Truyen3h.Co

JUST FOR YOU

6 🌼

Shin0605


                                           
                                  
Ngày hôm sau Bible bị cơn bệnh đánh thức, cơn ho kịch liệt và đợt nóng sốt trong người làm cả người hắn không còn chút sức. Gọi đến chỗ Jeff mới nhớ hôm nay người nọ theo bạn gái về quê.                             
                             
Hắn túm chính mình lên, nấu nước sôi xong uống mạnh hai ly mới tiếp tục nằm xuống.
                                                        
Chỉ là hắn không biết, lúc hắn ngủ mơ mơ màng màng, Build đã ngồi ở cửa.

                                                          
Lúc nhận được điện thoại của Jeff thực thấy ngoài ý muốn, rối rắm một buổi mới đến trước cửa nhà hắn, nhưng dù gõ cửa rất nhiều, cũng gọi điện thoại, vẫn không ai đáp lại.
                                                         
Cậu nghĩ Bible chẳng lẽ có chuyện gì, vì từ ngoài cửa vẫn nghe được tiếng chuông điện thoại, chỉ là mãi không có ai bắt máy.
                                                      
Build không rời đi, vẫn ngồi xổm trước cửa nhà thỉnh thoảng lại gõ cửa chờ hắn tỉnh, mà cứ ngồi ngồi, lúc bừng tỉnh có chút cảm giác mình là một nhân vật nào đó.                           
                             

Từ khi vào đại học tới nay có một lần đầu tiên cậu sinh bệnh, cậu không biết Bible làm thế nào mà biết, càng không biết là tên nào đưa địa chỉ mình ra ngoài, thế cho nên lúc chính mình bệnh đến hôn hôn trầm trầm còn bị từng hồi chuông cửa quấy rầy.                            
                             

"Tôi đã nói rồi, tôi không thích cậu."                          
                             

Thái độ cậu lúc ấy rất kém.

                                                          
Kẻ gần như là người xa lạ như hắn, chạy đến nhà người khác không phải quá mạo muội sao.                            
                             

"Build...." Tên kia hoang mang lún túng đè lại cái cửa bị kéo chặt, cứ như không sợ ngón tay bị kẹp đau, "Tôi có chút lo lắng cậu, cho nên..."                           
                             
"Tôi rất khỏe-... khục," Yết hầu cậu bất ngờ phát ngứa vẫn phải cậy mạnh, cố nói cho xong, "Tôi ổn thật mà."
                           
                             
Tiếp theo lại dùng sức đẩy, cửa nhà đóng chặt lại, Build vào phòng, không hề quản hắn.

                                                           
Khi đó Bible so với hiện tại còn quật cường hơn, ôm miếng giữ ấm ngồi trước hiên nhà cậu, vẫn luôn chờ đến khi có người vỗ vỗ hắn, hắn mới mơ mơ màng màng mở to mắt.

                                                         
"Chuyện gì?" Hắn hỏi.
                                                      
"Cậu là chủ nhà này sao, tôi đến đưa cơm gà chiên."                                                         

"Ừm..."

                                                         
Bible tròn mắt, vui vẻ thanh toán tiền xong tiếp tục thống thống khoái khoái ăn gà, lúc sau lần nữa ấn chuông cửa nhà cậu.
                                                    
                   
"Giao cơm gà chiên." Hắn nhéo mũi, hướng vào trong nhà nói, sau đó nhân lúc người nọ mở cửa, nhanh chóng len vào.

Tuy rằng đây cũng không phải ý định của hắn, nhưng cái loại người đã sinh bệnh còn ăn lung tung này làm hắn không còn nghĩ nổi về phép tắc gì nữa.

Vì tự vào nhà người khác, còn lén lút ăn sạch cơm hộp, Build mắng hắn một trận, nhưng bụng đối phương kêu réo ầm ĩ một phen, đành phải nhận lấy canh gà hầm hắn nấu.

Bible thực rất đáng xấu hổ.

Build miên man suy nghĩ hơn nửa ngày, chân ngồi xổm đến tê rần, đến lúc này mới rốt cuộc nhớ ra Bible từng nói với mình chỗ giấu chìa khóa.

Cậu đứng dậy duỗi duỗi tứ chi, sau đó thò tay xuống dưới chậu hoa nhỏ thứ ba bên cửa, sờ thấy chìa khóa.

Tên kia quả nhiên đang ngủ, hơn nữa có thể nhìn ra là ngủ rất sâu. Không biết có phải vì phòng không mở điều hòa hay không mà mặt hắn hắn nóng đến đỏ lên.

"Bible." Build kêu một tiếng, lúc đang nghĩ chắc phải đẩy đẩy mới gọi được người dậy, Bible đã mở to mắt.

Cho dù tầm mắt vẫn mơ hồ, hắn lại chỉ cần một lúc là nhận ra.

Không phải Jeff, là người yêu mà hắn luôn tâm tâm niệm niệm.

"Sao cậu lại tới đây?" Kinh ngạc trong giọng hắn bị hơi thở yếu ớt che đi phân nửa, cái mũi hồng hồng tựa như sắp khóc đến nơi.

"Cậu muốn ăn cái gì không?"

Build lảng tránh vấn đề.

"Từ từ rồi ăn, tôi muốn nằm một hồi." Hắn vẫn nằm đó, đôi mắt nhìn chằm chằm cậu nhu hòa lại thâm thúy.

"Vốn cho rằng không thể đi leo núi thực đáng tiếc." Hắn cất giọng, thanh âm thực nhẹ, vẫn rất êm tai, "Nhưng như bây giờ, cũng tốt rồi."

"Ngủ đi." Build cảm thấy có chút chua xót, muốn nhanh chặn mấy lời lung tung rối loạn của hắn lại, đối phương bên kia cũng ngoan ngoãn đóng chặt mắt.

Chừng mười một giờ, đồng hồ đầu giường đánh chuông báo thức, Build mau mắn tắt đi, không ngờ người nọ rốt cuộc vẫn tỉnh.

Trên giường, dùng mắt thường cũng có thể thấy Bible ngồi dậy rất gian nan.

"Muốn ở lại ăn cơm không?" Hắn mệt muốn chết, nhưng có Build bên mình làm hắn thực vui vẻ, "Tôi có thể nấu bánh gạo cay cho cậu."

Cậu thích ăn món kia.

"Nấu cái gì thanh đạm chút đi." Build ngồi trước bàn ăn, tay cầm di động lướt lướt vô mục đích.

Cậu rất khó bỏ lơ dáng vẻ bệnh bệnh héo héo lẫn tiếng ho khan rải rác của Bible.

"Ăn đi." Bible cầm chén lại đây, là một tô mì phô mai ngon lành và đĩa bánh gạo cay đỏ tươi. Build cầm lấy, hỏi, "Cậu cũng ăn cái này?"

"Không có." Hắn lắc đầu, sau đó lại mang từ trong bếp ra một chén miến thanh đạm, Build có chút nhẹ nhõm.

Ăn xong cơm trưa Build cũng không tỏ vẻ chính mình phải về, cứ ngồi trước tivi của hắn như vậy, xem tin tức giữa trưa.

Cậu đột nhiên không biết mình đến nơi này làm gì.

Cậu sẽ không chăm sóc người khác, cũng không giúp hắn làm việc, có lẽ còn hại Bible dậy khỏi giường đón tiếp mình.

Nhưng cho dù như vậy, cậu cũng không muốn về nhà.

"Tôi cần ra ngoài." Nhìn một hồi lâu, Bible đột nhiên nói, sau đó vào nhà đổi quần áo.

"Đi đâu vậy?" Build liếc qua, hắn có chút ngơ ngác, "Có chút việc phải làm..."

"Muốn đi làm phải không, xin nghỉ đi."

Cậu nghĩ ra rồi, Bible định đến tiệm cà phê làm.

"Hôm trước vừa xin nghỉ, không thể lại xin nữa..."

Hắn nói, hắt xì một cái, Build có chút bực, theo hắn vào phòng, đứng trước mặt hắn gọi Apo đến làm thay.

"Được rồi." Ngữ khí cậu nhàn nhạt, sau đó đặt hắn nằm xuống, ngủ một giấc.

                              
Cậu vốn không buồn ngủ, chỉ là chờ đến ba bốn giờ chiều cũng thấy mệt, vì thế nhẹ nhàng xốc chăn nằm bên cạnh hắn.
                                        
Bible hiển nhiên vẫn bệnh trầm trọng, da trên môi muốn bong ra nhìn qua liền thấy khó chịu. Build duỗi tay sờ sờ trán hắn.
                                       
Chậc, đến nước này còn muốn đi làm.

                        
Build đột nhiên nhớ tới một hôm đến nhà hắn, lúc ngâm chân nghe loáng thoáng tiếng hắn nói chuyện trong phòng, lúc này mới nhớ ra, hoá ra khi đó hắn đang xin nghỉ.                     
                     
Thật đúng là ngốc, cậu thở dài trong lòng.                    
                     
Cái tên này rốt cuộc chỉ muốn ở bên mình càng lâu mà thôi.

                                         
"Tôi đi đây." Trước giờ cơm chiều Build liền phải trở về, Bible có chút luyến tiếc, vẫn ngừng giữa phòng khách không có dời bước.

                                           
Build quay đầu lại nhìn hắn, không biết có phải vì sinh bệnh hay không. Mặt hắn vừa trắng vừa thảm, giờ phút này khuôn mặt buồn xo của Bible thực dễ khiến người nghĩ đến một đứa nhỏ muốn có người chơi cùng, chỉ là hắn sẽ không giống như trẻ con, ầm ầm ĩ ĩ lên.

Build ngừng bên cửa vài giây, sau cùng vẫn xoay người, đột nhiên phía sau truyền xuống âm thanh cái gì ngã xuống.

                                     
"Bible"
         
                     
Không thể phủ nhận một khắc kia, bản năng khiến cậu hoảng lên, chạy đến bên cạnh hắn, khuỵu thấp xuống vỗ nhẹ lên mặt, muốn hắn khôi phục ý thức.                    
                     
Lúc cậu định đứng dậy gọi điện thoại,  người đột ngột bị kéo lại, thân thể vừa hạ xuống liền bị hắn tóm chặt, hai tay vòng qua eo cậu, bên tai truyền đến hơi thở nóng hầm hập, "Tôi không sao..."                    
                     
Build có hơi bực, lạnh lùng nói, "Buông tay."

                                          
Bible không dao động, chỉ đến lúc cậu muốn dùng lực bứt ra, hắn mới mở miệng.

                                       
"Đừng đi rồi. Tôi rất khó chịu..."                   
                     
"Cả người đều đau, xương cốt cũng đau..."

                                          
Build biết cảm giác này, một lần đó cậu phát sốt cũng đau, chỉ là không biết giờ phút này Bible đào sức đâu ra, có thể ôm cậu chặt đến như vậy.
                                      
Cậu nghĩ Bible nhất định rất khó chịu, nhưng không biết nên làm gì giúp hắn bớt đau, chỉ có thể vỗ vỗ nhẹ lên vai hắn, "Tôi biết."

                                                              
Không biết tên kia có phải nhân cơ hội này chơi xấu không, tóm lại đêm đó Build nán lại, Bible sớm lên giường nằm, cậu nằm bên cạnh hắn chơi di động.

"Tôi thật muốn lúc nào cũng bệnh." Lúc hắn nói ra câu này, chỉ có đôi mắt lộ khỏi chăn.

"Vậy cũng đừng truyền nhiễm cho tôi."

Build lạnh lùng đáp, nhưng cuối cùng hai người đều cười.

Sáng sớm hôm sau vẫn là Bible tỉnh sớm hơn một chút, nghiêng thân qua mới bừng tỉnh nhớ tới, Build tối hôm trước qua đêm ở đây.

Hai mắt cậu còn nhắm, bầu không khí an tường yên lặng lúc này khiến trong lòng Bible cảm giác giống như yêu đương, lẳng lặng dõi theo hồi lâu vẫn thấy không hề đủ.

Người nọ làm sao lớn lên đẹp tới như vậy.

"Đừng nhìn tôi, tôi sẽ ngủ không được." Cậu vốn đang an an tĩnh tĩnh nằm, đột nhiên lên tiếng, Bible hoảng sợ vội vàng thu hồi ánh mắt mình, run rẩy mở miệng, "Cậu tỉnh sao..."

"Ừ." Build hừ một tiếng, nửa mở mắt nhìn hắn, "Cậu không biết ánh mắt cậu làm người khác thấy nặng nề lắm sao?"

Đại khái mới tỉnh ngủ, ngữ khí của Build so với bình thường không giống nhau, làm Bible cảm giác chút trách cứ này không giống chính cậu thực sự khó chịu, cười ngây ngô hai tiếng mới nói, "Bây giờ đã biết."

.
.

"Ấy!" Bible đang nhoài người xếp bánh quy lên kệ, bả vai bị ai đó hung hăng chụp lấy.

Hắn quay đầu lại, liền bắt gặp khuôn mặt tức giận bất bình của Apo, "Thằng này đúng là không thể tin được, bệnh thì bệnh đi, mắc gì kêu tao đến làm thay"

"Cái này..." Tính cách Bible mềm yếu, nhất thời không trả lời được, đối phương liền được nước làm tới, đến lúc hắn liên tục nói xin lỗi mới ngừng lại.

"Mà có chuyện này... Hôm đó Build hẳn đến thăm mày đi." Apo bẫy hắn một lon đồ uống rồi vẫn không chịu đi, đứng bên quầy thu ngân tỏ ý muốn dây dưa tán nhảm.

"Ừ." Ngữ điệu Bible rất nhẹ nhàng, ý cười chạy đến đáy mắt.

"Trong lòng nở hoa rồi hả." Apo đương nhiên không có khả năng nhìn không thấy vui vẻ của hắn, gập tay lên đỉnh đầu nói, "Công lao không thể thiếu tao chứ, có phải hôm nào nên mời tao ăn cơm không?"

"Buffet tối trên cao ốc hình như không tồi đâu." Gã hiển nhiên đã đào sẵn hố cho người nọ.

"A." Bible lộ vẻ bất đắc dĩ, "Tối thì không được, phải bận bổ túc thêm."

"Thành tích của mày đều tốt như vậy còn muốn bổ cái gì nữa" Apo nhún nhún vai, sinh viên học bổ túc, lần đầu tiên hắn mới nghe đến cái này.

"Là dạy bổ túc cho người khác..." Bible hiển nhiên không đủ tự tin, vừa dứt lời liền bị người ta bắt bài.

"Tao đã nói như mày không được mà, một mùa hè làm thêm ba chỗ." Apo hiển nhiên rất kinh ngạc, "Mày thiếu gì mà kiếm nhiều tiền vậy."

"Cũng không phải..." Bible tự ti nói, cúi đầu nhặt đám đồ ăn vặt trước quầy thu ngân, hai mắt không dám nâng một chút, "Dù sao cũng còn có hai ngày nữa là không làm nữa mà."

Trong lòng hắn không biết sai chỗ nào, vấn đề vẫn không thể coi như hợp tình hợp lý mà công nhận.

"Dành chút thời gian nghỉ ngơi đi." Apo không có cách nói hắn, cho dù nhìn đầu ngón chân nghĩ thôi cũng biết, Bible kiếm đám tiền đó là vì ai.

           

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co