Chương 16
Căn phòng của Sherlock Holmes vào đêm muộn bao trùm trong một không gian đặc quánh sự áp chế. Sau những biến cố dồn dập, Sherlock đã dùng quyền lực độc tài của mình để buộc John phải rời khỏi căn phòng gác mái, trở lại vị trí "hằng số" bên cạnh anh mỗi đêm. Sự im lặng đến lạnh lùng của John, cách anh lẳng lặng nằm xuống giường mà không một lời phản kháng, đã khiến Sherlock lầm tưởng rằng vị bác sĩ quân y cuối cùng cũng đã đầu hàng trước sự chiếm hữu của mình.
Nhưng Sherlock đã sai. Một người lính có thể bị bắt làm tù binh, nhưng linh hồn họ không bao giờ dễ dàng bị thuần hóa.
Đêm đó, Sherlock bắt đầu cuộc thâm nhập quen thuộc. Anh nằm đè lên người John, vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương của "oxy" với một sự tự mãn của kẻ chiến thắng. Đôi môi thám tử liên tục mơn trớn, khiêu khích từng điểm nhạy cảm trên da thịt John, cố ý kích phát những phản ứng sinh lý mà anh biết rõ John không thể cưỡng lại.
Ngay khi Sherlock đang đắm chìm trong sự chiếm hữu, John bất ngờ hành động. Một sự phản kháng dứt khoát và bạo liệt. Khi Sherlock vừa áp môi vào vùng da mỏng ở cổ, John xoay người, tóm chặt lấy bả vai thám tử và cắn mạnh.
Một cú cắn đầy phẫn nộ, lún sâu vào da thịt. Vị máu tanh nồng lập tức xộc lên đầu lưỡi John, nóng hổi và trần trụi. Hành động đó không xuất phát từ dục vọng, mà là kết quả của một sự đứt gãy hoàn toàn về mặt lý trí. Trong khoảnh khắc mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự chiếm hữu độc tài của thám tử, bản năng quân nhân của John đã tự động kích hoạt một chế độ phòng ngự nguyên thủy nhất. Khi đôi tay bị khóa chặt và ngôn từ bị tước đoạt, răng và máu trở thành vũ khí cuối cùng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. John cắn Sherlock để xác lập lại sự tồn tại của chính mình — một nỗ lực tuyệt vọng để chứng minh rằng bên dưới lớp vỏ bọc 'hằng số' cam chịu này vẫn là một sinh vật có nanh vuốt, sẵn sàng xé nát kẻ đang nhân danh sự ổn định để nuốt chửng linh hồn anh.
Sherlock khựng lại trong tích tắc, một cơn đau nhói chạy dọc hệ thần kinh, nhưng thay vì đẩy John ra hay rút lui, con thú trong anh lại bị kích động dữ dội hơn bao giờ hết. Sherlock không dừng lại. Anh chấp nhận nỗi đau đó như một loại chiến phẩm.
"Anh muốn chiến tranh sao, John?" Sherlock thầm thì bằng tông giọng khàn đặc, đầy nguy hiểm.
Lần này, sự mơn trớn của Sherlock không còn chút nhẹ nhàng nào. Anh đáp trả bằng một sự cấp bách và mạnh bạo chưa từng có. Những nụ hôn của Sherlock giáng xuống cổ, xương hàm và ngực John như những vết đóng dấu rực đỏ, để lại những dấu tích bầm tím của sự sở hữu. Bàn tay thám tử không còn mơn trớn mà là siết chặt, từng cái chạm đều mang theo sức nặng của một mệnh lệnh cưỡng ép.
Sherlock vươn lên, cắn mạnh vào môi dưới của John như một sự trừng phạt. John không hề lùi bước. Với bản năng của một chiến binh bị dồn vào đường cùng, anh đáp trả lập tức bằng cách cắn ngược lại vào môi Sherlock. Máu từ môi thám tử rỉ ra, hòa quyện với vị mặn của mồ hôi và hơi thở nóng rực của cả hai.
Căn phòng chìm vào một cuộc hỗn chiến của nhục cảm và nỗi đau. Họ lao vào nhau không phải bằng tình yêu, mà bằng một sự chiếm hữu mang tính hủy diệt. Sherlock dùng sức mạnh hình thể để áp chế, còn John dùng những cú cắn và sự bạo liệt để khẳng định rằng anh sẽ không bao giờ là một "tài sản" ngoan ngoãn.
Hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp, hòa quyện vào nhau giữa bóng tối. Tiếng vải vóc ma sát, tiếng nhịp tim nện dồn dập vào lồng ngực đối phương tạo thành một bản giao hưởng của sự phản trắc. Sherlock Holmes đã lấy được máu của John, và John Watson đã để lại dấu răng trên linh hồn của Sherlock. Trong cuộc chiến này, không có kẻ thắng hay người bại, chỉ có hai thực thể đang điên cuồng bám lấy nhau để tìm kiếm sự tồn tại trong một mối quan hệ đã vĩnh viễn mất đi sự bình thường.
Sự cuồng bạo trong bóng tối dần lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng thở dốc nặng nề, đứt quãng của cả hai. Sherlock dừng lại ngay khi cảm nhận được John đã chạm đến đỉnh điểm của giới hạn sinh lý — khi cơ thể vị bác sĩ run rẩy dưới sức ép của nhục cảm và sự phản kháng tuyệt vọng. Sherlock không đẩy xa hơn. Anh chậm rãi rời khỏi vị trí áp chế, nhưng thay vì lùi lại, anh lại kéo John vào sát lồng ngực mình, bao bọc lấy cơ thể đang kiệt sức của đối phương bằng một vòng tay siết chặt.
Căn phòng trở lại với sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nhịp tim của cả hai đang dần tìm cách đồng bộ hóa sau cuộc hỗn chiến. Sherlock vùi mặt vào tóc John, hít một hơi thật sâu để bình ổn hệ thần kinh đang căng như dây đàn. Vị máu tanh nồng vẫn còn đọng lại trên môi cả hai như một minh chứng cho sự bạo liệt vừa diễn ra. Họ ngủ thiếp đi trong sự rã rời, một giấc ngủ không có sự bình yên, chỉ có sự gắn kết cưỡng ép của hai linh hồn đang tự giày vò nhau.
Sáng hôm sau, London đón họ bằng một bầu không khí ảm đạm. Khi ánh sáng ban ngày soi rọi vào căn phòng, cả hai đều phải đối diện với những dấu vết mà bản thân đã gây ra đêm qua.
John đứng trước gương trong phòng tắm, hơi thở anh khựng lại khi nhìn vào phản chiếu của chính mình. Những vết đỏ bầm rải rác từ xương hàm xuống tận xương quai xanh, dấu tích của những nụ hôn và sự cắn xé của Sherlock hiện lên như những vết sẹo của một cuộc chiến. Đặc biệt là vết cắn trên cổ — nó tím thẫm và rõ rệt đến mức khiến John cảm thấy nhục nhã. Anh vội vã dùng nước lạnh tạt mạnh vào mặt, cố gắng xóa đi ký ức về hơi ấm nồng đậm đêm qua nhưng vô vọng.
Anh buộc phải lục tìm trong tủ quần áo một chiếc áo len cao cổ màu sẫm, cài kín đến tận cằm để che đi sự chiếm hữu của Sherlock trước khi đến phòng khám. Mỗi cử động cổ đều khiến John cảm nhận được sự đau nhẹ, một lời nhắc nhở liên tục rằng anh không còn là một cá thể tự do.
Dưới nhà, Sherlock đã ngồi sẵn ở bàn ăn. Vị thám tử không hề ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, anh thản nhiên nhấp một ngụm trà như thể vết rách vẫn còn rỉ máu trên môi mình không tồn tại. Anh ghi nhận sự hiện diện của John không phải bằng ánh mắt, mà bằng cách lắng nghe nhịp bước chân nặng nề của đối phương.
"Anh trông có vẻ... ngột ngạt, John," Sherlock buông một câu nhận xét phẳng lặng, tông giọng không hề mang chút mỉa mai nào mà chỉ đơn thuần là một sự xác nhận thực tại. "Nhưng về mặt lâm sàng, lớp áo len cao cổ đó là giải pháp tối ưu để che giấu sự gia tăng lưu lượng máu dưới biểu bì. Thật hiệu quả khi anh cuối cùng cũng chấp nhận thực tế là chúng ta không thể duy trì ranh giới cũ nữa."
John khựng lại, tay siết chặt quai ấm trà đến mức run rẩy. Sự thản nhiên của Sherlock lúc này còn tàn nhẫn hơn cả một lời nhạo báng trực diện.
Mối quan hệ của họ giờ đây đã mang một sắc thái ám muội không thể cứu vãn. Những dấu vết trên da thịt sẽ mờ đi, nhưng sự lệ thuộc và khao khát chiếm hữu đã cắm rễ sâu vào linh hồn cả hai.
Cuộc chiến giữa Sherlock và John không còn bộc phát thành những trận cãi vã nảy lửa ban ngày, mà nó rút lui vào bóng tối, diễn ra âm thầm nhưng mãnh liệt mỗi đêm bên trong phòng ngủ 221B. Đó là một vũ điệu của sự áp chế và phản kháng, nơi những dấu răng trên cổ và những vết bầm tím trên da thịt trở thành ngôn ngữ duy nhất để họ giao tiếp.
Tuy nhiên, có một sự thật kỳ lạ: Sherlock luôn dừng lại đúng lúc.
Dù có những đêm hơi thở của anh dồn dập đến mức mê muội, dù khát khao sinh lý bản năng khiến cơ thể anh căng cứng và gần như bùng nổ dưới sự tiếp xúc nóng bỏng với John, Sherlock vẫn kiên quyết không vượt qua giới hạn cuối cùng. Anh đẩy John đến đỉnh điểm của sự kích thích, khiến vị bác sĩ quân y phải quằn quại trong sự mâu thuẫn giữa nhục cảm và lý trí, rồi đột ngột rút lui, để lại John ngơ ngác và trống rỗng giữa bóng tối.
Đây không phải là sự cao thượng. Đây là một chiến thuật tâm lý tàn nhẫn.
Sherlock hiểu rõ về cơ chế gây nghiện hơn bất kỳ ai. Anh biết rằng nếu anh cho John sự thỏa mãn hoàn toàn, cơn đói khát sẽ được giải tỏa và John sẽ tìm lại được sự tỉnh táo để rời đi. Bằng cách giữ cho John luôn trong tình trạng "đói khát" — lửng lơ giữa sự thèm khát và sự sụp đổ — Sherlock khiến John vô thức luôn khao khát anh, luôn tìm kiếm hơi ấm của anh để lấp đầy khoảng trống mà chính anh đã cố tình tạo ra.
Nhưng lý do sâu xa nhất nằm ở sự sợ hãi của một thiên tài. Sherlock sợ rằng nếu họ thực sự trở thành người tình, anh sẽ buộc phải trao cho John một mối quan hệ công bằng. Một mối quan hệ công bằng đồng nghĩa với việc John có quyền lựa chọn, có quyền đòi hỏi, và quan trọng nhất là có quyền kết thúc hoặc thay thế nó.
Sherlock không cần một người tình có thể rời bỏ mình. Anh cần một vật sở hữu vĩnh viễn.
Anh cần John Watson phải thuộc về mình hoàn toàn, nằm dưới sự chiếm hữu tuyệt đối của anh, bị xích lại không phải bằng tình yêu mà bằng một sự lệ thuộc sinh học không thể cứu vãn. Sherlock thà để cả hai cùng bị thiêu đốt trong sự khao khát dằn vặt này, còn hơn là mạo hiểm trao cho John chiếc chìa khóa để bước ra khỏi cuộc đời anh. Đối với Sherlock, sự chiếm hữu vĩnh viễn quan trọng hơn bất kỳ đỉnh điểm của nhục dục nào.
John nằm đó, hơi thở đứt quãng trong vòng tay siết chặt của Sherlock. Tâm trí quân nhân của anh tỉnh táo đến mức tàn nhẫn để nhận ra mình vừa bị Sherlock "bỏ mặc" ngay sát ngưỡng cửa của sự bùng nổ. John hiểu rõ đây là một đòn tâm lý chiến, một cách để Sherlock duy trì cơn nghiện hơi ấm trong anh mà không bao giờ cho phép anh tìm thấy sự giải tỏa để rời đi.
Một sự giận dữ tuyệt vọng bùng lên trong lồng ngực John. Anh ghét cái cách Sherlock điều khiển cảm xúc của anh như điều khiển một thí nghiệm hóa học, và anh càng ghét chính mình vì đã thấu hiểu sự độc tài đó nhưng cơ thể vẫn không ngừng khao khát được Sherlock kéo lại một lần nữa.
Nhưng Sherlock đã sai lầm khi đánh đồng sự chiếm hữu với việc làm chủ một vật thí nghiệm. John Watson không phải là một món tài sản vô tri có thể nằm yên dưới những điều luật độc tài của một thiên tài, càng không phải là một phương trình hóa học có thể dừng lại ngay khi người ta ngắt nguồn nhiệt. Bên dưới lớp vỏ bọc bác sĩ điềm tĩnh là một người lính đã bị nung nóng quá lâu trong sự ức chế.
Chiến thuật tâm lý của Sherlock—việc liên tục đẩy John tới đỉnh điểm rồi đột ngột rút lui—giờ đây đã tạo ra một tác dụng phụ tàn khốc. John không còn là một cộng sự cam chịu; anh là một khối thuốc nổ đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Anh cần sự giải tỏa, một cách cấp thiết và trần trụi, một nhu cầu sinh học đã hoàn toàn nghiền nát mọi rào cản lý trí cuối cùng.
Đêm đó, khi Sherlock bắt đầu những nụ hôn cuồng nhiệt quen thuộc, John không còn nằm yên. Anh đáp trả bằng tất cả nhục cảm bị kìm nén suốt nhiều tuần qua. Một sự tấn công ngược lại đầy bạo liệt.
Tiếng ma sát gấp gáp của quần áo, tiếng thở dồn dập và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào hòa trộn thành một bản nhạc hoan lạc trần trụi dưới ánh trăng mờ. John luồn tay vào dưới lớp áo mỏng của Sherlock, bàn tay thô ráp của một quân nhân mơn trớn dọc theo mạn sườn, chạm vào những điểm nhạy cảm mà anh đã vô tình ghi nhớ được. Sự chủ động của John khiến Sherlock run rẩy—một sự kích thích cực hạn mà thám tử chưa bao giờ dự tính trong kịch bản của mình.
Mọi thứ dường như đã hoàn toàn mất kiểm soát. Trong cơn say của da thịt, quần áo của cả hai bị loại bỏ hoàn toàn, để lại sự tiếp xúc trực tiếp, nóng rực và đầy khao khát. John áp sát cơ thể mình vào Sherlock, cảm nhận rõ rệt từng nhịp tim và sự căng cứng của đối phương. Anh muốn nhiều hơn, anh muốn phá tan cái ranh giới đỏ mà Sherlock luôn dùng để tra tấn anh.
Nhưng ngay vào giây phút quan trọng nhất, khi John tưởng chừng như đã giành được chiến thắng, Sherlock đột ngột dừng lại.
Anh buông tay, tách cơ thể mình ra khỏi John với một sự dứt khoát đến lạnh lùng. Sherlock nằm vật ra nệm, hơi thở đứt quãng, đôi mắt xám tro lóe lên một tia sáng tàn nhẫn giữa bóng tối. Anh không tiến thêm bước cuối cùng. Sherlock thà để cơ thể mình nổ tung vì khao khát, còn hơn là trao cho John sự thỏa mãn—thứ mà anh tin rằng sẽ là chìa khóa để John thoát khỏi sự lệ thuộc vào mình.
"Dừng lại, John," Sherlock thầm thì, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự kiềm chế điên cuồng. "Đến đây thôi."
Căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng đầy áp lực sau cơn bão nhục cảm vừa quét qua. John ngồi bật dậy, hơi thở vẫn còn dồn dập, mái tóc bù xù và đôi mắt hằn lên những tia máu của sự ức chế tột cùng. Sherlock vẫn nằm đó, lồng ngực trần phập phồng đều đặn, cánh tay gác lên trán che đi nửa gương mặt.
"Anh đang chơi trò gì vậy, Sherlock?" Giọng John khàn đặc, vỡ vụn giữa bóng đêm. "Anh định xem tôi chịu đựng được bao lâu trước khi phát điên à? Đây là một sự hành hạ!"
Sherlock không đáp ngay. Anh hạ cánh tay xuống, nhưng đôi mắt xám tro hiếm khi không xoáy thẳng vào John — một hành động kiểm soát bằng quan sát mà anh vẫn thường làm để nắm thóp đối phương. Sự né tránh ấy không qua mắt được bản năng quân nhân của John.
John nhìn chằm chằm vào thám tử, một sự thấu thị đột ngột lóe lên trong đầu anh. "Anh đang sợ cái gì hả Sherlock? Anh không dám vượt qua ranh giới cuối cùng đúng không? Anh sợ rằng nếu chúng ta thực sự chạm đến điểm đó, anh sẽ không còn cách nào để thao túng tôi nữa?"
Sherlock nhếch mép, một nụ cười mỉa mai hiện lên với thái độ trịch thượng quen thuộc. Anh ngồi dậy, làn da nhợt nhạt dưới ánh trăng trông lạnh lẽo như một pho tượng đá.
"Tôi không cần tình dục, John. Tôi cần sự khao khát của anh," Sherlock buông lời tàn nhẫn, giọng anh phẳng lặng như đang đọc một bản báo cáo hóa học. "Tình dục là một phản ứng sinh học tầm thường, nó kết thúc bằng sự thỏa mãn và sau đó là sự rời đi. Tôi không muốn mối quan hệ của chúng ta trở nên tầm thường như thế."
Sherlock tiến tới, vòng tay ôm lấy John từ phía sau, kéo tấm thân đang run rẩy vì ức chế của vị bác sĩ vào sát lồng ngực mình. Anh siết chặt, như cách một kẻ sở hữu đang khóa lại chiếc lồng vàng.
"Tôi đang ngăn không cho chúng ta trở nên tầm thường, John. Sự thỏa mãn sẽ giết chết hằng số. Chỉ có sự đói khát mới giữ anh lại đây vĩnh viễn."
Sherlock vùi mặt vào hõm cổ John, tận hưởng hơi ấm nóng bỏng vẫn chưa kịp tan biến trên làn da đối phương. "Ngủ đi!" anh ra lệnh, một mệnh lệnh không cho phép khước từ.
John nằm im trong vòng tay ấy, cảm nhận nhịp tim của Sherlock đập một cách bình lặng ngay sau lưng mình. Sự điềm tĩnh đáng kinh tởm của Sherlock sau bản nhạc dục cảm vừa qua khiến John rơi vào một cơn tự vấn đau đớn. Anh nhận ra, trong khi mình bị đẩy vào vòng xoáy của những phản ứng sinh lý điên cuồng, bị thiêu đốt bởi khao khát trần trụi, thì Sherlock vẫn tỉnh táo như một kẻ đứng ngoài cuộc chơi.
Có phải chỉ mình mình mới khát khao anh ta không? – Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí John.
Trong mối quan hệ dị biệt này, Sherlock đang nắm quyền làm chủ hoàn toàn. Anh ta ban phát hơi ấm, nhưng lại từ chối sự giải tỏa; anh ta khơi gợi nhục cảm, nhưng lại dùng logic để dập tắt nó. John nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim mình cũng dần bình ổn theo sự dẫn dắt của đối phương. Và dù anh có ghét Sherlock đến đâu, dù anh có căm hận sự độc tài này đến mức nào, anh cũng không thể thay đổi được một sự thật: Anh đã quá quen với việc tìm thấy sự yên bình trong vòng tay này.
Một sự thân thuộc bản năng đã cắm rễ quá sâu, khiến John Watson không còn cách nào để rút chân ra khỏi vũng lầy mang tên Sherlock Holmes.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co