Chương 49
Chớp mắt một cái thời gian đã trôi đến cuối tuần, Mark ở trước ống kính máy quay hồi hộp vô cùng. Cho dù đã chụp ảnh và quay quảng cáo rất nhiều nhưng lần này lại không giống như những lần trước đó.
"Mark, cậu nhìn vào máy quay này."
Mark hạ nụ cười, cúi đầu xin lỗi mọi người một cái. Đây đã là cảnh quay thứ bảy mà cậu phải quay đi quay lại.
"Cậu nghỉ tí đi, chút nữa chúng ta lại quay tiếp."
Mark đem đem điều khiển đặt xuống bàn, ủ rũ đi về phía Junior đang ngồi.
"Juju, sao đột nhiên em lại cảm thấy không ổn."
Hắn ôn nhu nhìn cậu mỉm cười, vươn tay xoa đầu Mark.
"Em ngoan, đừng hồi hộp quá là được."
Mark cố gắng điều chỉnh hơi thở. Nhưng cho dù đã như vậy, cậu vẫn cảm thấy trong lòng rất thấp thỏm, giống như linh cảm được sẽ có chuyện xấu xảy ra.
Cậu nghỉ ngơi được một chút, nhanh chóng quay trở lại làm việc. Nhờ có Junior ở bên liên tục động viên, Mark lần này đã có tiến triển hơn, quay lại lần đầu đều thành công.
Buổi chiều hôm đó, ông Phuwadon cùng Junior và Perth ngồi lại xem đoạn ghi hình quảng cáo của Mark.
"Cậu ta chuyên nghiệp nhỉ?"
Junior ngồi bên cạnh khoanh tay mỉm cười, đoạn máy quay zoom cận đến gương mặt cậu, hắn lại càng thấy tự hào hơn.
"Em ấy làm cái gì cũng giỏi, chỉ do ba nhận ra quá muộn."
Ông Phuwadon ngẩng đầu nhìn hắn, chậc lưỡi
"Lớn từng này rồi, biết cãi ba để bảo vệ người thương rồi à."
Perth ở bên cạnh cũng phụ hoạ thêm
"Anh Junior có lần còn vì anh Mark mà bỏ con dầm mưa, con biết bác công tư phân minh, bác xử hộ con đi."
Junior nghe vậy thì quay đầu lườm Perth một cái, "Tôi như vậy khi nào?"
Ông Phuwadon khẽ bật cười
"Thôi được rồi, được rồi. Bây giờ trong lòng nó chỉ có mỗi một người tên Mark thôi, bác cũng đành bó tay. Perth, hay tạm thời bác thưởng cho con nghỉ ngơi ba ngày, thoải mái đi chơi với Santa của con đi."
Cả hai người đàn ông đều ngơ ngác nhìn ông. Chuyện Perth có người yêu thì tất nhiên ai cũng biết nhưng cụ thể là Santa thì chỉ có mỗi Junior và Mark biết. Nếu hai người họ không nói vậy làm sao mà ông Phuwadon biết được.
Ông nhìn nét mặt của cả hai, thầm phì cười.
"Lần trước hai đứa đứng trong thang máy nói chuyện, bác đã nghe hết rồi."
Cả hai quên mất, thang máy công ty có gắn camera, cũng may hắn không nói gì về ông, bằng không hiện tại cái mạng này e là khó giữ.
———————————————————————————————-
Mark hôm nay quyết định bật live để nói chuyện với fan. Cũng đã một khoảng thời gian rất lâu rồi, cậu không xuất hiện trên mạng xã hội nhiều như trước nữa, hình ảnh cậu đăng cách đây đã là sáu tháng.
"Các cậu có nhớ mình không?"
Mark chỉ vừa mở live được một phút, số người xem đã tăng nhanh đến chóng mặt.
"Mình đã suy nghĩ rất nhiều về việc có nên live không, nhưng mình nghĩ là nên vì mình thấy nhớ các cậu quá."
Bình luận xuất hiện liên tục, Mark đương nhiên không thể đọc hết, chỉ có thể chọn ngẫu nhiên vài cái.
"Khi nào thì mình sẽ ra nhạc mới hả, ừm, mình nghĩ là sẽ sớm thôi, các cậu cố gắng đợi nhé."
—> @meowmeow: Mark à, mình muốn nghe cậu hát quá đi.
—> @wipp23: Anh không live cùng anh Junior sao, bọn em rất muốn xem hai người phát chút cơm cún, đã lâu rồi không thấy hai người xuất hiện chung khung hình nữa nhỉ?
—> @sunsunz: Mark, cậu sẽ chọn năm Junior hay là Junior 5 tuổi?
Mark liếc nhìn bình luận của fan, khoé môi khẽ cong lên, cậu suy nghĩ hồi lâu mới nói.
"Mình sẽ chọn năm Junior, còn tại sao hả, tuỳ các cậu suy nghĩ."
—> @sunsunz: Mark à, cậu làm mình suy nghĩ phong phú quá.
—> @nalily: Mark, anh có thể nói yêu em được không, hôm nay là sin nhật của em đó.
"Chúc bạn @nalily sinh nhật vui vẻ nhé, xin lỗi nhưng mình yêu Juju mất rồi, cậu đến trễ quá."
Mark live với fan rất lâu, thời gian live đã lên tới gần 30 phút, cậu cũng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
Cậu định lướt đọc bình luận một lần cuối rồi sẽ kết thúc nhưng bàn tay chợt dừng lại trước bình luận của một bạn fan, cậu vô thức đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Sau đó là một loạt những bình luận có nội dung tương tự. Chỉ là Mark không biết, có phải cậu đang buồn ngủ nên sinh ra ảo giác đúng không.
—> @aikoon: Mình không nghĩ cậu lại là kiểu người như vậy đấy.
—> @aya: Thoát fan thôi nào.
—> @teerak: Mark, cậu mau đính chính đi, mình vẫn ở đây ủng hộ cậu.
—> @sirri: Junior vừa đi công tác đã làm ra chuyện như vậy, thật đáng xấu hổ.
Đồng thời, điện thoại cậu cũng đổ chuông liên hồi. Mark liếc mắt nhìn một cái, không hiểu sao Santa lại gọi cho cậu vào giờ này.
Cậu nhanh chóng nói lời tạm biệt, sau đó tắt live gọi lại cho Santa.
Đầu dây bên kia vừa nhận điện thoại, Mark đã nghe một trận ầm ĩ.
"Mark à, anh làm em khổ tâm thật đấy."
Mark vẫn chưa ngộ ra được chuyện gì, ngây ngốc hỏi lại.
"Sao thế?"
Mặc dù đã bật âm lượng khá nhỏ, nhưng vẫn nghe thấy tiếng thở dài rất to của Santa.
"Anh tự đi mà xem đi."
Một lúc sau, Mark đã nhận được video mà Santa gửi, cậu mới biết hoá ra hình ảnh Kuafah ngồi ở trên giường của cậu đã bị phát tán tràn lan trên mạng. Đặc biệt người tung video còn rất xấu tính, chỉ cắt đúng một đoạn nhỏ vừa vặn vài giây.
Hình ảnh hiện lên, Kuafah ngồi ở trên giường ngủ của Mark, nói, "Tôi thừa nhận mình rất thích cậu.", chỉ có như vậy, video liền kết thúc.
"Mark à, anh đã là người của công chúng, bao nhiêu ánh mắt bủa vây anh, anh phải cẩn thận một chút chứ."
"Anh xin lỗi, em cứ để đó đi, chuyện lần này anh sẽ tìm cách giải quyết."
Lúc Mark lướt một vòng mạng xã hội, hầu như toàn là những bài chỉ trích anh.
Santa không hề đáp lại, trực tiếp cúp máy. Có lẽ cậu trợ lý dễ thương ngoan hiền mọi ngày cũng đã bị những loại chuyện vô lý này chọc cho phát cáu.
Đột nhiên linh cảm mách bảo Mark, chuyện xảy ra lần này dường như không đơn giản như những lần trước đó. Cậu ngồi xem đi xem lại đoạn video rất lâu, mới phát hiện từ góc quay của video, camera hình như nằm ở phía cửa nhà vệ sinh.
Mark đến thật gần, cúi đầu nhìn kĩ vào khe cửa. Khi cậu vừa tắt đèn phòng, quả nhiên tay nắm cửa liền ánh lên màu đỏ chói.
Chẳng lẽ thật sự là Kuafah cố tình hại cậu?
Nhưng chẳng phải nếu như anh ta làm vậy, sự nghiệp của anh ta cũng tan tành hết thảy.
Mark lúc này chợt nghĩ đến Junior, cậu vội vàng nhấc điện thoại lên gọi cho hắn.
"Alo, Juju, em..."
Không đợi Mark nói hết, hắn đã nhanh hơn một bước chen ngang.
"Anh biết chuyện rồi."
Bốn chữ rơi ra, cho dù giọng nói của hắn nhẹ tênh, nhưng cậu biết tâm tình hắn thì không đơn giản như vậy.
"Anh tin em chứ?"
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, Mark cũng không dám cất tiếng hỏi lần nữa, mãi thật lâu sau mới nghe thấy giọng nói yếu ớt của Junior.
"Anh có việc, gọi lại cho em sau."
Lần đầu tiên, người đàn ông này ưu tiên công việc thay vì cậu.
Chuyện scandal đối với một nghệ sĩ mà nói vốn đã quá quen thuộc. Dù gì trước đây, Mark cũng đã trải qua cảm giác này một lần, nhưng vào thời khắc sụp đổ nhất cậu còn có Junior làm phao cứu sinh, nhưng hiện tại thì bên cạnh cậu đã không còn nữa.
Mark thở dài nằm xuống giường, đúng như cậu đã nghĩ, đồng hồ tích tắc trôi qua ba tiếng, không hề nhận được thêm một cuộc gọi nào từ Junior.
Mark nhắn vào tin nhắn, soạn một dòng tin liền gửi đi.
[@markjrtn: Warat, cậu gặp tôi nói chuyện chút đi.]
.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co