[Yashiro x Reader] Nhớ
Chẳng biết từ bao giờ, tôi đã lỡ thương một người. Người ấy rất đẹp, đối với tôi.
Một cô gái xinh đẹp, với đôi mắt ruby đỏ. Đôi mắt ấy luôn nở nụ cười tỏa sáng trong tôi và cả cái nụ cười xinh xinh của em nữa, nó làm trái tim tôi nở rộ những bông hoa lưu ly trắng. Em rất hoạt bát, luôn sôi nổi trong mọi hoạt động. Tôi yêu em lắm, em là ánh sáng của đời tôi. Ngọt ngào và tốt bụng.
Nhớ ngày mưa rơi, em cùng tôi đứng dưới cái ô nhỏ. Trời mưa rào rạt, em cùng tôi ghé vào quán trà chanh nhỏ, gọi hai ly trà sữa trân châu. Mùi sữa sộc lên mũi, thoang thoảng thêm mùi thạch làm cho không khí trở nên ấm nồng và ngọt. Tôi trìu mến nhìn em. Mái tóc nay được buộc lên, vài cọng tóc nghịch ngợm xòa xuống cái đôi vai trắng ngần. Em ngắm mưa, với tâm trạng không muộn phiền và lo âu.
Nhớ ngày hạ yên ả, em cùng tôi đi biển. Biển xanh, nắng đẹp, gió lồng lộng, một ngày thật đẹp để vui đùa cùng với biển và bờ cát trắng. Em lúc đó thật đốt mắt người nhìn. Mái tóc được búi gọn, làn da trắng trẻo cùng với body không chút mỡ làm bao nhiêu cô gái ghen tị. Chà, lúc đó tôi chỉ muốn...bắt em về và nhốt em lại. Nhưng khi nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại thấm một điều. Nếu nhốt em, liệu em có còn cười nữa không, như lúc bên Hanako không ? Khó khăn lắm tôi mới cứu em ra khỏi Tsukasa, khó khăn lắm tôi mới khiến em cười trở lại. Nếu bắt em về bên mình, có phải có thiệt thòi cho em không ? Thoáng nghĩ thông, tôi liền chơi bóng chuyền cùng em, tiện thể bảo vệ em khỏi ánh mắt của mấy tên dê cụ. Ngày hôm đó, thật vui.
Nhớ những ngày tôi chăm sóc em khi em bị bệnh nặng. Nhìn vẻ mặt thiếu sức sống của em, tôi đau xót. Em mệt mỏi, đôi môi xám nẻ. Ngồi bên cạnh em, tôi đút cho em ăn, hát cho em nghe. Và lúc em ngủ, em muốn nghe tôi hát. Tôi sợ giọng hát của tôi làm em khó chịu, nhưng em lại động viên tôi. Em bảo tôi hát rất hay, giọng trầm ấm đúng chuẩn em thích. Tôi hỏi lí do thì em bảo đã từng nghe tôi gảy guitar và hát, tôi mỉm cười và hát cho em nghe. Em chìm vào giấc ngủ ngon. Để em an tâm, tôi khẽ hôn lên trán em và chúc em ngủ ngon. Khi tôi ra khỏi cửa phòng, ngoái đầu lại, thấy em mở nụ cười, chắc em đang mơ đẹp. Vậy thôi.
Ngủ đi em
Cho ngày đông bớt lạnh
Cho ngày hạ yên ả
Ngủ đi em
Mọi thứ để tôi lo
Khi xuân về thu tắt
Chúng ta ở bên nhau, mãi mãi
Thế nên, chúc em ngủ ngon.
Và rồi, tôi ngày càng yêu em hơn, mặc căn bệnh hành hạ tồi tệ. Tôi biết, có người đã cắm hoa vào phổi tôi. Tôi biết, ai đã cắm nó và dùng chính máu tôi nuôi nấng nó. Nghe có vẻ thật tệ nhưng không sao, tôi không muốn quên em và...tôi chẳng thể quên em.
Teru đã từng ngạc nhiên khi một kẻ như tôi lại si tình đến vậy. Hắn là người đã để ý những thay đổi nhỏ nhặt ở tôi, và đã từng nói tôi mắc bệnh Hanahaki này. Si mê, yêu thương,...tôi vẫn chẳng thể bỏ em. Tôi biết, em không thích tôi. Tôi muốn em chăm sóc tôi như lần tôi đã ở bên cạnh em, hôn trộm lên đôi má ngọt ngào của em. Nhưng không, tôi lại không nói với em. Tôi không muốn em lại day dứt, đau khổ vì tôi.
- Akari ngáo ơi.
Không cần nhìn thì tôi cũng biết là em. Chỉ mỗi em là được tôi cho phép gọi như vậy, Akari ngáo ngơ. Hôm nay trông em khá vội, trên tay em là một bịch bánh quế đang nóng hổi, có vẻ như mới làm. Em biết, tôi thích ăn bánh quế.
- Có chuyện gì vậy Yashiro ?
- Hôm nay, tui có làm một bọc bánh quế vị cậu thích, nhưng hơi quá lửa. Không biết cậu có thích không ?
Em hồ hởi nói, giọng vui đùa pha một chút lỗi lầm trong đó. Khẽ xoa đầu em, tôi cầm lấy bịch bánh, miệng nói cảm ơn. Em đỏ mặt, trên đầu có chút khói bốc như là em đang nấu nước vậy. Thật đáng yêu !
Ngay lúc em rời đi, chính là tôi ho sùng sục. Một vài cánh hoa lưu ly trắng hòa với dòng máu đỏ tươi tuôn ra từ lồng ngực đang thấm dần vào chiếc khăn tay trắng. Tôi nhìn nó, nó nhìn tôi, những cánh hoa lưu ly ấy, hệt như đang cười tôi. Ừm, tôi si tình mà. Tôi biết.
Căn bệnh tiến triển nặng hơn, và cuối cùng tôi cũng bước xuống Hoàng Cửu Tuyền. Thứ mà tôi để lại cho em, cũng chỉ là bó lưu ly nhỏ và một bức thư với những dòng chữ đầy nhung nhớ. Đó là tâm nguyện của tôi, nhờ Mạnh Bà an ủi cô ấy, tôi bước đi.
Yashiro đọc bức thư của Akari mà rơi nước mắt. Em biết, biết người đó thích em từ lâu, từ rất lâu rồi. Em cũng thích người, nhưng em không có dũng cảm để nói ra. Giờ người ấy đi rồi, em đau lắm.
Gửi em, người con gái tôi thương.
Yashiro nè. Lúc em nhận được bức thư này thì chắc tôi không còn ở bên em nữa rồi. Tôi rất thích em, ngay từ lần đầu tôi gặp em. Lần đó, tôi là một du hồn lang thang mọi nơi, tìm tình yêu đôi lứa để về làm người. Thoáng nghĩ rằng tôi sẽ yêu con trai, ai ngờ định mệnh vốn đã được ông trời xếp sẵn, tôi yêu em. Tôi yêu cái mái tóc của em, tôi yêu nụ cười xinh đẹp của em, tôi yêu tất cả những thứ thuộc về em. Tôi ghét, ghét những giọt nước mắt em rơi. Ghét những cái ôm của Hanako dành cho em. Ghét những người dám làm em, ghét tất.
Nhưng em ơi.
Tôi bị bệnh, em cắm hoa vào phổi tôi. Em cắm những bó hoa lưu ly thật tinh khôi, em tưới cho nó bằng tình yêu của em và chăm sóc nó bằng máu của tôi. Không sao hết em ơi, vì tôi cũng thương em lắm. Nên không sao đâu mà.
Em ơi,
Đừng day dứt gì hết, tôi muốn thấy nụ cười của em. Không lo âu, muộn phiền hay là mệt mỏi, để tôi an tâm mà đi. Em ơi, chúc em hạnh phúc bên người mình thương.
Lời cuối gửi đến em
---I love you 3000---
Akari ngáo ngơ.
Gấp lá thư lại, Yashiro nở một nụ cười thật tươi, để cho người ấy an tâm nơi suối vàng. Ngủ ngon nhé, người em yêu.
Ta gửi về lời nhớ
Yêu thương nồng ấm những ngày đông
Vui vẻ ngày hạ nắng yên bình
Bó hoa lưu ly trắng bên cửa sổ
Mà người đi thật xa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co