắn quá non nớt.

“Đây là những người đại diện có năng lực tương đối tốt của công ty chúng tôi.” Quý Khâu cầm một xấp hồ sơ nhân sự dày cộp. “Ngài cứ chọn trong này, bên chúng tôi sẽ sắp xếp.”

Chung Trì Tân mở hồ sơ đầu tiên ra, nhíu mày hỏi: “Những người đã từng quản lý nghệ sĩ cũng có trong đây sao?”

Quý Khâu gật đầu: “Chỉ cần thiếu gia chọn trúng, nghệ sĩ đang do họ phụ trách có thể giao lại cho người khác.” Ý tứ là toàn bộ người đại diện giỏi nhất của Thời Đại Văn Hóa đều để Chung Trì Tân tùy ý lựa chọn.

Chung Trì Tân lật từng trang, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở một bản lý lịch.

“Thiếu gia muốn chọn cô ấy sao?” Quý Khâu đứng bên cạnh liếc nhìn. “Mấy hôm trước Hùng Úc vừa ký hợp đồng với người mới, nếu ngài muốn điều cô ấy sang làm việc, người mới có thể chuyển giao cho người đại diện khác.”

Chung Trì Tân đưa tay chạm vào dòng tên nghệ sĩ trong hồ sơ của Hùng Úc, rồi cầm lấy tập hồ sơ phía trước: “Không cần, chọn người này.”

“Thủ tục thành lập phòng làm việc có lẽ phải đến tháng sáu mới hoàn tất, đến lúc đó người này sẽ được điều sang.” Quý Khâu nhận lấy hồ sơ từ tay Chung Trì Tân.

Chung Trì Tân gật đầu, lập tức đứng dậy rời đi.

“Tân ca…” Kế Thiên Kiệt theo sau, do dự gọi.

Chung Trì Tân quay đầu liếc nhìn trợ lý của mình: “Có chuyện gì?”

“Chúng ta có thể đi tham quan quanh đây không?” Kế Thiên Kiệt xoa tay cười hì hì. Hắn sớm đã nghe nói Thời Đại Văn Hóa cực kỳ giàu, có mấy tầng chuyên để nhân viên nghỉ ngơi, đồ ăn ngon rất nhiều, lại còn miễn phí.

Hắn chỉ muốn trải nghiệm một lần, không có ý gì khác.

“Đi thôi.” Chung Trì Tân rời thang máy, đi về phía cầu thang bộ.

“Cảm ơn anh nha!” Kế Thiên Kiệt lập tức phấn chấn hẳn lên.

Thực tế thì Chung Trì Tân cũng chưa từng đến công ty này, đi dạo hai tầng đều là khu làm việc, cuối cùng anh dứt khoát gọi điện hỏi Quý Khâu.

“Khu nghỉ ngơi giải trí nằm ở tầng sáu, tầng tám và tầng mười hai. Thiếu gia, tầng tám có quầy ăn, khu vui chơi hoạt động cũng nhiều, còn có rạp chiếu phim lớn nhỏ, có cả phòng karaoke.” Quý Khâu nhiệt tình giới thiệu.

Hai người lại đi thang máy xuống tầng tám.

“Tân ca, nơi này đúng là quá tốt.” Kế Thiên Kiệt vừa tới tầng tám đã ngửi thấy mùi bắp rang thơm nức, còn có hương bánh ngọt. Hắn thấy một người đi ngang qua, quả nhiên trong lòng ôm một túi bắp rang lớn, tay phải cầm một miếng bánh trông vô cùng hấp dẫn.

Nghĩ đến sau này có thể làm việc ở đây, Kế Thiên Kiệt cảm động đến mức muốn rơi nước mắt.

Nhưng ngay giây sau, Chung Trì Tân lạnh lùng dập tắt mộng đẹp của hắn: “Phòng làm việc của tôi không đặt ở đây, không trực thuộc Thời Đại Văn Hóa.”

Chung Trì Tân muốn mở một phòng làm việc độc lập.

Kế Thiên Kiệt: “…”

“Bây giờ em có thể đi lấy đồ ăn miễn phí ở đây không?” Kế Thiên Kiệt mặt dày hỏi.

Chung Trì Tân liếc nhìn trợ lý: “Đợi.”

Anh lại gọi điện cho Quý Khâu, bảo ông ta lưu số điện thoại của Kế Thiên Kiệt vào danh sách nội bộ của Thời Đại Văn Hóa.

Xong xuôi, Kế Thiên Kiệt lập tức vui vẻ chạy đi lấy đồ ăn ở các quầy, Chung Trì Tân đi theo phía sau.

Thời Đại Văn Hóa vốn là do mẹ của Chung Trì Tân mời về một nhóm người đại diện hàng đầu, lập công ty chỉ để làm hậu phương cho con trai. Ai ngờ Chung Trì Tân lại không cần, khiến nhóm người đại diện này cầm mức lương cao ngất mỗi năm mà chẳng có việc gì làm. Cuối cùng vì quá rảnh rỗi, họ năn nỉ xin được dẫn dắt nghệ sĩ mới, kết quả dần dần công ty mới phát triển thành như bây giờ.

Không biết là vì tránh hiềm nghi hay thật sự không có sức hút, tất cả nghệ sĩ mà Thời Đại Văn Hóa tuyển vào đều đi theo hướng diễn viên, không có lấy một ca sĩ.

Người đại diện theo kiểu thuận theo tự nhiên, dẫn đến toàn bộ nghệ sĩ dưới tay đều không có ý thức cạnh tranh. Có vai thì cẩn thận diễn cho xong, không có vai thì nằm dài một đám.

Phía sau các quầy đồ ăn vặt đều là nhân viên công ty, có cả nghệ sĩ lẫn nhân viên hậu trường. Tầng ba còn có khu vui chơi trẻ em, được chuẩn bị cho con cái của nhân viên. Có nghệ sĩ rảnh rỗi đến mức còn đi thi chứng chỉ sư phạm, đứng ở tầng ba dạy học cho mấy đứa trẻ.

Trong giới lưu truyền một câu: Nghệ sĩ Thời Đại đa tài đa nghệ, dùng vừa tiện vừa rẻ.

“Chung Trì Tân?”

Khương Diệp mấy ngày nay tới công ty phát hiện tầng tám có phòng chiếu phim với thiết bị cực kỳ tốt, kho phim bên trong vô cùng phong phú. Rất nhiều phim cũ ngoài thị trường đã không còn tìm thấy, ở đây lại có đầy đủ. Kịch bản còn chưa chọn xong, cô liền ở lì tại đây từ sáng đến tối.

Đúng lúc cảm thấy bụng réo lên, cô đang định ra ngoài tìm chút đồ ăn, ai ngờ vừa bước ra đã nhìn thấy anh.

Cô nhớ đối phương hẳn là nghệ sĩ trực thuộc Truyền thông Hạo Thiên?

Anh xoay đầu lại nhìn thấy Khương Diệp, khóe môi theo bản năng cong lên: Lại gặp rồi.

“Cô đã ký hợp đồng.” Anh mang theo ý cười.

Khương Diệp gật đầu: “Anh nói không sai, ký hợp đồng với công ty quả thật rất tốt.”

“Còn anh, tới đây làm gì?”

“Tân ca, anh có muốn ăn…” Kế Thiên Kiệt ôm một đống đồ ăn vặt đi tới, nhìn thấy Khương Diệp thì sững người: “Khương tiểu thư?”

Kế Thiên Kiệt không nhìn thấy hồ sơ của Hùng Úc ở tầng mười bảy, cho nên cũng không biết Khương Diệp đã ký hợp đồng với Thời Đại Văn Hóa.

“Bên công ty tôi có chút việc muốn hợp tác với Thời Đại Văn Hóa.” Anh giải thích. “Nghe nói tầng tám của công ty cô rất thú vị, nên tới xem thử.”

Ánh mắt Khương Diệp lướt qua phía sau lưng Kế Thiên Kiệt, nhìn một hồi lâu cũng không thấy có ai đi cùng.

Khương Diệp nhíu mày: “Vậy sao? Quả thật rất thú vị.”

Nói dối.

Công ty không thể vô duyên vô cớ chia sẻ tài nguyên cho người ngoài, người có thể vào khu giải trí cũng chỉ có nghệ sĩ và nhân viên trong công ty. Chỉ khi số điện thoại đã được lưu trong hệ thống nội bộ mới có thể sử dụng đồ ăn miễn phí.

Kế Thiên Kiệt không có nhân viên công ty đi cùng, sao có thể lấy đồ ăn được?

Có điều Khương Diệp cũng không vạch trần, cô liếc nhìn quầy đồ ăn vặt, hỏi anh: “Anh muốn thử không? Mấy thứ kia cũng không tệ.”

Anh lặng lẽ sánh vai cùng Khương Diệp: “Được.”

Kế Thiên Kiệt ôm một đống đồ ăn vặt bị hai người bỏ mặc phía sau.

“Cô vừa nãy… tới gặp người đại diện sao?” Anh hỏi, anh cũng không rõ tình hình ở Thời Đại Văn Hóa, chỉ dựa vào thói quen khi còn ở Hạo Thiên.

Bình thường nghệ sĩ diễn viên rất ít khi tới công ty, ngoài lúc ký hợp đồng, thời gian còn lại đều đi quay phim hoặc ở nhà.

Trong giới dường như chỉ có Thời Đại Văn Hóa là nơi có rất nhiều nghệ sĩ ngày nào cũng vùi mình trong công ty không về, làm đủ thứ chuyện kỳ lạ, nhưng anh lại không rõ lắm.

“Tôi đang xem phim điện ảnh.” Khương Diệp chỉ về phía sau: “Chỗ đó có phòng chiếu phim, thiết bị rất tốt, mấy ngày nay tôi đều ở đó.”

“Cô lại có phim mới ra rạp sao?”

Khương Diệp bật cười: “Một người mới như tôi thì làm gì có nhiều phim được chiếu như vậy, là xem phim của người khác.”

Hai người đi tới một quầy bán bánh nếp, chủ quầy trông khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mặc một bộ đồ cổ trang cách tân ngắn gọn, tay cầm quạt hương bồ.

Sau khi Khương Diệp đọc số điện thoại của mình và nói muốn hai cái bánh nếp, chủ quầy làm xong đưa cho cô, sau đó vừa phe phẩy quạt vừa lẩm bẩm: “Bây giờ ta mới tin, ta trước kia so với ngươi cũng là cùng một kiểu người, nhưng ít nhất từ nay về sau ta muốn trở thành một người khác. Từ nay ta sẽ không chỉ tin vào lời người khác nói, cũng không tin những gì viết trong sách nữa, dù có chuyện gì xảy ra ta cũng sẽ dùng chính đầu óc mình để suy nghĩ, phân tích mọi việc cho thật rõ ràng thấu đáo.”

Khương Diệp đưa cho anh một cái, rồi quay đầu nói với chủ quầy: “Dịch Bặc Sinh, «Nhà Của Con Rối».”

“Chính xác.” Chủ quầy lúc này mới cúi người lấy từ dưới quầy ra một hộp “nước số mệnh”, múc cho mỗi người một thìa rưới lên bánh nếp.

Kế Thiên Kiệt vừa ăn xong một cái bánh nếp nhạt nhẽo vô vị, nhìn thấy cảnh này: “…” Đúng là bắt nạt người không có học thức!

“Quầy của cậu ấy bán bánh nếp kịch nghệ, phải nói đúng tên vở kịch mới được nhận ‘nước số mệnh’.” Khương Diệp quay đầu giải thích với anh.

Trong mỗi quầy hàng đều có ít nhiều chủ quán mang những sở thích kỳ quái. Nghệ sĩ ở Thời Đại Văn Hóa mở quầy không lấy tiền, nhưng lại thu những thứ khác.

Đi cùng Khương Diệp, anh dạo một vòng quanh khu đồ ăn vặt và những nơi thú vị, tiện thể chứng kiến đủ kiểu nghệ sĩ kỳ quặc ở nơi này.

Chung Trì Tân tiện thể giải quyết luôn bữa trưa, thậm chí còn muốn đi theo Khương Diệp vào phòng chiếu phim cùng xem phim điện ảnh.

Kế Thiên Kiệt: Vậy rốt cuộc hắn có nên đi vào theo hai người không đây?

Khương Diệp thay hắn đưa ra quyết định. Hai người vừa bước vào đã trực tiếp khóa cửa, trên cửa còn treo một tấm biển đỏ chói ghi hai chữ lớn “Có người”.

Cũng không phải nhà vệ sinh, vậy mà còn “Có người”.

Kế Thiên Kiệt vừa tủi thân lại vừa yên tâm, quay sang phòng chiếu phim bên cạnh xem phim hoạt hình.

Khương Diệp xem phim không hề kiềm chế, mãi đến khi màn hình đổi màu, cô cúi nhìn điện thoại phát hiện trời đã tối mới dừng lại.

“Xin lỗi.” Khương Diệp hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có Chung Trì Tân đang ngồi.

“Không sao, phim hay lắm.”

Khương Diệp nghe vậy không nhịn được bật cười: “Chung thần đúng là nói chuyện dễ nghe thật.”

Chung Trì Tân quay đầu nhìn Khương Diệp: “Cô có thể gọi tên tôi, chúng ta không phải là bạn sao?”

Đây đã là lần thứ hai anh nghiêm túc nói chuyện này, Khương Diệp cũng coi như đã cảm nhận được sự cố chấp của Chung Trì Tân.

“Được thôi, là bạn.” Khương Diệp đi ra khỏi phòng chiếu phim, phất tay với anh. “Chung Trì Tân, lần sau gặp.”

Trong lòng Chung Trì Tân khẽ động, anh nhìn Khương Diệp rất nghiêm túc: “Lần sau gặp.”

Tìm sang phòng chiếu phim bên cạnh thì thấy Kế Thiên Kiệt đã ngủ gần bốn mươi phút. Nghe thấy Chung Trì Tân gọi mình, hắn vội lau nước miếng, đứng bật dậy, cố gắng tỉnh táo nói: “Anh, chỗ này tốt thật, xem phim còn có ghế massage miễn phí.”

Chung Trì Tân không nói gì, phòng chiếu phim rơi vào im lặng. Lúc này Kế Thiên Kiệt mới tỉnh hẳn, ủ rũ đi theo Chung Trì Tân ra ngoài.

Trên đường lái xe về Khê Địa, Chung Trì Tân ngồi ở ghế sau bỗng mở miệng: “Sau này phòng làm việc mới cũng sẽ xây phòng chiếu phim.”

“Tân ca, anh không cần vì em mà tốn tiền như vậy đâu.” Kế Thiên Kiệt cảm động đến mức suýt khóc.

Chung Trì Tân: “…”

Khương Diệp điên cuồng xem phim điện ảnh ở công ty mấy ngày liền mới lấy lại trạng thái. Đúng lúc này Hùng Úc mang tới cho cô mấy kịch bản.

“Có một bộ phim thanh xuân đang tìm nữ chính và nữ phụ hai, còn lại đều là vai phụ.” Những kịch bản này Hùng Úc đã chọn lọc kỹ, dù là phim thần tượng nhưng đội ngũ sản xuất không hề nhỏ, cũng là loại phim đủ tiêu chuẩn chiếu truyền hình. “Nếu em muốn đi theo con đường này, để chặn miệng cha mẹ em, tốt nhất là nhanh chóng tạo được danh tiếng, đánh nhanh thắng nhanh.”

“Cuối tuần phim điện ảnh này có buổi thử vai, chị sẽ đưa em đi.” Hùng Úc chỉ sang một kịch bản khác. “Cái này là phim chiếu mạng, em xem thử, nếu thích thì có thể quay trong thời gian tới, lịch quay không xung đột với phim điện ảnh.”

Khương Diệp không kén chọn kịch bản, cô rút kịch bản phim chiếu mạng kia ra: “Hùng tỷ, giúp em chuẩn bị cả cái này.”

Thể loại phim thanh xuân gian khổ tuy đã lỗi thời mấy năm nay, nhưng gần đây lại có nhà đầu tư muốn làm một bộ. Đạo diễn không phải người có tên tuổi lớn, nhưng đội ngũ sản xuất lại khá mạnh, đây cũng là điểm Hùng Úc coi trọng. Cho dù thất bại thì cũng không đến mức thành phim dở.

Khương Diệp ở nhà đọc kịch bản hai ngày, đến thứ bảy thì được Hùng Úc đưa đi thử vai.

Có người đại diện đúng là khác hẳn trước kia, chuyện gì cũng có người sắp xếp chu toàn, cô chỉ cần làm theo, đến lúc thử vai còn có người cổ vũ tinh thần.

“Hùng tỷ, em không căng thẳng đâu.” Khương Diệp bất lực nói.

Hùng Úc run tay một cái: “Thật à? Có lẽ là chị căng thẳng, đã rất nhiều năm rồi chị không dẫn người mới.”

Vì là phim thanh xuân thần tượng, diễn viên được chọn đều ưu tiên trẻ tuổi. Những người có tố chất một chút hầu như đều từ Học viện Điện ảnh tới, trông rất lạ mặt, đa số là sinh viên.

Đương nhiên cũng có vài tiểu hoa đang lên tới thử vai, xung quanh còn có mấy trợ lý.

Cuối cùng cũng đến lượt Khương Diệp. Cô định nghe theo lời Hùng Úc thử vai nữ chính, kết quả vừa bước vào, còn chưa kịp mở miệng đã nghe đạo diễn đối diện hỏi: “Cô tới thử vai nữ phụ hai phải không?”

“Là nữ chính.”

Đạo diễn đứng dậy: “Cô thử vai nữ phụ hai đi, nữ chính không được.”

Khương Diệp: “…”

Trước đó Hùng tỷ cũng không hề nói nữ chính đã được sắp xếp nội bộ.

Sau khi Khương Diệp thử xong vai nữ phụ hai, đạo diễn bảo cô ra ngoài.

“Chính là cô ấy, nữ phụ hai là hoa khôi, ngoại hình phải tương đương, diễn xuất cũng rất tốt.” Đạo diễn quyết định ngay tại chỗ.

Khương Diệp vừa ra ngoài, Hùng Úc đã đứng dậy đón: “Thế nào rồi?”

“Em thử vai nữ phụ hai.”

Hùng Úc nhíu mày: “Là sao? Trước đó đã nói rõ là thử vai nữ chính.”

Khương Diệp lắc đầu: “Đạo diễn chỉ nói nữ chính không được.”

Hôm đó về nhà, Hùng Úc lập tức tìm cách gọi điện cho bên sản xuất, muốn hỏi có phải nữ chính đã được sắp xếp nội bộ hay không.

“Sắp xếp cái gì chứ, đến giờ còn chưa tìm được đây.” Nhà sản xuất cũng bực bội, tuyển mấy ngày rồi mà vẫn không thấy bóng dáng nữ chính đâu.

“Vậy tại sao nghệ sĩ của tôi lại không được thử vai nữ chính, chỉ được thử nữ phụ hai?”

Nhà sản xuất sực nhớ ra: “Nghệ sĩ của cô là người tên Khương Diệp à?”

“Đúng.”

Nhà sản xuất “à” một tiếng: “Cô tự xem lại nghệ sĩ của mình đi, nhìn có giống kiểu hoa trắng nhỏ không? Nữ chính của tôi là kiểu bị người ta ức hiếp, cô ấy vừa bước vào đã giống như đi ức hiếp người khác rồi.”

Hùng Úc: “… Chẳng phải là vì còn chưa trang điểm sao? Với lại còn chưa diễn thử, làm sao biết là không được?”

Nhà sản xuất an ủi: “Thật sự không còn cách nào khác, chúng tôi cũng đã định nữ phụ hai là Khương Diệp rồi, mức độ quan trọng không kém nữ chính đâu. Lão Hùng, cô suy nghĩ kỹ lại đi.”

Hùng Úc: “Dù thế nào các người cũng phải cho cô ấy một cơ hội thử vai nữ chính chứ.”

“Chậc! Đạo diễn thấy nghệ sĩ của cô hợp vai nữ phụ hai, tôi biết làm sao được? Ông ấy nói cô ấy xinh đẹp, rất hợp diễn hoa khôi.”

Hùng Úc: “...”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co