Truyen3h.Co

(Johnlock) Ranh Giới

Chương 13

Caytrucnho244

Sau đêm bùng nổ ấy, một trật tự mới đã được thiết lập tại số 221B phố Baker—một trật tự lạnh lẽo, kỷ luật và mang đậm màu sắc của một chiến dịch quân sự. John Watson đã thôi không còn lẩn trốn trên căn phòng gác mái. Anh chấp nhận một sự thật lâm sàng tàn nhẫn: Sherlock Holmes không còn là một cá thể độc lập về mặt sinh học. Hệ thần kinh của thiên tài ấy, sau những biến cố dồn dập, đã tự mã hóa nhịp thở của John thành loại oxy duy nhất để duy trì sự sống.

Những ngày đầu tiên của quá trình cai nghiện là một cuộc chiến thực sự. Dù Sherlock vẫn cố duy trì vẻ ngạo mạn, vẫn thốt ra những lời nói thuật toán mỉa mai để che đậy sự thảm hại của mình, nhưng anh ta không thể xóa bỏ được một thực tế: Sự hiện diện của John tạo ra những thành quả tốt đến không ngờ.

John gạt bỏ mọi sự tự ái và nỗi nhục nhã sinh lý sang một bên để thực hiện nghĩa vụ y tế của mình. Anh giám sát Sherlock từng giờ, thu dọn mọi tàn dư của hóa chất và đối mặt với những cơn vã thuốc của vị thám tử bằng sự cứng rắn của một quân nhân. Nhưng điều kỳ lạ nhất mà John ghi nhận được chính là: mỗi khi cơn thèm khát thuốc ngủ và cocaine lên đến đỉnh điểm, chỉ cần Sherlock được ôm lấy John, cảm nhận luồng hơi ấm sống động tỏa ra từ cơ thể anh, hay vùi mặt vào hõm cổ để hít hà mùi hương đặc trưng của đối phương, thì những cơn co thắt cơ bắp và sự hoảng loạn trong mắt anh lại dịu xuống một cách thần kỳ.

Có vẻ như cơ thể và lý trí của Sherlock đã tự động xác lập một cơ chế mới: Anh ta xem John là một loại thuốc phiện mạnh mẽ hơn cả cocaine, một loại biệt dược có khả năng xoa dịu hệ thần kinh mà không một phòng thí nghiệm nào có thể tổng hợp được.

Tuy nhiên, John vẫn giữ vững ranh giới. Anh bước vào phòng ngủ của Sherlock vào đúng mười một giờ đêm, tháo đồng hồ đặt lên bàn, và nằm xuống với tư thế của một người lính đang trực chiến.

"Nghe này, Sherlock," John nói, giọng anh khô khốc và đanh thép trong bóng tối. "Tôi ở đây để giúp anh cai nghiện, vì anh cần một hằng số để ổn định. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh có quyền sở hữu tôi. Nếu tôi đẩy ra, anh phải lập tức lùi lại. Không tranh luận. Nếu anh vi phạm, tôi sẽ bước ra khỏi cánh cửa này ngay lập tức. Rõ chưa?"

Sherlock nằm im, đôi mắt xám tro nhìn trừng trừng vào bóng tối. Anh lẳng lặng tiếp nhận hơi ấm từ John như một kẻ chết khát được tiếp nước. Sherlock hiểu sức nặng của lời đe dọa đó. Anh biết John đang đứng trên bờ vực của sự bùng nổ, và nếu anh không chấp nhận "xiềng xích" này, anh sẽ mất đi nguồn oxy duy nhất của mình. Sherlock khẽ gật đầu, một sự phục tùng im lặng đầy cam chịu.

Họ nằm cạnh nhau, thực hiện quy trình "ngủ chung" như một thói quen cơ khí. John nằm cứng đờ bên mép giường, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Anh cho phép Sherlock nhích lại gần, cho phép một cánh tay gầy gò đặt hờ lên hông mình để cảm nhận nhịp mạch—một hình thức "tiêm thuốc" bằng hơi ấm để xoa dịu cơn nghiện. Nhưng anh không cho phép sự "khóa chặt" thô bạo tái diễn.

Mỗi khi cảm nhận được hơi thở của Sherlock phả quá gần vào cổ, John sẽ ngay lập tức dùng cùi chỏ đẩy nhẹ. Và đúng như thỏa thuận, Sherlock lùi lại ngay lập tức. Sự phục tùng này không phải vì Sherlock trở nên yếu đuối, mà vì anh biết cái giá của việc "xâm lấn" chính là sự cô độc đến chết người.

John nằm đó, mắt mở to nhìn vào hư không, lắng nghe nhịp thở của Sherlock dần trở nên thanh thản dưới tác động của "liều thuốc" mang tên chính mình. Anh đang thực hiện nghĩa vụ y tế, anh tự nhủ như vậy. Nhưng sâu thẳm, John cảm thấy một sự căng thẳng tột độ. Anh sợ rằng nếu rào cản của mình sụp đổ trước hơi ấm này, anh sẽ không còn đường quay lại.

Hai tuần trôi qua trong một trạng thái cân bằng mong manh tại phố Baker. Mối quan hệ giữa Sherlock và John đã ổn định lại dưới một hệ thống quy tắc ngầm định chặt chẽ. Ban ngày, họ vẫn là đôi cộng sự phá án lừng danh: Sherlock kiêu ngạo, vị kỷ và John điềm tĩnh, kiên nhẫn. Nhưng khi bóng tối bao trùm London, John lại lặng lẽ bước vào căn phòng tầng dưới, nằm gọn trong vòng tay Sherlock như một thói quen sinh học không thể chối từ. Sự hiện diện của John đã trở thành "oxy", thành hằng số duy nhất giữ cho bộ não thiên tài của thám tử không tự hủy hoại mình. Những vết tiêm trên cánh tay Sherlock đã mờ hẳn, nhường chỗ cho làn da tái nhợt nhưng sạch sẽ—một minh chứng lặng lẽ cho việc John đã thành công trong việc tách rời Sherlock khỏi hóa chất. Cơn nghiện cocaine đã bị khuất phục, nhưng nó không biến mất, mà chỉ đơn giản là chuyển hóa thành một cơn nghiện khác, mãnh liệt và mang hình hài của con người. John vẫn giữ vững giới hạn "đẩy ra" của mình, một hàng rào phòng ngự cuối cùng để anh tự trấn an rằng mình vẫn là một người đàn ông dị tính đang thực hiện một nghĩa vụ y tế đặc biệt.

Thế nhưng, sự bình yên giả tạo đó đã bị xé toạc vào một buổi chiều mưa sầm sập, khi tiếng gõ nhịp nhàng của chiếc ô đầu bịt bạc vang lên ngoài cửa.

Mycroft Holmes bước vào phòng khách với vẻ lịch lãm tàn nhẫn thường thấy. Ông ta không nhìn vào đống ống nghiệm vương vãi, mà hướng đôi mắt sắc lẹm về phía John — người đang vô thức đứng sát cạnh Sherlock hơn mức bình thường. Một nụ cười ẩn ý, mỏng như lưỡi dao, thoáng qua trên môi Mycroft.

"Chào buổi chiều, em trai. Và bác sĩ Watson," Mycroft đặt một bộ hồ sơ màu đen tuyền lên bàn trà. "Tôi có một vụ án cần sự 'phối hợp nhịp nhàng' của hai người. Một mạng lưới rửa tiền quy mô quốc tế đang vận hành bên dưới lớp vỏ bọc của The Azure Haven — một khu nghỉ dưỡng siêu sang trọng tại vùng hẻo lánh Scottish Highlands."

John nhíu mày khi lật xem những trang tài liệu. "Khu nghỉ dưỡng này có gì đặc biệt?"

"Nó chỉ dành cho các cặp đôi, bác sĩ ạ," Mycroft thản nhiên đáp, đôi mắt ông ta nheo lại đầy thích thú. "Một chính sách riêng tư cực đoan. Không độc thân, không nhóm bạn, không ngoại lệ. Để thâm nhập vào đó mà không gây nghi ngờ, hai người sẽ phải đăng ký dưới danh nghĩa một cặp tình nhân đang đi hưởng kỳ nghỉ xa hoa. Mọi chi phí, dĩ nhiên, Chính phủ sẽ chi trả."

John đứng bật dậy, gương mặt đỏ bừng vì sự sững sờ xen lẫn giận dữ. "Cái gì? Không đời nào! Mycroft, ngài đang đùa tôi à? Tôi là một người đàn ông bình thường, tôi không thể... chúng tôi không thể diễn cái trò đó ở nơi công cộng được!"

Sự phản kháng của John rất quyết liệt. Bản năng quân nhân của anh cảm thấy việc phô trương sự thân mật giả tạo này là một sự sỉ nhục vào lòng tự trọng cuối cùng mà anh đang cố bảo vệ. Anh nhìn sang Sherlock, hy vọng nhận được một sự bác bỏ tương tự. Nhưng Sherlock chỉ im lặng, ngón tay anh đan vào nhau dưới cằm, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng khó đọc.

"John, đừng có tẻ nhạt như vậy," Sherlock lên tiếng, giọng anh phẳng lặng nhưng đầy uy quyền. "Đây thuần túy là một kỹ thuật thâm nhập. Anh từng là lính trinh sát, anh biết rõ giá trị của việc hóa trang. Hay là anh đang lo sợ rằng kỹ năng diễn xuất của mình quá kém cỏi để đánh lừa được một vài tên tội phạm?"

"Đây không phải là diễn xuất, Sherlock! Đây là..." John nghẹn lời, anh không thể nói ra rằng anh sợ việc "diễn" sẽ khiến những rào cản sinh lý mà anh dày công xây dựng sụp đổ hoàn toàn.

Mycroft mỉm cười, tiến lại gần John một bước, giọng ông ta trầm xuống đầy sức ép. "Bác sĩ Watson, hãy nhìn vào thực tế đi. Sherlock đang cần một vụ án để duy trì sự ổn định thần kinh, và vụ án này cần anh. Anh đã chấp nhận làm 'mỏ neo' cho em trai tôi trong bóng tối của phòng ngủ, vậy tại sao lại từ chối việc làm điều đó dưới ánh sáng ban ngày? Hay anh sợ rằng khi phải 'diễn' trước mặt người khác, anh sẽ không còn phân biệt được đâu là kịch, đâu là thật?"

Lý lẽ sắt bén của Mycroft đâm trúng vào nỗi sợ sâu kín nhất của John. Anh nhận ra mình không còn đường lui. Nếu anh từ chối, anh sẽ thừa nhận rằng mình đang bị dao động. Nếu anh đồng ý, anh sẽ bước vào một trò chơi mạo hiểm mà ở đó, ranh giới giữa nghĩa vụ và bản năng sẽ bị xóa nhòa hoàn toàn.

"Được rồi," John nghiến răng, giọng anh chứa đầy sự cam chịu. "Tôi sẽ làm. Nhưng chỉ vì vụ án này quan trọng đối với an ninh quốc gia, và vì tôi không muốn Sherlock tự hủy hoại mình thêm lần nữa."

Mycroft khẽ gật đầu, sự hài lòng lộ rõ trong ánh mắt. "Rất tốt. Chuyến bay sẽ khởi hành vào sáng mai. Chúc hai người có một 'kỳ nghỉ' đáng nhớ."

Khi Mycroft rời đi, căn phòng khách chỉ còn lại sự tĩnh lặng đặc quánh. John không nhìn Sherlock, anh quay lưng đi thẳng về phía cửa sổ. Anh biết đây là một nhiệm vụ tự sát về mặt danh dự. Anh không còn là người quan sát nữa; anh đã chính thức bị lôi vào trung tâm của một vở kịch mà chính mình cũng không biết đâu là kịch bản, đâu là bản năng.

Chuyến hành trình đến Highlands dài dằng dặc trong một sự im lặng đặc quánh, thứ im lặng chỉ có trước những trận càn quét khốc liệt nhất. Suốt cả chuyến bay và quãng đường di chuyển về vùng núi Scotland hẻo lánh, John không nói một lời nào. Anh nhìn đăm đăm vào những dải sương mù che phủ đỉnh núi ngoài cửa sổ, cảm giác như mình đang tự nguyện bước vào một chiếc bẫy được bọc bằng nhung lụa và sự xa hoa.

Ngay khi đặt chân đến The Azure Haven, John nhận ra Mycroft đã không hề nói quá về sự "riêng tư cực đoan" của nơi này. Tại đây, kiến trúc và cung cách phục vụ đều được thiết kế để triệt tiêu mọi ranh giới cá nhân. Việc chỉ có một chiếc giường King-size duy nhất trong phòng ngủ nồng mùi hương tinh dầu thực vật, hay cái cách nhân viên phục vụ mỉm cười kín đáo khi thấy Sherlock tự nhiên đặt tay lên hõm lưng John lúc check-in, tất cả đều khiến máu trong người John sôi lên vì nhục nhã.

"Hãy coi đây là một cuộc thí nghiệm về sự thích nghi. Thế giới đang nhìn vào chúng ta, John. Đừng để họ thấy bất cứ điều gì ngoài một cặp đôi hoàn hảo. Mọi sự tách biệt về vật lý đều là sơ hở chết người." Sherlock thì thầm vào tai anh khi họ đứng trong thang máy, một sự tiếp xúc cố tình khiến John phải gồng mình cứng đờ.

Cả một buổi chiều, John phải tập làm quen với những cái chạm tay công khai, những ánh mắt giao nhau giả tạo trước mặt những quan khách giàu có. Anh tự trấn an mình rằng đây là "chiến thuật quân sự", là "vỏ bọc nằm vùng". Nhưng khi anh đứng trước gương để thắt chiếc cà vạt cho buổi tiệc tối, nhìn Sherlock đang thản nhiên cài khuy măng sét ở phía sau, John cảm thấy hàng rào phòng ngự của mình đã bị mài mòn đến mức báo động. Anh không hề biết rằng, đại sảnh rực rỡ ánh đèn pha lê phía dưới không phải là sàn diễn, mà là một pháp trường tâm lý đang đợi sẵn để hành quyết sự tự tôn cuối cùng của anh.

Bữa tiệc tại đại sảnh của The Azure Haven diễn ra trong ánh đèn chùm pha lê rực rỡ và tiếng nhạc jazz dìu dặt. John Watson, trong bộ tuxedo may đo hoàn hảo, đã cố gắng hết sức để duy trì vẻ ngoài của một người tình ân cần. Anh mỉm cười, anh nắm tay Sherlock, anh để Sherlock vòng tay qua eo mình — tất cả đều được thực hiện với kỷ luật thép của một quân nhân đang nằm vùng. Họ đã thành công qua mặt những ánh mắt soi mói của các quan khách và hệ thống camera an ninh dày đặc.

Nhưng định mệnh, hoặc có lẽ là sự sắp đặt quái ác của một kịch bản nào đó, đã ném họ vào một tình huống không lối thoát.

Trò chơi nhỏ giữa bữa tiệc mang tên "Sự giao thoa của định mệnh". Mỗi cặp đôi bốc một tấm thẻ, và nếu đó là tấm thẻ vàng, họ phải thực hiện một "nụ hôn tình yêu" ngay giữa đại sảnh để minh chứng cho sự gắn kết. Khi ngón tay Sherlock rút ra tấm thẻ mang sắc kim loại sáng chói, John cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại.

Đám đông xung quanh bắt đầu vỗ tay, những tiếng hò reo khích lệ vang lên, hàng chục cặp mắt và ống kính máy quay đổ dồn về phía họ. John đứng hình, bản năng trốn chạy gào thét trong thâm tâm. Anh định lùi lại, định mở lời từ chối, nhưng ngay lập tức, một bàn tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của Sherlock đã siết chặt lấy bả vai anh, kéo anh sát vào lồng ngực thám tử.

Sherlock cúi xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả sát vào tai John, thì thầm với một tông giọng lạnh lùng nhưng đầy áp lực: "Đừng cử động, John. Hàng chục họng súng và camera đang nhìn vào chúng ta. Một chút sơ hở thôi, cả hai sẽ chết ngay tại đây. Diễn cho thật vào."

Trước khi John kịp định thần, Sherlock đã nâng cằm anh lên.

Sherlock hôn John. Đó không phải là một nụ hôn chạm nhẹ mang tính thủ tục. Sherlock tấn công đôi môi John bằng một sự dứt khoát đến nghẹt thở.

Anh dùng danh nghĩa nhiệm vụ như một chiếc giấy phép tối thượng để thực hiện một cuộc giải phẫu sinh học ngay giữa đại sảnh. Đây không phải là nụ hôn của một tình nhân; đó là đòn tấn công của một kẻ đang thực hiện thí nghiệm lên ngưỡng chịu đựng cuối cùng của đối phương. Sherlock muốn tận mắt chứng kiến cái ranh giới thép mà John hằng bảo vệ sẽ sụp đổ như thế nào dưới áp lực của sự tiếp xúc trực tiếp. Ban đầu, mọi cử động của Sherlock đều mang cái lạnh lẽo của một nhà khoa học; anh ép John phải hé mở môi bằng một áp lực được tính toán chính xác, chuẩn bị sẵn sàng để ghi nhận sự sụp đổ của đối phương như một kết quả thí nghiệm đã được dự báo trước.

Và rồi, Sherlock xâm nhập.

Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi của anh chạm vào John, sự tính toán lạnh lẽo ấy bắt đầu rạn nứt. Sự xâm nhập vốn định mang tính "truy quét dữ liệu" đột ngột biến chất khi hệ thần kinh của Sherlock bị tấn công bởi một loại xung điện mà anh không thể phân tích. Vị rượu vang chát nhẹ hòa quyện với hơi ấm nồng nàn từ khoang miệng John tạo ra một phản ứng hóa học nằm ngoài mọi kịch bản.

Nụ hôn sâu dần, hoang dại và đầy bản năng. Trong vô thức, Sherlock đẩy nụ hôn đi xa hơn dự tính ban đầu. Sự tiếp xúc quá đỗi thân mật này tạo ra hàng ngàn xung điện cực mạnh, tấn công trực diện vào hệ thần kinh vốn luôn được Sherlock tự hào là "bất khả xâm phạm".

Cái lạnh lẽo của một nhà khoa học tan biến hoàn toàn dưới sức nóng của sự va chạm da thịt. Đôi tay Sherlock vốn dĩ đặt trên vai John để cố định "vật thí nghiệm", giờ đây trượt xuống một cách vô thức dọc theo sống lưng, rồi siết chặt lấy eo John. Anh kéo mạnh John vào sát lồng ngực mình—một bản năng đòi hỏi nguyên thủy trỗi dậy, xóa sạch mọi ranh giới về nhiệm vụ hay diễn xuất. Sherlock không còn quan tâm đến camera hay những họng súng đang ẩn nấp; lúc này, toàn bộ thế giới của anh thu nhỏ lại trong hơi ấm nóng bỏng và sự run rẩy phản chủ từ cơ thể của người bác sĩ quân y đang nằm gọn trong vòng tay mình.

John Watson hoàn toàn tê liệt. Nhịp tim của anh tăng vọt lên mức báo động, nện dồn dập vào lồng ngực như một tiếng trống trận. Phản ứng sinh lý trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết, một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa từ môi xuống tận từng ngón chân. John không chống đối, vì anh biết cái giá của việc phá hỏng vở kịch này. Nhưng anh cũng không thể đáp trả một cách chủ động. Anh đứng đó trong trạng thái cam chịu đầy nhục nhã, tay anh bám chặt vào ve áo tuxedo của Sherlock để giữ cho mình không ngã khuỵu.

John nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự ẩm ướt, nóng bỏng và sự càn quét tàn nhẫn của Sherlock bên trong khoang miệng mình. Cảm giác da thịt chạm vào nhau giữa đại sảnh đông đúc khiến John thấy kinh hoàng. Anh nhận ra rằng, dù Sherlock nói đây là "diễn", nhưng sự mãnh liệt này không hề có một chút giả tạo nào. Sherlock đang hôn anh như thể muốn nuốt chửng linh hồn anh, như thể muốn đóng dấu quyền sở hữu của mình trước mặt cả thế giới.

Nụ hôn kéo dài như vô tận. Khi Sherlock từ từ lùi lại, đôi môi của John vẫn còn run rẩy và hằn lên sắc đỏ rực đầy nhức nhối do áp lực tàn nhẫn của thám tử. John vẫn đứng yên, hơi thở đứt quãng và đôi mắt mờ mịt. Sherlock nhìn thẳng vào mắt John, hơi thở của chính anh cũng không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. Nhịp tim của Sherlock đập mạnh đến mức John có thể cảm nhận được nó qua lớp áo sơ mi mỏng.

Đám đông vỗ tay tán thưởng cho một "cặp đôi nồng nàn". Nhưng trong thâm tâm John, hàng rào bảo vệ cuối cùng đã chính thức sụp đổ. Anh nhận ra rằng, sau nụ hôn này, anh không bao giờ có thể dùng hai chữ "nhiệm vụ" để lừa dối bản thân được nữa. Sherlock Holmes đã không chỉ lấy đi một nụ hôn, anh đã lấy đi cả sự tự tôn của John Watson.

Cánh cửa phòng VIP tại The Azure Haven khép lại, ngăn cách sự ồn ào giả tạo của bữa tiệc và những ánh mắt tò mò ngoài sảnh. John Watson đứng giữa phòng ngủ sang trọng, nơi ánh đèn vàng mờ hắt lên lớp thảm nhung, tạo ra một bầu không khí đặc quánh sự gượng gạo. Đôi tay John run rẩy nhẹ khi anh tháo chiếc cà vạt. Tình trạng hoảng loạn đang tố cáo anh; từng đầu ngón tay không còn nghe theo mệnh lệnh, chúng lúng túng giật mạnh nút thắt như thể muốn thoát khỏi một sợi dây thòng lọng vô hình.

Sherlock đứng yên lặng ở góc phòng, chiếc áo choàng dài vẫn chưa cởi. Anh im lặng quan sát John, đôi mắt xám tro không bỏ sót bất kỳ một dao động nhỏ nào từ bờ vai đang run lên của đối phương. Sherlock biết mình đã đi quá giới hạn. Nụ hôn đó không còn là một "kỹ thuật thâm nhập" đơn thuần, mà đã trở thành một cuộc xâm chiếm thực thụ. Nhưng sâu thẳm trong tư duy của Sherlock, đây cũng là một thử thách chịu đựng mà anh đang đặt lên John—để xem giới hạn của "hằng số" này nằm ở đâu trước sự tấn công trực diện của bản năng.

John không nhìn Sherlock. Anh không dám nhìn. Ánh mắt anh dán chặt vào tấm gương, nhưng tâm trí anh lại đang bị bủa vây bởi cảm giác nóng rát trên môi và vị bạc hà nồng đậm vẫn còn vương lại trong khoang miệng. John lẳng lặng đi vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào ngay sau đó như một nỗ lực tuyệt vọng để gột rửa sự nhục nhã.

Khi John bước ra, mái tóc anh còn ướt và gương mặt tái nhợt.

John ngồi bệt xuống mép giường, hai tay đan chặt vào nhau. Anh nỗ lực xua đi hình ảnh Sherlock kéo mạnh mình lại, xua đi cái cảm giác lưỡi của Sherlock xâm nhập vào mình một cách tàn nhẫn và mãnh liệt. Nhưng mọi thứ đều vô vọng. Cảm giác da thịt chạm vào nhau, sức nặng của cơ thể Sherlock ép sát vào anh giữa đại sảnh vẫn còn chân thực đến mức khiến nhịp tim John dồn dập trở lại. Anh sợ hãi. John sợ rằng nếu đó thực sự chỉ là "diễn", tại sao nó lại có thể mang theo một sự khao khát chiếm hữu nồng đậm đến thế?

Sherlock bước ra khỏi phòng tắm sau vài phút. Anh đã cởi bỏ bộ tuxedo, chỉ còn mặc chiếc áo sơ mi mỏng mở cúc cổ. Anh đứng đó, nhìn rõ sự nghi ngờ và hoang mang đang hiện hữu trong đôi mắt của John. Sherlock không tiến lại gần, anh giữ một khoảng cách an toàn nhưng giọng nói của anh lại đâm xuyên qua sự tĩnh lặng như một mũi kim y tế.

"Anh đang thực hiện một sai số logic, John," Sherlock lên tiếng, tông giọng anh phẳng lặng và lạnh lùng như một bản báo cáo hóa học. "Anh đang cố gán cho một hành động chiến thuật những ý nghĩa cảm xúc không tồn tại. Kẻ tình nghi đang đứng cách chúng ta hai mét, và hắn đã đặt tay lên bao súng ngay khi thấy anh do dự. Nếu tôi không 'xâm nhập'—theo cách anh đang nghĩ—một cách đủ thuyết phục, thì lúc này chúng ta đang nằm trong nhà xác vùng Highlands thay vì căn phòng này."

Sherlock tiến lại bàn, rót một ly nước, không hề để lộ một chút dao động nào. "Sự mãnh liệt mà anh cảm nhận được là kỹ thuật diễn xuất cường độ cao để tạo ra sự xao nhãng thị giác tối đa. Đó là logic, John. Đừng để những phản ứng sinh lý tạm thời làm nhiễu loạn khả năng phán đoán của một quân nhân."

John nhìn sâu vào gương mặt vô cảm của Sherlock, cố gắng tìm kiếm một kẽ hở trong cái cấu trúc logic hoàn hảo mà anh ta vừa dựng lên. Trong thâm tâm, John cảm nhận được một sự mâu thuẫn đau đớn—cảm giác nóng bỏng trên môi vẫn còn đó, quá chân thực để có thể là một 'kỹ thuật'.

Nhưng rồi, John nhìn vào đôi mắt xám tro tỉnh táo đến tàn nhẫn kia. Anh tự nhủ rằng mình đang đối diện với Sherlock Holmes—kẻ có thể nhịn ăn hàng tuần chỉ vì một vụ án, kẻ xem cảm xúc là thứ rác rưởi làm nhiễu loạn bộ não. John bám lấy lời giải thích của Sherlock như một người chết đuối bám vào một mảnh gỗ mục. Anh buộc phải tin đó là kịch bản. Vì nếu nụ hôn đó không phải là giả, nếu sự chiếm hữu đó là thật, thì thế giới quan của John Watson—sự tự tôn của một quân nhân, bản dạng giới của một người đàn ông—sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Sự lừa dối của Sherlock lúc này lại chính là liều thuốc an thần mà John đang khao khát nhất để cứu vãn lấy tâm trí đang kề bờ vực.

"Được rồi," John thầm thì, giọng anh lạc đi nhưng đầy vẻ cam chịu. "Tôi hiểu rồi. Là chiến thuật. Là logic. Đừng bao giờ... nhắc lại chuyện đó nữa."

John nằm xuống giường, quay lưng về phía ánh sáng. Anh nhắm mắt, cố gắng hít thở thật đều để chứng minh với bản thân rằng mình vẫn đang kiểm soát được tình hình, cố gắng ép bộ não tin rằng sự rung động vừa rồi chỉ là một sai số do adrenaline tạo ra, đúng như lời Sherlock nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co