Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 8

Caytrucnho244

Sương mù London tháng Mười Một quánh đặc như một thứ keo xám chì, ép chặt vào những ô kính vạn hoa của căn hộ 221B. Ánh sáng hoang hoải gãy vụn trên nền gỗ bám bụi. Không gian im lìm. Chỉ có tiếng kim đồng hồ gõ nhịp khô khốc chẻ dọc buổi sáng mùa đông thành những lát cắt mảnh, sắc và lạnh.

Sherlock Holmes ngồi bất động bên bàn thí nghiệm gỗ sồi. Chiếc sơ mi màu xanh sẫm cài kín chiếc cúc trên cùng, siết nhẹ lấy hầu dao động mỗi khi anh nuốt khan. Đôi mắt anh gắn chặt vào thị kính máy hiển vi như thể thế giới hiển vi dưới kia là thực tại duy nhất đáng để bận tâm. Phía dưới, màn hình chiếc điện thoại chuyên dụng sáng lên rồi lịm tắt, trơ trọi dòng tin nhắn từ bà Hudson: "Tôi đang bế Rosie lên lầu." Ngón tay Sherlock đặt trên mặt bàn không dịch chuyển lấy một milimet. Anh chọn cách đóng băng toàn bộ cơ thể để phủ nhận sự tồn tại của dòng chữ đó.

Mùi trà Earl Grey ngột ngạt lấn át mùi cồn và lưu huỳnh từ lối nhà bếp. John Watson bước ra. Cánh tay trái của anh ghì chặt vào mạn sườn, khóa cứng trục bả vai vừa được nắn lại đêm qua trong một tư thế gượng gạo, đông cứng. Ở tay phải, những ngón tay siết lấy chiếc khay gỗ nâng hai tách trà đang bốc khói nghi ngút, các khớp xương trắng bệch lên vì chịu lực đơn độc. John sải bước dứt khoát, đặt mạnh tách trà của Sherlock xuống cạnh khay đựng ống nghiệm thủy tinh—tiếng sứ chạm gỗ vang lên một nốt gắt gỏng—rồi xoay người, hướng thẳng về chiếc ghế bành da cũ.

"Hôm nay chúng ta sẽ không đến hiện trường, John."

Giọng nói cơ học, phẳng lặng của vị thám tử xé toạc lớp sương mù trong phòng.

John khựng lại giữa làn ranh ánh sáng xám. Anh xoay người, găm ánh mắt như hai mũi dao vào bóng lưng thẳng đứng của người bạn đồng hành.

"Cái gì? Không đến hiện trường?" Giọng John trầm xuống, nén một lực ép vô hình. "Vụ bến tàu vẫn còn ba nghi phạm. Lestrade đang đợi từ bảy giờ sáng. Tại sao đột nhiên lại hủy?"

Sherlock rời mắt khỏi thị kính. Anh đứng thẳng dậy nhưng tuyệt đối không nhìn thẳng vào John. Anh giật mạnh một tập khăn giấy, chầm chậm lau qua năm đầu ngón tay phải của mình bằng những động tác miết chặt, khô khốc và tàn nhẫn, như thể đang muốn tẩy sạch một vết bẩn vô hình.

"Lestrade và đám cảnh sát ở Scotland Yard là một hằng số toán học của sự trì trệ," Sherlock buông lời, giọng nói đều đều mang tính áp đảo tuyệt đối. "Vấn đề là anh. Phản xạ cơ bắp của anh trong mười hai giờ qua tụt dốc thảm hại. Tôi không phá án mạng cấp độ năm khi cộng sự của mình di chuyển lệch quỹ đạo và khập khiễng vì một cái khớp vai trật. Anh đang tạo ra một dải nhiễu dữ liệu lớn. Hôm nay hủy lịch. Đi giải quyết cái dải nhiễu của anh đi. Cho đến khi chỉ số ghi chép quay lại mức chín mươi phần trăm hiệu suất, anh không bước ra khỏi cửa 221B này."

John đứng hình. Gân xanh nơi thái dương anh giật mạnh liên hồi, một phản ứng bản năng trước tràng ngụy biến độc đoán. Anh nhìn xuống bả vai trái vẫn còn âm ỉ nóng sốt, rồi liếc nhìn màn hình điện thoại đang tối đen của Sherlock.

Sherlock Holmes không bao giờ hủy án vì Scotland Yard chậm chạp. Anh ta chỉ hủy án khi một thứ gì đó trong tầm kiểm soát của anh ta có nguy cơ đổ vỡ.

Lồng ngực John hạ xuống, những thớ cơ căng thẳng trên vai hoàn toàn thả lỏng. Anh lắc đầu, một nụ cười bất lực thoảng qua rất nhanh. Anh nâng tách trà của mình, nhấp một ngụm để hơi nóng tràn xuống vòm họng khô khốc.

"Được rồi, đấng toàn năng kiêu ngạo. Cảm ơn vì đã chê bai hiệu suất của tôi. Tôi xuống nhà bế Rosie lên đây, để xem cái dải nhiễu của anh có làm bộ não siêu việt kia nổ tung hay không."

John bước lại gần bàn gỗ. Anh đặt tách trà của mình xuống sát cạnh cốc trà của Sherlock. Hai vệt sứ đối xứng hoàn hảo trên mặt sồi bám bụi, chỉ cách nhau một khoảng trống vừa đúng một lòng bàn tay.

John xoay người, bước nhanh ra cửa chính. Ngay khi tay phải anh vừa chạm vào núm vặn kim loại lạnh ngắt, tiếng cộc cộc khô khốc đã dội lên từ phía bên kia cánh cửa. John vặn chốt.

Bà Hudson đứng ở bậc thềm hành lang hẹp, hai tay nâng chiếc nôi nệm vải xách tay. Bên trong, bé Rosie vừa tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn quanh, cạnh nôi cài sẵn một bình ủ sữa bằng gốm thô hâm nóng.

"Con bé vừa thức dậy mười phút trước, John. Tôi mang nó lên cho anh đây."

John khựng lại một nhịp. Anh đứng xoay nhẹ người sang bên phải để tránh gây áp lực lên vai đau, luồn toàn bộ cẳng tay phải dứt khoát dưới chăn ủ, đỡ trọn lấy vùng lưng và hông bé con.

Anh dùng lực cánh tay phải ép chặt đứa trẻ áp sát vào lồng ngực mình.

Nhịp tim của đứa trẻ đập nhanh, ấm nóng và sống động đối lập hoàn toàn với bầu không khí chết chóc của các vụ án ngoài kia.

Bà Hudson bước tới, nhấc chiếc bình ủ sữa bằng gốm từ thành nôi, đặt nó xuống mặt bàn gỗ nhỏ ngay sát cạnh cửa ra vào rồi gật đầu chào, chầm chậm bước xuống lầu.

John dùng khuỷu chân đẩy nhẹ cánh cửa phòng khách khép lại.

Cạch.

Tiếng khóa chốt thanh gọn vang lên. John ôm chặt con, bế đứa trẻ đi thẳng về phía chiếc sofa bọc da cũ kỹ, hoàn toàn chìm vào vành đai không gian được thiết lập bởi sự kiểm soát thầm lặng của Sherlock.

Ánh sáng ban mai của mùa đông London không mang theo hơi ấm. Nó rạch qua lớp sương mù đặc quánh bằng một thứ màu chì ảm đạm, trượt dài trên mặt đệm da sờn rách, nứt nẻ của chiếc sofa cũ kỹ. Căn phòng khách số 221B lúc này như một hầm mộ bằng gỗ bám đầy bụi, giam cầm hai người đàn ông trong một bầu không khí trì trệ, bức bối, nơi từng hạt phân tử không khí cũng bị nén chặt đến mức nghẹt thở.

John Watson ngồi trên sô pha, một cái bóng thẫm màu lún sâu vào lớp nệm cũ. Thân hình anh hơi đổ nghiêng về bên phải, một tư thế phòng thủ hòng giảm thiểu áp lực lên bả vai trái. Cánh tay trái của anh ghì hờ sát mạn sườn, bất động như một thanh nẹp giải phẫu cô độc dưới lớp vải, trong khi cánh tay phải vòng qua, ôm giữ bé Rosie một cách chắc chắn và thong thả ngay trước lồng ngực. Sự bất tiện cơ học khiến tầm mắt John bị giới hạn. Anh nhìn về phía chiếc bình ủ sữa bằng gốm thô đang đặt xa tầm với trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa ra vào, nơi dải ánh sáng màu chì rọi qua làm hiện rõ những hạt bụi lơ lửng. Anh khẽ khều nhẹ ngón tay trên lưng con gái, buông một lời nhờ vả bình thản:

"Sherlock, lấy hộ tôi cái bình ủ sữa trên bàn qua đây với. Con bé bắt đầu đói rồi."

Từ bên bàn thí nghiệm, Sherlock Holmes chuyển động. Chiếc áo sơ mi màu xanh sẫm của anh lướt đi trong bóng tối của căn phòng như một vệt mực loang. Anh vươn những ngón tay thon dài, lạnh lẽo cầm lấy bình sữa, sải những bước chân dài, vô thanh tiếp cận khu vực sofa. Sherlock cúi người, một động tác dứt khoát nhưng chậm rãi, đặt chiếc bình sữa xuống mặt đệm da ngay sát cạnh hông phải của John.

Sau khi buông vật dụng xuống, Sherlock không hề có dấu hiệu lùi lại để tái thiết lập ranh giới an toàn. Anh đứng bất động như một khối vật chất áp đảo, một cái bóng cao lớn phủ sụp xuống người lính. Vị thám tử cúi đầu, đôi mắt màu xanh xám sâu hoắm gieo chặt vào sinh linh nhỏ bé đang nằm trên ngực John, một cái nhìn đăm đăm, kiên định đến mức quái gở, như thể anh đang cố giải một phương trình toán học đầy sai số sinh học.

John ngước đầu lên, gáy anh tựa vào thành ghế, lập tức bị vây hãm bởi ánh nhìn đóng băng của gã bạn cùng phòng. Một ý nghĩ đột nhiên nhen nhóm nơi đáy mắt gã cựu binh, khơi dậy thứ bản năng của một người cha muốn phá vỡ sự xa cách cực đoan của người kia. Anh khẽ nhích người, điều chỉnh lại thế tỳ của cánh tay phải để lộ ra cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ, rồi hỏi bằng chất giọng khàn nhẹ, trầm thấp:

"Anh có muốn thử bế con bé một chút không, Sherlock?"

Cú chạm ngôn từ ấy kích nổ một phản xạ tự vệ thuần túy trong hệ thần kinh của Sherlock. Anh lập tức lùi lại nửa bước. Hai bả vai anh hơi co rụt lại, anh dứt khoát giấu hai bàn tay vào sâu trong túi quần, các đốt ngón tay ghì chặt lớp vải để che đậy một thoáng dao động — một tư thế phòng thủ trần trụi nhưng kín kẽ, như thể anh đang cố cô lập chính mình khỏi nguồn nhiệt vừa phát ra từ phía đối diện. Gương mặt vị thám tử lộ rõ một vệt gượng gạo hiếm hoi, những từ ngữ bắn ra nhanh, phẳng lặng và dồn dập như tiếng máy, hắt xuống khoảng không gian chật hẹp giữa hai người:

"Không. Đứa trẻ là một thực thể sinh học quá lỏng lẻo, cấu trúc xương chưa hoàn thiện và tần số tiếng khóc của nó có thể phá hủy hoàn toàn khả năng tập trung của vỏ não tôi. Việc tiếp xúc vật lý với một hệ thống đầy biến số cơ học như vậy là hoàn toàn không tối ưu, John."

John nhướng mày, một nụ cười châm chọc xuất hiện nơi khóe môi, làm giãn đi những mệt mỏi trên mặt khi anh nhìn thẳng vào sự hoảng loạn của bộ não thiên tài.

"Đừng nói với tôi là một bộ não siêu việt có thể bóc tách cả mạng lưới tội phạm của London, giờ lại đang sợ hãi trước một đứa trẻ nặng chưa đầy năm cân nhé, Sherlock? Ngồi xuống đây đi. Tôi không nghĩ là việc đỡ một cấu trúc xương mỏng manh lại có thể làm nổ tung cái vỏ não thiên tài của anh đâu."

Lời khích tướng bẻ gãy mọi thuật toán phòng thủ. Sherlock khựng lại, đôi mắt xám nheo gắt. Như một cỗ máy bị cưỡng bức chạy lại chương trình, anh chầm chậm ngồi xuống ngay bên cạnh John trên khoảng đệm hẹp của chiếc sofa da. Khung không gian bị bóp nghẹt đến mức cực đoan, bả vai hai người chạm sát vào nhau. Một luồng xung lực nóng hổi truyền qua hai lớp vải dạ, đốt cháy cái lạnh mùa đông.

Cuộc chuyển giao đứa trẻ bắt đầu bằng một sự vụng về đầy dồn nén. Do John bị đau vai trái và chỉ có thể dùng duy nhất một tay phải để nâng đỡ con, Sherlock bắt buộc phải chiếm thế chủ động hoàn toàn. Anh rướn toàn bộ thân người dài về phía trước, một cái bóng bao trùm lấy John. Sherlock luồn cả hai cánh tay dài của mình xuống dưới nách và cẳng tay phải của John, một hành động cưỡng đoạt khoảng không để đỡ lấy đứa trẻ sơ sinh từ trên ngực anh.

Cử chỉ này ép lồng ngực của John áp sát trực diện vào cánh tay và bờ vai của Sherlock ở cự ly dưới mười centimet, chật hẹp đến mức hơi thở họ đan vào nhau.

Thớ cơ cẳng tay của họ ma sát mạnh qua hai lớp vải áo mỏng.

Một sự cọ xát vật lý thô bạo dội thẳng vào hệ thần kinh. Đoạn vải lanh sẫm màu trên tay áo Sherlock miết chặt vào lớp cotton thô sờn cũ của John, tạo ra một thứ thanh âm sột soạt triệt tiêu toàn bộ tạp âm huyên náo ngoài phố Baker. Tại điểm chạm, luồng nhiệt lượng từ cơ thể John găm thẳng vào làn da vốn luôn có nhiệt độ thấp của vị thám tử, bỏng rát và chân thực đến mức đáng sợ.

Mùi xà phòng bánh mộc mạc sực lên từ vùng cổ áo John, xộc thẳng vào khứu giác vốn dĩ nhạy bén của gã thiên tài. Thứ mùi hương trần trụi của sự sống ấy lấn át hoàn toàn vị đắng chát của lưu huỳnh và cồn hóa chất trong phòng thí nghiệm. Sherlock ngồi cứng đờ chịu trận, lồng ngực gồng cứng đến mức nhô rõ khung xương sườn qua lớp sơ mi mỏng. Anh nín thở hoàn toàn, khóa chặt cuống họng để chặn đứng sự xao động của nhịp tim giao cảm đang điên cuồng nhảy múa trước làn ranh độc chiếm vừa bị xé rách.

Khi bé Rosie đã nằm yên vị trên lồng ngực của Sherlock, một sinh thể mềm mại bám đầy hơi ấm, John dứt khoát rụt cẳng tay phải của mình lại để lùi người ra sau, cố gắng tái thiết lập một khoảng trống giải tỏa cho lồng ngực đang thiếu oxy.

Nhưng ngay tại phần mười giây John vừa dịch chuyển cơ thể, bàn tay phải của Sherlock — đang đỡ lấy phần hông của đứa trẻ — bất ngờ vươn hai ngón tay ra với một tốc độ chuẩn xác của một chiếc bẫy thép.

Anh chộp dứt khoát, găm chặt lấy cổ tay phải của John, dùng một lực phát động mạnh mẽ để ghì cố định bàn tay anh dính chặt lên thành sofa, ngay sát cạnh cơ thể mình.

Năm đầu ngón tay tái nhợt như những gọng kìm kim loại, cắm thẳng vào vùng da mỏng quanh khớp xương. Toàn bộ xung lực cơ bắp của thám tử dồn nén vào một điểm, đông cứng mọi nỗ lực rút lui của người lính. Một luồng điện giật chạy dọc theo hệ thần kinh từ cổ tay John, truyền thẳng lên bả vai đau, mang theo cái lạnh buốt của những đêm dài trong phòng thí nghiệm.

John giật mình khựng lại trước cú khóa nẹp đột ngột, chân mày nhíu chặt, đôi mắt dán thẳng vào góc nghiêng vô cảm của vị thám tử để tìm kiếm một lời giải thích. Sherlock giữ nguyên ánh mắt ghim chặt vào đứa trẻ trên ngực, không một cái liếc nhìn sang bên cạnh, cơ mặt đóng băng như một bức tượng tạc, nhưng từ bờ môi mỏng lại buông ra câu thoại phẳng lặng bằng chất giọng ngụy biến cơ học:

"Anh phải giữ nguyên tư thế này, John. Tôi không chắc mình sẽ không lỡ tay làm rơi cái tạo vật mỏng manh và đầy biến số này đâu."

John đứng hình mất một giây trước lời cầu viện quá đỗi bướng bỉnh nhưng lại chứa đầy sự bất lực của gã thiên tài. Anh buông một tiếng thở dài bất lực, chấp nhận đứng yên, để mặc cho bàn tay lạnh ngắt của Sherlock tiếp tục giữ chặt lấy cổ tay mình, ép sát bả vai và cơ thể vào bên cạnh đối phương.

Căn phòng rơi vào sự câm lặng quánh đặc của sương sớm, nơi bàn tay Sherlock vẫn găm chặt trên cổ tay John, biến da thịt họ thành một mối nối duy nhất, khóa chết hai cơ thể trong một ranh giới đụng chạm không thể tháo rời.

Mấy phút trôi qua trong một nhịp lặng lờ lững. Buổi sáng mùa đông đổ xuống phòng khách của căn hộ 221B một thứ ánh sáng xám nhạt và đục ngầu, không đủ sưởi ấm những góc khuất đầy bụi bặm nhưng lại thừa sức phơi bày những khoảng lặng đầy bức bối. Kim đồng hồ nhích dần sang con số 8 giờ 20 phút. Không gian im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng rít khe khẽ của gió qua khe cửa sổ, hòa lẫn với tiếng thở đều đặn, thơ dại của bé Rosie đang ngủ ngoan trong lòng vị thám tử.

Trên chiếc sofa bọc da đã sờn cũ, John Watson ngồi im lìm như một pho tượng tạc bằng đá hoang mang. Cả cơ thể anh căng lên một sợi dây đàn mỏng manh, cố giữ cho mình không phát ra bất kỳ một chuyển động thừa thãi nào. Sát sạt ngay bên cạnh, Sherlock Holmes đang chiếm trọn vẹn khoảng không gian an toàn của anh. Bàn tay phải của thám tử – thanh mảnh, tái nhợt nhưng mang một lực ghì đối nghịch – đang khóa chặt lấy cổ tay phải của John trên thành sô pha da. Ngón trỏ và ngón giữa của Sherlock tì mạnh lên huyết quản động mạch quay.

Lúc đầu, mạch của John bình ổn, nhịp đập chậm rãi của một người lính đã qua tôi luyện. Nhưng cự ly giữa họ lúc này quá chật hẹp, chật hẹp đến mức tàn nhẫn. Khi Sherlock hơi cúi người, hơi thở mang theo thứ mùi đặc trưng của anh ta – mùi gắt nhẹ của hóa chất thí nghiệm trộn lẫn vị bạc hà lạnh buốt – phả nhẹ qua cánh môi John. Đó không phải là một cái chạm, nhưng nó còn tước đoạt dưỡng khí nhiều hơn cả một nụ hôn. Bầu không khí lập tức chuyển mình, đậm đặc và ám muội như một vũng lầy vô hình. Lồng ngực John co thắt lại. Một phản ứng sinh lý không thể ngụy tạo: nhịp tim anh đột ngột tăng tốc dồn dập, nện mạnh liên tục vào hai đầu ngón tay đang bấm mạch của Sherlock như một con thú hoảng loạn tìm đường thoát thân.

Dưới đầu ngón tay, cú nhảy số đột ngột của tần số mạch đập lập tức kích thích mạnh mẽ các xung thần kinh của Sherlock. Đôi mắt màu xám khói của anh hơi nheo lại, tiêu cự găm chặt xuống cổ tay John, nơi làn da đang run lên bần bật dưới áp lực của dòng máu thúc bách.

Sherlock không ngước lên. Anh chầm chậm hạ thấp tầm mắt, bất động ghim vào nếp gấp trên dải băng tã của bé Rosie. Trong đáy mắt gã thám tử, một thứ ánh sáng kỳ lạ, tăm tối và đầy chiếm đoạt lóe lên rồi vụt tắt, nhanh đến mức nếu nhìn vào, người ta chỉ nghĩ đó là một tia chớp của tư duy logic. Nhưng hành động tiếp theo của anh lại là một trò chơi tâm lý đầy tàn nhẫn.

Sherlock dứt khoát nới lỏng lực siết, buông cổ tay John ra. Anh cúi xuống, đặt trả Rosie vào lại vòng tay phải của John một cách lạnh lùng, cơ học như thể vừa trả lại một mẫu vật thí nghiệm đã thu thập đủ chỉ số.

Anh đứng phắt dậy, lùi lại một bước dài.

Sự đứt gãy vật lý đột ngột này xé toạc bầu không khí ám muội vừa đậm đặc trong không gian. Cơn lốc chuyển động của Sherlock kéo theo một luồng gió lạnh buốt từ phía cửa sổ, thốc thẳng vào khoảng trống vừa lộ ra giữa hai người, thổi bay chút hơi ấm xà phòng bánh còn sót lại trên da thịt John, trả lại cho căn phòng tiếng kim đồng hồ gõ nhịp đơn điệu và lạnh lẽo.

Gương mặt Sherlock hoàn toàn thản nhiên, đóng băng thành một chiếc mặt nạ không cảm xúc, không để lộ dù chỉ một vệt dao động nhỏ nhất. Anh dán chặt mắt vào chăn ủ của đứa trẻ, từ ngữ bắn ra dồn dập, đều đều như tiếng máy:

"Nếp gấp trên dải băng tã của Rosie. Sợi vải cotton dệt chéo được xử lý bằng dung dịch hồ mềm để cố định phom dáng. Cấu trúc này giống hệt lớp vải bạt cách nhiệt bao bọc các thùng container tại bến tàu cũ. Tên hung thủ không hề sử dụng phòng thí nghiệm hóa chất dã chiến. Hắn biến chính những chiếc container rỗng thành nơi xử lý tử thi để lợi dụng hệ thống cách nhiệt tự nhiên. Thật là một bộ não thiên tài. Sao tôi lại có thể bỏ sót một hằng số đơn giản như vậy chứ."

John hoàn toàn đứng hình trên ghế sofa, cả người căng cứng. Tràng từ ngữ cuồng loạn về vụ án nện thẳng vào tư duy anh như một gáo nước lạnh, dập tắt hoàn toàn sự bức bối sinh học vừa bùng lên trong huyết quản. Sự hoang mang mập mờ, thứ xúc cảm áp lực vừa nhen nhóm trong lòng John lập tức tan biến sạch sẽ khi nhìn dáng vẻ điên cuồng vì công việc của Sherlock. John tự cười nhạo bản thân vì đã nhạy cảm quá mức trước áp lực cơ học của một gã vô tính cuồng kiểm soát, kẻ chỉ nhìn thế giới và con người qua những con số và hằng số hóa học. Anh hoàn toàn thả lỏng các bó cơ, xả bỏ mọi phòng bị.

Không một lời thừa thãi, Sherlock giật phắt chiếc áo khoác Belstaff trên giá treo. Thân ảnh cao gầy sải những bước dài lao thẳng ra cửa chính phòng khách, không một lần ngoảnh lại. Tiếng bước chân anh nện dồn dập, khô khốc xuống cầu thang Phố Baker rồi mất hút sau tiếng cửa gõ mạnh vang lên từ tầng trệt.

Căn phòng khách rơi lại vào khoảng trống trải dưới ánh sáng xám xịt của mùa đông. John Watson tựa hẳn lưng vào thành ghế sofa, tay phải siết nhẹ chăn ủ bọc lấy con gái nhỏ, cảm nhận nhịp đập chậm rãi, bình ổn của mạch máu dưới da. Khớp vai trái của anh bớt nhức hơn một chút. Anh nhìn vệt bụi lơ lửng trong dải ánh sáng chì ngoài cửa sổ, thong thả nâng tách trà Earl Grey đã nguội lên nhấp một ngụm, hoàn toàn không mảy may ngoảnh lại phía khoảng trống sô pha vừa còn vương hơi nóng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co