Chương 18
Bình minh ở phố Baker hiện ra qua lớp sương mù xám xịt, rọi vào phòng khách 221B một bầu không khí tĩnh mịch nặng nề. John tỉnh dậy trong trạng thái tê dại. Anh vẫn ngồi bệt trên sàn thảm, lưng tựa vào chân ghế gỗ suốt cả đêm. Cơn đau nhức chạy dọc sống lưng khiến anh khẽ nhíu mày, nhưng sức nặng của Sherlock đang quấn quýt lấy anh như một loại dây leo khiến John không thể lập tức cử động.
Sherlock vẫn đang ngủ say trong tư thế phủ phục trên người John, đầu rúc sâu vào hõm cổ anh, hơi thở nóng hổi đều đặn phả lên làn da. Đôi bàn tay gầy gộc của hắn vẫn siết chặt lấy vạt áo John ngay cả trong cơn mơ — một cử chỉ chiếm hữu thầm lặng nhưng tuyệt đối.
Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột, phá vỡ sự im lặng của buổi sớm. Ngay khi nhận ra có sự hiện diện của người ngoài, bản năng cảnh giác của một người lính trỗi dậy. John dùng đôi tay cứng nhắc của mình, dứt khoát đẩy Sherlock ra. Sự tách rời đột ngột khiến Sherlock khẽ rên rỉ một tiếng đứt quãng, cơ thể hắn run lên vì hụt hẫng, nhưng John đã đứng dậy, bỏ lại kẻ đang ngơ ngác dưới sàn để bước ra phía cửa.
Bà Hudson mang lên một chiếc hộp gỗ nhỏ bọc kín từ Mycroft. John cầm lấy nó, bước lại phía bàn trà, tránh xa sự đụng chạm của Sherlock để giữ cho tâm trí mình tỉnh táo. Anh dùng đôi tay run rẩy mở hộp ra. Bên trong không có lời đe dọa, chỉ có một tấm ảnh điện tử chất lượng cao.
Trong ảnh, Rosie đang ngồi trên một chiếc ghế cao trang trọng. Đôi tay bé xíu của con bé đang giữ một cây vĩ cầm nhỏ xíu được chế tác tinh xảo. Gương mặt Rosie không có sự hồn nhiên của một đứa trẻ đang chơi đùa; thay vào đó là một sự tập trung lạnh lùng đến lạ lẫm, đôi mắt to tròn đang nhìn chằm chằm vào bản nhạc phức tạp phía trước.
Người kế thừa của dòng họ Holmes.
Cái ý nghĩ đó khiến John lạnh toát sống lưng. Mycroft không coi đây là một cuộc thí nghiệm; ông ta thực sự tin rằng việc nhào nặn Rosie thành một thiên tài kiêu ngạo, một phiên bản Sherlock hay Mycroft tiếp theo, là sự ban phước lớn nhất dành cho con bé. Nhưng John nhìn thấy rõ cái giá của "sự ưu tú" đó: sự cô độc vĩnh viễn và một bộ não không bao giờ biết đến sự bình yên.
Cơn giận dữ tột cùng thiêu rụi chút lý trí cuối cùng. John quay lại phía Sherlock — kẻ vẫn đang ngồi bệt dưới sàn thảm, đôi mắt xám tro đờ đẫn ngước lên, dại đi vì sự lệ thuộc sinh học sau giấc ngủ mệt mỏi.
"Nhìn đi, Sherlock," John gằn giọng, quỳ một chân xuống để dí sát tấm ảnh vào tầm mắt hắn. "Anh trai anh đang biến con gái tôi thành một kẻ giống hệt các anh. Một thiên tài cô độc trong cái lồng kính của dòng họ Holmes. Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Không bao giờ."
John bỏ mặc mọi sự bài xích bản năng. Anh tiến lại gần, siết chặt lấy đôi vai gầy của Sherlock, kéo ghì hắn sát vào lồng ngực mình trong một cái ôm đầy nọc độc. Anh ghê tởm hơi ấm của Sherlock, nhưng anh hiểu rằng đây là loại "nhiên liệu" duy nhất có thể kích hoạt trí tuệ của thám tử lúc này.
"Sherlock, nghe tôi đây," John thì thầm vào tai hắn, giọng anh mềm mại nhưng chứa đầy sự cám dỗ. "Tôi sẽ cho anh bất cứ thứ gì anh muốn. Tôi sẽ ở lại đây, tôi sẽ thuộc về cái lồng này cùng anh... nếu anh giúp tôi lấy lại Rosie. Một kế hoạch hoàn hảo để đánh bại Mycroft. Anh có làm được không?"
Sherlock rùng mình dữ dội, đôi mắt xám tro bỗng rực lên một thứ ánh sáng cuồng tín đến rợn người. Hắn không quan tâm đến Rosie hay sự kế thừa của Mycroft; hắn chỉ nghe thấy lời hứa về sự hiện diện vĩnh viễn của John. Sherlock vùi mặt vào ngực John, thu nạp lấy sự hiện diện của anh như một loại dưỡng khí duy nhất có thể duy trì nhịp tim của hắn.
"Tôi sẽ đưa con bé về cho anh, John... Tôi sẽ phá nát mọi rào cản Mycroft dựng lên... chỉ cần anh đừng bao giờ buông tay tôi ra."
Trò chơi trao đổi bắt đầu biến 221B thành một cái lò mổ cảm xúc. John nhận ra rằng để kích hoạt bộ não đang đình trệ của Sherlock, anh không thể chỉ ban phát những cái chạm hời hợt. Sherlock giờ đây như một sinh vật bám rễ vào sự hiện diện của anh; hắn cần hơi ấm, cần nhịp tim, và cần cả sự dối lừa ngọt ngào để có đủ xung lực bóc tách mạng lưới phòng thủ của Mycroft.
Suốt nhiều giờ đồng hồ, John phải ngồi bệt dưới sàn, để Sherlock tựa hẳn tấm lưng gầy gộc vào lồng ngực mình. Anh phải vòng tay ôm lấy eo thám tử, thỉnh thoảng khẽ vuốt ve vành tai hay miết nhẹ lên gáy mỗi khi Sherlock có dấu hiệu khựng lại trước một bức tường lửa của MI6.
Sự gần gũi này là một loại tra tấn đối với John. Mỗi khi Sherlock nghiêng đầu cọ xát gò má vào cổ anh, hít hà mùi hương trên da thịt với vẻ tận hưởng bệnh hoạn, John lại cảm thấy một luồng điện ghê tởm chạy dọc sống lưng. Anh thấy mình bẩn thỉu. Anh thấy mình đang tan rã. Để cứu lấy sự thuần khiết của Rosie, anh đang tự dìm mình vào vũng bùn dơ nhớp nhất.
Và khi Sherlock hoàn thành xong một giai đoạn của kế hoạch — khi tọa độ ngầm của dinh thự Mycroft được xác nhận hay mã an ninh vòng ngoài bị vô hiệu hóa —đó cũng là lúc John đạt đến giới hạn chịu đựng. Sự thân mật bắt buộc giống như một chiếc lò xo bị ép chặt, và John cần một lối thoát để "xả" cơn uất hận đó ra.
"Giai đoạn một đã hoàn tất," Sherlock thều thào, hơi thở hắn phả vào cổ John, nóng hổi và gấp gáp.
Trong cơn say của sự thân mật và hưng phấn từ những dòng mật mã vừa giải được, Sherlock khẽ xoay người lại trong vòng tay John. Hắn không dừng lại ở việc tựa đầu; trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Sherlock rướn môi tới, áp một nụ hôn run rẩy lên vùng xương quai xanh lộ ra sau lớp áo mở hờ của John.
Cái chạm môi của Sherlock nhẹ như cánh bướm, nhưng đối với John, nó chẳng khác nào một vết bỏng axit.
Sự bài xích bản năng bùng nổ như một cơn chấn động mạnh. John không còn nhớ mình đang đóng vai người vỗ về để cứu con; anh chỉ thấy sự chiếm hữu này đã vượt qua mọi ranh giới của sự chịu đựng. Anh vung tay đẩy mạnh Sherlock ra khỏi người mình.
Cú đẩy đầy phẫn nộ khiến Sherlock ngã nhào xuống sàn thảm, đầu đập vào cạnh bàn gỗ vang lên một tiếng "cộp" khô khốc. John đứng phắt dậy, lồng ngực phập phồng, gương mặt biến đổi từ sự dịu dàng giả tạo sang một vẻ tàn nhẫn, sắc lẹm. Anh vội vã dùng mu bàn tay lau mạnh lên vùng da nơi Sherlock vừa chạm môi vào, chà xát điên cuồng như muốn lột bỏ lớp biểu mô bẩn thỉu vừa bị vấy bẩn đến mức vùng da đó đỏ ửng lên.
"Ai cho phép anh làm thế?" John rít qua kẽ răng, giọng phẳng lặng nhưng chứa đựng sự đe dọa cực độ.
Sherlock lồm cồm bò dậy, một vệt đỏ bắt đầu hiện lên trên trán nhưng hắn không để tâm. Ánh mắt Sherlock tan tác trước sự thay đổi đột ngột này, vẫn còn đọng lại dư vị của cái ôm vừa bị xé nát. Trước mặt hắn lúc này chỉ còn là một cai ngục đang bừng bừng sát khí.
"Quỳ thẳng dậy!" John quát lớn, tiếng vang dội vào bốn bức tường tĩnh lặng của phố Baker.
Sherlock lập tức quỳ sụp xuống, đôi vai gầy gộc khép lại, đầu cúi thấp. Hắn biết mình đã làm hỏng mọi chuyện. Hắn đã quá tham lam khi muốn chạm vào "vị thần" của mình, và giờ đây, cái giá phải trả là sự băng giá quen thuộc.
John bước tới, di mũi giày da cứng nhắc lên mu bàn tay Sherlock, ngay chỗ vết bầm tím đỏ chưa kịp tan. Anh dùng sức nặng cơ thể đè xuống, bắt Sherlock phải cảm nhận nỗi đau vật lý để lấn át đi sự hưng phấn lệch lạc kia.
"Tôi ban phát cho anh sự gần gũi để anh làm việc, không phải để anh vấy bẩn tôi bằng sự thèm khát bệnh hoạn của anh," John gằn giọng. "Mỗi một centimet anh chạm vào tôi mà không có lệnh, anh sẽ phải trả bằng mười tiếng quỳ ở đây. Anh hiểu quy luật chưa?"
"Tôi xin lỗi... John... tôi hiểu rồi," Sherlock thều thào, gương mặt tái nhợt áp sát xuống sàn nhà lạnh lẽo.
John xoay người, bước thẳng vào phòng tắm và chốt cửa lại. Tiếng nước chảy ào ạt ngay sau đó như một nỗ lực tuyệt vọng để gột rửa sự tha hóa. Anh đứng dưới làn nước nóng gắt, để nó xối thẳng vào xương quai xanh, lòng tràn đầy sự ghê tởm dành cho cả hai. Anh hận Sherlock vì sự chiếm hữu bệnh hoạn, và hận chính mình vì đã nuôi dưỡng con quái vật này bằng sự giả dối của mình.
Và Sherlock chấp nhận sự đày đọa đó. Với hắn, cái tát hay cú đẩy của John vẫn tốt hơn là sự phớt lờ. Nỗi đau thể xác chính là thứ giúp hắn giữ chặt lấy sợi dây liên kết, để hắn biết rằng mình vẫn còn giá trị trong kế hoạch cứu Rosie. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu dùng trí tuệ để đan dệt nên giai đoạn tiếp theo. Sherlock biết, chỉ cần hắn đưa Rosie về, John sẽ bị xích lại bên hắn mãi mãi trong một bản khế ước của sự nợ nần và tội lỗi.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm ngưng bặt, trả lại cho 221B một sự tĩnh mịch lạnh lẽo. John đứng trước gương, nhìn vào vùng da trên xương quai xanh đã bị anh chà xát đến đỏ ửng, đau rát. Hơi nóng của nước không gột rửa được sự nhục nhã, nhưng nó giúp lý trí của người lính trong anh tỉnh táo trở lại.
Anh nhìn vào đôi bàn tay đang run rẩy của mình và nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Anh không thể vừa muốn cứu Rosie, vừa muốn giữ cho mình sạch sẽ. Sherlock là món vũ khí duy nhất, là con dao hai lưỡi mà anh buộc phải nắm chặt lấy chuôi, dù nó có cứa nát lòng bàn tay anh đến rỉ máu. Nếu anh tiếp tục trừng phạt Sherlock, cỗ máy sẽ hỏng. Và nếu cỗ máy hỏng, Mycroft sẽ thắng.
John mặc lại áo, cài khẽ chiếc cúc cổ che đi vết đỏ, rồi chậm rãi bước ra ngoài. Anh không nhìn Sherlock ngay mà tiến lại phía bàn bếp. Trên đó là khay bánh mì và ít súp lỏng bà Hudson mang lên từ chiều, giờ đã nguội ngắt và đóng váng. John cầm lấy bát súp, đôi tay anh không còn run rẩy. Anh bước lại gần Sherlock — kẻ vẫn đang quỳ bất động dưới sàn, đầu gục xuống vì kiệt quệ và phục tùng.
"Ăn đi," John ra lệnh, giọng anh phẳng lặng như tiếng kim loại va vào nhau.
Sherlock khẽ lắc đầu, đôi môi khô khốc mím chặt. Hắn không đói; cơn hưng phấn và nỗi sợ hãi đã bóp nghẹt dạ dày hắn.
"Tôi không ra lệnh để anh từ chối," John ngồi xuống chiếc ghế gỗ, một tay bóp chặt hàm Sherlock, ép hắn phải ngẩng mặt lên và mở miệng. Anh dùng thìa múc một ít súp, đưa sát vào môi thám tử. "Tôi không cần một cái xác chết đói khi chưa tìm thấy Rosie. Nuốt đi."
Sherlock run rẩy tuân lệnh. John không hề dịu dàng; anh ấn chiếc thìa vào miệng Sherlock một cách máy móc, đều đặn như đang tiếp nhiên liệu cho một động cơ. Anh đứng nhìn Sherlock nuốt hết phần ăn, đôi mắt không một chút cảm xúc thương hại.
Khi bát súp đã cạn, John bẻ một mẩu bánh mì khô, ấn mạnh vào giữa hai hàm răng thám tử. "Nhai hết. Anh cần đường huyết để bộ não đó không bị sập nguồn giữa chừng."
Sherlock nhẫn nại nhai, đôi mắt xám tro ngước nhìn John bằng một sự sùng bái hèn mọn. Với hắn, việc được John "nuôi ăn" — dù là bằng sự cưỡng ép thô bạo — vẫn là một đặc ân kinh tởm mà hắn khao khát đến kiệt quệ. Hắn nuốt lấy từng mẩu bánh khô khốc như nuốt lấy sự tồn tại của chính người đàn ông trước mặt.
Xong xuôi, John mới đặt bát xuống. Anh không dùng sự dịu dàng, mà dùng khăn giấy lau mạnh khóe môi Sherlock như thể đang tẩy xóa một vết bẩn bám trên mặt bàn gỗ. Chỉ khi sự sạch sẽ giả tạo được thiết lập, cuộc giao dịch trí tuệ mới thực sự bắt đầu lại.
"Đứng lên đi," John ra lệnh. Giọng anh đã lấy lại vẻ vô cảm lạnh lùng của một người chỉ huy vừa bước ra khỏi chiến trường.
Sherlock khẽ run lên rồi lảo đảo đứng dậy. Đôi chân hắn không còn trụ vững—không phải chỉ vì thời gian quỳ dưới sàn, mà bởi cơ thể đã hoàn toàn kiệt quệ sau đêm dài thức trắng, cộng thêm cú ngã đập người vào cạnh bàn lúc nãy. Hắn phải bám chặt lấy mặt bàn để ngăn mình đổ sụp xuống, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào John như chờ đợi một phán quyết hồi sinh.
"Tôi không phạt anh nữa," John tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách cho đến khi hơi thở của cả hai hòa vào nhau. "Nhưng hãy nhớ, mỗi hành động lấn lướt của anh đều đang rút cạn thời gian tôi dành cho Rosie. Anh đã xong giai đoạn hai chưa?"
Sherlock gật đầu lia lịa, hắn lao vào máy tính như một con thú muốn chuộc lỗi bằng cách hiến dâng toàn bộ bản năng săn mồi. Những ngón tay gõ phím dồn dập, tiếng lạch cạch vang lên liên hồi xé toạc bóng tối của 221B. Dưới áp lực khủng khiếp từ nỗi sợ bị John chối bỏ, bộ não của Sherlock hoạt động với một công suất kinh người, vượt xa mọi giới hạn sinh lý thông thường. Mười phút sau, một sơ đồ kiến trúc ngầm của dinh thự Mycroft hiện lên, cùng với mã truy cập vòng trong đã được bẻ khóa hoàn toàn.
"Xong rồi... John... tôi đã làm được," Sherlock thều thào. Hắn quay lại, gương mặt đầm đìa mồ hôi, mái tóc xoăn bết dính vào trán, nhưng đôi mắt xám tro lại rực lên một sự chờ đợi nhỏ nhoi và hèn mọn. Hắn đang đợi "lương bổng" cho sự tận hiến của mình.
John nhìn vào màn hình, rồi nhìn vào sinh vật đang tàn tạ trước mặt. Anh hiểu rằng để cỗ máy này không bị nổ tung ở giai đoạn cuối, anh phải tiêm cho nó một liều thuốc đủ mạnh. Một sự đầu tư tất yếu cho món vũ khí của mình.
John chậm rãi tiến lại. Anh không ngồi xuống mà cúi người, đặt một tay lên vai Sherlock, cảm nhận sự căng cứng của các thớ cơ dưới lớp áo mỏng. Anh dùng tay kia nâng cằm Sherlock lên, buộc hắn phải đối diện với sự trống rỗng trong mắt mình.
John không vội vã. Anh áp đôi môi mình lên trán Sherlock — một cái chạm khô khốc, lạnh lẽo. Nhưng rồi, anh di chuyển môi mình xuống, chậm rãi lướt qua sống mũi, cho đến khi dừng lại ngay khóe môi của thám tử. Một nụ hôn thoáng qua nhưng lại mang theo toàn bộ sức nặng của một bản khế ước được ký bằng máu. John cảm thấy môi mình như bị bỏng bởi sự tiếp xúc đó, một sự vấy bẩn tự nguyện khiến anh rùng mình khinh miệt chính mình, nhưng anh vẫn ép mình duy trì cái chạm đó đủ lâu để Sherlock cảm nhận được sự chiếm hữu tuyệt đối.
Sherlock đông cứng hoàn toàn. Đồng tử hắn dãn rộng, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Đối với hắn, cái chạm môi này không phải là sự lãng mạn, mà là một sự xác nhận: John vừa ban phát cho hắn một phần của bản thân anh, một đặc ân cao quý nhất để trói buộc linh hồn hắn vào bóng tối của phố Baker mãi mãi.
"Đó là phần thưởng cho tối nay," John thì thầm, hơi thở anh vương trên môi Sherlock, tàn nhẫn và đầy cám dỗ. "Bây giờ, ngủ đi. Ngày mai chúng ta sẽ kết thúc chuyện này."
John xoay người bước đi, không một lần ngoái lại. Anh cảm nhận được vị đắng chát của sự tha hóa trên môi mình, nhưng anh biết Sherlock sẽ không ngủ. Hắn sẽ thức cả đêm trong bóng tối, tay chạm lên khóe môi để gặm nhấm dư vị của sự chiếm hữu này như một kẻ nghiện đang tận hưởng cơn hưng phấn sau cùng.
Dưới lầu, Sherlock vẫn ngồi đó, đôi tay run rẩy chạm vào dấu vết mà John vừa để lại. Hắn đã chính thức trở thành một sinh vật được nuôi dưỡng bằng mật ngọt mang nọc độc. Và John, người lính đã vứt bỏ chiếc huân chương danh dự cuối cùng, vừa tự tay khóa chặt cánh cửa lồng giam của chính mình — nơi mà mỗi nhịp đập trái tim của anh giờ đây đều bị Sherlock Holmes canh giữ bằng một sự phục tùng bệnh hoạn và điên cuồng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co