Truyen3h.Co

jungkook | love heals

19

5hinchuuuu

Buổi tối hôm đó, cô gọi điện thoại cho Choi Seungcheol.

Choi Seungcheol được môi trường pháp luật mài dũa đến mềm mại, lúc nghe được một câu "Em là Jang Yeon" đã sững sờ vài giây. Sau đó anh ấy chào cô bằng chất giọng cực kỳ nhiệt tình: "Xin chào, xin chào, lâu rồi không gặp, em về rồi à?"

"Choi Seungcheol." Sau khi đắn đo suy nghĩ, cô quyết định gọi cả họ và tên của anh ấy. Dường như sau khi cắt đứt quan hệ với Jeon Jungkook, nếu vẫn gọi anh ấy là anh hai thì sẽ rất kỳ cục: "Em có chuyện này, muốn phiền anh một chút."

Anh ấy lại mỉm cười: "Mới quay về đã làm phiền anh rồi sao? Bình thường phải phiền đến anh không phải chuyện gì tốt."

Cô cười, cũng đúng, không có chuyện gì ai lại tìm đến anh ấy?

"Không phải chuyện của bản thân em." Cô kể lại toàn bộ sự việc của bà Bae với anh ấy.

Tuy anh ấy có chút ngạc nhiên khi một bác sĩ như cô lại nhúng tay vào chuyện của bệnh nhân nhưng anh ấy cũng không từ chối, còn nói nếu như bà lão thực sự có ý định muốn khởi tố thì anh ấy sẽ cố gắng giúp đỡ hết sức mình.

Ngay cả bà Bae nghĩ gì cô cũng chưa biết, cô tính ngày mai sẽ nói chuyện với bà lão.

Ngày hôm sau, cô cố tình sáng sớm đã nhanh chóng đến bệnh viện, chính vì muốn trước khi làm việc có thể cùng bà lão nói chuyện, bằng không một khi đã bắt đầu bận rộn thì cả ngày chân sẽ không chạm đất.

Nhưng mà, cô vừa đến bệnh viện lại biết được một tin tức chấn động: Tối hôm qua bà Bae cắt cổ tay tự tử.

May mắn thay, có y tá trực ban phát hiện ra, kịp thời cấp cứu.

Cô vội vàng chạy đến phòng bệnh, bà Bae đã ngủ rồi, cổ tay quấn băng gạc, trên gương mặt đầy nếp nhăn, sắc mặt rất xanh xao.

Cô yên lặng đắp chăn cho bà lão, sau đó chuẩn bị rời đi, không làm phiền bà lão nghỉ ngơi.

Mới bước ra khỏi cửa phòng bệnh, một người cao to xông đến, thấy cô mặc áo blouse trắng, tiến đến nắm lấy cổ áo cô, lớn tiếng quát: "Mày là bác sĩ của bệnh viện này à?"

Dáng người cô nhỏ bé, bị hắn ta xách như xách bao gạo, hai chân dường như không chạm đất.

"Xin hỏi anh là ai? Trước tiên buông tôi ra đã!" Cô cố gắng bình tĩnh, đang nghĩ xem có phải có người bệnh cần khám gấp, người nhà bệnh nhân sốt ruột hay không.

"Buông mày ra sao?" Người kia lại càng thêm hung hăng: "Mẹ tao nằm ở bệnh viện chúng mày, kết quả lại tự tử ở bệnh viện chúng mày! Chúng mày tàn nhẫn với mẹ tao như vậy à? Trách nhiệm, lương tâm của chúng mày ở đâu rồi?"

Gây sự à?

Cô đoán, đây chắc hẳn là con trai bà Bae.

Người nhà bệnh nhân nghe nói chỉ đến đây đúng một lần, lần trước cô không thấy, cuối cùng đến đây lần thứ hai, túm cổ áo cô, muốn đánh cô.

Lửa giận tràn đầy trong bụng cô: "Chúng tôi nhẫn tâm với mẹ anh? Trách nhiệm, lương tâm của chúng tôi ở đâu? Chính anh nên xem lại chính mình đi, anh đối xử với mẹ mình như thế, trách nhiệm và lương tâm của anh ở đâu?"

Giọng nói của cô hơi lớn, khiến cho người đàn ông càng thêm tức giận, lập tức tát cô một cái.

Cô còn chưa từng bị ai tát bao giờ, nhất thời ngây ngốc, đầu óc vang lên tiếng ong ong. Có người nhà bệnh nhân khác đi qua đi lại, nhìn thấy một trận này lại xúm lại, bàn tán to nhỏ.

Kang Gureum cũng vừa làm việc xong, từ xa nhìn thấy, ngay lập tức chạy đến.

...

Kang Gureum đã từng gặp người này, tính tình nóng nảy của cô ấy lại nổi lên, quát về phía người kia: "Bỏ cái tay dơ bẩn của anh ra! Nếu không tôi báo cảnh sát đó!" Nói xong, còn tới giằng co, muốn kéo Jang Yeon ra khỏi tay hắn ta.

Người kia lại không hề sợ hãi, cười lạnh: "Báo cảnh sát! Tao cũng đang muốn báo cảnh sát đây! Để cảnh sát xem bệnh viện chúng mày thiếu trách nhiệm, hãm hại mẹ tao! Cút!"

Sau một tiếng "Cút", người kia dùng sức đẩy Kang Gureum ngã xuống đất.

Mặc dù Kang Gureum cũng được tính là cao trong số phụ nữ, nhưng làm sao có thể so sánh với một người đàn ông? Không những bị đẩy ngã, còn đụng phải xe dọn dẹp.

Bàn tay của người kia vẫn nắm lấy áo của Jang Yeon, cô tức giận, dùng sức giãy giụa, nhưng cô yếu ớt, mãi không thoát ra được, người đàn ông ép cô vào tường, hét lên: "Gọi lãnh đạo của chúng mày ra đây! Đền tiền!"

Kang Gureum ngã xuống đất, sờ đằng sau gáy, nhặt lên một chiếc túi xách, tức giận cầm một cây chổi lau nhà đánh liên tiếp vào người đàn ông, hắn ta nhanh chóng nắm lấy, không biết từ đâu nhảy ra một người phụ nữ cào một đường lên mặt Kang Gureum, lại hét lên với giọng the thé: "Bác sĩ đánh người! Bác sĩ đánh người! Báo cảnh sát!"

"Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát!" Jang Yeon bị ấn đến nỗi không thể động đậy, hướng về phía bệnh nhân và người nhà mà hét lớn.

Các bác sĩ ca sáng còn chưa tới, các bác sĩ trực ca đêm đã nhận được báo động, chạy về phía này, Im Yunah liều mạng gõ cửa phòng trực ban: "Bác sĩ Jeon! Bác sĩ Jeon!"

Trên hành lang là một mớ hỗn loạn.

Những bác sĩ chạy đến đều bị người phụ nữ dang tay chặn lại, cô ta còn tự tay kéo cổ áo của mình ra, la lớn: "Mọi người qua đây! Nhìn xem này! Bác sĩ đánh người còn chưa nói! Còn đánh cả phụ nữ! Xé quần áo của tôi!"

Bác sĩ ca đêm có chút lúng túng, người phụ nữ kia đã ôm lấy anh ta, tiếp tục la lớn cứu mạng: "Cứu mạng! Cứu mạng! Bác sĩ không biết xấu hổ!"

Vị bác sĩ này bị người phụ nữ nháo như vậy, nhanh chóng rơi vào thế bị động, trước mắt không dám làm bất cứ điều gì, bởi vì trước mặt người bệnh và người nhà bệnh nhân, đa số nhân viên y tế sẽ đều nhẫn nhịn.

Jeon Jungkook đi từ phòng trực ban ra tới nơi, vành mắt vẫn còn tơ máu phiếm hồng. Nửa đêm hôm qua bị văn phòng gọi tới, bận rộn tới lúc trời hửng sáng, sau đó cũng không về nhà, đang nghỉ ngơi ở phòng trực ban thì bị Im Yunah đánh thức, hốc mắt hơi thâm.

Anh như vậy, càng thêm khí chất thanh lạnh, gương mặt giống như đông cứng lại.

Anh chạy rất nhanh tới, chưa nói gì đã tặng một đấm lên mặt người đàn ông, sau đó kéo Jang Yeon bảo vệ đằng sau.

Cái này mới chính là bác sĩ đánh người.

Khóe miệng người đàn ông chảy máu, lảo đảo vài bước, suýt chút nữa ngã xuống, vất vả lắm mới đứng vững, anh ta hơi ngẩn người, khóe miệng vẫn chảy máu.

Người phụ nữ ôm bác sĩ ca sáng cũng sửng sốt, ngay lập tức, người phụ nữ đanh đá này lại khóc kêu oai oái: "Bây giờ mọi người đều thấy rồi đó! Bệnh viện thiếu trách nhiệm, bức mẹ chồng tôi tự sát, chúng tôi tới đòi công lý, bác sĩ còn đánh người!"

Người đàn ông kia đột nhiên tỉnh ngộ, tiến lên vài bước, đứng đối diện Jeon Jungkook, khoảng cách giữa hai người không tới 10cm.

"Mày đánh tao?" Người đàn ông tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng.

Về vóc dáng, Jeon Jungkook và hắn ta không khác nhau mấy, nhưng so với hắn ta thì gầy hơn nhiều, nhưng mà Jang Yeon biết, người nhà họ Jeon bọn họ không dễ chọc, "tiểu đội" của bọn họ do lão đại nhà họ Jeon cầm đầu, còn thêm nhà họ Choi và nhà họ Kim, từ trường mẫu giáo, tiểu học rồi trung học, đi đâu cũng là bá vương, nắm đấm không nhận người quen, hơn nữa cũng không phải lưu manh đánh loạn, mà chính là chân chính đánh nhau.

...

Những cái đó đều được nghe nói.

Từ khi cô quen biết Jeon Jungkook, anh đã là chàng công tử dịu dàng, lễ độ, đa tài đa nghệ, cùng lắm cũng chỉ tình cờ thấy lúc anh đấm bao cát thể hình, cú đấm khi nãy khiến cô nhớ tới những lời kể đó.

Nhìn thấy anh và người đàn ông này sắp đánh nhau, cô cũng chẳng lo lắng ai thắng ai thua, điều cô lo lắng là anh chính là bác sĩ, hắn ta là người nhà bệnh nhân. Dù kết quả có ra sao, bác sĩ cũng là người chịu thiệt.

Cô ở đằng sau, kéo kéo áo anh, thấp giọng nói: "Bình tĩnh đi, đừng đánh nhau!"

Vừa mới dứt lời, cô đã bị anh kéo đi.

Cái kéo này ngược lại là để tránh nắm đấm của người đàn ông, nhưng mà cô cũng bị anh kéo vào trong lòng.

Hơi thở quen thuộc ở gần như vậy, cô có chút hoảng sợ, may mắn thay khoảnh khắc này chỉ ngắn ngủi như cái chớp mắt, anh nhanh chóng buông cô ra, đẩy cô ra ngoài: "Em mau trở về văn phòng đi."

Đồng thời, người đàn ông lại vung một nắm đấm về phía này.

Anh vươn tay ra đỡ, đá vào bụng của người đàn ông một cái, người đàn ông bị đá ngã lăn xuống mặt đất.
Cô ngẩn người, bây giờ lo lắng không biết phải làm sao, lần này anh gặp rắc rối rồi...

Người phụ nữ thấy chồng mình chịu tổn thất lớn như vậy, nhanh chóng muốn dùng chiêu cũ của mình, lao tới vừa cào vừa ôm lấy Jeon Jungkook, nước mắt nước mũi dính đầy lên người anh.

Người phụ nữ cho rằng đàn ông ở đây sẽ đều bó tay với chiêu này, đặc biệt là những người văn minh thế này, cực kỳ coi trọng tác phong lịch thiệp, làm sao có thể là đối thủ của một người đàn bà đanh đá chứ. Ai ngờ, cô ta tính sai rồi, cơ bản Jeon Jungkook chẳng để ý đến vấn đề này, dùng sức đẩy ngã cô ta, cô ta bị đẩy ngã xuống đất.

Cô ta bò dậy, hét càng to hơn, cổ áo bị kéo ra, lộ ra cả dây áo ngực.

"Mọi người mau nhìn đi! Mau chụp ảnh đăng lên mạng! Không những bác sĩ đánh người mà còn giở trò lưu manh! Chẳng trách nói bác sĩ nào cũng lưu manh! Không một người nào tốt! Sau này tao mà có thể làm người được nữa! Tao liều mạng với mày!" Cô ta gào xong, định xông tới túm đầu Jeon Jungkook.

Jang Yeon đứng ở một bên nhìn, quả thực lợi hại! Trước mắt chưa tính việc anh đánh người! Người phụ nữ này lại còn nói năng lung tung phá hoại thanh danh của anh! Tuy sự thật thế nào, người có mắt sẽ đều có thể nhìn ra, nhưng lời người đời nói cực kỳ đáng sợ, ai biết truyền đi truyền lại sẽ thành tin đồn thế nào?

Cô không nói hai lời, nhanh chóng tiến lên nắm chặt tay người phụ nữ, liều mạng giữ lấy cô ta.

Từ đỉnh đầu của người phụ nữ, cô ta phát hiện không đạt được mục tiêu, giơ móng vuốt cào lên mặt Jang Yeon.

Từ nhỏ Jang Yeon đã là một đứa trẻ ngoan, chưa bao giờ cãi nhau với bạn học, càng chưa bao giờ đánh nhau, móng vuốt này cào lên mặt cô vừa nóng rát vừa đau đớn, cô không biết đánh trả thế nào, chỉ có thể liều mạng giữ lấy người phụ nữ, không cho cô ta quấn lấy Jeon Jungkook. Hơn nữa, lúc này, người đàn ông kia cũng đi về phía này, đánh nhau với Jeon Jungkook.

Người phụ nữ sốt ruột muốn đến giúp người đàn ông, ở đây vẫn chưa rời được Jang Yeon, lại định giữ lấy cô, nhưng tay kia đã bị Kang Gureum nắm lấy, đồng thời, Im Yunah cũng ôm lấy eo người phụ nữ.

Im Yunah bình tĩnh hơn, cũng có chút kinh nghiệm, sốt ruột dặn dò cô và Kang Gureum: "Đừng động thủ! Hai cậu ngàn vạn lần đừng động thủ!"

Tính tình Kang Gureum nóng nảy, vừa định phản bác, Jang Yeon cũng hiểu ý của Im Yunah, liều mạng đưa mắt ra hiệu, Kang Gureum mới cắn răng nhẫn nhịn, cũng chỉ là ngăn cản người phụ nữ này chạy lại giúp người đàn ông kia. Người phụ nữ không động đậy được, nhanh chóng chửi ầm lên, tất cả đều là những từ ngữ thô tục.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co