Truyen3h.Co

jungkook | love heals

17

5hinchuuuu

Trong mắt Kang Gureum sáng ngời, thấp giọng tự hào nói: "Ai nói bác sĩ chúng ta là động vật máu lạnh? Thầy Jeon chính là nhân chứng sống sờ sờ đánh vào mặt bọn họ! Chính trực, thiện lương không đủ để hình dung sự tốt đẹp của thầy Jeon! Cái gì gọi là thiên sứ áo trắng? Đây chính là thiên sứ áo trắng!"

Các bác sĩ khác cũng phụ họa.

Cô chỉ cong môi mỉm cười. Cho nên, thầy Jeon à thầy Jeon, cô yêu anh nhiều năm như vậy thực sự không yêu nhầm người! Cho dù bây giờ cô và anh đã đến bước đường này nhưng anh vẫn là ngọn núi cao nhất, là ngôi sao sáng nhất trong trái tim cô.

Tuy nhiên, cô không biết bà Bae đã nói gì với anh, chỉ mở hồ nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng an ủi bà Bae của anh. Khoảng mười phút sau, anh bước ra, sắc mặt không có gì khác thường, tiếp tục dẫn họ đi kiểm tra phòng.

Trước khi rời đi, cô nhìn lại trong phòng bệnh, thấy bà lão vẫn đang lau nước mắt.

Cô là bác sĩ mổ chính của ca phẫu thuật này, cô đã rất lo lắng về điều đó. Cô muốn tìm cơ hội để nói chuyện với bà lão nhưng sau đó cô lại rất bận, cuối cùng khi cô được rảnh rỗi, anh đã gọi cô lại.

"Bác sĩ Jang, lại đây."

Sớm chiều đều ở cùng nhau, cô và anh không thể tránh khỏi việc đối mặt trực tiếp.

Khi ở trước mặt mọi người, anh luôn gọi cô là bác sĩ Jang, cô đã dần quen với cách xưng hô này, nhưng mà, khi nghe anh gọi riêng cô, Kang Gureum vẫn ném cho cô một ánh nhìn cảnh giác và có ý khinh thường.

Cô gái Kang Gureum này cô không biết nên đánh giá thế nào. Thực sự mà nói, cô ấy là một người năng động, nhiệt tình, có trách nhiệm và có năng lực tiếp thu rất tốt, sẽ là một bác sĩ xuất sắc, thế nhưng, có thứ gì đó không giống co.

Khi cô đến chỗ anh, bác sĩ Kim đứng dậy đi ra ngoài, trước khi đi còn hắng giọng cười, học theo anh gọi một tiếng "bác sĩ Jang", giọng điệu có chút kỳ lạ.

Cô có phần bất lực, bây giờ đã ở cùng những người trong khoa đã lâu, cô không còn dè dặt như trước nữa, cũng không bị ảnh hưởng bởi trò đùa nhỏ này, một câu "bác sĩ Jang" này của bác sĩ Kim, cô đã nghe hiểu nhưng không nói ra.

Cô chỉ mỉm cười, đón nhận trò đùa nhỏ này mà trực tiếp hỏi: "Bác sĩ Kim, em có thể giúp gì cho anh sao?"

Cô là học sinh ở bệnh viện, giúp các vị thầy giáo làm vài việc vặt vãnh là rất bình thường, cho nên thẳng thắn hỏi như vậy để phá vỡ trò đùa của anh ấy.

Bác sĩ Kim ồ lên một tiếng: "Không, làm gì có. Tay sai của bác sĩ Jeon, chúng tôi làm sao mà dám sai khiến!"

Lời trêu chọc này khiến cô càng bị Kang Gureum liếc mắt nhiều hơn.

Cũng may, bác sĩ Kim nói xong thì cười vui vẻ đi ra ngoài, cô cũng chỉ lắc đầu.

"Bác sĩ Jang." Anh ra hiệu bảo cô ngồi xuống: "Chúng ta nói chuyện về giường số mười lăm."

Giường mười lăm chính là bà Bae.

"Vâng!" Nói tới việc chính, cô cũng bỏ qua trò đùa của bác sĩ Kim.

Thực tế, anh vẫn sẽ gọi cô là Yeon nếu không có ai ở bên cạnh. Mỗi lần anh gọi tên cô, trái tim cô lại đập dữ dội. Tuy nhiên, sự trong sáng và lạnh lùng trong mắt anh luôn nhắc nhở cô, khiến nỗi bất an trong lòng cô cũng dịu đi.

Vì vậy, lúc đối mặt với anh, trong mắt cô cũng là một cơn sóng dịu nhẹ.

...

Cô ngồi xuống đối diện anh, có lẽ là anh muốn tường thuật lại những gì bà Bae nói với anh khi nãy.

Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt, so với Kang Gureum và những người khác không có gì khác nhau: "Bác sĩ Jang, cảm xúc của bà Bae không ổn định, khi nãy nói chuyện riêng với tôi, bà ấy nói không muốn làm phẫu thuật."

"Vì sợ hãi sao? Nhưng mà..." Cô không nói hết câu nhưng anh có lẽ đã hiểu.

Một bà lão 65 tuổi, không có người bên cạnh chăm sóc, phải làm phẫu thuật mở hộp sọ, trong lòng có bao nhiêu sợ hãi hoàn toàn có thể tưởng tượng được, nhưng cũng có thể điều bà lão băn khoăn là chuyện trong nhà hoặc vấn đề chi phí.

"Tự bà lão nói là mình sợ, bảo rằng mở hộp sọ thì sao mà sống nổi, bằng không thì đừng làm. Nhưng tôi thấy không phải." Anh dừng một chút: "Tuy là nói rằng việc làm phẫu thuật hay không là quyết định của bệnh nhân, nhưng mà dù có làm phẫu thuật hay không thì vẫn nên chú ý phía bà Bae, đừng để xảy ra chuyện gì khác."

"Em biết." Cô gật đầu đồng ý.

"Vốn dĩ nếu có người nhà chăm sóc, cũng không cần đến bác sĩ chúng ta phải bận tâm, nhưng tình cảnh này của bà Bae, đã đến bệnh viện của chúng ta thì chúng ta nên có trách nhiệm, em mổ chính, lại là phụ nữ, em nói gì đó cũng tốt hơn."

"Vâng! Đã rõ!" Co trịnh trọng trả lời, cơ bản nếu anh không nói, cô cũng chuẩn bị đến thăm bà lão. Nghe anh dặn dò, đột nhiên nhớ lại những lời Kang Gureum tán dương anh sáng nay, không khỏi mỉm cười.

Anh bị nụ cười này của cô làm cho bối rối, nhìn cô chằm chằm: "Em cười cái gì?"

Cô không nói gì, chỉ mím môi nhìn anh mà mỉm cười.

Anh càng thêm ngây ngốc, còn tưởng trên mặt mình dính gì, đưa tay lên sờ qua một lượt.

Cô phụt cười thành tiếng.

Trước nay cô luôn thích trêu chọc anh, mặc dù anh luôn đáp lại bằng vẻ mặt lạnh lùng và bất lực nhưng bản thân cô lại vô cùng thích thú. Thế nhưng, bây giờ cô sẽ không làm vậy. Những cách giải trí đó của cô không khiến anh vui vẻ, cô biết điều đó.

"Không có gì! Em đi đây!" Cô cười, chuẩn bị rời đi.

"Từ từ!" Anh gọi cô lại.

Lúc này mọi người đều bận rộn bên ngoài, trong văn phòng chỉ có hai người họ.

Anh dừng một chút, biểu cảm trên gương mặt thoáng có nét không tự nhiên: "Yeon."

Cô nhẹ nhàng mỉm cười, cụp mắt xuống, tiếng gọi Yeon này giống như đang đung đưa trong gió.

"Hôm đó anh về nhà đã nói chuyện với Jeon Hanmin, cũng giải thích rõ ràng mọi việc rồi."

Thì ra nguyên nhân khiến anh không tự nhiên là vậy...

"Được rồi." Cô không nói gì thêm, chỉ cụp mắt xuống, thời gian như đình trệ.

"Rất xin lỗi, gây thêm phiền phức cho em rồi." Anh thấp giọng nói, vô cùng thành khẩn.

"Ồ..." Cô vẫn nhẹ nhàng mỉm cười: "Không sao, Jeon Hanmin... rất đáng yêu." Ngoài việc phẫu thuật, anh còn rất giỏi xin lỗi. Cô không nhớ mình đã nghe lời xin lỗi bao nhiêu lần.

"Còn nữa, năm nay tôi có một tổ đề tài mới, em có hứng thú thì cùng gia nhập đi."

...

Khi anh nói những lời này, anh vẫn giống như thường ngày mà mở sổ y lệnh.

Cô hơi sửng sốt một chút: "Em... không phải bác sĩ của Beiya, hình như không được..."

"Được chứ! Đề tài này không giới hạn chỉ bác sĩ của Beiya có thể tham gia, đương nhiên trừ khi em muốn vào Beiya..."

Cô nghe xong lời này thì vội nói: "Không không không, em không muốn."

Bộ dạng tránh né như rắn rết khiến cho những lời anh chưa nói xong đành nuốt ngược trở lại, nhìn cô chằm chằm.

Cô cảm thấy áy náy, cúi đầu yên lặng bình tĩnh lại, nhẹ nhàng ho hai tiếng: "Em và bệnh viện Teiyou đã ký hợp đồng, nhất định phải quay lại."

"Tôi biết." Anh bình tĩnh nói, đôi mắt cũng chẳng hề chớp: "Không thành vấn đề, nếu không muốn quay về thì cứ bồi thường."

Cô lắc đầu: "Em không muốn đến Beiya."

Anh im lặng.

Cô biết, năm nay có thể ngoại thần kinh của Beiya sẽ tuyển thêm một bác sĩ, Kang Gureum vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đó.

Dùng địa vị của anh ở ngoại thần kinh là có thể nói vài câu, nhưng mà anh làm vậy vì lý do gì? Bù đắp cho những áy náy của anh sao? Thật sự không cần nữa rồi. Thực ra mặc kệ anh vì điều gì, cô cũng không tính muốn vào Beiya.

Bầu không khí im lặng này có chút áp lực, cô chậm rãi hít thở sâu để bản thân mình không bị áp lực đè đến nỗi hít thở không thông.

Cô lén lút ngước mắt lên nhìn anh, thấy anh cũng đang nhìn mình chằm chằm, mặt cô hơi nóng lên, cô chỉ chớp mắt nhìn thẳng, nở một nụ cười thản nhiên, còn mang theo chút nghịch ngợm: "Thầy Jeon, chính anh nói đấy. Kỹ thuật không phải của cá nhân, cũng không phải của Beiya, mà chính là của chung, em mang kỹ thuật của anh đến Teiyou không tốt sao? Có thể đem tinh thần của "Jeon nhất đao" lan truyền rộng rãi."

"Jeon nhất đao" chính là biệt danh của anh, trước nay cô không gọi như vậy trước mặt anh, bây giờ lại nghịch ngợm gọi như vậy, đôi mắt sáng ngời, hàm răng trắng, khuôn mặt càng thêm sinh động.

Anh nhìn cô chằm chằm, cái nhìn này khiến cô chột dạ, đột nhiên nhớ ra những lời này là cô nghe lén được, không phải là bại lộ rồi sao? Dáng vẻ tươi cười của cô dần đông cứng lại.

Đôi mày đang nhíu lại của anh dần thả lòng, giọng nói vẫn nhàn nhạt: "Vậy tùy em."

"Vâng, cảm ơn thầy Jeon." Cô vội gật đầu.

Đứng im một lúc, anh không nói gì nữa mà cầm mấy tấm phim lên xem, xem được một lát thì phát hiện cô vẫn đứng đó, trong mắt có chút ngạc nhiên, sau đó phát tay: "Không còn gì, em đi đi, đề tài này vẫn phải tham gia!"

"Vâng!" Cô nhún vai, bước nhanh ra ngoài, trong lòng không khỏi nhủ thầm, đã mấy lần cô đi anh lại gọi cô quay lại, lần này không đi, anh lại đuổi cô đi! Không phải cô đang đợi anh ra lệnh sao? Ngay cả đề tài, anh nói không giới hạn bác sĩ trong bệnh viện, tham gia thì tham gia thôi, cô cũng muốn học thêm một chút kỹ thuật tiên tiến.

Từ văn phòng khoa đi ra, cô nhanh chóng đến giường số 15 của bà Bae, vừa lúc dì của Tổ dân phố đi ra.

Dì cũng thấy cô. Bởi vì khi trước người nhà của bà Bae không tới, vậy nên mọi liên lạc liên quan đến người nhà đều là do dì thực hiện, dì cũng nhận ra cô, hốc mắt đỏ lên, gọi một tiếng bác sĩ Jang.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co