Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 10

Caytrucnho244

Màn sương muối đặc quánh bủa vây lấy bờ cảng hoang tàn sát mép sông London, biến đêm muộn thành một hầm mộ xám xịt và nhớp nháp. Không gian rộng lớn nơi bến tàu bị băm nát một cách tàn nhẫn bởi hàng nghìn khối container khổng lồ xếp chồng lên nhau, dựng thành một mê cung vách thép cao vút, lạnh lẽo. Trên nền xi măng sũng nước mưa phùn, những vũng sình lầy bóng loáng phản chiếu loang lổ thứ ánh sáng trắng từ đèn pin dã chiến và đèn pha màu xanh của chiếc xe tuần tra hắt lại từ cổng xa. Mùi rỉ sét nồng nặc hòa cùng cái lạnh sắc lẹm của hơi nước bốc lên từ mặt sông, bóp nghẹt từng thớ khí trong lồng ngực.

Thanh tra Lestrade đi đầu, các đường cơ trên mặt trĩu xuống, đôi mắt hằn rõ những tia máu đỏ quánh vì thiếu ngủ. Ngay bên cạnh ông, John Watson sải bước thắt lại nhịp điệu, tay phải lăm lăm chiếc đèn pin quét những vệt sáng sắc bén vào các góc tối. Cứ mỗi nhịp bẻ góc, vai trái của gã quân y lại khẽ rút nhẹ một biên độ gượng ép dưới lớp vải thô ráp của chiếc áo khoác dã chiến; cái lạnh ẩm từ sông London đang cắn xé âm ỉ vào vết trật khớp vai chưa lành.

Sherlock Holmes đi lùi lại phía sau vài bước. Vạt áo Belstaff rộng tung bay nhịp nhàng theo mỗi bước chân dứt khoát, vô thanh. Gương mặt anh khóa chặt lớp mặt nạ đóng băng, duy chỉ có đôi mắt màu xám khói là chuyển động liên tục, găm cái nhìn sắc lẹm qua từng nếp bạt container bám đầy nước mưa. Bọc lót ở phía sau cùng là Donovan và nhóm cảnh sát cơ động, xích sắt và trang thiết bị dã chiến nặng nề trên người họ va vào nhau lỉnh kỉnh theo mỗi nhịp di chuyển.

Chất giọng phẳng lặng, lạnh ngắt như dao cạo của Sherlock vang lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh:

"Thật ngu ngốc. Anh và cấp dưới của anh để tội phạm chạy đi ngay dưới mũi mình."

Thanh tra Lestrade khựng lại, ông quay ngoắt đầu, ngọn đèn pin trên tay run lên một biên độ nhỏ:

"Anh ở trong phòng với cả ba nghi phạm, Sherlock! Và anh yêu cầu sự yên tĩnh tuyệt đối!"

"Tôi yêu cầu yên tĩnh, không phải yêu cầu các anh rời khỏi khu vực canh giữ ngoại biên," Sherlock nhếch môi, nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt.

"Tôi đã làm đúng quy trình," giọng Lestrade đanh lại, bàn tay nắm chặt lấy thắt lưng da. "Anh yêu cầu thẩm vấn ở chính nhà kho phát hiện cái xác gã thợ máy. Cái nhà kho đó xây dựng từ thế kỷ mười chín, mặt sau hướng thẳng ra mép nước, còn mặt trước thì bị bao vây bởi mê cung container..."

"Cảnh sát các anh chỉ thiếu trách nhiệm và yếu kém nghiệp vụ cơ bản," Sherlock dửng dưng cắt ngang bằng chất giọng cơ học trịch thượng. "Sai sót từ phía đám cảnh sát thiếu cẩn trọng các anh chứ không phải do yêu cầu chiến thuật của tôi."

John nhíu gắt chân mày. Anh dứt khoát bước lên một bước, chen vào giữa khoảng không gian giữa hai người, giọng điệu hạ thấp thành một mệnh lệnh gãy gọn:

"Dẹp cái trò đổ lỗi này đi. Cả hai người. Lestrade, ông chắc chắn là hắn vẫn ở khu vực bến cảng này chứ?"

Lestrade gật đầu dứt khoát, ông hạ chiếc đèn pin xuống, chỉ thẳng vệt sáng vào một vũng sình lầy dưới chân:

"Tôi chắc. Cấp dưới của tôi đã tìm thấy dấu vết nước và vết giày ướt rõ ràng. Hắn đã lên bờ sau khi thoát ra từ mặt sau nhà kho, hiện tại chỉ ở khu vực này thôi."

"Chỉ ở khu vực này thôi?" Sherlock nhếch mép mỉa mai, anh đứng thẳng lưng, một cái nhìn khinh thị lướt qua vị thanh tra. "Anh nói như thể nó nhỏ lắm vậy. Bến cảng này rộng một trăm ba mươi héc-ta. Và anh có bao nhiêu người? Bốn mươi?"

"Thật ra bây giờ là chín mươi bảy người," Donovan gằn giọng, sải bước tiến lên nện gót giày xuống nền xi măng ẩm. "Chúng tôi mới điều động thêm năm mươi bảy người nữa từ trụ sở. Chúng tôi chia làm bốn đội, quét đồng bộ từ các hướng rìa bến cảng để ép hắn thẳng vào góc bờ sông. Lực lượng cơ động đã phong tỏa mọi lối thoát ra phố, hắn chỉ có thể nằm trong cái rổ này thôi, Holmes!"

Sherlock bật cười thành một tiếng hừ lạnh khinh bỉ. Anh dừng phắt bước chân trên nền xi măng sũng nước:

"Cái rổ? Một trăm ba mươi héc-ta, Donovan. Cô có hiểu cái con số đó nghĩa là gì dưới cấu trúc hình học không gian không? Gần một trăm người của các người nếu dàn đều ra trên diện tích này thì khoảng cách giữa mỗi đỉnh định vị là hơn một trăm mét. Tên hung thủ chỉ cần đi nghiêng người qua một khe hở container cao ba tầng là đã hoàn toàn biến mất khỏi võng mạc của đám cảnh sát các người rồi."

Một giọt mồ hôi lạnh rịn ra, lăn dài từ thái dương xuống cằm Lestrade. Ông sốt ruột cất giọng khàn đặc:

"Nhưng chúng tôi có chó nghiệp vụ! Mùi nước sông và quần áo ướt của hắn sẽ để lại vệt khứu giác rõ ràng!"

"Tên hung thủ là kẻ điều chế hóa chất thế hệ mới, Lestrade," giọng Sherlock vẫn đều đặn, khô khốc như tiếng máy móc vận hành. "Hắn đang mang độc chất bazơ nồng độ cao trên biểu bì. Hắn sẽ không ngu ngốc chạy ra bờ sông trống trải để gió bạt mùi đi xa. Hắn sẽ di chuyển ngược chiều gió, nấp sâu vào những khoảng hở khí động học giữa các khối container để dùng mùi rỉ sét của sắt thép và mùi sương muối khỏa lấp hoàn toàn dấu vết khứu giác. Đám chó của các người sẽ bị nhiễu loạn khứu giác trong vòng năm phút."

John nhìn toán cảnh sát bắt đầu bồn chồn đứng không yên sau những lời bẻ gãy nhuệ khí của Sherlock. Anh cộc lốc lên tiếng, cắt phăng mớ lý thuyết để kéo tất cả về hành động thực tế:

"Được rồi, dẹp mớ lý thuyết không gian này đi. Lestrade, ông cứ cho người quét theo kế hoạch của ông. Nếu chúng ta còn đứng đây thêm năm phút nữa để nghe anh ta thuyết giảng, diện tích tìm kiếm sẽ tăng lên gấp đôi đấy. Di chuyển đi."

Thanh tra Lestrade liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, dứt khoát ra lệnh cho cấp dưới:

"Đội một và Đội hai theo tôi! Quét từ dải container phía Tây hướng ra bờ cảng! Di chuyển!"

Toán cảnh sát rầm rộ rẽ sang ngã rẽ phía Tây bến cảng theo gót chân dứt khoát của Lestrade. Ánh đèn pin của họ quét loang lổ lên vách tường thép rồi mờ nhạt dần, khuất hẳn sau những góc khuất vuông vức. Sự náo động rút đi, trả lại cho không gian một dải tĩnh lặng quánh đặc và lạnh lẽo của màn sương sông.

Ngay khoảnh khắc sự tách biệt vừa hoàn tất, Sherlock không nói một lời. Bàn tay anh bất thần vươn ra khỏi vạt áo dạ, năm đầu ngón tay nhợt nhạt và lạnh ngắt chộp chặt lấy khuỷu tay áo khoác dã chiến của John, áp một lực dứt khoát kéo mạnh anh rẽ ngoắt sang hướng ngược lại — hướng Đông Bắc bến cảng, nơi những khối container xếp chồng thành những ngõ hẹp tối tăm, sâu hoắm và đậm đặc màn sương muối nhất.

John không một lời cằn nhằn, cơ thể anh thuận theo lực kéo một cách cơ học đầy dung túng, sải bước dứt khoát theo sau bóng lưng cao gầy bọc trong chiếc Belstaff đen. Bàn tay phải anh nắm chặt lấy thân đèn pin, quét thẳng vệt sáng rực rỡ vào sâu trong khoảng tối om của mê cung thép.

Màn sương muối từ dòng sông tràn vào lòng hẻm, đặc quánh tựa hồ một tấm lụa xám phủ lên những khối container gỉ sét Đông Bắc bến cảng. Những bức tường thép dựng đứng bám đầy hơi nước ngưng tụ, tỏa ra cái lạnh buốt sắc lẹm của một đêm ẩm ướt. Ngọn đèn pin dã chiến trên tay John Watson quét mạnh, rạch đôi bóng tối thành một vệt sáng trắng cô độc. Sherlock Holmes bám sau không một tiếng động. Đôi mắt màu xám khói của anh liên tục dịch chuyển qua những cấu trúc hình học của mê cung kim loại, thu nạp từng chuyển động nhỏ nhất của màn đêm.

Dòng khí ẩm bỗng vấp phải một dải hương lạ, mỏng và dịu ngọt như một loài hoa độc. Sherlock đứng khựng lại, lồng ngực hơi rướn để đón lấy hướng gió nén giữa hai vách thép. Đầu ngón tay anh khẽ động, một chuỗi phân tích nồng độ hóa chất vừa kịp định hình trong não bộ thì vệt sáng từ chiếc đèn pin dã chiến của John đột ngột bẻ góc. Tiếng đế giày bốt dứt khoát hụt đi một nhịp bên tai. Sherlock ngẩng đầu. Ngách tối trước mặt trống hoác, chỉ còn lại những hạt sương muối nhảy múa trong khoảng không ẩm lạnh. Bản đồ nhiệt trong Mind Palace của anh đột ngột khuyết đi một mảng lớn. Cái lạnh từ vách thép container như vừa tràn qua da, đông cứng cả hơi thở của vị thám tử.

"John, dừng lại!"

Thanh âm xé rách màn đêm dội ngược lại vào vách kim loại, rồi vỡ tan. Không gian đột ngột lặng ngắt trong một phần tư giây, một khoảng lặng chết trân, nơi cả tiếng sương rơi cũng bị nuốt chửng bởi sự đe dọa vô hình.

Một tiếng vút cơ học sắc lẹm xé toạc màn sương muối.

Mũi tiêm lao theo quỹ đạo chéo tàn nhẫn từ góc khuất. Bản năng quân nhân đẩy John né người sang bên trong một phần mười giây, để mặc mũi kim sượt qua lớp vải dã chiến thô ráp. Cả thân người anh đập mạnh vào vách container, dội vang một tiếng rầm trầm đục. Một bóng đen trên nóc thùng hàng lộ diện dưới dải trăng khuất, vung tay ném mạnh chiếc bình thủy tinh xuống người John trước khi biến mất vào lòng mê cung. Khối chất lỏng vỡ tan, đổ dội và thấm đẫm lớp áo khoác của người lính.

Sherlock loạng choạng lao đi, gót giày trượt trên nền xi măng ẩm ướt, đôi vai gầy suýt nữa đập thẳng vào gờ thép container khi anh cố bẻ cua một cách điên cuồng. Sự thăng bằng và dáng vẻ thanh lịch thường ngày biến mất; anh vấp ráp, hơi thở đứt quãng thành từng tiếng rít khan giữa cuống họng khi nhìn thấy khối chất lỏng sẫm màu đang loang ra trên ngực áo John. Anh ôm chặt lấy cơ thể John, ép mạnh anh vào lòng mình.

"Tránh xa tôi ra, Sherlock! Độc chất này có thể xâm nhập qua da và đường hô hấp!"

John gắt gao dồn lực, hai bàn tay chống mạnh vào lồng ngực bọc trong sơ mi của vị thám tử nhằm tạo ra một khoảng cách an toàn. Nhưng những ngón tay của Sherlock chỉ càng siết chặt lấy lớp vải dã chiến ướt đẫm, khóa chặt cơ thể người lính vào lồng ngực đang phập phồng của mình.

Anh vươn bàn tay trái xuống, tóm chặt lấy cổ tay John đang cố đẩy mình ra.

Nơi lòng bàn tay buốt giá của Sherlock siết chặt lấy khớp xương cổ tay thô ráp của John, hơi nóng từ cơ thể người lính bốc lên như một mồi lửa nung chảy lớp sương giá. Sherlock có thể cảm nhận rõ nhịp mạch đập dồn dập, hỗn loạn của John hằn lên lớp biểu bì mỏng manh, quất mạnh vào lòng bàn tay anh những xung lực sống sót trần trụi. Giác quan anh lấp đầy bởi mùi muối biển mặn chát, nồng vị nước nôi bám trên vai áo John chứ không phải mùi bazơ nồng độ cao của độc chất thần kinh. Ánh đèn pha công suất lớn từ đằng xa bến cảng hắt lại, soi rõ những đường gân mu bàn tay John đang căng lên vì dùng lực chống cự.

Hơi thở của Sherlock chầm chậm hạ nhịp, thuật toán trong đầu được tái thiết lập ngay khi mùi vị thực tại trả về kết quả an toàn. Nhưng lực siết nơi hai cánh tay anh không hề nới lỏng. Anh vẫn ghim chặt John trong lòng, bàn tay phải gắt gao vòng qua lưng, thô bạo ép sát cơ thể cộng sự vào ngực mình như một cách neo giữ lại phần lý trí vừa suýt vụn vỡ dưới màn sương đêm.

"Sherlock, anh điên rồi, buông ra..."

Giọng John gằn gắt, trầm thấp trong cổ họng.

"Đó là nước biển, John."

Sherlock đáp, thanh âm đã kéo phẳng lại dải băng tần đều đặn thường nhật, nhưng biên độ hơi thở vẫn sót lại một nhịp run rẩy cực kỳ khó nhận ra. "Hắn chỉ có một ống tiêm độc chất trên người. Chiếc bình thủy tinh kia chỉ là đòn hỏa mù để thoát thân."

Mọi thớ cơ trên hai cánh tay John đột ngột xả lực. Anh đứng im lìm dưới bóng tối của mê cung thép, lồng ngực phập phồng chầm chậm tìm lại nhịp điệu ổn định sau mối đe dọa cận kề. Qua lớp vải sơ mi mỏng, lồng ngực Sherlock vẫn nện liên hồi, dồn dập sát sạt cạnh cơ thể anh với một tần số hỗn mang.

John chầm chậm vươn bàn tay trái tự do lên, vỗ nhẹ hai nhịp vào tấm lưng bọc trong chiếc Belstaff dày của vị thám tử.

Một phút trôi qua giữa không gian quánh đặc sương muối. Nhịp tim của John đã đưa về mức bình ổn của một người lính hằng ngày, nhưng chiếc khóa cơ học từ hai cánh tay Sherlock vẫn giữ nguyên cự ly sát sườn. Khoảng cách đóng băng. Cái ôm kéo dài, vượt quá mọi ranh giới của một vụ vây bắt tội phạm thông thường, nuốt chửng cả tiếng còi tàu xa xăm ngoài bến cảng.

John ngước đầu, nhìn vào góc nghiêng bất động tựa tạc tượng của vị thám tử, cất giọng:

"Sherlock, ổn rồi. Chúng ta phải truy bắt tên tội phạm ngay."

Sherlock không đáp. Anh buông lỏng hai tay, lùi lại một bước dài, đưa tay vuốt phẳng lại vạt áo choàng Belstaff rộng để thu hồi lại những xung cảm trần tục vừa lộ diện. Ánh mắt xám khói thốt nhiên sắc lạnh trở lại dưới màn sương đen, anh chỉ tay về phía ngách container phía trước, khôi phục lại chiếc mặt nạ lý trí không tì vết:

"Bên phải, John. Hắn sẽ chạy vào ngõ cụt."

John dứt khoát quay người, bàn tay nắm chặt chiếc đèn pin dã chiến, sải những bước dồn dập lao đi trước vào ngách tối theo hướng chỉ tay, hoàn toàn phó mặc hướng đi cho gã bạn cùng phòng.

Sherlock không chạy theo ngay. Anh ở lại ngách container hẹp chậm một nhịp, cô độc giữa màn sương muối đang quẩn quanh bờ vai. Vị thám tử cúi thấp người, luồng mắt sắc lẹm ghim xuống nền đất sỏi sũng nước mưa phùn. Hai ngón tay thon dài, nhợt nhạt của Sherlock đưa xuống, nhặt mũi tiêm độc chất đang nằm chênh vênh cạnh thớ thép gỉ sét lên.

Anh rút từ trong túi áo chiếc khăn tay bằng vải bông thô, chầm chậm quấn bọc kín ba vòng quanh đầu mũi kim nhọn chứa độc chất bazơ nồng độ cao một cách cẩn trọng, rồi đút gọn gàng vào sâu trong túi áo khoác.

Xong xuôi, Sherlock mới đứng thẳng người dậy. Thân ảnh cao gầy sải những bước dài dứt khoát, lao nhanh theo hướng dải sáng đèn pin của John đang rạch đôi bóng tối bến cảng, đuổi theo con mồi đang chạy thẳng vào cái bẫy ngõ cụt.

Đoạn cuối của ngách container hướng Đông Bắc là một cái bẫy chặn đứng bởi ba khối thép khổng lồ chồng cao vút lên tận trời đêm. Màn sương lạnh từ sông London tràn vào, bị cô lập giữa bốn vách kim loại nên đặc quánh, đóng băng mọi chuyển động vật lý thành một bầu không khí chết chóc.

Gã đồng phạm độc chất lao thẳng vào ngõ cụt. Tiếng đế giày trượt mạnh trên nền sỏi sũng nước mưa phùn phát ra một âm thanh khô khốc rồi khựng lại trước bức tường thép đóng kín. Nhận ra bản thân đã đường cùng, gã hung thủ điên cuồng xoay nửa thân người, giật phắt thanh sắt gỉ dài hơn một mét nằm chênh vênh giữa khe hở của bệ đỡ container. Hắn vung một cú bổ dọc đầy sát khí từ trên xuống, hướng thẳng vào đỉnh đầu John.

John dạt nhanh sang một bên. Thanh sắt đập hụt vào khoảng không, bổ mạnh xuống nền xi măng sũng nước sình lầy, dội vang một tiếng chát thô bạo. John áp sát ngay lập tức, định dùng đòn khóa để tước vũ khí đối phương, nhưng một luồng đau nhói từ bả vai trái chưa lành khiến thớ cơ hụt đi một nhịp lực. Không mảy may do dự, anh lập tức thay đổi chiến thuật, dùng cả hai tay ghì chặt lấy một bên cánh tay của gã hung thủ để kiềm tỏa biên độ chuyển động.

Sherlock lao tới như một bóng ma bước ra từ góc khuất, hai cánh tay dài vươn ra dứt khoát, bóp gạt hai cổ tay của gã tội phạm ra sau lưng, ép gập ngược toàn bộ thân trên của hắn cúi rạp xuống mặt thùng container.

Chính trong tích tắc xô cơ học quá mạnh ấy, đầu gối phải của Sherlock va quệt dứt khoát vào cạnh sắc nhọn của miếng đệm kim loại nhô ra từ bản lề cửa container ngay sát mặt đất.

Vải dạ đen rách toạc.

Gờ sắt bén nhọn rạch một đường sâu dọc theo xương bánh chè, giải phóng dòng máu tươi đỏ thẫm thấm nhanh qua thớ vải dạ cao cấp. Gương mặt Sherlock vẫn giữ nguyên lớp mặt nạ đóng băng, không một cái nhíu mày trước cơn đau thể xác. Anh duy trì góc đè, tay phải thọc sâu vào túi áo choàng lôi chiếc còng số tám chuyên dụng ra, khóa chặt hai cổ tay gã vào nhau.

Thanh âm kim loại ngậm chặt lấy da thịt vang lên lạnh lẽo.

Gã hung thủ áp chặt cơ mặt vào vách thép lạnh ngắt, thở dốc đầy căm hận, đôi mắt vằn tia máu găm thẳng vào John:

"Mày là kẻ đã tóm được Caleb đúng không?"

John nhíu chặt chân mày, chất giọng cộc lốc của gã quân y vang lên đanh thép:

"Caleb? Ý mày là tên đã dùng chân ép nghẹt lồng ngực nạn nhân ở nhà kho à?"

Gã hung thủ cười gằn trong cổ họng, một âm thanh khàn đặc đầy mỉa mai:

"Cái tên thô kệch ngu ngốc đó bị bắt tao cũng không ngạc nhiên. Chỉ không ngờ tao cũng bị tụi mày tóm được."

Sherlock không chớp mắt, năm đầu ngón tay phải tóm chặt lấy sợi dây xích sắt giữa hai vòng còng tay, dùng lực giật mạnh đẩy gã đứng thẳng dậy khỏi mặt container, cắt đứt dải âm thanh của tên tội phạm.

"Trò chơi kết thúc rồi," Sherlock đáp, giọng thấp và phẳng lặng dưới ánh trăng khuất. "Sự tự cao của ngươi là thứ duy nhất vĩ đại ở đây. Tiếc là nó không đi kèm với một bộ não tương xứng."

John dứt khoát thu khẩu súng lục vào bao da bên hông. Khi vừa cúi xuống nhặt lại chiếc đèn pin dã chiến dưới sàn sỏi, dải sáng trắng quét qua chân Sherlock, làm lộ ra vệt vải quần bị rách và dòng máu tươi đang ứa ra loang lổ.

Bản năng người lính biến mất, nhường chỗ cho sự nghiêm nghị của một gã quân y thực địa. John lập tức cúi thấp người xuống để tiếp cận sát đầu gối của thám tử, tay trái giữ chặt đèn pin rọi thẳng vào vết thương, mặc kệ gã hung thủ đang bị còng tay đứng trơ trọi bên cạnh.

Anh vạch dải vải rách, ấn nhẹ xung quanh xương bánh chè.

Nơi những ngón tay thô tháp và ấm nóng của John chạm vào làn da rách, hơi lạnh từ màn sương muối quanh đầu gối Sherlock lập tức bị quét sạch bởi một áp lực lâm sàng chuẩn xác. Sherlock có thể cảm nhận rõ sự thô ráp từ những vết chai tay người lính đang ấn miết quanh bao khớp, một sự tiếp xúc trần trụi và ép buộc, ép anh phải thừa nhận cơn đau thể xác đang râm ran dọc theo thớ cơ chịu lực. Mùi máu tươi nồng nồng hòa trộn với mùi vải dạ ẩm ướt bốc lên trong khoảng không hẹp, quện thẳng vào khứu giác vị thám tử. Ánh đèn pin rọi cận cảnh vào dòng máu đỏ thẫm đang loang dần trên đầu ngón tay John, soi rõ cả sự run rẩy khẽ khàng của các thớ thịt xung quanh vết rách.

"Vết rách sâu cắt qua lớp biểu bì ngoại biên ngay sát bao khớp gối, máu đang rỉ dọc theo xương bánh chè," John cất giọng gắt gao trầm xuống. "Ngồi yên đó, đầu gối anh chịu lực co cơ quá mạnh lúc nãy rồi, tôi phải cố định và sơ cứu cầm máu ngay tại chỗ."

Sherlock từ trên cao nhìn xuống đỉnh đầu John, cơ mặt phẳng lặng tuyệt đối như một mặt hồ đóng băng. Tay phải anh siết chặt dây xích còng, lôi mạnh gã hung thủ độc chất chuyển dịch ra phía trước để tách biệt khỏi tầm tay đang dò xét của John, cất giọng đều đặn, cơ học:

"Chúng ta ra khỏi đây trước đã, John."

Sherlock dứt khoát đẩy mạnh gã hung thủ ra phía ngoài ngõ cụt, triệt tiêu mọi ý định can thiệp y tế ngay tại trận của gã cộng sự. Tay trái anh lôi chiếc điện thoại từ túi áo Belstaff ra, ngón cái lướt nhanh nhắn một dòng tin nhắn định vị ngắn gửi cho Lestrade để bàn giao mục tiêu.

John Watson đứng thẳng người dậy. Anh sải những bước chân dồn dập bước ngay theo sau bóng lưng thám tử dưới màn sương đêm lạnh ngắt. Hai thân ảnh bọc trong áo dạ đen nhanh chóng khuất dần vào lối mê cung container rộng lớn, biến mất hoàn toàn trước khi toán cảnh sát của Lestrade kịp tiếp cận ngõ cụt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co