Truyen3h.Co

jungkook | love heals

30

5hinchuuuu

"Bình thường tan ca là chạy trốn như thỏ con, cứ như sợ rằng sẽ ai bắt được em vậy, hôm nay lại lề mà lề mề, không phải đang đợi tôi sao?"

"..." Thật đúng là chẳng gì qua được mắt anh.

Cô cũng không phủ nhận, "Đúng, em đang đợi anh, em muốn hỏi anh một chút, anh thấy phẫu thuật ngày hôm nay em làm thế nào?"

Phẫu thuật đã hoàn thành ổn thỏa nhưng trong lòng anh sẽ đặt ở cấp bậc nào?

"Cho dù không tốt anh cũng nên nói một câu chứ, em mới biết được mình làm không tốt ở đâu." Cô sợ anh sẽ vì cảm xúc của cô mà không nói sự thật, lại bổ sung thêm một câu.

"Rất hoàn hảo, không chê vào đâu được." Anh nói chắc nịch.

Cô nặng nề thở phào một hơi, hai đầu mày cũng giãn ra, "Vậy sao anh chẳng nói gì vậy!" Giọng nói hơi mang chút giận dỗi.

"Yeon." Anh gọi tên cô, giọng nói trầm xuống, "Tôi biết em đang đợi tôi khen em nhưng tôi sẽ không làm vậy."

"..." Tâm tư bị nhìn thấu, cô có chút xấu hổ, thấp giọng nói, "Em không chờ anh khen, em chỉ sợ mình làm không tốt..."

"Sao em có thể cho phép mình làm không tốt?" Anh hỏi lại cô.

"..." Cô nhất thời không biết nói gì.

"Em không thể cho phép mình làm không tốt, mỗi lần em làm phẫu thuật đều phải thật hoàn hảo, bởi vì mỗi lần không hoàn hảo sẽ gây ra hậu quả. Yeon, em phải nhớ thật kỹ, hoàn hảo không đáng khen ngợi, càng không đáng để kiêu ngạo, đó là điều em nên làm, đó là yêu cầu cơ bản của một bác sĩ ngoại khoa."

Anh chưa từng dùng giọng điệu nghiêm trọng như vậy nói chuyện với cô, cô nhất thời ngơ ngẩn nhưng đã nhớ rõ. Những lời này, sau này cũng trở thành lời răn dạy cả một đời làm bác sĩ của cô, có lẽ đây cũng chính là thứ quan trọng hơn cả kỹ thuật cô học được từ thầy Jeon.

"Yeon, đương nhiên không phải phẫu thuật nào cũng có thể hoàn thành 100% thành công, có một vài vấn đề trước mắt chúng ta vẫn đang bó tay nhưng chúng ta phải có yêu cầu với chính mình, mục tiêu của mình phải hoàn thiện 100%."

Cô yên lặng lắng nghe, thật sự rất giống cảm giác nghe giáo viên giảng dạy ở trường học.

"Yeon?" Người ở đầu dây bên kia đợi cô nửa ngày không có phản ứng mới bắt đầu gọi tên cô.

"Dạ, em vẫn nghe đây." Cô vội nói.

"Có phải tôi nói nặng lời quá không?" Anh hỏi.

"Không, không phải..." Cô vội vàng phủ nhận, "Vấn đề này nghiêm túc một chút mới tốt ạ, em nghe rồi, cũng nhớ rồi ạ."

"Ừ, hiểu thì tốt."

Những lời nói nghiêm túc lần này lại khiến cho những suy nghĩ vướng mắc kia của cô vơi đi một chút, dòng xe từ từ chuyển động, cô vội nói, "Không nói chuyện nữa, phải lái xe rồi, thầy Jeon."

Nói xong, cô nhanh chóng tắt máy, di chuyển chầm chậm theo dòng xe, phía bên làn đường của anh còn tắc hơn cô một chút, dần dần hai người đã kéo dài khoảng cách.

Về đến nhà, Jang Sun đang kéo hành lý chuẩn bị xuất phát, chuyến bay bắt đầu vào buổi tối, cậu phải đến nơi khác hoạt động.

"Chị! Không về nữa là em đi mất rồi." Jang Sun cười hì hì với cô.

"Bây giờ đi hả? Ăn cơm chưa?" Nhìn đứa em trai ngày trước nghịch ngợm, phá phách, giờ đã cao lớn, đẹp trai, còn bắt đầu bôn ba vì sự nghiệp, trong lòng cô cũng được an ủi ít nhiều.

"Vâng! Mẹ làm cơm sớm cho em rồi! Đúng là cơm nhà vẫn ngon nhất, em không muốn đi tẹo nào!" Jang Sun nghiêng người ôm Cho Seohyun.

Cho Seohyun rất thích con trai quyến luyến như vậy, thế nhưng ngoài miệng lại nói, "Đứa nhỏ ngốc! Lớn từng này rồi còn làm nũng!"

Jang Sun cười hì hì, kéo Jang Yeon sang một bên.

"Sao thế? Còn bí mật gì chưa nói với chị à?" Jang Yeon cười nói, sờ đầu em trai mình, phát hiện rằng nó đã cao gần bằng Jeon Jungkook, cao hơn hơn cô rất nhiều, không khỏi cảm thán, "Lớn thật rồi!"

Jang Sun ngượng ngùng gãi đầu, "Chị, chuyện này..."

Thấy bộ dạng khó xử của nó, Jang Yeon đã nhanh chóng hiểu ra, "Sao thế? Thiếu tiền à?"

Jang Sun cười hì hì, "Chị đúng là người hiểu em nhất!" Nói xong lại sợ cô tức giận, nhanh chóng giải thích, "Chị, vốn dĩ lần này quay phim cũng được chút tiền, nhưng dù sao cũng là người mới, lương bổng hơi thấp, hơn nữa lại dùng tiền mua xe cho gia đình, với cả thời gian này cũng tụ tập với bạn bè mấy lần, cho nên..."

"Em lại tụ tập với đám người nào?" Jang Yeon không yên tâm với đứa em trai này, đám bạn tốt trước kia của nó đều không học hành tử tế.

"Chị, chị yên tâm! Em cắt đứt hết với đám bạn trước kia rồi, bạn bè hiện tại của em rất đáng tin cậy, anh rể cũng quen!" Jang Sun vội nói.

"Jang Sun!" Jang Yeon đắn đo một chút, vẫn nghiêm túc nói chuyện với Jang Sun, "Không phải chị ngăn cấm em kết giao bạn bè nhưng chúng ta phải biết tự lượng sức mình! Đây cũng không phải chị tiếc tiền với em, mà chúng ta không phải những người như vậy, không việc gì phải lẻn vào đó!"

Nếu như bạn bè mới của Jang Sun anh đều quen biết, không phú thì quý như vậy, mà còn ở độ tuổi này của Jang Sun, ai cũng vung tay rất xa xỉ, Jang Sun lại tụ tập với những người như vậy, ăn không uống không của người ta mãi, khó tránh việc người ta khinh thường, nhưng nếu nó cố gắng phùng má giả làm người béo thì đâu đến mức phải làm như vậy?

Jang Sun trẻ người, thanh niên trai tráng, đương nhiên không đồng ý với các nhìn nhận của cô, "Chị! Không thể nói vậy được! Không phải những người như vậy chúng ta không thể kết giao, vậy thì chẳng phải cả đời không thể trở thành họ sao?"

"Vì sao nhất định phải trở thành họ?" Jang Yeon hỏi ngược lại cậu.

Cậu hơi thiếu kiên nhẫn, "Được rồi, được rồi, không cho thì thôi! Em tự nghĩ cách khác!"

"Jang Sun!" Cố nhíu mày quát. Từ năm lên mười tuổi, Jang Sun đã không nghe lời bố mẹ nói nhưng cô nói vẫn còn hơi sợ, bây giờ ngay cả cô, nó cũng không nghe lời hay sao?

Jang Sun cúi đầu, "Chị, em là đàn ông, em cần phải có sự nghiệp, em muốn trở thành người đứng trên người khác, quyết chí vươn lên, điều này không có gì sai cả! Nhưng xã hội hiện nay, một mình xông vào cũng không được lợi lộc gì, một người hào hiệp ba người giúp, nhất định phải có mối quan hệ! Em kết giao với nhiều người thành công như vậy thì có gì không tốt?"

Jang Yeon nghẹn lời, cuối cùng nói, "Cần bao nhiêu?"

Jang Sun vui vẻ, "Chị, đợi lát nữa em gửi số thẻ cho chị, nhiều ít không quan trọng, chị quyết định."

Jang Yeon lắc đầu bất đắc dĩ, phải gửi qua thẻ, nhất định không phải là ít tiền...

Jang Sun gửi số thẻ cho cô, vui mừng phấn khởi đến sân bay. Cô chỉ còn cách chuyển cho nó, ăn cơm xong, quay về phòng tắm giặt, nhớ đến Jang Sun, một chút vui mừng cũng không có, trong lòng tràn ngập lo lắng.

Cô là người cẩn trọng, càng nghĩ càng nhiều vấn đề ập đến, trong lòng lại càng sợ hãi, vội vàng cọ rửa, ra khỏi phòng tắm gọi điện cho Jeon Jungkook.

Đầu dây bên kia anh nhận máy rất nhanh, đè thấp giọng dịu dàng, "Alo" còn xen lẫn tiếng cười đùa của Hanmin.

"Là em." Cô thuận miệng đáp.

"Tôi biết."

Bên kia tiếng của Hanmin không còn nữa có lẽ anh đã đi ra chỗ khác.

"Em muốn hỏi một chút, anh biết gần đây Jang Sun qua lại với những người nào không?"

"Tôi không rõ!" Dường như anh hơi bất ngờ, vì sao cô lại hỏi anh, "Hằng ngày tôi ở cùng một chỗ với em, thời gian khác thì ở nhà với Hanmin, sao biết được bạn bè của Jang Sun?"

"Nhưng Jang Sun nói bạn bè của nó anh đều quen." Cô hơi lờ mờ hiểu được, đoán chắc nhất định thằng nhóc Jang Sun này lấy mác em vợ của Jeon Jungkook đi giao du bên ngoài, nhưng mà trong vòng tròn đó của anh còn ai không biết họ đã ly hôn chứ?

"Vậy tôi để ý một chút." Anh nói, "Có vấn đề gì sao? Jang Sun lại gây chuyện gì rồi?"

"Không có!" Nghe thấy chữ "lại" này, cô thực sự hơi xấu hổ đủ thấy Jang Sun đã mang lại không ít phiền phức cho anh, "Cảm ơn, không cần phải để ý đâu ạ, Nguyễn Lãng cũng lớn từng đó rồi, nó tự biết chuyện của nó, ngại quá, lại quấy rầy anh rồi."

"Yeon!" Người ở đầu dây bên kia gọi cô.

Vốn dĩ cô quả thật chuẩn bị ngắt máy, anh gọi một tiếng mới nhanh chóng dừng lại.

"Không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Anh hỏi.

"Thực sự không có!" Cô cười, "Xem ra Jang Sun để lại cho anh bóng ma tâm lý lớn quá rồi! Thực sự không sao, em cũng lo lắng mù quáng nên thuận tiện hỏi một chút."

Lúc này anh mới không tiếp tục truy hỏi nữa, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn, "Em đó! Đúng là toàn lo lắng không đâu."

Cô cười, lại nghe thấy anh ở đầu dây bên kia nói tiếp, "Đúng rồi, ngày mai lại họp tổ đề tài em phải truyền đạt lại những báo cáo hữu ích của hai bệnh viện nghe được lúc ở Ilsan, đã chuẩn bị chưa?"

"Vâng! Em chuẩn bị từ lâu rồi, nghe nói Kang Gureum cũng vào tổ đề tài rồi ạ?" Cô tùy ý hỏi một câu vì hôm qua Kang Gureum khoe khoang trước mặt cô, nói rằng cô ấy đã được vào tổ đề tài.

"Phải."

Cuối cùng, viện phó Kang cũng mở lời rồi...

Kang Gureum là do cô tự ý nhắc tới, vốn chỉ là thuận miệng hỏi một câu nhưng vừa hỏi xong lại khiến cô nhớ tới chuyện lúc chiều, bây giờ lại cảm thấy mình rất buồn cười, không hiểu chiều này mình có chút thiếu tự nhiên đó là sao, tại sao phải đặc biệt chú ý đến chuyện đó?

"Yeon?"

"Hửm?" Cô phát hiện mình lại bị phân tán suy nghĩ.

"Sao không nói gì nữa?" Anh hỏi cô.

"Không còn gì để nói nữa..." Cô lẩm bẩm.

"Có ý kiến sao?"

"Ý kiến gì cơ?" Mấy lời anh nói gần đây rất kỳ lạ, khiến người ta phải quay đi quay lại mấy vòng mới có thể hiểu được.

"Có phải em có ý kiến với Kang Gureum đúng không?"

"..." Cái này anh thực sự hiểu lầm rồi, "Không có đâu! Sao em phải có ý kiến gì với cô ấy?"

"Thật sự không có sao?"

"Không có mà..." Cô đặt tay lên ngực hỏi, quả thực là không có. Mặc dù tính cách của Kang Gureum tương đối nóng nảy nhưng lại là một người thẳng thắn có gì nói nấy, hơn nữa trước mặt phải trái rõ ràng, còn rất trượng nghĩa.

"Không có gì thì tốt, vậy lần sau đừng đi mãi mà không thấy tăm hơi nữa..." Ý tứ của anh có chút sâu xa.

"..." Mặc dù không trực tiếp đối mặt nói chuyện với anh nhưng gương mặt cũng không khỏi nóng ran, "Em đâu có đi mãi chứ..."

"Thật sự sẽ không chứ?"

"Sẽ không cái gì?" Sao càng nói càng khó hiểu vậy?

"Thật sẽ không đi mãi đi mãi rồi không thấy tăm hơi nữa chứ?"

"..." Lần nữa? Cô ngơ ngẩn, mơ hồ cảm thấy anh nói cô đi mãi đi mãi không phải có một tầng nghĩa nhưng sao có thể như vậy được chứ? Có lẽ do cô tự suy nghĩ nhiều? Lúc nào cô cũng cần tỉnh táo hơn, đừng đoán mò chiếc bánh kem không thuộc về mình lần nữa.

"Đương nhiên là không rồi!" Cô trả lời chắc chắn, ý anh nói chắc là đừng giống hôm nay tự lái xe về nhà.

"Ừ." Anh ừ một tiếng bằng giọng mũi rất thấp, chất giọng nhàn nhạt, không nghe rõ trong đó có tâm tình gì.

Cô càng có lý do để khẳng định suy đoán của mình là đúng, chắc chắn chỉ là đừng như hôm nay bỏ đi không nói câu nào.

"Yeon." Bỗng nhiên anh gọi.

"Hửm?" Cô vẫn mặc bộ đồ ngủ mỏng manh đứng nghe điện thoại, cảm giác hơi lạnh bèn rúc vào trong chăn, dựa đầu vào gối mềm mại, bỗng dưng cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Đang làm gì thế?" Anh hỏi.

Cô cảm thấy nghe những cuộc điện thoại thế này lại quay về khi trước anh ở Mỹ, mấy vấn đề anh hỏi luôn là mấy cái như vậy: Đang làm gì thế? Ăn cơm chưa? Sau đó sẽ...

"Đang nói chuyện với anh." Vấn đề thật nhàm chán biết bao.

Bên kia anh hơi chậm lại, "Ăn cơm chưa?"

"..." Biết ngay mà, tới rồi... Cô bất giác thấy buồn cười, "Chưa ăn!"

Không theo đáp án thông thường, anh ở đầu dây bên kia sẽ phản ứng thế nào?

"Đừng làm loạn..." Giọng nói lộ ra chút bất đắc dĩ.

Thì ra anh biết cô cố tình à?

Cô cười, "Vậy anh còn cố hỏi mấy câu vô ích làm gì?"

Bên kia yên lặng trong chốc lát, lần nữa gọi tên cô, "Yeon."

"Em đây." Cô lại rúc người vào trong chăn, cả người co lại.

"Kang Gureum rất thông minh, rất có năng lực, hơn nữa còn nhanh nhẹn, rất có tinh thần trách nhiệm, dù tính cách có hơi nóng nảy nhưng lúc làm việc rất nghiêm túc và kiên định" Anh bắt đầu liệt kê những ưu điểm của Kang Gureum.

Lần này cô lại mơ hồ, nói về Kang Gureum với cô làm gì?

"Phải! Cô ấy mạnh mẽ, lại can đảm, chuyên ngành cũng tốt, rất không tồi!" Cô chỉ còn cách nói dựa theo chủ đề của anh, cô chưa bao giờ phủ nhận ưu điểm của Kang Gureum, mặc dù tính cách hơi hung hăng nhưng trong ngành này dựa vào kỹ thuật để kiếm sống ở bệnh viện, những điều như vậy cũng không quan trọng đến thế.

"Phải, cho nên không thể sắp xếp cho em mổ chính tất cả mọi ca, cô ấy cũng đến học tập."

Hóa ra là vì cái này...

Lẽ nào anh cho rằng cô không vui vì điều này sao?

Cô không khỏi thở dài, "Thầy Jeon, tính cách này của anh khi nào mới thay đổi đây? Anh đừng lúc nào cũng cẩn thận từng li từng tí lo lắng cho em như vậy được không? Anh sợ em thấy tủi thân sao? Em chưa đến mức nhỏ mọn như vậy đâu! Không sai, em là vợ cũ duy nhất của anh, nhưng học trò của anh không chỉ có mình em, thật ra bây giờ thứ anh cho em đã vượt quá kỳ vọng của em rồi, em không ngờ mình được mổ chính sớm như vậy, em cứ nghĩ mình phải cần mấy tháng nữa mới được mổ chính cơ, dù sao bằng cấp của em cũng là thấp nhất trong số mọi người."

Cô thừa nhận, quả thật lúc chiều cô có hơi buồn nhưng tuyệt đối không phải vì việc Kang Gureum được mổ chính hay được vào tổ đề tài. Chỉ là vì câu nói "Tôi sẽ ở bên cạnh em" đó thôi, có lẽ lúc nghe thấy câu nói đó, trong lòng cô đã ấm áp hơn quá nhiều nên khi anh nói với người khác, trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng cô luôn biết điều chỉnh bản thân mình, về đến nhà bị Jang Sun làm loạn một hồi, lại vừa tắm giặt xong nên cũng đã quên gần hết.

Vậy nên nhìn xem, anh luôn rất quan tâm đến cảm nhận của cô, vì anh đã từng nói sẽ đối xử với cô thật tốt, nhưng lại không biết cảm nhận thật sự của cô là gì.

Bên kia anh im lặng chốc lát, "Yeon, tôi cảm thấy em không giống trước kia, hình như không thể hiểu em nữa rồi."

Cô cười khổ, trước kia anh cũng chưa từng hiểu...

Chỉ là cô sẽ không nói ra những lời này, chỉ cười thoải mái, "Đương nhiên rồi! Chúng ta xa nhau sáu năm rồi, sáu năm có thể thay đổi rất nhiều thứ."

"Nói về sáu năm của em đi." Anh nói.

"..." Anh rảnh rang vậy sao? Nhưng sáu năm qua của cô có gì đáng nói đâu? Chỉ toàn nỗ lực, nỗ lực và nỗ lực... Có điều cô vẫn chọn nói ra những điều không mấy thú vị đó.

Anh vẫn im lặng không nói, thậm chí cô còn cho rằng anh không còn kiên nhẫn nghe tiếp, vì vậy cũng dừng lại không nói nữa, ai biết được, sau sự im lặng ngắn ngủi đó anh lại nói, "Sáu năm chỉ có mấy thứ này sao?"

Cô cười cười, "Em tưởng anh ngủ quên rồi chứ?"

"Không có!" Anh dừng lại một chút, "Em luôn như vậy, luôn vui vẻ trải qua mỗi ngày."

"..." Nơi nào đó trong trái tim cô không khỏi chua xót, anh nói cô có thể vui vẻ trải qua mỗi ngày, hơn nữa còn dùng "luôn như vậy", cho nên thực sự anh đã biết từ rất lâu rồi, cô không sống vui vẻ như vậy nhưng có phải tự cô khiến cuộc sống thường ngày của cô trở nên vui vẻ hơn không?

Anh thực sự có hiểu cô hay không? Cô không biết nữa.

Nhưng nghĩ lại, dù có hiểu hay không cũng đã qua cả rồi, không cần quay đầu nhìn lại rồi theo đuổi.

Vì vậy nên vẫn cười nói, "Phải đó, cho nên anh nhìn xem, em vui vẻ như vậy, anh không cần cẩn thận mãi như vậy nữa! Nói về anh đi, mấy năm nay anh sống thế nào?"

Anh là một người không thích bàn luận về minh, cho nên lúc cô hỏi anh hơi ngạc nhiên hỏi lại, "Tôi?"

"Đúng rồi, nói về anh đi!"

"Cuộc sống của tôi không phải em đều rõ rồi sao? Giống trước kia thôi." Anh trả lời hời hợt.

Phải, giống trước kia, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được, không có gì ngoài phẫu thuật, anh thu mình, không cười lấy một cái, thật giống một như sư khổ hạnh, hướng về ánh hoàng hôn, trong lòng không có tình cảm, thế giới cũng vô sắc.

Nhưng sẽ không phải lúc nào cũng như vậy chứ? Ít ra có Hanmin, trong lòng anh sẽ dịu đi một chút.

"Nói về Hanmin đi." Cô hỏi. Cái này có lẽ sẽ mang đến cho anh một đề tài thư thái để nói chuyện.

"Được." Quả nhiên anh đã trả lời thật thoải mái.

Nói đến Hanmin, anh nói nhiều hơn rất nhiều, hóa ra Hanmin không phải do Weiyi và bảo mẫu nuôi lớn hoàn toàn, anh thay tã, đút sữa cho Hanmin; khi thằng bé ốm, anh sẽ thức trắng đêm trông nom; khi Hanmin tập đi, chính anh là người dắt cậu bé đi những bước đầu tiên trong vườn hoa, cậu bé cũng biết gọi "bố" đầu tiên; Anh dạy Hanmin chạy xe đạp, học nhận biết chữ cái, học cách làm đồ chơi...

Cô ở đầu bên này nghe đến ngây ngô, quả thật anh là một người bố tốt, nếu như anh có con của mình, anh sẽ vui vẻ chứ?

"Thầy Jeon..." Cô nhẹ giọng đáp lại những hồi tưởng của anh về Hanmin.

"Ừ?"

"Anh đã từng nghĩ tới việc... có con của chính mình chưa?" Cô cẩn thận hỏi thử. Đã nhiều năm trôi qua như vậy, anh chăm sóc Hanmin, nhìn sự đơn độc của bản thân, lẽ nào anh thực sự định sống đơn độc cả đời sao?

Anh im lặng trong chốc lát, sau đó nhanh chóng chuyển chủ đề, "Yeon, Jang Sun quay phim thế nào rồi?"

"Không tệ, nó cũng không nói rõ." Cô biết anh đang trốn tránh câu hỏi của cô.

"Lát nữa tôi gọi điện cho Eunwoo, bảo cậu ta chú ý Jang Sun một chút, tìm cho nó một người quản lý đáng tin cậy dẫn dắt."

"Vâng..." Trọng tâm của câu chuyện nhanh chóng thay đổi thành công, "Cảm ơn anh."

Sau đó, chủ đề chuyển đến chuyện trong bệnh viện, vấn đề này nói mãi không hết, chuyên ngành giống nhau, bệnh nhân giống nhau, cô nói đến nỗi ngáp ngắn ngáp dài vẫn thấy chưa đủ.

Cuối cùng, thật sự không trụ nổi nữa, vừa nói vừa khép mắt lại, còn mình đang nói gì cô cũng không biết nữa.

Cô ngủ rồi, cũng không ngủ say, nhưng lại bắt đầu nằm mơ. Trong mơ là cô của quá khứ đang nằm ngủ, buổi tối anh lại bị bệnh viện gọi đến cấp cứu cho bệnh nhân, sau đó trở về, bầu trời tối đen như mực không chút ánh sáng, anh mang theo lạnh lẽo từ bên ngoài, cả người đều lạnh, đến bên giường gọi tên cô: Yeon, Yeon...

Cô mơ màng trong giấc mộng, chỉ thấy ngủ một mình rất lạnh, nghe thấy tiếng anh gọi lại nhanh chóng giơ tay ôm lấy anh, nhẹ giọng lẩm bẩm, "Học trưởng, lạnh, ôm em..."

Sau đó ôm lấy thứ gì đó mềm mại rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, cô thấy đầu mình hơi nặng, đau nhức khó chịu, trong lòng ôm chiếc gối, điện thoại vẫn ở bên tai.

Cô bắt đầu nhớ lại chuyện tối qua, hình như đang nói chuyện điện thoại với anh rồi ngủ quên, lúc đó cô còn nằm mơ...

Nghĩ đến giấc mơ đó, cô đột nhiên ngồi dậy, vô cùng hoảng sợ, cô nhớ rõ ràng cô đã nói câu đó! Rốt cuộc cô chỉ nói trong giấc mơ hay thật sự đã nói ra rồi?

Bây giờ cô vô cùng ảo não, nếu thật sự đã nói ra rồi thì lát nữa sao cô có thể đối mặt với anh ở bệnh viện đây?

Cô ôm mặt, vô cùng hối hận.

Cô không còn là cô gái hai mươi tuổi đầu như trước kia nữa! Sao lại mơ như thế? Sao có thể cầu xin tình yêu thương của anh giống như cô của trước đây ở trong mơ như vậy?

Nhưng làm sao có thể khống chế giấc mơ chứ?

Có lẽ chuyện trước đây đã trở thành ký ức sâu sắc trong lòng cô...

Cuộc sống cùng anh, cô thích nhất là buổi tối, chỉ có buổi tối cô mới cảm thấy mình được gần anh hơn một chút.

Ban ngày, cho dù gần trong gang tấc, cô vẫn cảm thấy cô và anh thuộc về hai thế giới, hai thế giới không một chút liên quan, cô nhiệt tình anh lạnh lùng, vì cả hai thế giới này không có cách nào dung hòa với nhau, chỉ đến buổi tối, khi cả hai cơ thể dán chặt lấy nhau, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền đến cho nhau, dù anh có lạnh lùng thế nào, cuối cùng ngọn lửa của cô cũng thiêu đốt anh, thời khắc đó cô mới cảm thấy anh là của mình, người anh đang ôm chặt kia là chính cô.

Ban đầu, chỉ những lúc hoạt động như vậy họ mới ôm nhau, không nhớ từ khi nào anh đã nuôi dưỡng một thói quen, chỉ cần ngủ dậy sẽ ôm lấy cô, nhưng mà thói quen này cũng do cô cố gắng thực hiện. Khi ấy cô cũng giống như trong mơ, chủ động rúc người vào lòng anh, dán chặt vào ngực anh mà ngủ, nếu anh đưa lưng về phía cô, cô lại vòng tay ôm lấy eo anh, làm nũng rồi nói, học trưởng, lạnh, muốn ôm...

Cuối cùng sau này anh cũng nhớ, vừa lên giường sẽ nhanh chóng kéo cô vào lòng, bất kể có làm chuyện đó hay không.

"Yeon! Giờ này còn chưa xuống sao? Không sợ đi làm muộn à?" Giọng của Cho Seohyun vang lên.

Jang Yeon nhìn thời gian, ngay lập tức xuống giường, nhanh chóng rửa mặt, chải đầu, chạy xuống nhà ăn bữa sáng, bởi vì lúc chạy có hơi vội vàng, đến đầu cầu thang thì mặt mũi tối sầm lại, suýt nữa thì ngã lăn xuống dưới.

Cô vịn lấy cầu thang, cảm thấy hình như mình bị cảm rồi, đầu óc choáng váng, hơn nữa còn nặng trĩu, nhức nhối, có lẽ do tối qua gội đầu xong tóc chưa khô đã đi ngủ.

Cô nhíu mày, chậm chạp xuống tầng.

Hôm nay thật sự muộn rồi, bố cũng đã đi tản bộ về, vừa nhìn thấy cô đã lập tức nói, "Yeon, còn chưa đi sao? Vừa hay mang cái này cho Jungkook giúp bố."

"Cái gì thế ạ?" Cô vừa ăn vừa tìm chìa khóa xe.

Jang Handong vào phòng ngủ, mang ra một túi nhung màu đỏ, "Cầm cái này đến cho Jungkook nhé!"

"Cái gì vậy bố?" Cô bóp thử, hình như là chuỗi hạt, cầm trong tay còn thoang thoảng mùi thơm, khả năng cao là gỗ trầm hương.

"Bố, anh ấy không chơi mấy thứ này đâu! Hơn nữa mùi trầm hương này sao làm việc ở bệnh viện được chứ?"

"Ai da, bảo con cầm thì con cứ cầm đi! Khó khăn lắm bố mới tìm được khối trầm hương đánh bóng như vậy, còn không nỡ đem bán, không đeo trên tay thì đeo trên xe!" Jang Handong thúc giục cô, "Mau đi đi! Jungkook tặng một cây nhai bách như thế, bố không biết trả phần ân tình này thế nào! Tự tay bố mài thủ công, cũng coi như chút tâm tình."

Jang Yeon chỉ còn cách thả chuỗi hạt này vào túi, âm thầm than thở, hôm nay cô hận không thể trốn anh một ngày!

May mắn thay, tình hình giao thông hôm nay khá tốt, cô thuận lợi chạy thẳng đến bệnh viện, không đến muốn, chỉ là nặng đầu có vẻ rõ ràng hơn một chút, cũng may phẫu thuật hôm nay cô chỉ đứng quan sát, dứt khoát không vào nữa, một mình ngồi đợi ở văn phòng khoa, mãi đến sau khi tan ca họp tổ đề tài, cô mới cầm giáo trình vào phòng họp.

Cô là người đến đầu tiên, lần lượt mọi người trong tổ đề tài cũng đến, trong đó bao gồm cả Kang Gureum.

Kang Gureum vừa đến đã ngồi xuống cạnh cô, như vậy trái phải của cô đều đã có người ngồi, bên trái là bác sĩ Kim, bên phải là Kang Gureum.

Jeon Jungkook là người đến cuối cùng, bác sĩ Kim lại nhanh chóng đứng lên, cười hì hì chào hỏi, "Thầy Jeon, đến đây, cậu ngồi chỗ này đi."

Gương mặt Jeon Jungkook vẫn cứng ngắc, không có chút biểu cảm gì, những người khác đưa mắt nhìn nhau, người biết rõ nội tình, người không biết gì, mỗi người một biểu cảm.

Cô không hiểu, cảm giác lúc bác sĩ Kim nói mấy chữ "thầy Jeon" này là có ý gì.

Cô thật sự muốn nói không cần đâu, nhưng đó chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao? Cho nên nhất định im miệng, lặng lẽ chịu đựng ánh mắt giết người của Kang Gureum bên cạnh.

"Thầy Jeon, cậu và bác sĩ Jang cùng nhau đi Ilsan, ngồi cùng nhau thì tốt hơn, ngộ nhỡ có gì cô ấy muốn hỏi cậu cũng tiện." Bác sĩ Kim cười, ra vẻ trịnh trọng, có thể cười một cách nghiêm túc như vậy thật sự chỉ có mình anh ta.

"Thực sự không cần phiền như vậy, tôi đã nhớ gần..." Jang Yeon còn chưa dứt lời đã nhìn thấy Jeon Jungkook đi về phía cô, sau đó không khách khí mà ngồi xuống vị trí lúc trước của bác sĩ Trình.

Cô lại ngậm miệng.

Hơn nữa, khi nãy mở miệng nói chuyện mới phát hiện một vấn đề, cả một buổi chiều cô im lặng không nói chuyện, vừa rồi thấy giọng nói đã biến đổi không ít, thật sự bị cảm rồi.

Đương nhiên cuộc họp là do Jeon Jungkook chủ trì, sau đó cô thuật lại báo cáo của hai bệnh viện khác.

Lần này, Jeon Jungkook không xem trước bản ghi chép của cô, toàn bộ đều do cô tự làm, sau đó lại sợ mình nói không đầy đủ, quay đầu lại hỏi anh, "Thầy Jeon, thầy còn bổ sung gì không ạ?"

Trước mặt người ngoài, cô vẫn cố gắng dùng "thầy", nhưng lúc này cô đã cố hết sức để nói chuyện rồi, giọng nói cũng khàn đi nhiều...

"Không có, em nói rất đầy đủ, rất chi tiết." Anh nói xong lại nhấn lại một vài sơ kết đề tài tháng này, sau đó tan họp.

Mỗi lần kết thúc họp đề tài đều hơn tám giờ, trời tối đen như mực thì không nói, ai cũng đói đến nỗi ngực dán vào lưng.

Kang Gureum đứng lên cười, "Hôm nay các thầy vất vả rồi, chúng ta cùng ăn một bữa đi! Tôi mời, được không?"

Bác sĩ Kim phụ họa đầu tiên, những người khác nhìn nhau một cái rồi cũng tán thành.

"Để học sinh mời, mấy người thật không biết ngại." Jeon Jungkook lạnh nhạt nói một câu.

Một bác sĩ trêu chọc nói, "Ây da, tổ trưởng Jeon không nhìn được sao, nếu thế thì tổ trưởng Jeon mời nhé, được không?"

"Phải đó! Đến giờ này chúng tôi mới được tan ca, tổ trưởng Ninh cũng bỏ chút đãi ngộ cho chúng tôi đi!"

Mọi người lại nhao nhao lên nói, tất cả đều hướng về phía anh.

Jang Yeon suy nghĩ, lần này nhất định anh sẽ mời nhưng anh có đi không thì chưa chắc.

Quả nhiên cô đoán trúng rồi, tổ trưởng Ninh lấy ví ra, rút ra một xấp tiền, "Tôi mời, mọi người đi ăn đi, tôi không đi."

Động tác của bác sĩ Kim nhanh nhẹ nhất, lập tức cầm tiền, "Vậy cảm ơn thầy Jeon!"

Jang Yeon cảm thấy mỗi lần bác sĩ Kim gọi thầy Jeon đều rất kỳ quặc, còn cố ý làm quá lên, rõ ràng không phải vô tình...

"Đi thôi, đi thôi, đi ăn thôi!" Mấy người này cầm tiền là lập tức hô hoán bạn bè cùng đi, "Đi thôi! Bác sĩ Kang! Bác sĩ Jang!"

"Đến đây!" Kang Gureum cười đồng ý, cuối cùng quay đầu cười với anh, "Lần này cảm ơn thầy Jeon, lần sau em sẽ mời lại! Đến lúc đó thầy Jeon nhất định phải đến! Đi thôi Jang Yeon."

Jang Yeon đeo túi xách, quả thật cô đang phân vân không biết có nên đi ăn cùng họ không, bởi vì bây giờ chỉ cần nói chuyện thôi cô cũng thấy mệt mỏi, còn đau đầu, rất muốn về nhà nằm...

Thế mà cô còn chưa bước chân ra, giọng của anh lại vang lên, "Bác sĩ Jang, em cũng đừng đi, tôi có chuyện muốn nói với em."

"..." Jang Yeon cứng đờ tại chỗ, lần nữa lại cảm thấy ánh mắt giết người của Kang Gureum.

Đang buồn bực đứng đó, cuối cùng bóng dáng của Kang Gureum cũng khuất xa, chỉ có bàn tay lành lạnh dán lên trán cô, sau đó ngón tay lướt qua tai và gáy, cô thấy lạnh, không khỏi run rẩy.

"Em sốt rồi." Anh nói từng chữ.

Cô biết, cô cũng là bác sĩ, cho nên bây giờ cô phải về nhà nằm!

"Đi theo tôi!" Anh bước về phía trước.

"Đi đâu chứ?" Cô khàn giọng hỏi.

Anh đưa cô tới phòng trực ban, cầm cặp nhiệt độ đưa cho cô.

"Biết đo nhiệt độ không?" Anh không để ý đến cô, chỉ nghiêm túc hỏi.

"..." Có ý gì chứ? Cô là bác sĩ mà lại không biết đo nhiệt độ sao, "Không cần, buổi chiều em uống thuốc rồi..."

Anh lấy cặp nhiệt độ trong tay cô, một tay đưa đến cổ áo cô, dọa cô vội vàng túm chặt cổ áo, "Anh làm gì vậy...?" Hỏi xong cũng tự mình nghĩ ra, lập tức nói, "Em biết đo, tự em đo..."

Giọng nói khàn đặc nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt cặp nhiệt độ dưới cánh tay.

Anh ngồi trước mặt cô, đeo ống nghe.

"..." Nhìn bộ dạng này, cô vẫn không thoát khỏi kiếp nạn cởi quần áo... Cô ho nhẹ hai tiếng, "Thầy Jeon, không cần nghe đâu, em biết rồi, không có vấn đề gì về phổi."

"Cởi áo khoác ra." Anh nói.

"..." Đều là bác sĩ với nhau, cô phản ứng như vậy có phần không đúng, cô biết, mấy vấn đầu cô đang nghĩ nhất định chính là một sự sỉ nhục với nghề bác sĩ, nhưng cô không tự mình vượt qua cái hố này được! Anh là chồng cũ của cô đó! Chồng cũ là chồng cũ! Bác sĩ là bác sĩ! Thà rằng cứ đổi bác sĩ khác kiểm tra cho cô! Như vậy cô mới bình thường được!

Hơi cắn môi, cô thử nói ra suy nghĩ của mình, "Thầy Jeon, anh là chuyên gia khoa ngoại thần kinh, không phải chuyên gia khoa hô hấp, nếu không thì chúng ta đến khoa hô hấp đi? Hay nội khoa cũng được?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co