Truyen3h.Co

[JuniorMark] - Đường mật

Chương 55

ciara_jj

Thời gian đúng thật là chẳng đợi chờ một ai cả, nó cứ theo guồng quay cuộc sống mà điên cuồng trôi qua một cách bình lặng, bình lặng đến mức khiến cõi lòng người tê tái.

Mới đó mà đã là một tháng, scandal đã được Mark lên bài đính chính, đồng thời Warat cũng phải chịu hình phạt thoả đáng. Perth và Santa cũng chọn ngày lành để kết hôn, đám cưới diễn ra vô cùng long trọng.

"Chúc mừng hai đứa nhé, anh chỉ đợi có ngày này thôi đấy."

Mark đem ly rượu trên tay cụng vào ly của Santa.

Tàn tiệc, Mark ở lại phụ giúp cả hai dọn dẹp mọi thứ. Sau khi Santa thay xong quần áo thoải mái, trở ra liền nhìn thấy bóng lưng tất bật của cậu, lại cảm thấy thật buồn.

"Mark à, cũng trễ rồi anh cầm bánh ngọt về đi, để chỗ này cho bọn em lo liệu là được."

Mark ngẩng đầu, nhận lấy bánh ngọt từ tay Santa.

"Vậy anh về trước nhé, em nhất định phải sống thật hạnh phúc đó."

Santa mỉm cười vẫy tay, nhìn dáng người mảnh khảnh ấy cô độc rời đi.

Một tháng trôi đi, Mark quanh quẩn chỉ có một thân một mình trong ngôi nhà rộng lớn. Trái tim sớm đã nguội lạnh chẳng còn chút sức sống nào.

Mark đem bánh ngọt đặt lên bàn, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của người đàn ông.

"Hôm nay, Perth và Santa đã kết hôn đó, em còn nhớ ngày nào em còn nai lưng năn nỉ Santa mau kết hôn đi, nhưng em ấy nói rằng em ấy cảm thấy chưa đến lúc. Thoắt một cái, đã đến ngày này rồi."

"Juju, nếu như anh tỉnh dậy, em thề sẽ đánh anh một trận, anh nghĩ làm sao mà dám để em một mình đến dự đám cưới kia chứ."

Dứt lời, Mark đem chăn kéo lên cho hắn, sau đó đứng dậy dọn dẹp phòng bệnh. Những ngày qua cậu đã giúp hắn xử lý công việc, bởi vì không có chuyên môn nên cậu phải mất rất lâu để tìm nguồn học hỏi, cho nên hiện tại đã mệt đến rã rời.

"Mark..."

Một giọng nói khe khẽ vang lên, Mark ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng bệnh. Không thấy cửa nhúc nhích, cậu mới trở lại tiếp tục công việc dọn dẹp của mình, cho rằng có lẽ mình đã nghe nhầm rồi.

Nhưng rồi giọng nói ấy lại lần nữa vang lên. Mark lúc này mới vội quay đầu, xác định xem có phải như cậu đang nghĩ hay không.

Đến khi nhìn thấy khuôn miệng khuất sau ống thở đang mấp máy, nơi cổ họng cậu như nghẹn lại, gấp gáp đi đến bên cạnh hắn.

"Juju, em không nhìn lầm đúng không, là anh, anh đã gọi tên em đúng không?"

Đôi mắt lâu ngày không mở của người đàn ông khẽ động đậy, Mark lúc này mới chắc chắn mọi thứ đang diễn ra trước mặt mình. Tức tốc chạy đi gọi bác sĩ, trên gương mặt ngày ngày mang theo nét u buồn nay đã được thay thế bởi những tia hạnh phúc len lỏi. Bao ngày qua cậu mong mỏi hắn tỉnh lại, cuối cùng cũng đã thành hiện thực rồi.

Rất nhiều người mang quà đến cho Junior, hắn mới bình phục đã không chịu nằm lại bệnh viện, nằng nặc đòi Mark đưa hắn về nhà.

"Juju, anh mới khoẻ lại thì cứ nghỉ ngơi đi, để đó em làm cho."

Mark cầm lấy chai xịt khuẩn trên tay hắn, ấn vai hắn ngồi xuống, Junior chỉ có thể bất lực ngồi nhìn cậu bận rộn làm việc nhà.

Hắn đảo mắt nhìn xung quanh, "Em quyết định chuyển đến sống cùng anh thật sao?"

Mark đứng bên cạnh hắn gật đầu. Junior nhìn ngắm rất lâu, cuối cùng vẫn là không nhịn được mà nắm lấy tay cậu kéo xuống, để cậu ngồi trên đùi mình.

Junior đem cằm mình đặt trên vai cậu, một tay đặt ở trên đùi cậu, tay còn lại thì vòng ngang hông cậu.

"Thời gian qua em có nhớ anh không, còn anh thì rất nhớ em luôn đó."

Mark ngơ ngẩn nhìn hắn, sau đó đem bình xịt đặt xuống bàn, quay đầu đáp lại hắn

"Anh còn dám hỏi à, chuyện anh để em một mình làm việc trong suốt một tháng qua em còn chưa tính sổ với anh đấy."

Junior khẽ cười, "Đợi anh khoẻ hẳn rồi sẽ cho em tuỳ hứng phạt."

Mark hạ mi mắt, chầm chậm luồn tay ra sau áo hắn, chạm vào nơi vết cắt sớm đã thành sẹo.

"Anh còn đau không?"

"Đau lắm."

Mark mím môi, giọng nói Junior nhỏ xíu vang lên chợt khiến cõi lòng cậu cảm thấy thật tê tái

"Đây là minh chứng tình yêu anh dành cho em, anh đã bảo vệ được em rồi."

Mark chớp chớp mắt, nâng bàn tay lên xoa mái tóc thơm thơm của hắn.

"Juju, em không muốn mất anh thêm một lần nào nữa, thời gian còn lại để em bảo vệ anh, được không?"

Chuyện lần này xảy ra giống như một quyền đánh vào tâm lý mỏng manh của cậu. Mark đã tự hứa với lòng mình, từ nay về sau cậu nhất định sẽ giữ người đàn ông này càng thêm chặt, không bao giờ để chuyện giống như vậy tiếp diễn thêm một lần nào nữa.

—————————————————————————————————-

Buổi tối, bên ngoài một màu đen bao phủ, Mark đứng ở ban công ngắm nhìn, bầu trời hôm nay đặc biệt nhiều sao hơn mọi ngày.

Junior từ phía sau ôm lấy cậu, hắn ôn nhu nắm lấy tay cậu, tay trong tay vô cùng ấm áp.

"Em đang nghĩ gì vậy?"

Mark vẫn duy trì tầm mắt, kí ức xưa cũ chợt hiện về, "Em nhớ hồi đầu tiên, không biết vì sao anh ở trong mắt em chẳng phải là người tốt đẹp gì. Anh đã nói anh không yêu em nhưng lại không muốn em dính líu với người khác, lại còn lúc nào cũng im lặng với em, khiến cho em cảm thấy anh thật đáng ghét." Mark chợt dừng lại, mỉm cười, "Bây giờ em mới nhận ra, anh của lúc đó không phải là người như vậy, mà là định mệnh sắp đặt anh như vậy. Cũng là định mệnh trói em vào trong lòng bàn tay anh."

Junior tựa cằm lên vai cậu, siết chặt vòng tay hơn nữa, "Em có cảm thấy giữa ngón áp út của hai chúng ta đã được định mệnh kết nối bằng một sợi dây tơ hồng không?"

Mark nghe vậy, liền nhìn xuống, lại hoảng hốt quay về phía sau, "Chiếc nhẫn của em..."

Chỉ thấy, Junior nửa chân khuỵ xuống đất, một tay nâng lên cao, chiếc nhẫn trên bàn tay hắn được ánh trăng nâng niu soi sáng, viên kim cương vẫn y như cũ, luôn toát ra vẻ kiêu sa mà mỹ miều.

"Để không phí công sức định mệnh đã mang em đến cho anh, vậy thì anh sẽ không để cho định mệnh phải thất vọng. Anh sẽ khiến cho em trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới với tất cả những gì mà anh có được, kể cả trái tim nhỏ xíu này, mạng sống này, anh nguyện giao tất cả cho em nắm giữ. Lần kết hôn này coi như không tính, vậy nên Mark Jiruntanin, em có đồng ý lấy anh không?"

Lần đó kết hôn, một câu hứa hẹn bên cạnh nhau đàng hoàng cũng không hề có chứ nói chi đến một màn cầu hôn cho ra trò. Hắn đã nghĩ, như vậy có phải là hắn đã để cho Mark phải chịu thiệt thòi rồi hay không. Cho nên nhân cơ hội này hắn liền muốn một lần nữa đem cậu trở về ngày đầu tiên, quỳ xuống cầu hôn cậu một cách thật đúng nghĩa với tình yêu.

Mark bị một màn bất ngờ này làm cho tâm trí nhất thời hỗn loạn. Nụ cười chợt xuất hiện ở trên mô, hạnh phúc đan xen nhau nở rộ, cậu chầm chậm đưa tay đến trước mặt hắn, ngón áp út mở rộng.

"Em đồng ý."

Chỉ cần là với người tên Junior Panachai, bất cứ điều gì Mark Jiruntanin này cũng đều tình nguyện đồng ý.

Dưới ánh trăng, họ trao nhau nụ hôn nồng ấm. Hương vị ngọt ngào bao trùm lấy hai cánh môi mỏng. Junior ôm chặt lấy thắt lưng Mark, khi hai cơ thể chạm vào nhau, cảm nhận rõ mồn một nhịp tim vì nhau mà hoà chung nhịp đập.

Mark hồi hộp nắm lấy gấu áo, khuôn mặt đã sớm chuyển thành đỏ ửng. Bởi vì cậu biết, đêm nay chắc chắn sẽ thật dài.

Ba tháng sau, cuộc sống lại trở về quỹ đạo vốn có ban đầu. Số tiền lương Mark nhận được trong thời gian còn hoạt động đã đủ để cậu sống cả quãng đời còn lại. Cho nên, thời gian này cậu chỉ cần ở nhà làm việc nhà, buổi sáng tiễn chồng đi làm, chiều về liền kéo chồng vào phòng mà đặc biệt chăm sóc.

"Chồng yêu đi làm cẩn thận nhé."

Mark đứng thắt cà vạt cho hắn, sau đó tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo. Junior nhìn động tác của cậu khẽ mỉm cười, cúi đầu hôn lên má cậu

"Anh đi đây, vợ ngoan ở nhà chờ anh về nhé."

Mark nghiêng đầu nhìn người đàn ông vừa đi khỏi, lúc hắn quay người nhìn cậu, liền bắt gặp cậu đang vẫy tay mỉm cười chào tạm biệt hắn.

"Đã lâu rồi mới thấy anh cười tươi như vậy."

Junior ngồi ở ghế phó lái, không giấu nổi tâm tình vui vẻ.

"Mark rất biết cách khiến người ta hạnh phúc."

Nói đến đây, ánh mắt hắn chợt di chuyển, vừa nhìn thấy liền bật cười

"Đồng hồ đẹp đấy, là hình cưới à?"

Perth xoay vô lăng, hạ mi mắt nhìn về phía đồng hồ trên tay mình. Đây là mẫu được thiết kế riêng, đều là do Santa lên ý tưởng.

"Santa đã đặt mua đấy."

Cả hai người đàn ông cùng lúc mỉm cười. Ở một nơi khác, Mark vừa đóng cửa lại liền một mạch chạy lên phòng ngủ, lấy điện thoại nhắn tin cho Santa.

[@markjrtn: Vào việc.]

[@santa.pp: Em tìm được nhiều lắm, gửi anh hết nhé.]

Ba mươi phút sau, Mark liền nhận được cuộc gọi từ Junior.

"Alo, mới đó đã thấy nhớ em rồi sao?"

Đầu dây bên kia đáp lại bằng tiếng thở dài

"Vợ ơi, nếu có một ngày anh phá sản thì đều là vì em cả."

Tiếng máy hút bụi truyền đến, Mark một tay cầm điện thoại áp lên tai, một tay tất bật dọn dẹp nhà

"Em chỉ mua có mấy món thôi mà, chồng lại keo kiệt nữa rồi."

"Tháng này em đã tiêu hết bốn triệu bath vào tiền mua sắm rồi đấy nhé."

Mark tắt máy hút bị, phụng phịu nói

"Được rồi, em sẽ đem mấy món đó trả lại, sau này cũng sẽ không mua bất cứ cái gì nữa. Chỉ cần tiết kiệm tiền cho anh, dù là em mang phải trên người bộ đồ rách rưới, em cũng cam lòng."

"Được rồi, được rồi, anh cho em mua hết mà, vợ đừng giận anh."

Mark nắm được điểm yếu của hắn, chính là sợ cậu giận dỗi. Thế nên mỗi khi không vừa ý, cậu liền sẽ giả vờ giận hắn, mà mỗi khi giận hắn liền sẽ không cho hắn ngủ cùng.

Junior cúp điện thoại, để ý thấy điện thoại của Perth cũng đang ting ting thông báo từ nãy đến giờ. Bèn lắc đầu bất lực, hai người đàn ông cùng cảnh ngộ chỉ có thể khóc lóc cam chịu ở trong lòng.

Ai bảo kiếm tiền nhiều cũng chỉ để cho vợ tiêu, vợ vui cơ chứ.

--- Hoàn ---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co