Chương 24
Buổi quay cuối cùng cho bộ phim ngắn sau hai tháng ròng cũng đã kết thúc tròn vẹn. Lúc hoàn thành xong mọi thứ thì trời cũng đã xế chiều.
Mark cùng tất cả mọi người có mặt ở đoàn phim chụp một tấm ảnh làm kỉ niệm. Xong xuôi, Mark cùng Santa ở trong xe riêng, uống sữa nóng để sưởi ấm.
“Anh có chắc không vậy?”
Mark cắn cắn môi, “Anh không biết, nhưng cảm giác thì rất giống.”
Santa có chút dò xét, Mark thấy người nọ không đáp liền khẩn trương hỏi
“Lúc em thích Perth, cảm giác đầu tiên là gì?”
Santa nghe đến đây thì hồi tưởng lại chuyện cũ, cảm giác lần đầu thích người khác đúng là có chút mơ hồ.
“Hình như là lúc anh ấy vô tình chạm vào tay em, em thấy cả cơ thể mình đều run lên, tối đến không thể ngủ được mà miên man nghĩ về chuyện đó.”
Mark đem cảm giác này đối chiếu với bản thân, quả thật lúc Junior chuẩn bị hôn lấy cậu, lòng bàn tay của hắn lúc chạm vào cậu khiến trái tim cậu đập loạn một phen.
“Vậy còn khi em nhận được tin nhắn của Perth sẽ cảm thấy như thế nào?”
Santa nhấp môi một ngụm sữa nóng, nhanh chóng đáp lại
“Đương nhiên là rất vui, sau đó em sẽ ngay lập tức nhắn lại, thời gian chênh lệch không quá ba mươi giây đâu.”
Mark nắm chặt điện thoại ở trong tay, vẻ mặt không ngừng nhăn nhó.
“Lúc anh nhận được tin nhắn của Juju vào tối hôm qua anh lại cảm thấy rất sợ, đến bây giờ vẫn chưa biết nhắn lại câu gì, có khi nào đây không phải là cảm giác thích mà là ám ảnh không?”
Tối hôm qua, sau khi nụ hôn của hắn bị từ chối, Junior vẫn bình thản đưa cậu về nhà. Nhưng không lâu sau đó, hắn ngồi trong xe đợi cậu bật hết đèn phòng, lúc này mới nóng lòng nhắn cho cậu một tin nhắn. Chỉ đơn giản hỏi cậu đã vào đến nhà chưa? Một câu hỏi thừa thãi như thế, nếu như là Mark của trước đây thì chắc chắn sẽ luôn đáp lại một cách phũ phàng, bớt hỏi thừa lại! Vậy mà lần này, lại cảm thấy câu hỏi của hắn quá đỗi kì lạ, chẳng giống như ngày thường một chút nào.
Santa nghĩ ngợi một chút, vừa định trả lời lại thì nghe thấy tiếng bước chân truyền đến. Santa tò mò quay đầu, nhìn thấy Perth đứng ở cửa xe nở nụ cười ấm áp, phút chốc đã quên mất chuyện mình định nói.
Perth một tay cầm áo khoác, một tay dang rộng.
Santa có chút khẩn trương, “Em đi trước nha, chuyện này mai chúng ta nói tiếp.”
Mark chưa kịp níu kéo, Santa đã rời khỏi ghế ngồi chạy đến bên cạnh Perth. Mark một mình ngồi ở đấy, cho dù đã kết hôn nhưng lại thấy lòng mình trống trải.
“Bảo em mặc ấm sao lại quên rồi.”
Santa ở trong lòng Perth nũng nịu, ngoan ngoãn để Perth mặc áo khoác lên người mình, cả hai ôm lấy nhau trong bầu không khí có chút lạnh giá.
Mark mới là người lạnh nhất đây này!
Cậu buồn bã chống một tay lên cằm, chầm chậm nâng cốc sữa nóng lên. Hơi ấm toả ra tứ phía, Mark chán nản nhìn làn khói rong đuổi theo gió bay đi, sau đó hoà vào không khí rồi tan biến mất.
Nghĩ lại khoảng thời gian trước đây, Mark có chút hụt hẫng.
Junior nói đã từng thích cậu, thời khắc đó cậu lại không thích hắn. Hiện tại, cậu lại cảm giác mình có chút thích hắn, nhưng hắn thì có vẻ như đã hết thích cậu rồi. Quả nhiên ông trời rất biết trêu người, nhưng cũng rất biết bù đắp.
Mark bơi trong cả đống suy nghĩ đang chồng chất lên nhau, điện thoại đột nhiên vang lên tiếng tin nhắn khiến cậu giật mình.
[@junniorrs: Em chậm chạp thật đó.]
Mark khẽ mắng chửi một tiếng, so với câu nói vừa nãy Perth dành cho Santa đúng là thua xa vạn dặm.
Mark không buồn nhấn xem, tắt đi thì lại có chút bồi hồi, cảm giác giống như lần đầu tiên biết yêu vậy. Cậu thấy bản thân nếu như cứ tiếp tục như vậy thì nhất định sẽ bị cảm xúc chi phối làm ảnh hưởng đến chất lượng công việc. Vậy thì bây giờ chi bằng cứ tránh né hắn, tìm mọi cách để khiến bản thân không còn nhớ nhung hắn nữa, trở về với cuộc sống ban đầu, không bận tâm vẫn là khoẻ nhất.
Mark nghĩ xong đã vội vàng cầm lấy áo khoác len ở bên cạnh, bỏ lại cốc sữa nóng ở bàn mà mau chóng bước xuống xe bảo mẫu.
Vừa vặn, khoảnh khắc cậu vừa bước xuống đã chạm mặt với Junior. Mark chỉ biết chết lặng tại chỗ.
Junior bởi vì đợi cậu quá lâu thế nên chỉ đành rời khỏi xe, đích thân đến đem cậu ra ngoài.
Mark vừa nhìn thấy hắn đã vội tìm cách trốn tránh, thấy hắn chặn bít lối đi, cậu chỉ đành đóng cửa xe lại, muốn đuổi hắn.
“Em làm sao?”, Junior đứng ở bên ngoài, cách một cửa kính nói chuyện với cậu.
Mark cảm thấy thái đội của hắn hôm nay đối với cậu rất lạ, cũng không buồn hỏi hắn mấy câu.
“Em đặt xe rồi, không cần anh đón.”
“Huỷ là được.”
Mark liếc hắn, “Em không xấu tính như anh.”
Junior hơi mất kiên nhẫn. Hôm nay chuyện ở công ty xoay hắn quần quật, hắn rất muốn về nhà nghỉ ngơi nhưng lại bị tin nhắn của Santa khiến hắn hiện tại phải ở đây đón Mark. Vậy mà còn bị cậu nhẫn tâm làm khó, một câu cũng không hỏi hắn xem hôm nay sao lại mệt mỏi thế này.
“Được rồi, tôi về trước.”
Mark tròn mắt nhìn bóng lưng của Junior rời đi, cả người cậu xoay lại dựa hẳn vào cửa xe, thầm nghĩ bản thân mình có phải hơi quá đáng không?”
Cậu dù sao cũng đang làm đúng với những điều mà mình mong muốn, dẫu cho hắn có giận hay buồn cậu, Mark cũng đành ngậm ngùi chấp nhận.
Năm phút sau đó, Mark thấy ổn rồi mới định mở cửa rời đi, vừa quay đầu liền nhìn thấy Junior đang chầm chậm bước đến thật gần mình.
Cậu ngạc nhiên, “Anh làm sao mà vào được?”
Junior vẫn giữ nguyên thái độ cũ, ngón tay chỉ vào cửa xe.
Mark mím môi, đúng là người tính không bằng trời tính.
Lúc này, cậu mới nhìn thấy trên người hắn chỉ khoác mỗi cái áo vest, dụng cụ sưởi ấm cũng không có, khăn len hay găng tay cũng không.
Mark vội vàng rút khăn tay của mình rồi dúi vào tay hắn, “Anh sao lại không mang khăn len?”
Junior đem găng tay của cậu cho vào túi quần. Lúc này mới chầm chậm thở ra một hơi lạnh buốt, sau đó đan lấy bàn tay Mark nhét vào túi áo.
Trước sự ngơ ngác của Mark, hắn mang cậu ra khỏi phim trường.
“Lạnh thật.”
Mark bấy giờ hơi nghiêng người, đem bàn tay còn lại của hắn nhẹ nhàng thổi.
Gió buốt vẫn cứ như thế tiếp diễn phía sau lưng của cả hai. Mark ở trong xe vẫn nắm chặt bàn tay của Junior. Cậu dường như nhận ra, chỉ khi bản thân ở bên cạnh hắn mới có thể thoải mái như vậy. Thế nên, cậu đã thử một lần nghe lấy trái tim, quyết định không chọn cách trốn tránh cảm xúc của mình. Chỉ mong rằng, lần này hạnh phúc sẽ vẫy chào cậu.
•
•
•
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co