Truyen3h.Co

[JoongDunk] Amortentia

6. Feelings [End]

AquaMeow13

[Hình không liên quan đến fic, để vào vì thấy đáng yêu thôi.]

⟡ 🦁 🐍 🦅 🦡 ⟡

Ánh nắng ban mai khẽ len qua rèm cửa, vương lên hàng mi dài khiến Joong cựa mình tỉnh giấc, lại cảm nhận được có vật gì đó mềm mại ngứa ngứa bên gò má, hắn hé mở mí mắt đã thấy hình ảnh bé chồn sương trắng như tuyết mở to mắt nhìn mình.

Joong mỉm cười, đưa ngón tay vuốt vuốt đỉnh đầu của vật nhỏ, giọng nhừa nhựa ngái ngủ.

"Ami hôm nay chịu để cho tao nựng rồi à?"

Bé chồn chỉ nghiêng đầu, chủ động dụi vào lòng bàn tay ấm áp, còn gặm gặm trên đầu ngón tay hắn. Bấy giờ Joong thấy quấn quanh người của bé là một chiếc khăn len dày màu xanh lục. Hắn dụi mắt chống tay ngồi dậy, ôm Ami đưa đến trước mặt săm soi cái khăn quàng kỹ hơn. Thoạt nhìn khá giống những khăn quàng mang màu xanh lục điển hình của nhà Slytherin, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy được đan xen màu vàng đặc trưng của Hufflepuff.

"Mày lại chọc ghẹo bé chồn sương của tao à?"

Giọng Dunk vang lên trước cửa phòng khiến Joong giật mình, Ami cũng nhảy từ tay hắn xuống chạy về phía Dunk, quấn quanh chân anh.

Dunk yêu chiều vươn tay cho bé leo lên rồi tiến đến ngồi bên mép giường, chủ động áp sát kiểm tra nhiệt độ trên trán của Joong.

"Có vẻ đã đỡ sốt rồi."

Sáng sớm Dunk đã đến chỗ madam Pomfrey xin một ít dược liệu về cho Joong uống, đến khi thấy hơi thở hắn ổn định rồi thì Dunk lại đi đến phòng thí nghiệm của Phuwin một chuyến để giáo huấn bé thiên tài Ravenclaw và thằng bạn Gryffindor một trận vì dám hùa với tên Slytherin đáng ghét lừa anh.

Phuwin thấy Dunk vung đũa phép lên đã xanh mặt sợ hãi, vô thức nép mình phía sau bờ vai lớn của Pond để trốn còn thằng bạn kia cứ cười hì hì. Nó còn ghẹo gan bảo anh rằng đúng ra họ nên cám ơn Phuwin đi chứ, không nhờ bé thiên tài của nó thì hai người vẫn đánh nhau mãi đến khi ra trường mất.

Dunk chả cãi được, bèn hậm hực vung đũa phép dùng chú thuật trói hai người lại với nhau khiến Phuwin la oai oái, em thấy oan ức quá, rõ là trò này chỉ khổ em thôi chứ Pond Naravit lại cười tít mắt luôn kìa.

Phuwin ngại muốn chết, miệng mếu máo "Hức... Dunk tha cho em đi mà". Nhưng Dunk chỉ cong cong vành môi, nhướn mày bảo "xem như anh trả lễ, giúp đỡ cho hai người đến với nhau nhá" rồi bỏ đi trong sự khóc thét của Phuwin.

Sau khi quay về căn phòng thì thấy Joong đang săm soi bé chồn sương của mình như tên ngốc.

Joong ngơ ngẩn nhìn gương mặt người đối diện thật gần, ngũ quan tinh xảo cứ thể hiện ra trước mặt khiến hắn kiềm không được nghiêng người hôn lên má đào một cái như thói quen. Ai ngờ đâu người yêu bây giờ không còn dịu dàng như trước nữa, trực tiếp đẩy mạnh hắn ra, dẩu môi nói.

"Cút ra xa một chút, hết bệnh rồi thì đi về đi, không chứa."

"Dunkkkkkk...."

Bây giờ mè nheo cũng vô dụng thôi, Dunk chỉ phớt lờ ôm Ami lại vào lòng toan đứng lên thì bé chồn sương liền bị hắn nhanh tay chộp lấy.

"Thằng chó, mày lại muốn ghẹo gan tao hay gì."

Joong ôm khư khư Ami trong người, biểu hiện tủi thân vô cùng, chỉ chỉ vào cái khăn len quấn quanh bé chồn sương rồi nói.

"K-khăn này..."

Dunk khoanh tay, nhíu mày.

"Khăn gì, làm sao?"

"Khăn này có màu của Slytherin... và Hufflepuff."

"Màu nào của Slytherin với Hufflepuff, mắt mày có vấn đề à."

"Dunk... anh biết lỗi rồi mà, em đừng giận nữa..."

"Nín, ai thèm giận mày, trả bé chồn sương lại cho tao rồi biến về đi."

Joong Archen lần nữa bị xua đuổi liền như cún cụp đuôi, càng ôm chặt Ami hơn trong tay, bộ dáng quyết liều chết cho đến khi Dunk nhận là đã đan khăn này cho hắn mới thôi. Rõ ràng là đan khăn cho hắn mà...

"Dunk, anh xin lỗi. Anh không nên giả vờ trúng tình dược rồi lừa em lâu như vậy. Nhưng anh thương em thật mà. Người yêu ơi, em đừng giận nữa, anh biết sai rồi. Khăn này... em đan tặng anh phải không?"

Dunk nhìn thấy bộ dáng hối lỗi cùng lì lợm hết sức này của Joong đành chào thua. Muốn giận nữa cũng khó, vì thật ra anh cũng thích hắn mà. Thở hắt ra một hơi ngồi lại bên mép giường, nhẹ nhàng đưa tay ôm lại bé chồn sương đáng thương của mình dưới sự chống cự nho nhỏ của Joong.

"Ai người yêu của mày chứ, đừng có gọi bừa."

Dunk mở khăn len đang quấn quanh người Ami ra rồi thả bé xuống giường, chồn sương tuyết như được giải thoát bèn chạy đi mất hút, để lại cặp đôi yêu nhau tự giải quyết vấn đề của mình đi.

Joong thấy Dunk vẫn còn giận thì rũ mắt buồn rười rượi, ngón tay bắt lấy ống tay áo của anh kéo nhẹ, lí nhí.

"Là người yêu mà, anh hứa anh sẽ theo đuổi em đàng hoàng... Dunk đừng chia tay anh mà..."

Bộ dáng đáng thương thật sự, vừa bệnh dậy đầu tóc rối bù như tổ quạ, mặt vẫn còn đỏ ửng vì cơn sốt đêm qua nhưng vẫn cố gắng dỗ dành cho anh nguôi giận.

Như thế này mà anh còn giận nữa thì cũng quá ác rồi.

Dunk mỉm cười không nói gì, nhẹ nhàng choàng khăn quàng lên cổ Joong, hắn nín thở nhìn gương mặt người trước mặt như đang nhiễm nhẹ một sắc hồng đáng yêu, thật muốn cắn một cái quá đi nhưng sợ sẽ lại chọc giận anh nên chỉ ngồi im, thở cũng không dám thở mạnh.

Dunk nhìn chiếc khăn len nằm trên cổ của Joong, ngoảnh mặt tỏ vẻ miễn cưỡng nói.

"Xem như tao thương tình vì mày đã đứng đợi dưới trời tuyết lâu như thế, cho mày thêm một cơ hội đó, giữ cho chắc vào."

Joong thiếu điều nhảy cẫng lên thôi, vòng tay ôm lấy Dunk vào lòng.

"Anh thích em nhất, thích nhất nhất nhất luôn."

Dunk lần này không phản kháng nữa, ngoan ngoãn tựa cằm bên bờ vai lớn, rộng lượng cho Joong vùi mặt bên hõm vai mình hít hà mùi hương hoa nhài dịu nhẹ. Nói thật thì, anh cũng có hơi nhớ chàng trai Slytherin của mình.

Qua khoé mắt, Dunk cũng thấy được nụ cười toe toét đến mang tai của Joong Archen, thật giống một con cún, nếu có tai và đuôi chắc đã vẫy loạn lên rồi. Biểu hiện này khiến anh vừa buồn cười, lại hơi dè dặt, giọng ngờ vực vô thức hỏi.

"Thật sự không trúng tình dược sao?"

Anh nói rất nhỏ như đang thì thầm với chính mình, thế nhưng Joong lại nghe được. Ánh mắt hắn nhìn anh thoáng chốc dịu dàng, tràn đầy nhu tình như làn nước chảy qua. Hắn khẽ nghiêng đầu, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trên cánh môi anh, giọng trầm đầy yêu chiều.

"Tình dược anh trúng mang tên Dunk Natachai, khiến anh vừa nhìn đã thích, vừa gặp đã yêu."

—- END —-

Note:

Người đáng thương nhất trong câu chuyện này là ai? Chính là bé thiên tài Phuwin Tang. Và người vui vẻ nhất ắt hẳn là Pond Naravit ~

Nếu đủ bình luận ở đây thì một ngày đẹp trời nào đó mừn sẽ viết một fic nho nhỏ cho PondPhuwin trong này nhé. Hot Boy toả sáng x bé thiên tài ngốc ngốc.

Cám ơn mọi người đã ghé qua nơi này, hy vọng mọi người đã có một khoảng thời gian vui vẻ.

Love love ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co