Truyen3h.Co

[JuniorMark] - Đường mật

Chương 27

ciara_jj

Ngày đầu của tháng mười, thời tiết bắt đầu có chuyển biến.

Junior tiện đường ghé vào một quán cà phê, chậm rãi hạ cửa kính ô tô xuống, “Một cà phê ít đường.”

“Có ngay ạ”, nhân viên nhanh chóng trở lại quán, ở bên này Junior hơi cúi đầu vặn loa nhạc ở trong xe, sau đó nhẹ nhàng gõ vài nhịp lên vô lăng, cảm giác rất thư giãn.

Mark hôm nay phải quay một đoạn quảng cáo ngắn, lại không biết có phải là do định mệnh sắp đặt hay không mà bối cảnh lại được đặt ngay quán cà phê mà Junior đang ghé mua. Lúc Mark được đạo diễn hô cắt, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy gương mặt của Junior ở trong xe.

Mark khiễng chân, nghiêng đầu nhìn thật rõ xem bản thân có phải nhìn nhầm hay không. Đến khi xác định quả thật là hắn thì cậu đã mặc kệ tất cả mà chạy đến phía ô tô.

Cậu mỉm cười, đứng bên ngoài xe, hai bàn tay ngại ngùng bấu vào nhau

“Anh cũng không cần phải tận tâm đến nơi em làm việc như vậy, em sẽ…”

Không đợi Mark nói hết, Junior đã vội vàng phóng xe đi mất, để lại cậu một mình ngơ ngác.

Nhân viên mang cà phê ra đến nơi liền không thấy ai hết, “Cái anh đi xe hơi khi nãy…”

Mark đang bận nhăn mặt, quay qua liền thay đổi thái độ, “Anh ấy nhờ tôi lấy hộ, tổng cộng bao nhiêu tiền?”

-------------------------------------------------

[@markjrtn: Juju, anh có bận công việc quan trọng thế nào thì cũng nên từ từ một chút. Cà phê của anh em đang giữ, hai mươi phút sau mang đến công ty cho anh nhé.]

Junior đặt văn kiện xuống bàn, cả người ngả hết về sau, nặng nề thở ra một hơi mệt nhọc.

Tiếng tin nhắn khẽ truyền đến, hắn hơi nhích người, liếc nhìn điện thoại. Lúc này, cả cơ thể hắn liền thoáng chốc không còn chút mệt mỏi nào nữa.

[@junniorrs: Không cần.]

Mark nhận được tin nhắn của hắn thì bật cười khúc khích

[@markjrtn: Em quay xong quảng cáo rồi. Với cả mang cà phê đến cho anh cũng là em tự nguyện, em nhất định sẽ đến an toàn, anh không cần phải lo.]

“Anh nhắn gì mà cười tủm tỉm thế?”, Santa nhìn lên gương xe, thu hết toàn bộ biểu cảm của Mark vào mắt.

“Anh á, anh cười tủm tỉm á?”, Mark chỉ ngón trỏ vào bản thân, cảm thấy vô cùng ngạc nhiên trước câu nói của Santa. Lúc đưa mắt nhìn xuống màn hình, bỗng chốc liền hiểu ra.

“À, thật ra thì Juju anh ấy đang lo lắng cho anh.”

“Thật sao, đúng là khó tin, vừa nói không muốn anh đến công ty nữa, giờ lại lo lắng cho anh? Anh Junior dễ thay đổi vậy sao?”

Mark mím môi, hai má đỏ lên, “Chắc là không cưỡng lại vẻ đẹp của anh rồi.”

Đúng hai mươi phút sau, Mark đã có mặt ở trước cổng công ty của Junior. Đôi chân dài miên man vừa bước xuống, cả ánh hào quang liền chiếu rọi.

Mark cùng Santa đứng bên trong thang máy tán gẫu.

“Này Santa, em nghĩ xem lúc anh ấy nhìn thấy anh thì anh ấy có phản úng thái hoá lên không? Như kiểu, nhào đến ôm lấy anh, sau đó khen anh tới tấp.”

Mark không nhận được câu trả lời từ Santa thì khó hiểu quay sang, vừa vặn nhìn thấy Santa đang cúi thấp đầu bấm điện thoại, khuôn miệng không ngừng nở nụ cười.

“Anh nên nói với Juju kiểm điểm lại Perth một chút nhỉ, tại sao trong thời gian làm việc vẫn có thì giờ nhắn tin yêu đương sến sẫm.”

Nhưng một mặt khác, nội tâm của Mark chính là, “Oa, ngưỡng mộ quá đi.”

Thang máy di chuyển đến tầng mười thì mở ra, Mark vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Junior đứng chờ thang máy ở phía đối diện.

Mark cười ngọt ngào, sao lại có thể trùng hợp đến như vậy. Ly cà phê trên tay cậu khẽ nâng lên, “Juju, cà phê của…”

Không đợi Mark dứt lời, Junior đã chạy khỏi một đoạn rất xa.

Perth chứng kiến một màn vờn nhau như mèo với chuột của chủ tịch nhà mình thì không khỏi thở dài ngao ngán

“Để em nhận giúp anh ấy.”

Mark cau mày, nhìn theo bóng lưng của Junior đang dần khuất lại có chút bất mãn, giọng điệu vì thế hơi gắt gỏng, “Không cần, anh sẽ đích thân đưa cho anh ấy.”

Nói xong, Mark liền đưa tay hất tóc, khẩn trương đuổi theo.

Junior chạy hết một vòng mới dừng lại, xem như đã thoát được Mark. Hắn lúc này mới thư thả trở về bộ dạng cao lãnh ban đầu, đi về phía phòng làm việc.

Hắn tính đi ăn trưa cùng Perth, không nghĩ sẽ gặp phải tình huống này, vậy nên đành nhắn cho Perth một tin.

[@junniorrs: Cậu mua giúp anh một phần ăn trưa mang lên phòng làm việc.]

[@perthppe: Em nhờ trưởng phòng Win nhé, em đang bận ăn cùng Santa.]

[@junniorrs: Sao cũng được, kêu cậu ta nhanh một chút.]

Junior cất điện thoại lại vào túi quần, đưa tay đẩy cánh cửa phòng làm việc. Cùng lúc đó cũng có một bàn tay khác chạm vào tay hắn. Junior ngạc nhiên quay đầu, cả gương mặt khó ở của Mark đã hù doạ hắn một phen.

Mark không để cho hắn có thêm đường chạy thoát, nhanh chóng đẩy cửa, dùng hết sức kéo hắn vào bên trong. Đem cả người hắn dí sát vào tường, hai cánh tay chặn ở hai bên bả vai hắn, không để hắn có đường lui.

“Anh nói đi, anh hành động như vậy là có ý gì?”

Junior bị cậu quay đến chóng mặt, cơ hồ hơi thở vẫn còn chưa ổn định được.

“Nói mau.”

“Em, em để tôi uống một ít nước đã.”

Mark dần dần thả lỏng, nhìn thấy ánh mắt hắn lăm le cánh cửa, cậu dứt khoát chạy đến chặn ngay ở lối đi.

Junior chỉ có thể bất lực thở dài.

Mark thấy hắn chậm chạp như vậy thì có chút nóng lòng, nhanh chóng đẩy hắn ngồi xuống ghế xoay, rót một cốc nước mang đến cho hắn.

Junior vừa mới uống được một chút nước, chưa kịp định thần lại mọi việc, Mark đã không nói không rằng leo lên ngồi trên đùi hắn, khiến hắn một phen ho sặc sụa.

“Nước cũng uống xong rồi, anh mau nói đi tại sao hôm nay lại muốn tránh mặt em.”

“Em ngồi như vậy nặng quá tôi không nghĩ được.”

Mark nắm lấy cà vạt của hắn kéo lại gần, “Anh nói cái gì cơ?”

Junior bị cậu ép sát như vậy hoàn toàn không thể nói được gì. Chỉ có thể thầm cầu xin ai đó mau chóng xuất hiện cứu lấy hắn. Perth à, mau đến cứu anh của cậu đi này.

“Tôi…”

Cánh cửa đột nhiên mở ra. Junior khẽ mừng thầm trong lòng, đúng là cầu được ước thấy.

Mark nghe thấy tiếng động lớn thì quay lại, hai mắt mở to, gọi lên một tiếng đầy hoảng hốt

“Ba…”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co