Truyen3h.Co

(Johnlock) Ranh Giới

Chương 11

Caytrucnho244

Sáng hôm sau, John tỉnh dậy với cơn đau đầu âm ỉ do dư chấn của rượu, nhưng cảm giác đó nhanh chóng bị đè bẹp bởi sự bàng hoàng khi nhận ra mình vẫn nằm gọn trong vòng tay Sherlock. Tuy nhiên, khác với lần trước, Sherlock không còn tung ra những câu mỉa mai sắc mỏng ngay khi John vừa mở mắt. Anh chỉ lặng lẽ nới lỏng vòng tay, bước ra khỏi giường và bắt đầu pha trà như thể việc họ vừa trải qua một đêm dính sát vào nhau là một phần tất yếu của lịch trình sinh hoạt tại 221B.

Sherlock không nói gì về mùi rượu của John, cũng không nhắc lại cơn thịnh nộ đêm qua. Anh thiết lập một quy tắc ngầm định: Sự thân mật chỉ tồn tại trong bóng tối. Khi ánh mặt trời hiện hữu, họ lại trở về làm vị thám tử lập dị và tay bác sĩ cộng sự mẫn cán.

John đã cố thử bám trụ vào cái khoảng cách an toàn mà anh hằng tôn thờ bằng cách giam mình trên căn phòng gác mái suốt hai ngày ròng rã. Đó là một cuộc trốn chạy đầy cưỡng ép, nơi anh tự biến mình thành vật thí nghiệm để kiểm chứng xem liệu bản thân có thể khôi phục lại những quy tắc cũ hay không. Anh đã hy vọng rằng chỉ cần không nhìn thấy Sherlock, mọi thứ sẽ quay lại quỹ đạo. Thế nhưng, cái pháo đài cô độc mà John dày công xây dựng đã sụp đổ hoàn toàn ngay khi anh vừa chạm tay vào tay nắm cửa căn hộ 221B vào tối ngày thứ hai.

Sự im lặng bao trùm không gian không phải là sự tĩnh lặng của một buổi tối yên bình, mà là sự chết chóc của một cỗ máy đã bị ngắt nguồn. Bà Hudson đã đợi sẵn ngay chân cầu thang với gương mặt đầy lo âu.

"Cậu phải vào xem cậu ấy đi, John," bà nói, giọng run rẩy và khẩn thiết. "Tôi đã mang đồ ăn lên từ sáng nhưng khay vẫn còn nguyên, rồi cả trà chiều cũng đã đóng váng. Sherlock cứ ngồi bất động trên ghế như một pho tượng suốt từ hôm qua đến giờ. Thật đáng sợ, tình trạng của cậu ấy rất tệ, John ạ!"

John khựng lại, cảm giác tội lỗi của một bác sĩ bỏ rơi bệnh nhân trào dâng. Anh không còn lạ gì cảnh này, nhưng lần này nó mang một sắc thái khác: Đây không phải là một cơn dỗi hờn, mà là sự đình trệ hoàn toàn của một bộ máy thiếu linh kiện cốt lõi. John hiểu rằng nếu anh không xuống, Sherlock sẽ cứ thế mà "tắt nguồn" dần mòn. Anh cầm lấy chăn gối, bước xuống lầu với cảm giác của một người lính đang quay lại trận địa mà mình không thể đào ngũ.

Khi John bước vào phòng ngủ, Sherlock vẫn ngồi đó, hốc hác và tiều tụy đến mức John phải nén một tiếng chửi thề trong cổ họng. John lẳng lặng thu dọn đống ống nghiệm vương vãi, rồi ném gối lên giường với một lực dứt khoát. Sau bao nhiêu chuyện, anh nhận ra việc ngủ trên ghế bành trong căn phòng này là vô vọng — Sherlock sẽ không thể tìm thấy sự tĩnh tại nếu thiếu đi một kết nối vật lý thực thụ để "tắt nguồn" bộ não. Sherlock cần anh như một hằng số sinh học, và John, dù có cố gắng chối bỏ đến đâu, cũng đã mặc nhiên chấp nhận vị trí mỏ neo đó.

"Nằm xuống và ngủ đi, Sherlock. Đây là mệnh lệnh lâm sàng cuối cùng của tôi trong ngày hôm nay."

Sherlock không đáp lời, nhưng ngay khi John nằm xuống, thám tử đã vô thức nhích lại gần, và John, lần này, đã không còn lùi lại nữa.

Một tuần sau đó, căn hộ số 221B phố Baker chìm vào một trạng thái vận hành mới, nơi những điều kỳ lạ nhất cũng dần trở thành hiển nhiên. Việc John Watson bước xuống cầu thang vào lúc mười một giờ đêm, mang theo một cuốn sách y khoa và lẳng lặng tiến về phía phòng ngủ của Sherlock, đã không còn là một sự kiện cần phải giải thích.

Đêm nay, London rả rích mưa, tiếng nước vỗ về trên mặt kính cửa sổ tạo nên một bầu không khí tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Sherlock bước ra khỏi phòng tắm, hơi nước nóng còn vương trên mái tóc xoăn đen nhánh và mùi xà phòng bạc hà thanh mát bao phủ quanh anh. John đã ngồi sẵn trên giường, dựa lưng vào thành gỗ, đắm mình trong những dòng chữ về giải phẫu học. Sherlock không nói gì, anh leo lên giường, nằm xuống bên cạnh và bắt đầu lướt điện thoại.

Họ nằm đó, sát cạnh nhau đến mức hơi ấm từ cơ thể này có thể thấm qua lớp vải áo của người kia. Không một lời chào hỏi, không một câu xã giao. Giữa họ đã hình thành một quy tắc ngầm định: Im lặng là sự bảo vệ duy nhất. Họ hiểu rằng chỉ cần một câu hỏi quá sâu, một lời thừa nhận quá thật, cái ranh giới mỏng manh bảo vệ lòng tự tôn của cả hai sẽ vỡ tan tành. Im lặng cho phép họ được gần gũi mà không phải đối mặt với thực tại.

Năm phút trôi qua, rồi mười phút. Sherlock đã đặt điện thoại xuống bàn từ lâu, nhưng anh không ngủ. Anh nằm nghiêng, đôi mắt xám tro lặng lẽ quan sát sườn mặt của John dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt. John vẫn dán mắt vào trang sách, bàn tay thỉnh thoảng lại lật giấy một cách chậm rãi. Sherlock ghi nhận nhịp thở của John — nó quá tỉnh táo. Và chừng nào John còn thức, bộ não của Sherlock vẫn sẽ tiếp tục "treo" ở trạng thái chờ, không cách nào tắt nguồn được. Sự hiện diện của John là mỏ neo, nhưng sự thức tỉnh của John lại là một loại nhiễu loạn mà Sherlock không thể khống chế.

Đột ngột, Sherlock vươn tay ra. Với một động tác dứt khoát và nhanh đến mức John không kịp chớp mắt, anh tóm lấy cuốn sách y khoa trong tay John và quăng nó xuống chiếc ghế bành ở góc phòng.

Bộp. Tiếng cuốn sách rơi xuống phá vỡ sự tĩnh lặng.

John sững sờ, miệng hơi há ra định thốt lên một lời cằn nhằn, nhưng chưa kịp phản ứng thì bóng tối đã ập xuống. Sherlock với tay tắt phụt chiếc đèn ngủ, rồi ngay lập tức vòng tay kéo John nằm xuống. Anh siết chặt John vào lòng, vùi mặt vào hõm vai anh, khóa chặt mọi sự kháng cự bằng sức nặng của cơ thể mình.

Đây là cách nói thầm lặng, độc đoán và mang đậm phong vị Sherlock Holmes: "Tôi không thể ngủ nếu anh còn thức. Anh là hằng số của tôi, và hằng số thì không được phép dao động khi tôi cần sự yên bình."

Đây không còn là một cuộc "hiệu chuẩn" nhịp thở đơn thuần; đó là sự chiếm đoạt hơi ấm mà Sherlock đã khao khát suốt cả ngày dài cô độc. Từng nhịp thở nóng hổi của Sherlock phả trực tiếp vào làn da nhạy cảm ở cổ John, đều đặn và ám ảnh. Đối với John, một người đàn ông vốn dĩ luôn tự tin vào bản dạng giới và sự cứng cỏi của một quân nhân, sự tiếp xúc da thịt ở cự ly không milimet này đang bắt đầu tạo ra những rung động lệch nhịp.

John cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dưới lớp đồ ngủ mỏng manh, anh cảm nhận được từng thớ cơ săn chắc của Sherlock đang áp sát, cảm nhận được nhịp tim của vị thám tử đang nện dồn dập vào lưng mình. Sự thân mật này quá mức chịu đựng đối với một không gian riêng tư. John bất giác thấy lồng ngực mình thắt lại, một cơn hồi hộp nguyên thủy trỗi dậy khiến anh không thể nằm yên.

"Sherlock... buông ra chút đi. Nóng quá," John thầm thì, giọng anh khàn đặc vì sự bối rối.

Anh dùng khuỷu tay cố đẩy Sherlock ra, hy vọng giành lại một chút không gian để hít thở, để thoát khỏi sự bao vây của mùi hương bạc hà và nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể đối phương. Nhưng phản ứng của Sherlock lại nằm ngoài mọi dự tính của anh.

Thay vì nới lỏng, Sherlock lại càng siết chặt tay hơn, vòng tay anh khóa chặt ngang hông John như một gọng kìm thép. Sherlock chèn hẳn chân mình vào giữa hai chân John, một động tác chiếm hữu cực đoan và dứt khoát, triệt tiêu mọi khả năng luồn lách hay rút lui. Sherlock mặc định rằng trong bóng tối này, cơ thể của John là hằng số thuộc về anh, là vật dẫn duy nhất giúp anh ổn định hệ thần kinh. Anh không cho phép bất kỳ sự xa cách nào, dù chỉ là một vài centimet vải.

Nhịp tim John dồn dập, một nhịp đập cấp thiết và hỗn loạn nện vào lồng ngực. Sự tiếp xúc da thịt quá mức mật thiết qua lớp đồ ngủ mỏng manh kích phát một phản ứng sinh lý nguyên thủy mà John không thể dùng lý trí để dập tắt. Từng điểm chạm, từng hơi thở của Sherlock phả vào sau gáy khiến John cảm thấy mình đang đứng bên bờ vực thẳm. Anh nỗ lực đẩy Sherlock ra, tay anh chống mạnh vào cánh tay đang siết ngang hông mình, cố gắng giành lại một chút không gian để hít thở, để thoát khỏi sự bao vây này.

Nhưng sự phản kháng của John dường như đã chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm của Sherlock. Một tuần là quá đủ để Sherlock Holmes xác lập quyền sở hữu của mình đối với "hằng số" duy nhất này trong bóng tối. Đối với Sherlock, sự vùng vẫy của John lúc này không phải là sự tự tôn, mà là một sự ương bướng phi logic của một món tài sản mà anh đã dày công thuần hóa.

Trong một động tác dứt khoát và đầy quyền lực, Sherlock kéo mạnh John quay lại, ép anh phải đối diện với mình. John chưa kịp thốt lên lời nào thì đã bị Sherlock ấn mạnh đầu vào lồng ngực anh. Cằm Sherlock tì lên đỉnh đầu John, cố định vị trí đó một cách độc đoán, trong khi bả vai gầy nhưng vững chãi của anh trở thành chiếc gối cưỡng ép cho John.

Sherlock khóa chặt John bằng cả hai tay và hai chân. Một tư thế chiếm hữu hoàn toàn, không kẽ hở, không lối thoát.

John ngưng vùng vẫy. Anh nhận ra một sự thật tàn nhẫn rằng càng chống cự, vòng tay của Sherlock càng siết chặt đến mức nghẹt thở, và đôi chân của thám tử càng quấn chặt lấy anh như những sợi xích thép. John nằm bất động, mặt vùi sâu vào lớp vải áo sơ mi của Sherlock, mũi anh tràn ngập mùi hương bạc hà và hóa chất đặc trưng. Anh nỗ lực bình ổn lại hơi thở của mình, cố gắng kìm nén những cảm giác sinh lý đang trỗi dậy mạnh mẽ từ sự va chạm xác thịt này. Đó là một cuộc chiến nội tâm thầm lặng và đầy đau đớn, nơi John phải dùng mọi tàn dư của kỷ luật quân đội để trấn áp bản thân.

Sau nhiều nỗ lực phản kháng vô vọng và sự căng thẳng tột độ, cơ thể John cuối cùng cũng đầu hàng trước sự mệt mỏi rã rời. Anh thiếp đi trong vòng vây của Sherlock, một sự lịm đi vì kiệt sức hơn là một giấc ngủ bình yên. Sherlock vẫn thức thêm một lúc lâu, cảm nhận nhịp tim của John dần chậm lại dưới tai mình, một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trong bóng tối. Anh đã giữ được mỏ neo của mình, bất chấp mọi sự kháng cự của thực tại.

Sáng hôm sau, London không đón họ bằng nắng, mà bằng một màn sương mù xám xịt và cái lạnh len lỏi qua từng kẽ gạch của số 221B. John Watson tỉnh dậy, và ngay lập tức, cảm giác nhục nhã ập đến như một cơn triều cường.

Anh thấy mình vẫn bị khóa chặt trong vòng tay của Sherlock. Đôi chân của vị thám tử vẫn quấn lấy anh, và gương mặt của Sherlock vẫn vùi sâu vào hõm cổ anh — một tư thế chiếm hữu đến mức cực đoan. Nhưng điều khiến John phát điên không phải là hành động của Sherlock, mà là phản ứng của chính cơ thể mình. Nhịp tim dồn dập, sự nóng rực của làn da và một cảm giác hưng phấn sinh lý không thể kiểm soát từ đêm qua vẫn còn dư chấn. Với một người quân nhân luôn tự hào về kỷ luật và bản dạng giới của mình, đây là một sự sỉ nhục không thể dung thứ.

John không còn nhẹ nhàng nữa. Anh dùng toàn lực đẩy mạnh hai tay Sherlock ra khỏi người mình, chân anh đạp mạnh vào chân Sherlock để thoát khỏi cái "xiềng xích" thịt da đó.

Sherlock bừng tỉnh ngay lập tức dưới tác động bạo lực. Anh lảo đảo ngồi dậy, mái tóc bù xù, đôi mắt xám tro đầy vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Sherlock ghi nhận cơn giận dữ đang bốc hỏa trên gương mặt John, nhưng bộ não thiên tài của anh lại bị "kẹt" ở khâu giải mã nguyên nhân. Với Sherlock, việc họ ngủ cạnh nhau là một giải pháp tối ưu cho hệ thần kinh; anh không hiểu tại sao John lại phản ứng như thể vừa bị tấn công.

"John? Nhịp tim của anh đang ở mức 110. Có một sự đột biến adrenaline phi lý—" Sherlock bắt đầu bằng một tông giọng nhận xét khách quan, điều này chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa. "Nếu anh đang tức giận vì sự va chạm vật lý, tôi đã nói rồi, đó là một hiệu ứng phụ của việc bảo toàn nhiệt lượng—"

"CÂM MIỆNG LẠI, SHERLOCK!"

John quát lên, giọng anh lạc đi vì giận dữ và hoảng loạn. Anh đứng bật dậy, đôi tay run rẩy khi chỉ thẳng vào mặt Sherlock.

"Đừng có mang mấy cái thông số rác rưởi đó ra để phân tích tôi! Tôi ở lại phòng này, nằm trên cái giường này là vì tôi muốn giúp anh, Sherlock! Vì tôi nghĩ anh đang suy sụp và cần một bác sĩ! Không phải để anh mặc định cơ thể tôi là một món đồ thí nghiệm hay một vật sở hữu để anh muốn ôm là ôm, muốn khóa là khóa!"

Cơn hoảng loạn từ đêm qua khiến John không thể kìm nén được nữa. Anh ghét sự thật rằng mình đã không thể đẩy Sherlock ra sớm hơn, ghét sự thật rằng anh đã "đầu hàng" trước hơi ấm đó.

"Tôi không phải là tài sản của anh! Tôi là một con người, là bạn của anh — hoặc ít nhất tôi đã nghĩ vậy. Nhưng cái cách anh 'khóa' tôi lại đêm qua... nó khiến tôi thấy kinh tởm chính bản thân mình!"

Sherlock sững sờ. Lần đầu tiên, anh thấy John nhìn mình với ánh mắt đầy sự bài xích và tổn thương sâu sắc đến thế. Sự ngạo mạn của Sherlock tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo khi anh nhận ra mình đã đi quá xa trong việc "giữ chân" mỏ neo của mình.

John không đợi câu trả lời. Anh lao ra khỏi phòng, để lại Sherlock ngồi đó giữa đống chăn đệm xáo trộn. Căn phòng bỗng chốc trở nên rộng mênh mông và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Sự thật đã được phơi bày: Sherlock có thể chiếm hữu cơ thể John bằng sức mạnh, nhưng anh vừa vô tình bóp nát sợi dây liên kết linh hồn duy nhất mà họ có.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co