02
Phòng bệnh đơn.
Jang Yeon gõ cửa rồi nhẹ nhàng đẩy ra, Jang Handong và Cho Seohyun đều hướng ánh mắt về phía cô.
Thấy Jang Yeon bước vào, Cho Seohyun vô cùng vui mừng chào đón cô, chưa kịp đặt đồ xuống đã bị bà ôm thật chặt, còn chưa nói được lời nào đã chảy nước mắt.
"Mẹ, con đã về rồi ạ." Jang Yeon bị mẹ làm cho xúc động, hốc mắt có chút nóng rát, cô rất muốn nói với mẹ một câu: Con xin lỗi.
"Trở về là tốt rồi, về là tốt rồi." Cho Seohyun bình thường vô cùng hoạt ngôn, đối với đứa con gái hằng ngày thương nhớ chỉ hóa thành đúng một câu, sau đó xem xét cô từ trên xuống dưới, xoay đi xoay lại đã nhanh chóng rơi lệ: "Sao lại gầy thế này hả con?"
Trong mắt mẹ, dù cô có béo tròn vo cũng vẫn là gầy.
Bà vừa chua xót nhưng lại vừa hạnh phúc vừa kêu than, cô nhìn về phía giường bệnh của bố, nhẹ giọng gọi một tiếng: "Bố."
Jang Handong vẫn còn mệt mỏi, sắc mặt cũng không tốt lắm nhưng cũng không còn nguy hiểm, có chút vui vẻ và xúc động.
"Nào, qua đây với bố con đi. Suốt ngày ông ấy chỉ nhớ đến con thôi đấy." Cho Seohyun đón lấy đồ trong tay cô.
"Vâng." Jang Yeon đi đến trước mặt bố mới phát hiện bố mình đã già đi nhiều so với khi trước, ông nhìn về phía cô cười hiền hậu, còn có thể nhìn thấy rằng ông đã mất đi một chiếc răng.
"Bố." Cô nghẹn ngào. "Bố thấy thế nào rồi ạ?"
"Bố khỏe, Yeon. Con không cần lo lắng. Đều tại mẹ con, không có chuyện gì lớn đã gọi con quay về, làm chậm trễ công việc của con." Jang Handong nói.
Những lời này càng khiến Jang Yeon thêm áy náy, mỗi lần cô gọi điện về nhà, bố cô đều nói những lời như vậy, chỉ nói chuyện tốt, không nhắc chuyện xấu, chỉ sợ chậm trễ thời gian học tập và làm việc của cô.
"Bố, không có gì chậm trễ cả, con đã tính sẽ trở về đây làm việc, không đi xa nữa đâu ạ." Cô vội nói.
"Thật sao?" Cho Seohyun nghe cô nói xong, vui vẻ lạ thường.
"Đương nhiên là thật rồi ạ, là con gái bất hiếu, mấy năm nay chưa thể báo hiếu bố mẹ, bây giờ con có thể làm được rồi ạ." Jang Yeon quay đầu, nói với mẹ.
"Vậy là tốt rồi, rất tốt!" Cho Seohyun giúp Jang Yeon sắp xếp đồ đạc cô mang tới gọn gàng, nghe cô nói chuyện vô cùng vui vẻ.
Cô nói chuyện với bố mẹ một hồi lâu, hỏi về chuyện của Jang Sun, Cho Seohyun nói nó cũng đến lúc tốt nghiệp, vội vàng chuẩn bị bảo vệ luận văn nên không nói chuyện này với cậu.
Cô cảm trong lòng nhẹ nhàng, cậu thiếu niên trước kia luôn nghịch ngợm, cuối cùng cũng đã chịu trưởng thành.
"Bố mẹ, chúng ta ăn cơm đi, để con đi lấy cơm giúp hai người." Cô nghĩ nên đi mua chút đồ ăn dinh dưỡng cho bố mẹ.
"Không cần đâu. Buổi tối rồi nói sau, con đi xa về mệt nên nghỉ ngơi đi." Cho Seohyun có chút đau lòng: "Chờ một lát ăn cơm trưa xong rồi về nhà ngủ."
"Con không sao đâu ạ. Để con tìm bác sĩ chính hỏi qua tình hình." Cô đứng dậy, đi tìm văn phòng bác sĩ.
Vừa vặn có bác sĩ chính ở đây, biết cô là con gái của bệnh nhân, nhanh chóng nói lại toàn bộ tình hình bệnh cho cô nghe. Cô cũng hiểu đại khái về bệnh tình của bố mình, ở động mạch vành có tắc nghẽn, mẹ cô vẫn luôn chú ý đến, không biết vì lý do gì mà lại phát bệnh. Cũng may vì được đưa đến bệnh viện kịp thời, cũng không có gì đáng lo ngại, chỉ cần cố gắng một thời gian an tâm dưỡng bệnh thật tốt là được.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn bác sĩ, quay trở lại phòng bệnh cũng đã đến giờ ăn cơm rồi, cô hỏi bố mẹ muốn ăn gì.
Nhưng, cửa phòng bệnh lại đang mở, cô tiến lại gần, bên trong truyền giọng nói quen thuộc của một người đàn ông vừa dịu dàng, vừa ấm áp...
...
Giọng nói này va vào một điểm nào đó trong trí nhớ của cô, khiến toàn thân cô run lên.
Cô vẫn luôn trốn tránh, tưởng rằng sẽ không gặp lại nữa, giọng nói này lại bất thình lình xuất hiện.
Bên tai cô ong ong, hai chân trở nên mềm nhũn.
Cô tự nói với bản thân, có thể là mình chưa chuẩn bị tốt hoặc chính là không chuẩn bị...
Vì vậy, cô dựa vào tường để có thứ chống đỡ cơ thể mình, để bản thân mình dần dần hồi phục.
Tiếng ong ong đã biến mất, giọng nói của anh trở nên rõ ràng hơn.
"Bố mẹ, chuyện của Jang Sun đã giải quyết xong rồi, hai người không cần phải lo lắng nữa. Đặc biệt là bố, cố gắng chăm sóc sức khỏe. Xong việc Jang Sun sẽ trở về, con đã giúp nó sắp xếp công việc ổn thỏa cả rồi, chỉ cần nó đến đó làm tốt là được thôi ạ."
Anh vẫn còn gọi bố mẹ?
Hơn nữa, Jang Sun đã xảy ra chuyện gì? Vì sao tự nhiên lại muốn đi làm? Rốt cuộc có dính líu gì tới anh? Còn giúp nó tìm việc làm?
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô nôn nóng đến hoảng loạn, chỉ muốn bước vào đó hỏi cho rõ ràng sự tình nhưng làm thế nào cũng không thể bước đi tự nhiên được.
Bên trong, giọng nói của Cho Seohyun vang lên: "Jungkook, thật ngại quá, chúng ta lại mang thêm phiền toái cho con rồi."
"Không phiền đâu, vẫn là chuyện con nên làm ạ."
Jang Yeon nghe thấy mấy chữ "Con nên làm", đầu óc đã nhanh chóng xuất hiện điều kiện nghịch phản tâm lý. Cô chưa từng hối hận vì đã yêu anh nhưng cô hận nhất nghe được từ miệng anh nói ra mấy từ này, mà hiện tại, còn điều gì là anh nên làm? Từ lâu đã không còn nữa rồi!
Cho Seohyun thở dài: "Jungkook, vẫn là... Quá phiền đến con, do con bé Yeon không có phúc."
Anh nghe những lời này không đáp lại.
Cho Seohyun cảm thấy mấy lời này không ổn, nhanh chóng đổi chủ đề: "Jungkook, con bận rộn như vậy, sau này không cần đến đưa cơm cho bố mẹ nữa đâu, thật sự phiền con quá."
Cái gì? Là anh đưa cơm sao?
"Không liên quan ạ, con cũng muốn ăn một chút, ăn xong thuận tiện mang đến cho bố mẹ thôi."
Cho Seohyun lại thở dài.
"Mẹ, con phải đi kiểm tra phòng rồi."
"Được được, con đi đi không vội, không cần phải lo lắng cho chúng ta đâu. Còn nho này nữa, nhà tự trồng đấy, rất ngọt, con cầm lấy, lúc rảnh rỗi thì ăn mấy quả."
"Vâng, cảm ơn mẹ, muộn con sẽ đến. Bố, bố yên tâm dưỡng bệnh, không cần lo lắng chuyện gì cả, có con đây rồi."
"Bố không lo, con mau đi đi, đừng để chậm trễ công việc."
"Vâng, tạm biệt bố mẹ."
Jang Yeon nhanh chóng trốn vào một phòng bệnh gần đó, nghe tiếng bước chân anh từ cửa, mỗi lúc một xa, đến khi không thể nghe thấy nữa, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này cô mới phát hiện, người nhà bệnh nhân phòng này đang nhìn cô chằm chằm đầy khó hiểu.
Cô xấu hổ, liên tục nói: "Thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi..." Sau đó bán sống bán chết chạy.
Trở lại phòng bệnh của bố, Cho Seohyun thấy trong mắt cô có chút khác thường.
"Mẹ, rốt cuộc chuyện này là sao vậy ạ? Jang Sun lại làm sao rồi?" Nói thật, bố mẹ và anh quá thân thiết khiến cho cô cảm thấy có chút không thoải mái. Thế nhưng khi thấy bố mẹ đã về già, nỗi áy náy trong lòng lại xóa tan những cảm xúc trước đó.
Cho Seohyun biết rằng cô đã nghe thấy đoạn hội thoại vừa rồi, trước mắt cũng thấy không thể giấu được nữa, đành phải nói sự thật: "Jang Sun đánh nhau, làm người ta bị thương, còn bị bắt về đồn, công an muốn mời người nhà đến, em trai con lại không dám nói với bố mẹ nên gọi điện cho anh rể..."
...
Nghe được điều này, Jang Yeon không khỏi nhíu mày, em trai cô không chỉ khiến một người là cô đau đầu, mà nó còn thực sự tìm đến anh như một thói quen.
Cho Seohyun hiểu cô đang nghĩ gì, vội nói: "Con cũng biết, Jang Sun với Jungkook quan hệ rất tốt, mấy năm liền họp phụ huynh đều gọi Jungkook đi thay, trong trường học có phạm sai lầm cũng đều gọi Jungkook đến giải quyết..."
Jang Yeon đau đầu, lấy tay xoa hai bên thái dương: "Thôi, đừng nói chuyện này nữa, nói chuyện khác đi ạ."
Cô vừa mới trở về, bên tai đã nghe toàn cái tên Jungkook, thế là quá đủ rồi...
"Jungkook đã thay chúng ta giải quyết việc của Jang Sun... Tiền thuốc thang... cũng khoảng mấy vạn." Cho Seohyun chột dạ nhìn về phía Jang Yeon, thấu cô không có phản ứng gì mới tiếp tục nói: "Vốn dĩ bố mẹ cũng không biết, sau đó nhà trường trực tiếp gọi về cho gia đình thì bố mẹ mới hay tin, sau đó bố con phát bệnh..."
Hóa ra đây mới là lý do khiến bố cô phát bệnh! Cô vẫn luôn băn khoăn không biết lý do! Hóa ra là vậy!
"Tiền là anh ấy trả sao ạ?" Jang Yeon nghiêm mặt hỏi.
"Là..." Trước mặt con gái, Cho Seohyun không dám trả lời, vội nói: "Sau đó bố con bị bệnh nên chúng ta cũng chẳng nghĩ đến chuyện này nữa..."
Jang Yeon không có ý muốn oán trách bố mẹ, cô chỉ muốn hỏi cho rõ ràng, cô thực sự đã có tính toán, cũng đã biết mình nên làm thế nào.
"Việc kia thì sao ạ?"
"Em trai con không phải học nghệ thuật sao? Nó muốn làm một ngôi sao diễn viên điện ảnh, sau đó Jungkook giới thiệu nó đến công ty của một người bạn..."
"Con biết rồi ạ." Cô thực sự đã biết, bạn của anh, còn không phải Cha Eunwoo của công ty văn hóa truyền thông sao?" Sáu năm trước, công ty của anh ta đã dẫn đầu ngành giải trí, huống chi Cha Eunwoo và Jeon Jungkook còn là anh em vào sinh ra tử, cứ như vậy mà dẫn dắt thêm một thằng nghịch tử này gia nhập vào công ty.
Cô không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy bất lực, giống như sáu năm chạy trốn của cô hoàn toàn vô ích, mọi lối đi đều trở về điểm xuất phát. Cô tìm đủ mọi cách để vạch rõ ranh giới với anh, cắt đứt mọi mối quan hệ liên quan với anh nhưng ngược lại, người nhà cô lại càng thêm thân thiết với anh...
Loại cảm giác này vô cùng khó chịu, lồng ngực giống như bị một ngọn núi lớn đè lên, không tài nào thở nổi.
Thứ khó trả nhất là nợ ân tình, mà hiện tại, cô lấy gì để trả? Không lẽ lại một lần nữa lấy thân mình ra báo đáp.
Cô không nói gì, Cho Seohyun cũng cảm thấy có chút căng thẳng, con gái không thích dính dáng tới Jungkook nhưng mọi chuyện lại không như cô dự đoán.
"Yeon." Jang Handong nằm trên giường nói chuyện: "Tiền thì chúng ta nên trả lại cho Jungkook, còn về công việc của em con, chính nó nhờ Jungkook, nếu con không thích thì bảo nó đừng đi nữa là được, với loại quan hệ thế này, chúng ta cũng không nên đem thêm phiền toái cho Jungkook."
"Bố, đương nhiên tiền con sẽ trả, còn chuyện của Jang Sun, đợi nó về con sẽ nói chuyện với nó. Bố đừng lo lắng nữa, bây giờ con trở về rồi, tất cả mọi chuyện con sẽ lo." Cô ngồi xuống bên cạnh bố, nhẹ giọng khuyên nhủ.
Cô vĩnh viễn không trách cứ người nhà, đặc biệt là bố mẹ. Đoạn hôn nhân thất bại này là chính cô mắc sai lầm, cũng bởi vì cô mà bố mẹ đã chịu quá nhiều tổn thương. Sáu năm sống bên ngoài, không chăm sóc bố mẹ chu đáo khiến cô cảm thấy áy náy, vì vậy, đã là trách nhiệm của cô thì cô sẽ tự gánh vác.
Bỗng nhiên, cô chú ý đến chiếc túi xách đặt trên đầu giường, rõ ràng kiểu dáng rất trẻ trung, khi nãy anh đến đã nhìn thấy chưa? Anh là người thận trọng như vậy, chẳng lẽ lại không chú ý đến? Nếu đã thấy rồi, liệu anh có biết cô đã trở về không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co