Truyen3h.Co

JyWz(3)

11-16

thaovan246

11.

Suốt cả ngày hôm đó, thấy Hoàng Cảnh Du là mặt Nhâm Hải Xuyên như đeo chì.

May mà da mặt Hoàng ảnh đế thừa độ dày, Nhâm Hải Xuyên lườm liếc thế nào anh cũng trơ mặt đùa giỡn chọc ghẹo được, không bị ảnh hưởng nửa phần.

"Tối nay quay một cảnh quần chúng, quay xong nghỉ, mọi người ngủ sớm một chút."

Hôm sau, lúc Nhâm Hải Xuyên hướng dẫn cho Hoàng Cảnh Du nhìn đồng hồ thấy mới hai giờ trưa, còn sớm, liền nhắc: "Lịch trình mấy hôm nay nhẹ nhàng hơn, nhiều thời gian trống, nhưng lúc rảnh rỗi cũng cố gắng ở yên trong khách sạn, có ra ngoài tốt nhất đừng để lộ mặt bị chụp lén."

Nhâm Hải Xuyên nhìn Sầm Văn Lý Vĩ Lực, "Các trợ lý cũng phải chú ý, quen mặt cả rồi, ra ngoài có thể sẽ bị theo sát ngay. Đi đâu cũng phải kín kẽ một chút."

Hoàng Cảnh Du bật cười, "Sao vậy? Công văn hỗ trợ quay phim chưa được phê duyệt ạ?"

Nhâm Hải Xuyên sượng người, phó đạo diễn cười gượng, "Vốn dĩ không đi xin."

"Tên khốn" đề tài nhạy cảm, lúc khởi quay còn chẳng mở họp báo, chế tác đạo diễn và các diễn viên chủ yếu thắp nén nhang là khởi công, mấy công ty truyền thông thính tai nghe tin rồi cũng ăn ý không đưa tin quá nhiều, tránh gây phiền cho cả đôi bên.

Địa điểm quay về sau cũng được giữ kín, đừng nói tiết lộ, đến lịch trình gần đây của hai nhân vật chính cũng bị phong tỏa, Hoàng Cảnh Du và Hứa Ngụy Châu đều là nhân vật đang nổi, đi tới đâu bị bao vây tới đó, các cấp bên trên mở một mắt nhắm một mắt cho đoàn phim quay hình đã nể mặt Nhâm Hải Xuyên và Hoàng Cảnh Du lắm rồi, nếu còn làm rầm rộ rùm beng lên thì không ổn.

Mấy tháng nay cả đoàn phim Tên khốn giữ vững nguyên tắc lù đù vác cái lu chạy, cực kì kín tiếng, hăng say bấm máy, tuy không được tuyên truyền, nhưng hiệu suất cao hơn trước đây nhiều.

"Làm sao bây giờ?" Hoàng Cảnh Du tắt di dộng, ngẩng đầu cười với Nhâm Hải Xuyên, "An Á nhận cho cháu một buổi phỏng vấn tập thể, ngay chiều nay, cháu nói bọn họ vào nội thành tìm chỗ khác trước?"

Nhâm Hải Xuyên có thể bỏ ra sáu tháng một năm thậm chí mấy năm để vùi đầu vào một bộ phim, nhưng diễn viên thì không vậy được.

Biến mất hơn nửa năm không chút tin tức, đừng nói tới truyền thông, các fan đã bùng nổ trước rồi.

Kế hoạch tuyên truyền nhất quán của phòng công tác của Hoàng Cảnh Du là khi có tác phẩm phối hợp với công ty điện ảnh đưa tin dồn dập, lúc không có gì thì nhận cho Hoàng Cảnh Du mấy buổi phỏng vấn đủ chất đủ lượng, thi thoảng xen vào đi thảm đỏ đại diện sản phẩm từ thiện lễ khánh thành này nọ trải dài trong năm, duy trì danh tiếng ở mức nhất định.

Hoàng Cảnh Du hơn một tháng chưa xuất hiện, đã đến giới hạn của người đại diện An Á rồi, nghe nói lịch trình quay mấy hôm nay của Hoàng Cảnh Du không kín lắm thì lập tức cho anh đi phỏng vấn.

Nhâm Hải Xuyên cũng biết không hể bắt Hoàng Cảnh Du "mất tích" tới lúc đóng máy, do dự vài giây rồi nói: "Bỏ đi, cứ làm ở đây đi... Sát giờ chuyển chỗ còn gây chú ý hơn."

"Cảm ơn chú." Hoàng Cảnh Du đứng lên, "Tối nay mấy giờ bắt đầu?"

Nhâm Hải Xuyên chưa xác định lắm, "Chắc khoảng tám giờ, cố gắng tới trường quay sớm."

Nhâm Hải Xuyên nhìn Hứa Ngụy Châu, đối xử bình đẳng: "Nếu cháu muốn tham gia phỏng vấn gì đó thì cứ nói với chú một tiếng là được, không phải không cho mấy đứa nhận phỏng vấn, chỉ cần báo trước cho chú hoặc phó đạo diễn để người của đoàn tránh mặt trước, tránh phiền phức."

Hứa Ngụy Châu cười, "Cháu không có, lúc trước bị thương, công ty vẫn trả lời bên ngoài là cháu đang nghỉ ngơi dưỡng sức."

Lý Vĩ Lực nhìn Hứa Ngụy Châu, sắc mặt rất lạ.

Nhâm Hải Xuyên nghe vậy không nói gì nữa, đi làm chuyện của mình.

Hoàng Cảnh Du tò mò quay đầu nhìn Hứa Ngụy Châu: "Lần trước cậu bị thương chỗ nào?"

Được nam thần quan tâm!!!

"Cổ tay." Hứa Ngụy Châu cố nén hưng phấn, xoa cổ tay, "Chỉ nứt xương thôi, khỏi lâu rồi."

Hoàng Cảnh Du gật đầu, dẫn trợ lý đi. Hứa Ngụy Châu thì dẫn Lý Vĩ Lực về phòng mình.

Không phải chạy tới chạy lui quay ngoại cảnh nhiều, đoàn phim không đày đọa mọi người nữa, đặt khách sạn tốt nhất ở đó, khách sạn cách xa trung tâm, không khí hoàn cảnh đều tốt, điều kiện cũng cao, Hứa Ngụy Châu được phân cho một phòng riêng, vật dụng nội thất đầy đủ, tuy cũng có chút bất tiện, vốn dĩ Hoàng ảnh đế sẽ ở phòng bên cạnh, nhưng anh tự bỏ tiền túi chuyển sang phòng lớn, cách Hứa Ngụy Châu một phòng.

Hứa Ngụy Châu thầm thở dài nhìn chiếc giường to, lẽ ra sẽ được ngủ cách Hoàng Cảnh Du mỗi một bức tường.

"Lát nữa anh gọi đồ ăn, em khỏi đi, chúng ta ăn tối trong phòng." Hứa Ngụy Châu dặn Lý Vĩ Lực, "Nếu không cần gì thì đừng xuống dưới, không biết bọn họ phỏng vấn ở đâu, lỡ gặp phải thì không hay..."

Lý Vĩ Lực bứt rứt muốn nói, nghẹn một lúc cũng lên tiếng: "Anh Hứa... Anh không lo à? Anh im hơi lặng tiếng lâu quá rồi, Hoàng ảnh đế người ta còn biết thi thoảng lộ mặt, anh..."

Từ lần trước Cảnh Thiên liên hệ với Hứa Ngụy Châu đã gần một tháng rồi.

Công ty không thăm không hỏi, người đại diện lo cho người mới, dường như ai cũng quên mất người tên Hứa Ngụy Châu.

Lý Vĩ Lực lo thay Hứa Ngụy Châu, "Mấy hôm trước em mới liên hệ công ty, nghe nói đàn anh Du Hi Gia của anh nhận được vai nam chính của 'Người tình thủy tinh', vai đó trước đây công ty giành về cho anh mà? Sao giờ Du Hi Gia lại hưởng lợi?!"

"Bình thường." Hứa Ngụy Châu bình thản, "Anh muốn quay cũng không có thời gian, hơn nữa anh đã đọc kịch bản rồi, vốn dĩ anh cũng không thích."

"Kịch bản đó có sao đâu anh?! Em đọc tiểu thuyết đó rồi, biết anh đóng nam chính em mừng biết bao lâu!" Lý Vĩ Lực bực tức tiếc thay Hứa Ngụy Châu, "Anh biết nam chính phim đó ngầu tới chừng nào không?! Ba là chủ tịch công ty mẹ là minh tinh! IQ gần hai trăm! Từ nhỏ đến lớp nhảy lớp năm lần! Thành tích vĩnh viễn đứng đầu! Sau khi tốt nghiệp kế thừa gia nghiệp, gặp tiếng sét ái tình với cô gái mới tới công ty làm việc! Nhưng cô ấy không hề yêu anh ấy! Anh ấy đứng trong mưa dưới lầu nhà cô ấy gọi to tên người thương, mưa lập tức ngừng ngay, rồi hai người ôm nhau..."

Hứa Ngụy Châu nói thật lòng, "Phút trước anh còn thấy tiếc cát sê, nhưng nghe em kể xong thì hết rồi."

"Anh!" Lý Vĩ Lực chán nản, "Anh anh..."

"Ha ha ha... Yên tâm, anh có kế hoạch." Hứa Ngụy Châu an ủi, "Lát nữa anh sẽ đăng weibo, lộ mặt một chút, tối nay quay xong liên hệ anh Cảnh, hỏi ý anh ấy."

Hứa Ngụy Châu hạ giọng, "Công ty sẽ không quay lưng với anh thật đâu, dù sao cũng còn kiếm tiền được mà, chỉ là chuyện lần này đắc tội nhiều người, cho nên phải phải vào lãnh cung ít lâu, cũng do anh tự tìm thôi... Một thời gian nữa là ổn, anh không hết thời nhanh vậy đâu."

Lý Vĩ Lực thở dài, "Được thế thì tốt."

"Nào nào, nhân lúc ánh sáng đẹp chụp cho anh mấy tấm lát đăng weibo." Hứa Ngụy Châu lấy điện thoại ra, đi một vòng trong phòng, "Góc nào được nhi?"

Lý Vĩ Lực nhìn quanh rồi chỉ ra ban công, "Ra ngoài chụp cạnh cây sa kê kia được không?"

Hứa Ngụy Châu do dự, "Đừng chụp cảnh bên ngoài, lỡ có fan nào tinh mắt hoặc truyền thông biết anh ở cùng khách sạn với Cảnh Du thì không được đâu."

Lý vĩ Lực hết cách, một phần vạn khả năng dựa hơi Hoàng ảnh đế cũng bị Hứa Ngụy Châu cẩn thận triệt tiêu.

"Anh Hứa..."

Lý Vĩ Lực theo Hứa Ngụy Châu nhiều năm, thật lòng suy nghĩ cho Hứa Ngụy Châu, cậu nhích nhích tới trước, thương lượng: "Em biết chắc chắn anh không muốn nịnh nọt Hoàng ảnh đế, trong lòng anh, khụ... Em cũng tương đối biết rồi."

Hứa Ngụy Châu cười thẹn thùng, Lý Vĩ Lực nói tiếp, "Lúc trước anh Cảnh có nói với em rồi, bảo em có dịp thì nhớ nhắc anh, đừng cứng đầu, nhờ được gì thì nhờ, nịnh được ai thì nịnh. Nhưng anh yên tâm, em không khuyên anh cái đó đâu. Nhưng gần đây anh lặng lẽ quá, em cũng nóng ruột thay anh, hay là..."

Lý Vĩ Lực thần bí nói: "Đăng bừa một tin đâu có gì đáng chú ý, cũng như không đăng thôi! Anh pảhi nghe em, em đã nghĩ hộ anh rồi, ta làm thế này..."

Một tiếng sau, Hoàng Cảnh Du trang điểm xong, tạo hình tóc, ngồi trong phòng hội nghị được sửa thành phòng phỏng vấn, lướt weibo chờ phóng viên.

"Không có kịch bản, chị An Á nói đã đánh tiếng với các ký giá rồi, sẽ không hỏi mấy câu gay gắt, chủ yếu giải trí thôi, anh sẽ ứng đối được." Sầm Văn sửa cổ áo cho Hoàng Cảnh Du, "Cuối cùng khi kết thúc nhớ phải hỏi thăm phóng viên, sắp năm mới rồi, chúc mọi người năm mới vui vẻ, nhắc các phóng viên ra đường chú ý an toàn, nhớ nha?"

Hoàng Cảnh Du nhìn di động, thong thả "Ừ ừ."

Có tin báo weibo mới, Hoàng Cảnh Du tiện tay kéo, ngón tay khựng lại.

Hứa Ngụy Châu đăng weibo:

Ngủ thêm mấy phút nữa được không?

Chữ thì không có gì, thứ khiến người ta không rời mắt được là tấm ảnh đăng kèm...

Trong ảnh, Hứa Ngụy Châu tóc rối bù như mới ngủ dậy, nửa trên chỉ mặt chiếc sơ mi rộng bị vò nhăn, không cài nút nào, vạt áo lỏng lẻo phô bày, triển lãm từ cổ xuống tận bụng dưới. Chăn bông của khách sạn đùn lại trên eo cậu, che che hở hở cơ bụng dưới. Làn da trắng khuất dưới tấm chăn, làm người ta miên man liên tưởng.

Hứa Ngụy Châu ngồi trên giường, tay trái dụi mắt, ánh mắt uể oải bất mãn vì bị đánh thức, cười bất đắc dĩ nhìn vào ống kính, cứ như nội dung tin đăng là đang xin người chụp ảnh: Cho em ngủ thêm chút nữa đi mà?

Vẻ non nớt trẻ con của Hứa Ngụy Châu làm nhạt quá nửa phần s*c t*nh, nhưng vô tình lại khiến người xem động lòng hơn.

Từ khi vào nghề Hứa Ngụy Châu theo hướng nam sinh sáng sủa, đây là lần đầu chụp loại ảnh "rating hơi cao" này, hình vừa lên weibo số bình luận lẫn lượt thích tăng vùn vụt.

Sầm Văn sửa tóc mái cho Hoàng Cảnh Du, thoáng thấy tấm ảnh trên màn hình, tán thán: "Cậu ấy mới đăng weibo hả? Hứa thịt tươi phạt luật quá đi, ai cho thả thính fan vậy hả."

Sầm Văn nói rồi cũng thấy ngại, cười cười, "Trước đây chưa thấy, hình như từ lần được anh điều.giáo, Hứa Ngụy Châu càng lúc càng giỏi quyến rũ người ta."

Hoàng Cảnh Du mím môi, không nói gì.

Sầm Văn không kiềm được nhìn thêm vài lượt, nói: "Nhưng đúng là rất hấp dẫn, chừng nào về em nói chị An Á, xem chúng ta làm thế được không... Hoàng Cảnh Du anh thấy sao?"

Hoàng Cảnh Du im lặng thất thần nhìn điện thoại, cô hỏi lần thứ hai mới nghe thấy, ngẩng lên nói: "Em mới nói gì?"

Sầm Văn cười cười, nhắc lại: "Anh thấy tấm hình này thế nào?"

"Anh hả? Thấy rất được." Hoàng Cảnh Du châm thuốc, rít một hơi, nhẹ giọng, "Rất đáng bị đè..."

12.

"Có...lộ nhiều quá không?"

Trong phòng khách sạn, Hứa Ngụy Châu ăn mặc chỉnh tề, cài kín cả nút sơ mi trên cùng.

Má cậu đỏ ửng, "Anh không dám đọc bình luận."

"Không sao không sao." Lỹ Vĩ Lực hưng phấn lướt weibo, hoan hô: "Fan của anh phát rồ cả rồi kìa!! Em đã nói tấm này được nhất mà? Trời đất chết mất ha ha ha ha ha ha ai cũng nói phải lưu về ngay sợ anh tỉnh ngủ rồi xấu hổ xóa mất."

Hứa Ngụy Châu cười gượng, "Thật lòng anh cũng hơi muốn xóa..."

Nhưng không phải vì sự fan thấy mà là sợ Hoàng Cảnh Du thấy.

Từ khi được Hoàng Cảnh Du theo dõi, tần suất đăng weibo của Hứa Ngụy Châu giảm mạnh, khi nhất định phải đăng cũng đắn đo từ ngữ chỉnh sửa cả buổi, sợ mình làm chuyện ngu xuẩn bị Hoàng Cảnh Du thấy.

Hứa Ngụy Châu nhìn đồng hồ... Giờ chắc Hoàng Cảnh Du đang phỏng vấn, chắc chưa thấy tin mình mới đăng đâu.

Mà có thấy... Chắc cũng không để ý đâu nhỉ. Gạt fan còn được, cùng đoàn phim, đâu phải Hoàng Cảnh Du không biết thời gian ngủ nghỉ của cậu, nhìn biết ngay ảnh này là sắp đặt, có lẽ sẽ lướt qua luôn, không nhìn một cái.

Nhưng nếu thật sự không để ý thì Hứa Ngụy Châu lại thấy tiếc, chụp cả buổi, thật ra cũng muốn Hoàng Cảnh Du thấy.

Bằng không đã chẳng đăng tấm làm cậu thấy ngượng ngùng nhất này rồi.

"Có gì mà ngượng việc gì phải ngượng." Lý Vĩ Lực cười tít mắt chơi weibo, cảm giác vừa đạt được thành tựu vĩ đại, "Anh Hứa... Anh không biết đâu, thời đại nam sắc, mọi người đã chai sạn với ảnh bán khỏa thân lẫn khỏa toàn thân rồi, hơn nữa tuổi anh còn trẻ, thân hình khí chất chưa hoàn toàn trưởng thành, vốn cũng chẳng đi theo hình tượng này được, loại ảnh nhập nhèm chưa tỉnh ngủ hấp dẫn nhẹ độ này là thích hợp nhất, ha ha ha ha ha ha mấy tài khoản giải trí bắt đầu đăng lại để câu view rồi, em thích nhất kiểu tuyên truyền miễn phí này nè ha ha ha ha, anh Hứa, anh phải ghi công lớn cho em đó!"

Hứa Ngụy Châu cố gắng không nghĩ tới Hoàng Cảnh Du nữa, cười nói với Lý Vĩ Lực, "Ghi công có gì vui, cho em bao lì xì dày."

"Cảm ơn anh Hứa." Lý Vĩ Lực vui vẻ chơi tiếp, cười nói: "Ha ha ha ha mười bình luận nổi bật nhất toàn gào rú thôi, ha ha ha ha ha còn đòi lập đội ẩu đả trợ lý, trách em tội bắt anh dậy ha ha ha ha ha."

Hứa Ngụy Châu cười cười, đang định nói gì thì điện thoại reo.

Là Cảnh Thiên.

Lý Vĩ Lực thấy tên người gọi lập tức giữ im lặng, Hứa Ngụy Châu đưa mắt an ủi cậu, "Yên tâm, nếu anh Cảnh giận thì anh nói là ý của anh."

"A lô." Hứa Ngụy Châu bắt máy.

Chỗ Cảnh Thiên rất ồn, hình như đang ở phòng tập, anh ta vừa nghe giọng Hứa Ngụy Châu là cười ha hả, "Không tệ nha Ngụy Châu! Ảnh cậu mới đăng weibo thành chủ đề nóng rồi, ha ha ha ha ha ai chụp cho vậy? Cảnh trong phim hả?"

"Không phải không phải." Hứa Ngụy Châu nháy mắt với Lý Vĩ Lực, cười giải thích vài cậu, rồi nhắc: "Trước mắt bên này vẫn chưa có kế hoạch tuyên truyền, tuyệt đối đừng nói em đang ở đâu nha."

Cảnh Thiên biết nặng nhẹ, đồng ý, "Biết biết, chậc chỉ tại anh, mấy hôm nay bận quá, không quan tâm cậu, tối nay anh liên hệ với vài công ty truyền thông thân thiết để mượn tấm ảnh vừa rồi đưa tin về cậu."

Đạt được mục đích, Hứa Ngụy Châu cười, "Làm phiền anh."

"Với anh mà làm phiền cái gì, khi nào anh xong việc bên này sẽ đến thăm cậu, sẵn tiện bàn chuyện công việc sang năm của cậu, mà nói tới chuyện này..." Cảnh Thiên hơi chột dạ, "Ừm, vai chính của 'Người tình thủy tinh' đã giao cho đàn anh Du Hi Gia của cậu rồi, thật ra vai này vốn không hợp với cậu ấy! Ba mươi mấy tuổi rồi, quay phim thần tượng tuổi hai mươi mà không sợ bị cười... Chắc còn thù dai, cố ý giành vai của cậu."

Hứa Ngụy Châu nói: "Em nghe nói rồi, không sao, trước mắt em không có thời gian, anh ta không nhận cũng người khác nhận, không sao hết."

"Cậu không giận là được, chuyện này xem như công ty nợ chúng ta, anh phải trả giá lại mới được, tranh thủ tài nguyên năm sau cho cậu." Có ai bên kia gọi Cảnh Thiên, anh ta vội nói: "Chăm sóc bản thân nhé, anh hết bận sẽ đến thăm cậu."

Hứa Ngụy Châu đáp lại, cúp máy.

Lý Vĩ Lực nhìn Hứa Ngụy Châu mong chờ, Hứa Ngụy Châu cười nhẹ nhõm, "Anh Cảnh vui lắm, nói chụp rất tốt, còn tưởng là cảnh trong phim."

Lý Vĩ Lực nhẹ lòng, hoan hỉ xem weibo tiếp.

Hứa Ngụy Châu cũng lên weibo một lúc, trả lời vài bình luận rồi ngẩng lên hỏi Lý Vĩ Lực: "Vậy... buổi phỏng vấn của anh Cảnh Du đài nào vậy? Mấy giờ chiếu?"

Lý Vĩ Lực suy nghĩ, đáp không tự tin lắm, "Chắc là mấy chỗ Hoàng ảnh đế vẫn hay hợp tác thôi, hình như em có nghe ai nói, một chỗ quay trực tiếp, anh biết mà, giờ nhiều đài quay trực tiếp lắm..."

Hứa Ngụy Châu gõ từ khóa, quả nhiên, đài Giải Trí Tấn Phong đang chiếu trực tiếp cảnh đến thăm Hoàng Cảnh Du tại trường quay.

Hứa Ngụy Châu cầm máy tính bảng ra phòng khách, kết nối wifi, tải app trực tiếp của Giải trí Tấn Phong.

Trong một góc phòng họp của khách sạn, ánh sáng đã vào chỗ, Sầm Văn xác định kĩ không vấn đề gì thì thông báo cho nhân viên an ninh mời phóng viên vào.

Hoàng Cảnh Du ngồi trên sofa chơi di động thêm một chốc, thấy phóng viên vào Hoàng Cảnh Du cất di dộng, ngẩng lên cười chào hỏi mọi người.

Chào hỏi phép tắc lễ mễ xong, phóng viên lần lượt đặt câu hỏi.

"Nghe nói 'Vạn gia đăng hỏa' đã có ngày phát hành rồi, có đúng không?"

Hoàng Cảnh Du cười, "Tôi cũng nghe nói vậy, nhưng chưa có tin chính thức, không biết thời gian cụ thể, mọi người nhớ chú ý ủng hộ nhé."

"Nhất định sẽ chú ý! Lúc công bố phát hành phim có tin đồn nói anh và nữ chính Khương Dĩnh lúc đóng chung rất thân thiết, rất ăn ý, là thật sao?"

Hoàng Cảnh Du cười gian xảo, "Với diễn viên đóng chung nào tôi cũng thân thiết, cũng ăn ý hết."

"Đây là biến tướng phủ nhận mấy tin đồn thất thiệt sao?"

Hoàng Cảnh Du mỉm cười: "Tôi không biết tin đồn thất thiệt là gì hết."

Phóng viên biết Hoàng Cảnh Du đang ngầm thanh minh mình và Khương Dĩnh không có quan hệ đặc biệt gì, có lẽ mấy tin đồn trước chỉ để lăng xê cho phim thôi, thức thời không hỏi sâu thêm nữa.

Người khác vội tranh thủ: "Cảnh Du nghe nói một tháng nay anh bận chuẩn bị cho bộ phim mới, có thể tiết lộ một chút không?"

Hoàng Cảnh Du hơi dừng lại, cười, "Tạm thời không tiện công khai, nói chung là tôi không có làm biếng đâu, luôn không ngừng làm việc."

Nhóm phóng viên cười ồ, lại hỏi: "Vậy có thể cho chúng tôi biết đang phim đề tài gì không? Cho các fan thứ để mong chờ."

"Đề tài..." Hoàng Cảnh Du ngẫm nghĩ, khéo léo nói tránh đi, "Tương đối hiện thực, ừm."

"Cha, cảm giác lại một bộ kinh điển." Phóng viên tò mò, "Có thể tiết lộ diễn viên đóng chung là ai không?"

Hoàng Cảnh Du cười dịu dàng, "Đừng làm khó tôi nữa mà?"

Cô phóng viên đỏ mặt ngay, Hoàng Cảnh Du trầm ngâm một lúc rồi nói: "Nhưng có thể cho mọi người biết, là một người chưa từng hợp tác."

Một phóng viên đứng hàng cuối nghe vậy liền cười nhắc lại đề tài Hoàng Cảnh Du vừa tránh: "Hợp tác với vị diễn viên này cũng rất thân thiết, rất ăn ý à?"

Hoàng Cảnh Du mím môi, im lặng một chốc rồi cười, "Không chỉ vậy."

Hứa Ngụy Châu đang ôm máy tính bảng trong căn phòng trên tầng một khách sạn: "!"

Hoàng Cảnh Du đang đang đang... nói về mình hả?!!

Tự dưng huyết áp của Hứa Ngụy Châu tăng.

Cậu nuốt nước miếng.

Nhóm phóng viên cũng hồ hởi với câu trả lời này của Hoàng Cảnh Du, lao nhao đặt câu hỏi như nã pháo.

"Bắt đầu quay rồi sao? Lần này ai đạo diễn?"

"Đề tài hiện thực vậy có cảnh nóng không?"

"Có thể nói rõ 'không chỉ vậy' là gì không?"

"Chưa từng hợp tác, có thể thu hẹp phạm vi thêm không?"

Sầm Văn thầm mắng Hoàng Cảnh Du, ngăn lại, "Thật sự không tiện tiết lộ, mong mọi người thông cảm."

Hoàng Cảnh Du rất hiếm khi nhận xét về diễn viên đóng cùng, phỏng vấn suốt buổi, khó khăn lắm mới nghe được một câu có thể gây sốt, dễ gì các phóng viên chịu bỏ qua, vẫn hỏi dồn dập, Hoàng Cảnh Du "suỵt" một tiếng, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa dung túng, cười nói: "Chỉ được nói một câu thôi, rồi các vị tha cho tôi có được không?"

Dưới khung hình trực tiếp đầy tiếng thét " A a a a a a a a a a".

Hứa Ngụy Châu cũng bị Hoàng Cảnh Du làm đỏ mặt, nghĩ thầm bị anh làm vậy ai nói ra chữ không được chứ.

"Một diễn viên rất chuyên nghiệp, diễn xuất tốt."

Hoàng Cảnh Du đột nhiên nhìn thẳng vào ống kính, cười nhẹ, "Diễn với người ấy rất thoải mái."

Rất thoải mái rất thoải mái rất thoải mái...

Não Hứa Ngụy Châu cũng học theo màn hình phát trực tiếp vừa ngừng, chết máy luôn.

"A?! Anh Hứa, anh sao vậy? Sốt hả?'

Nửa tiếng sau, Lý Vĩ Lực lướt weibo hả hê rồi thấy đói đi từ phòng ngủ ra, thấy Hứa Ngụy Châu đỏ mặt thẫn thờ với màn hình trực tiếp đã trắng xóa.

"Hồi nãy chụp ảnh bị lạnh hả? Anh không được bệnh đâu, nếu không đạo diễn mắng em chết đó." Lý Vĩ Lực sờ trán Hứa Ngụy Châu, "Anh thấy khó chịu ở đâu?"

Hứa Ngụy Châu hoàn hồn, xoa mặt thẹn thùng nói: "Không sao, vậy... Mấy giờ rồi? Gọi đồ ăn?"

Lý Vĩ Lực gật đầu không yên tâm, "Được, anh chắc chắn mình không sao chứ?"

"Không sao." Hứa Ngụy Châu lấp l**m chạy vào toilet rửa mặt, bảo: "Em gọi cơm đi, gọi cho anh nhiều chút."

Lý Vĩ Lực cười hị hị, "Anh cứ vui là ăn nhiều, sao rồi? Vì hôm nay lượt theo dõi trên weibo tăng hả?"

"Hả? À... Ừ!"

Hứa Ngụy Châu mượn gió bẻ măng luôn, nhìn vào gương chà mặt để nụ cười bớt bỉ ổi.

Hoàng Cảnh Du nói, đóng chung với cậu rất thoải mái.

Từ này sao mà ái muội quá vậy? Cánh phóng viên thể nào cũng viết bậy bạ cho coi a a a a vui quá đi nhất định muốn viết sao cứ viết đi nha cậu không sợ bị bôi đen đâu!

Hứa Ngụy Châu thở ra một hơi thật dài, môi cứ mất khống chế nhếch lên mãi.

Hứa Ngụy Châu lau mặt, khen các phóng viên phỏng vấn hôm nay mười ngàn lần rồi lại thấy giận khó tả, sao lúc đó không ai hỏi tiếp chứ?

Thoải mái...

Rốt cuộc là kiểu thoải mái nào?

_______________________________

Lý Vĩ Lực ban đầu hơi trẻ con tí nhưng thật ra rất ngoan, rất thương Hứa Ngụy Châu, được Hứa Ngụy Châu điều giáo giờ ngoan không thua gì:))))) Nhưng với Cảnh Thiên thì thật sự ghét từ tận đáy lòng, bỏ mặc nghệ sĩ không lo, chỉ lo cho người mới, bảo khi nào xong việc bên này thì đến thăm chả khác gì bảo khi nào người mới đang bồi dưỡng hết việc không còn gì làm thì mới có thời gian tới xem Hứa Ngụy Châu còn sống không vậy, rốt cuộc cũng chỉ xem Hứa Ngụy Châu là cái máy in tiền không biết than vãn thôi.

13.

Ăn cơm với Lý Vĩ Lực xong, Hứa Ngụy Châu thay đồ, đeo khẩu trang với kính đen, đội ngược mũ lưỡi trai, đến trường quay sớm.

Khách sạn chỉ cách trường quay mười phút đi xe, lúc Hứa Ngụy Châu đến nơi mới bảy giờ, cả Nhâm Hải Xuyên cũng chưa tới.

May mà phòng nghỉ cho Hứa Ngụy Châu đã chuẩn bị xong sẵn, Hứa Ngụy Châu chào phó đạo diễn rồi vào phòng nghỉ của mình.

"Anh Hứa thái độ của anh tốt quá." Lý Vĩ Lực xoa vai, vùi mình vào sofa trong phòng, "Từ khi khởi quay thi thoảng phải chờ vài tiếng chưa nói, ngày nào cũng tới sớm vậy, anh xem có cậu thịt tươi nào mà như anh không? Không phát bệnh ngôi sao bắt cả đoàn chờ đã xem như chuyên nghiệp rồi."

Hứa Ngụy Châu bật cười, "Cảnh Du có tính là ngôi sao không? Em thấy anh ấy tới trễ lần nào chưa?"

Lý Vĩ Lực nghẹn.

"Chính vì lần nào cũng phải chờ rất lâu nên mới tới sớm, chuẩn bị đầy đủ rồi tiến độ sẽ nhanh hơn, nhờ vậy được nghỉ sớm, hơn nữa..." Hứa Ngụy Châu cúi đầu lục giỏ tìm cục sạc, "Dù sao ở đâu mình cũng chơi di động, chơi ở khách sạn với ở đây có gì khác nhau đâu?"

Lý Vĩ Lực đang vùi đầu xem tin tức, nghe vậy thì cười, "Cũng đúng."

Hứa Ngụy Châu cắm sạc điện thoại, sốt ruột đọc bài đưa tin về buổi phỏng vấn của Hoàng Cảnh Du.

Mở trang tìm kiếm, chủ đề hot nhất là trực tiếp phỏng vấn Hoàng Cảnh Du, tin sốt đến sập web.

Kênh phát trực tiếp phỏng vấn Hoàng Cảnh Du bị quá tải nên đứng hình tròn ba phút, fan mắng chửi thảm thiết bên dưới, trách nhà đài không chuẩn bị trước, khó khăn lắm mới chờ được đoạn phỏng vấn mười tám phút mà đứng hình ba phút.

Xuống nữa là lời xin lỗi của nhà đài và video cả buổi phỏng vấn, Hứa Ngụy Châu vội bấm vào, xem bù lại mấy đoạn bị đứng lúc nãy.

Xem lại lần nữa, nghe Hoàng Cảnh Du nhắc đến mình vẫn hưng phấn tới đỏ tai, Hoàng Cảnh Du vậy là đã... khẳng định biểu hiện của cậu rồi sao?

Tắt video xem tin tức tiếp, quả nhiên, ai cũng tò mò về diễn viên thần bí đóng chung với Hoàng Cảnh Du, đoán đủ người, điểm danh đủ các nghệ sĩ nữ từng có scandal với Hoàng Cảnh Du, sau khi bác bỏ vô số khả năng, mọi người chuyển hướng sang các tiểu hoa đán đang nổi tiếng năm nay.

Nói chung không mắt ưng mắt cú nào nhìn tới Hứa Ngụy Châu.

Nhưng Hứa Ngụy Châu vẫn hào hứng vô cùng, cậu tự biết là được, người Hoàng Cảnh Du khen "rất chuyên nghiệp, diễn xuất tốt" là cậu.

"Anh Hứa, đạo diễn đến rồi, bối cảnh cũng hoàn thiện rồi, chúng ta chuẩn bị trang điểm được chưa?"

Chờ chưa tới nửa tiếng, nhân viên trường quay đến hỏi: "Nếu được thì em đi mời chuyên viên."

"Được rồi được rồi." Hứa Ngụy Châu cất điện thoại, hỏi: "Anh Hoàng đến chưa?"

Nhân viên cười nói: "Đến được mười phút rồi, đang trang điểm."

Hứa Ngụy Châu thầm hí hửng, tạo hình mới của Hoàng Cảnh Du!

Cảnh sắp tới, thời gian trả lại năm năm, Triển Minh lúc này vừa tốt nghiệp đại học, một tên công tử ăn chơi không nghề ngỗng.

Hứa Ngụy Châu chưa từng được thấy tạo hình của Hoàng Cảnh Du trong thời điểm này, nghe nói rất... ph*ng đ*ng.

Trang điểm xong, Hứa Ngụy Châu thay đồ theo nhân viên tới trường quay, chưa kịp tìm thấy Hoàng Cảnh Du trong tạo hình "ph*ng đ*ng" đã bị vô số ánh đèn flash di động loe lóe làm lóa cả mắt.

Hứa Ngụy Châu nheo mắt, "Nồng quá... Mùi gì vậy?"

Nhân viên vừa quạt cho Hứa Ngụy Châu vừa giải thích, "Phó đạo diễn yêu cầu bọn em phải dàn dựng hiện trường cho có cảm giác khói sương mù mịt 'như cả đám người hút thuốc suốt đêm'."

Hứa Ngụy Châu gật đầu thông cảm, "Tốt mà, giống lắm."

"Trời ạ..."

Hoàng Cảnh Du vừa bước chân vào đã bị khói xông vào mặt vô thức che mắt, nhíu mày, "Các cậu nướng thịt hả?"

Nhân viên trường quay cố nhịn cười, "Anh Hoàng qua đây, bên đó khói dày lắm."

Hoàng Cảnh Du nhíu mày dẫn Sầm Văn đi, thợ trang điểm trợ lý theo sau. Ánh sáng vẫn đang chỉnh, ngoài tầm quay ánh sáng tối, Hoàng Cảnh Du đi tới sát cạnh Hứa Ngụy Châu mới thấy anh.

So với khi được phỏng vấn, Hoàng Cảnh Du như biến thành người khác.

Anh không đánh phấn, màu da và đuôi mắt nhạt hơn nhiều, như bỗng chốc trẻ ra vài tuổi, mái tóc để hoàn toàn tự nhiên, hai bên hơi xoăn, tóc mái hơi mất nếp rũ xuống hai bên chân mày, khuôn mặt trông còn ngông cuồng hơn khi đã trang điểm.

Hoàng Cảnh Du mặc sơ mi đơn giản, bỏ ba nút áo, cà vạt vắt bừa trên vai, như chỉ cần kéo nhẹ một cái thôi sẽ rơi xuống một chốn vui chơi nào đó, trở thành vật kỷ niệm cho một đêm hoang đàng của Triển Minh.

Hứa Ngụy Châu lấy hơi nhẹ.

Lúc học đại học, giảng viên môn biểu diễn từng nói, một diễn viên tốt, không phải diễn gì giống ấy, mà là khi diễn ai liền trở thành người đó.

Lúc đó thầy đã lấy Hoàng Cảnh Du ra làm ví dụ.

Cảnh trước mới quay cách đây một ngày thôi, mà Hoàng Cảnh Du đã điều chỉnh trạng thái đến chính xác năm năm trước, không thừa không thiếu một phân, người đàn ông trải đau thương, dè dặt cầu xin người yêu cũ quay đầu xoay người biến thành ông hoàng hộp đêm không sầu không lo.

Ông hoàng hộp đêm mấp máy môi, hình như đang lẩm bẩm gì đó, anh cúi đầu kéo cổ tay lên đến khuỷu, đột nhiên nghiêng đầu nói với Hứa Ngụy Châu: "Cha già Nhâm Hải Xuyên giám sát tôi thay đồ, không có cơ hội dán giữ nhiệt, lạnh chết được."

Nhâm Hải Xuyên đứng cách đó không xa, Hứa Ngụy Châu nhịn rất vất vả, không dám cười.

Hoàng Cảnh Du quét mắt liếc Hứa Ngụy Châu, nhếch môi cười, "Không tệ, nam sinh nhà nào đây? Mới tốt nghiệp đúng không?"

Hứa Ngụy Châu không mặc tây trang thẳng tăm tắp nữa, mái tóc đen bóng nhuộm thành nâu đậm, đường nét gương mặt cũng làm dịu lại, lông mày không quá sắc, ánh mắt không hung dữ, chợt bớt đi mấy phần sắc bén thay bằng ôn hòa. Để tạo khác biệt với gò má hơi gầy trước đó, tán thêm chút phấn bắt sáng, trông non nớt hơn nhiều.

Đã quen với dáng vẻ lạnh lùng vô cảm không chút tình người của Hứa Ngụy Châu lúc quay phim, chợt thấy tạo hình trẻ tuổi của cậu, Hoàng Cảnh Du rất hào hứng.

"Ngụy Châu trước." Nhâm Hải Xuyên xua xua chỗ khói trước mặt, đi tới gần nói: "Bắt đầu từ cửa, đến hành lang, rồi đi thẳng vào, mai Triển Minh phải chủ trì một cuộc họp quan trọng, việc chuẩn bị do cháu làm thay toàn bộ, cháu biết cậu ấy ỷ có mình giúp nên mới yên tâm bỏ đi chơi, nhưng cậu sợ cậu ấy đi chơi về muộn, ngày mai dậy trễ, ảnh hưởng đến cuộc họp, cho nên đi tìm, định đón cậu ấy về... khụ..."

"Đừng đốt nữa! Định đốt tới chừng nào vậy..." Nhâm Hải Xuyên sặc khói đỏ cả mặt, mắng: "Hun nữa diễn viên sẽ ch** n**c mắt đó, quay gì được nữa?! Dừng!"

Phó đạo diễn vội gõ đầu nhân viên hậu trường, Nhâm Hải Xuyên nói tiếp với Hứa Ngụy Châu, "Buồn mà không nói, mà cũng hết cách, ai bảo cháu thua dưới tay người này rồi, lúc này cháu vẫn đang yêu thầm cậu ấy, phải giấu bớt tình cảm vào."

Hứa Ngụy Châu gật đầu, thầm nghĩ diễn đúng bản chất thật là được.

Nhâm Hải Xuyên gọi phó đạo diễn: "Diễn viên quần chúng đâu? Vào chỗ chưa?"

Phó đạo diễn vội đáp, "Đã dùng mô hình diễn thử cho bọn họ xem hai lần rồi, vào chỗ chưa ạ?"

Nhâm Hải Xuyên gật đầu, hướng dẫn cho Hoàng Cảnh Du.

Sau khi tất cả vào đúng chỗ đã là nửa tiếng sau.

"Dọn!!! Chỗ!!!"

"Tên khốn màn mười ba cảnh một lần một! Action!"

"Xin hỏi quý khách đi mấy người?"

Tiếp tân lịch sự hỏi Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu nhíu mày, "Ông Triển đang ở đâu?"

"Mới ngài theo tôi." Tiếp tân cúi người, đi trước dẫn đường cho Hứa Ngụy Châu.

Mấy cô gái thân hình nóng bỏng ăn mặc thiếu vải cười to đi ngang, một người trong đó quay đầu mỉm cười nhìn Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu mất tự nhiên quay đầu đi, vờ như không nghe những người đó cười bán tán về mình.

Lúc đi ngang phòng VIP, một người đàn ông trung niên bước ra, nửa say nửa tỉnh, liếc mắt thấy Hứa Ngụy Châu, phì cười mập mờ, Hứa Ngụy Châu rợn cả người, không nhịn được lên tiếng hỏi: "Vẫn chưa đến à?"

"Ở ngay phía trước." Tiếp tân dừng bước.

Hứa Ngụy Châu đứng cách bốn năm mét đã được thấy tiếng cười nói ồn ào trong VIP mà tiếp tân chỉ, cậu khựng lại, cười tự giễu rồi cứng người bước tới, đẩy cánh cửa phòng VIP trang H**ng X* hoa.

"Cắt!"

Hứa Ngụy Châu biểu hiện rất tốt, cảnh này qua, tiếp theo bắt đầu quay các diễn viên quần chúng, Hứa Ngụy Châu hỗ trợ đi lại lần nữa, Nhâm Hải Xuyên gật đầu, "Được rồi."

Hứa Ngụy Châu chưa kịp thở phào Nhâm Hải Xuyên đã nói tiếp, "Vừa rồi cảm xúc không tệ, lát nữa tiếp tục giữ nguyên, đừng biểu hiện quá chua xót, cháu ghen quá nhiều rồi, sắp chai lì rồi, bất mãn với cậu ấy chiếm nhiều hơn, cậu ấy đã hai mươi mấy tuổi đầu mà chỉ biết chơi bời lêu lổng, cháu lo lắng trong lòng."

Hứa Ngụy Châu gật đầu, "Cháu hiểu rồi."

Quay bù lại vài cảnh nữa, đoạn này kết thúc hoàn mỹ, nhân viên nhanh chóng dời cảnh dựng, chuyển sang cảnh sau.

"Tên khốn màn mười ba cảnh hai lần một! Action!"

Trong phòng VIP, đèn màu chớp tắt, vai người đàn ông và mười mấy người mẫu nữ cười giỡn đinh tai, Hoàng Cảnh Du ngồi trong cùng, mặt ửng đỏ, nghiễm nhiên uống đã nhiều, anh gác một tay trên lưng ghế, tay kia ném mấy lá bài xuống bàn, cười to, "Sao đây?! Tôi thua nữa hả? Các cậu bàn trước rồi hả?"

Người mẫu ngồi gần anh nhất mắt mơ màng, "Ai bàn trước? Ngài cố ý nhường đó chứ? Nói rồi nha, thua một ván một chai rượu."

"Khui khui khui... Tôi sợ các cậu hả, nhưng nói rồi đó, hôm nay mở bao nhiêu là phải uống hết bấy nhiêu..." Hoàng Cảnh Du rướn người định lấy bài, nhưng say lả người không cầm lên được, đảo người nói, "Dẹp đi, không chơi trò này nữa..."

Một cô gái cười nói, "Ừ đúng rồi, em cũng không thích chơi cái này."

Hoàng Cảnh Du nhìn cô gái kia, cười dịu dàng, "Vậy em nói đi, mình chơi gì đây?"

"Chuyền khoai tây chiên đi." Cô gái c*n m** d***, cười lấy một que khoai chiên trên bàn lên, "Mỗi người cắn một cái, tới chỗ ai hết thì người đó thua."

Hoàng Cảnh Du say mụ cả đầu, ngây ra một lúc mới hiểu "cái vui" trong trò này là đâu, cười bảo: "Được! Cái này được!"

Hoàng Cảnh Du nhón lên lấy một que khoai ngậm lên miệng rồi tiện tay kéo một cô gái tới, cô nàng giả cờ chống cự, cuối cùng cũng cắn miếng khoai, Hoàng Cảnh Du chờ cô ta ngậm rồi mới cắn một miếng, sau đó cười sang sảng đẩy cô nàng cho một người đàn ông khác trong phòng.

Hứa Ngụy Châu đẩy cửa vào vừa đúng lúc thấy cảnh sa đọa bên trong, Hoàng Cảnh Du say khướt cười dùng miệng chuyền khoai tây với mấy cô gái dưới ánh đèn mờ ảo.

Hứa Ngụy Châu tức khắc nhíu mày quay đi, không nhìn.

Vài giây sau, Hứa Ngụy Châu lướt mắt từ trái qua phải lia hết một lượt những người có mặt, tự nói một mình, "Rốt cuộc... Có gì vui chứ."

Miếng khoai ngắn đến không thể ngắn hơn được chuyền đến miệng Hoàng Cảnh Du, anh cười kéo một cô gái lại, chưa kịp làm gì Hứa Ngụy Châu đã bước tới giật cánh tay đẩy anh xuống sofa.

"Ái mẹ kiếp..." Hoàng Cảnh Du mơ màng ngẩng đầu, vừa cất tiếng nói thì miếng khoai trong miệng cũng rớt, thấy là Hứa Ngụy Châu liền nuốt trọng nửa câu chửi bậy sau vào bụng, từ giận thành mừng, rề rề nói: "Sao cậu tới đây? Nào nào... Tớ giới thiệu một cô cho cậu nha..."

Hứa Ngụy Châu cố gắng kiềm chế, "Có đi không? Không đi... mai cậu muốn làm sao thì làm."

Hoàng Cảnh Du hơi cụt hứng, nhưng thấy trong mắt Hứa Ngụy Châu âm ỉ cơn giận thật lập tức cười gượng đứng lên, thở dài, "Được rồi giải tán giải tán, hôm nay tới đây thôi... Gì? Đây là ai? Là tổ tông của tôi! Các cậu làm quen không?!"

"Cắt!"

Âm nhạc đinh tai ngưng bặt, nhóm người mẫu đứng lên ngay, rụt rè tụ lại một góc, Hoàng Cảnh Du cười với các cô gái: "Xin lỗi xin lỗi."

"Không sao không sao, quay phim thôi mà." Một cô tương đối mạnh miệng nói: "Hơn nữa... Em mới là người được lợi mà."

Mọi người cười ồ.

Hoàng Cảnh Du nhìn Nhâm Hải Xuyên, Nhâm Hải Xuyên đang cau có, xem lại lần nữa, thấy chưa vừa lòng lắm.

Nhưng hiếm thấy, lần này ông không vừa lòng với Hoàng Cảnh Du.

Nhâm Hải Xuyên nhìn Hoàng Cảnh Du, nói: "Điểm bạo ph*t t*nh cảm không tập trung, sửa cảnh lại một tí, thể hiện nhiều hơn!"

Hoàng Cảnh Du bật cười, nhìn nhìn mấy cô diễn viên quần chúng đang run rẩy, "Thể hiện nữa ạ?"

Nhâm Hải Xuyên nói: "Không bảo cháu thể hiện với bọn họ, với Ngụy Châu, với Bùi Nhiên, xung đột tình cảm khi thấy cậu ấy rõ ràng chưa đủ.

Hoàng Cảnh Du tua lại cảnh quay trong đầu, hỏi: "Thêm lời thoại?"

Nhâm Hải Xuyên im lặng lắc đầu, lời thoại ông và biên kịch đã đắn đo từng chữ một cho mỗi cảnh, không thể sửa gì được.

Nhâm Hải Xuyên Hoàng Cảnh Du Hứa Ngụy Châu đọc lại kịch bản, cuối cùng Nhâm Hải Xuyên quyết định, "Sửa lại một chút, Bùi Nhiên không đẩy cháu xuống sofa mà kéo lên lúc cháu sắp hôn cô gái kia, hai đứa dùng lực mạnh hơn cho thích hợp, để có tính chất xung đột, vừa rồi không đủ tính công kích."

Mọi người gật đầu, quay lại từ cảnh Hoàng Cảnh Du chuyền khoai tay theo ý Nhâm Hải Xuyên.

"Cắt!"

Quay mấy lần Nhâm Hải Xuyên vẫn không hài lòng.

"Lúc này Triển Minh phải vô liêm sỉ hơn nữa..."

Khói trong phòng làm đau mắt Hoàng Cảnh Du, anh nghe vậy nhíu mày hỏi: "Vậy phải làm sao? Cử động quá mạnh thành khoa trương mất."

Nhâm Hải Xuyên im lặng một lúc, thình lình nói: "Lẳng lơ thêm chút nữa đi."

Ai nấy bấm bụng nhịn cười.

Hoàng Cảnh Du phì cười, "Lẳng lơ sao ạ?"

Nhâm Hải Xuyên lạnh giọng, "Diễn đúng bản chất là được."

Hứa Ngụy Châu: "Phụt!"

Hoàng Cảnh Du lia mắt sang Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu nghiêm mặt lại ngay, không dám cười nữa.

Hoàng Cảnh Du nghiến răng với Nhâm Hải Xuyên, "Chú còn thù chuyện cháu nói diễn cho có phải không?"

Nhâm Hải Xuyên giận, "Nghĩ gì vậy?! Thái độ nghiêm chỉnh vào! Một phút chuẩn bị, không được nữa thì quay lại!"

Hoàng Cảnh Du giũ rộng cổ áo, ngồi vào chỗ.

Hứa Ngụy Châu nhỏ giọng: "Anh Cảnh Du cố lên."

Hoàng Cảnh Du nhướng mày nhìn Hứa Ngụy Châu, tự dưng cười.

"Tên khốn màn mười ba cảnh hai lần bảy! Action!"

Mẩu khoai ngắn đến không thể ngắn hơn tới miệng Hoàng Cảnh Du, anh mỉm cười, như đang ngậm thuốc, ánh mắt mơ màng băn khoăn giữa các cô gái trên sofa, chọn được một người thì chống tay lên ghế, cúi đầu chuyền đi, khi hai người sắp chạm môi nhau, Hứa Ngụy Châu túm chặt cánh tay Hoàng Cảnh Du, kéo anh lên.

"Ái mẹ kiếp..." Hoàng Cảnh Du lờ đờ quay lại, lên tiếng làm mẩu khoai trong miệng rớt mất, anh ngây ra một lúc mới nhận ra là Hứa Ngụy Châu, cười, không do dự lấy nửa phân giành quyền chủ động kéo Hứa Ngụy Châu lại, trực tiếp hôn luôn.

Hứa Ngụy Châu: "!"

Dường như Hoàng Cảnh Du mới là người mơ hồ nhất, hoặc vốn chẳng quan tâm đó là ai, hoặc đang dùng Hứa Ngụy Châu để bù lại nụ hôn bị cậu cắt ngang, không chút mâu thuẫn, ghì cả người cậu vào lòng, thỏa thích mà hôn.

...

Sau nửa giây bàng hoàng, Hứa Ngụy Châu tức tốc điều chỉnh cảm xúc, hai cánh tay thất thố chần chừ giữa không trung, muốn ôm Hoàng Cảnh Du lại không dám.

Mắt Hoàng Cảnh Du hờ khép, cắn môi cậu rồi buông nha, nỉ non: "Sao cậu tới đây? Nào nào... Tớ giới thiệu một cô cho cậu nha..."

Hứa Ngụy Châu lùi ra một bước dài, chật vật nhìn những người xung quanh, miễn cưỡng lên tiếng: "Có đi không? Không đi... mai cậu muốn làm sao thì làm."

Hoàng Cảnh Du l**m môi, cụt hứng, thở dài: "Được rồi giải tán giải tán, hôm nay tới đây thôi... Gì? Đây là ai? Là tổ tông của tôi! Các cậu làm quen không?!"

"Cắt!"

Rốt cuộc Nhâm Hải Xuyên cũng thôi cau mày, đưa ngón cái: "Qua rồi!"

Hứa Ngụy Châu đỏ từ mặt tới cổ, cậu ngơ ngơ ngẩn ngẩn nói năng lộn xộn, "Em... em không biết phải hôn, em... em phối hợp ổn không?"

"Không phải tại cậu, tôi ứng biến thôi." Hoàng Cảnh Du đưa ngón cái lau môi, mỉm cười, "Phản ứng rất tốt."

__________________________

Thính của Hoàng ảnh đế chắc thuộc dạng đựng bằng xô pha thêm nước rồi nén thành cục chọi bộp bộp cho Hứa thịt tươi hứng đem về ăn dần...

14.

Cảnh quay suýt bế tắc được hóa giải bằng nụ hôn diệu kì của Hoàng Cảnh Du, Nhâm Hải Xuyên vốn thích quay cảnh nội tâm trong bối cảnh xung đột cảm xúc mạnh, Hoàng Cảnh Du hợp tác với ông nhiều bộ điện ảnh rồi, đương nhiên am hiểu sâu sắc.

Quay bù vài đoạn nhỏ nữa là xong cảnh này.

"Cảnh vừa rồi cắt ra làm thành tin hot được đó."

Cảnh có diễn viên quần chúng đầu tiên từ khi bấm máy, chuẩn bị suốt một ngày rồi quay trong hơn ba tiếng cuối cùng đã hoàn thành vượt mong đợi, ai cũng thấy vui, phó đạo diễn mặt hồng hồng không biết vì nóng hay nhiễm bầu không khí trường quay cười nói: "Cảnh ứng biến này phát huy quá lợi hại, quả thật như Triển khốn khiếp sống dậy."

Nhâm Hải Xuyên cũng rất hài lòng, nhưng không chịu nói chuyện nhẹ nhàng, bảo: "Lần sau cố gắng trao đổi trước! Lúc nãy nhờ Hứa Ngụy Châu phản ứng nhanh, theo kịp, nếu không lại phí một cảnh."

Hoàng Cảnh Du chỉ lắc đầu cười không nói gì.

Hứa Ngụy Châu còn đang len lén hồi tưởng nụ hôn vừa rồi, nghe vậy vội nói: "Không có không có, Cảnh Du anh ấy... tương đối giỏi."

Hoàng Cảnh Du đang cúi người để Sầm Văn tiện choàng áo cho mình, nghe cậu nói liền nhìn lên, hỏi: "Giỏi cái gì?"

Hứa Ngụy Châu: "..."

Mọi người đồng loạt hướng mắt vào Hứa Ngụy Châu, Hứa Ngụy Châu không tiền đồ lập tức đỏ mặt.

Cả đoàn cười ầm lên.

Hứa Ngụy Châu chỉ thiếu nước kiếm lỗ chui vào, cậu chắp tay xin mọi người tha cho.

Phó đạo diễn nhìn Hứa Ngụy Châu, ngứa ngáy trong lòng.

Nhờ phúc của Nhâm Hải Xuyên, phó đạo diễn và Hoàng Cảnh Du cũng hợp tác vô số lần rồi, nhưng đây là lần đầu anh ta thấy Hoàng Cảnh Du quay cảnh thân mật nhiều lần như vậy, hơn nữa không biết có phải để phối hợp với tính cách nhân vật không mà bản thân Hoàng Cảnh Du cũng buông thả hơn trước nhiều, từ lúc bấm máy tới giờ không đóng thế không lấy góc ướm, toàn bộ làm thật quay thật, giống như vừa rồi, để tạo ra xung đột cảm xúc còn tự thêm cảnh hôn.

Lúc nãy phải lo quan sát các diễn viên quần chúng, không được xem kĩ cảnh hôn, có một chuyện rất đắn đo, giờ đang ngứa ruột ngứa gan.

Hứa Ngụy Châu bị chọc nhiều quá không dám ngẩng đầu lên nữa rồi, phó đạo diễn cũng không nỡ bắt nạt thêm, nhìn sang Hoàng Cảnh Du, thấy tâm trạng anh có vẻ không tệ, không nhịn được đánh bạo đi đến tìm hiểu chân tướng.

Hoàng Cảnh Du tưởng phó đạo diễn muốn nói chuyện nghiêm túc gì, cúi đầu nghe anh ta thì thầm.

Môi Hoàng Cảnh Du tươi dần, không kiềm được, bật cười.

Mọi người tò mò ghé mắt, Hoàng Cảnh Du nhịn cười lắc đầu, "Không hôn sâu, không tin mọi người cứ hỏi Ngụy Châu.

Cả trường quay nổ tung.

Phó đạo diễn chờ mong nhìn Hứa Ngụy Châu, mắt sáng lóa, xác nhận: "Không thật hả?"

Hứa Ngụy Châu xấu hổ sắp bốc cháy, may mà đèn trường quay đang u ám, người khác thấy không rõ, cậu miễn cưỡng lắp bắp: "Anh Cảnh Du... rất chuyên nghiệp, chỉ... đủ tiêu chuẩn cảnh quay thôi."

Phó đạo diễn cười ha hả, trêu: "Coi Ngụy Châu mắc cỡ chưa kìa, tôi còn tưởng... Ây, rất tốt rất tốt, nhưng cậu Hứa phải kiên cường chút nha, còn đến một tháng 'tuần trăng mật' phải quay đó."

Hứa Ngụy Châu thành con tôm, chỉ biết gật đầu thật thà.

Nhâm Hải Xuyên nhịn tới giới hạn, sầm mặt nói: "Dọn trường quay, phó đạo diễn sắp xếp cho mọi người ra ngoài, ngày mai có cảnh nhớ ngủ sớm, hôm nay rất thuận lợi, mọi người vất vả rồi."

"Vất vả vất vả."

"Mọi người cực khổ rồi."

Tuy mới qua mười một giờ, nhưng về tới khách sạn làm này làm nọ đến khi nằm lên giường là quá nửa đêm, mọi người chào nhau rồi lần lượt rời trường quay.

Lý Vĩ Lực nghi ngờ Hứa Ngụy Châu cảm lạnh từ chiều, mang theo cái áo lông dày nhất cho cậu chưa đủ, còn cầm khăn lông dày chờ sẵn, khi Hứa Ngụy Châu mặc xong đống quần áo béo núc ních theo Lý Vĩ Lực đến bãi taxi thì xe đưa đón của Hoàng Cảnh Du đúng lúc chạy ngang.

Hoàng Cảnh Du đang định lên xe, quay lại nhìn Hứa Ngụy Châu, vừa mở miệng là phả khói trắng: "Lên xe tôi cùng đi?"

Hứa Ngụy Châu do dự một chốc rồi lắc đầu cười, "Không cần đâu anh, tài xế của bọn em sắp đến rồi, ngay ấy mà."

Hoàng Cảnh Du gật đầu, lên xe đi.

Đêm đông thật sự lạnh, Lý Vĩ Lực nhảy nhót tại chỗ, "Hoàng ảnh đế gọi anh thì anh đi đi, lạnh chết được."

"Đừng làm phiền người ta." Hứa Ngụy Châu chà tay, "Hôm nay Hoàng Cảnh Du mới trả lời phỏng vấn, không chừng có cánh săn ảnh phục sẵn trước cửa khách sạn chờ chụp anh ấy, nửa đêm nửa hôm, anh xuống từ xe anh ấy không được ổn đúng không?"

Lý Vĩ Lực nghĩ thấy đúng, liền nói: "Phải phải! Trời đất, não em nó chập mạch rồi."

Hứa Ngụy Châu phà hơi cho ấm, "Tách ra hai xe dù sao cũng hơn, với lại..."

Với lại, Hứa Ngụy Châu còn xấu hổ lắm, không dám ở riêng với Hoàng Cảnh Du.

Trong lúc nói chuyện thì xe Hứa Ngụy Châu đến, Hứa Ngụy Châu Lý Vĩ Lực hối hả lên xe.

Khá may, truyền thông phỏng vấn Hoàng Cảnh Du rất hiểu chuyện, không hề để lộ khách sạn Hoàng Cảnh Du đang ở, nhân viên cả đoàn thở phào tự về phòng mình.

Trong phòng, Hứa Ngụy Châu mở video chat bàn kế hoạch năm sau với Cảnh Thiên.

"Tuy đã được đóng phim của đạo diễn Nhâm, nhưng cũng đừng đòi hỏi quá cao." Cảnh Thiên nói đúng thực tế: "Lần này là một bất ngờ, hơn nữa phim này cũng khó có doanh thu phòng vé cao được, người ta không chấp nhận đâu. Cậu nổi tiếng mấy các đạo diễn lớn cũng không dễ gì để cậu vào mắt, cùng lắm cho cậu diễn vai phụ trong mấy phim thị trường, mượn cậu để kéo fan, thật sự cho cậu đóng chính... quá mức."

Hứa Ngụy Châu cũng tự hiểu, "Dạ, quay xong bộ này tiếp tục đóng phim truyền hình hoặc phim chiếu mạng... Em phải tranh thủ kiếm tiền."

Cảnh Thiên yên tâm, cười nói: "Biết kiếm tiền là được rồi, yên tâm, anh để ý cho cậu, trễ nhất là tháng sau, nhất định sẽ mang về cho."

"Cảm ơn anh Cảnh." Hứa Ngụy Châu suy nghĩ rồi cười khổ: "Đừng... đừng bại não quá."

Cảnh Thiên bất lực, "Anh mới nói sao? Vẫn đòi hỏi nhiều à? Được rồi... Anh cố gắng, mai đến công ty nói chuyện với cấp trên."

Nói chuyện công việc xong, Cảnh Thiên hỏi thăm sức khỏe Hứa Ngụy Châu theo thông lệ, lại hỏi: "Đạo diễn Nhâm và Hoàng Cảnh Du đối xử với cậu thế nào?"

"Đạo diễn tốt lắm, rất nghiêm túc, quay phim của chú ấy rất có lợi, còn Cảnh Du..." Nụ hôn của hôm nay lại hiện lên trước mắt, Hứa Ngụy Châu ho ho, nói: "Cảnh Du cũng tốt với em lắm..."

Cảnh Thiên vô tư vô tâm không nhận ra gì, tiếp tục lải nhải như thường lệ.

Cách vách của cách vách, Hoàng Cảnh Du cũng đang nghe An Á giảng bài.

"Em lại làm sao rồi?"

Mới về phòng tắm rửa ra Hoàng Cảnh Du đã thấy điện thoại mọc ra năm cuộc gọi nhỡ của An Á.

Hoàng Cảnh Du gọi lại, được một tràng khuyên bảo hết nước hết cái.

An Á nhọc lòng nói: "Không đưa kịch bản là vì chị tin cậu, buổi phỏng vấn bình thường thôi mà, nhưng cậu cứ phải tạo scandal cơ, bây giờ nhà nhà đoán xem ai đang hợp tác với cậu, văn phòng của Khương Dĩnh còn đặc biệt công bố lịch làm việc thời gian này của Khương Dĩnh, thái độ mập mà mập mờ, sức chú ý thoắt cái từ buổi phỏng vấn chuyển sang tin hành lang về hai người rồi."

Hoàng Cảnh Du bật cười, "Chính chủ còn chưa thanh minh mà văn phòng bên đó đã sốt ruột trước rồi."

"Sốt cái gì mà sốt, tin đồn trước đây do bọn họ tung ra đó! Chỉ tại chị... Không biết bọn họ thích trò này, không đã chả hợp tác làm gì." An Á cáu gắt, "Còn chẳng đánh tiếng trước nữa, lần nào cũng lôi mình vào tuyên truyền."

Hoàng Cảnh Du thờ ơ, "Hai tháng nữa phim ra mắt là hết chuyện thôi, cứ kệ."

"Cũng đúng..." An Á nói, "Nói chung cậu chú ý, đừng có nói lung tung nữa! Chị muốn bể cả đầu."

Hoàng Cảnh Du rề rà đáp: "Biết rồi mà."

"Đúng rồi." Hoàng Cảnh Du chợt nhớ ra chuyện gì, nói: "Lần trước chị nói giới thiệu Hứa Ngụy Châu cho Truyền thông Tinh Quang ấy, có tin tức gì chưa?"

An Á bật cười, "Sao nhanh vậy được, chị mới nhắc một lần, bọn họ phải chờ cấp trên bàn bạc rồi mới quyết định, chưa hồi âm."

Hoàng Cảnh Du nghịch bật lửa, nói: "Chị nhớ ra, chờ một tuần nếu chưa có tin tức gì thì liên hệ lại lần nữa."

An Á cười nói, "Để bụng thế, sao không tự mà nói đi? Một cú điện thoại của cậu là đến thẳng máy chủ tịch Hoàng, không tiện hơn chị liên hệ từng tầng à?"

Hoàng Cảnh Du cười nhẹ, "Chị liên hệ giúp thì là công tác bình thường, em mà xen vào... Ít nhiều gì cũng có tính tư nhân, dễ nói khó nghe."

An Á ngạc nhiên, "Hiếm có đó nha Hoàng ảnh đế! Hôm nay lại để ý người ta nói gì à, cuối cùng ngài cũng biết xấu hổ rồi hả?"

Hoàng Cảnh Du vô tư: "Làm gì có chuyện đó."

An Á: "..."

Hoàng Cảnh Du ngồi trên sofa ngắm cảnh đêm bên ngoài khoan thai nói: "Da mặt Ngụy Châu có vẻ mỏng lắm, nếu thành công thật, khi đến Tinh Quang nghe mấy người bên đó nói lung tung... Không tốt lắm."

Hoàng Cảnh Du nhớ tới vẻ mặt thẹn thùng luống cuống của Hứa Ngụy Châu lúc đạo diễn hô cắt, thấy hơi thích.

An Á nghĩ kĩ rồi gật đầu, "Cũng đúng... Bỏ đi, chị đưa phật đến Tây Thiên, vừa hay tuần sau phải đến Tinh Quang một chuyến, để chị xem thử có gặp được chủ tịch không."

Hoàng Cảnh Du giả dối: "Vất vả quá, chị An Á."

An Á hàm hừ, "Tỉnh lại đi, chị cậu lờn đòn lâu rồi, nghỉ ngơi sớm."

Hoàng Cảnh Du cười cười, "Ngủ ngon."

_________________________

15.

Hoàng Cảnh Du không cho Hứa Ngụy Châu biết chuyện với Truyền Thông Tinh Quang là do mình giới thiệu, mấy ngày sau đó, lúc chờ quay anh cũng không nhắc tới tiếng nào.

Hoàng Cảnh Du không phải người làm ơn để được báo đáp, huống chi trong mắt anh, Hứa Ngụy Châu cũng không có gì để báo đáp.

Hai người không quá thân thiết, để Hứa Ngụy Châu biết cậu chỉ ngại thêm. Trước đây anh không muốn tự liên lạc với Hoàng Hoa Quyền cũng vì sợ sau này Hoàng Hoa Quyền sẽ nói với Hứa Ngụy Châu, làm Hứa Ngụy Châu nghĩ nhiều.

Hoàng Cảnh Du rất yên tâm với năng lực của An Á, nhắc chị ấy hai lần, với Hoàng Cảnh Du, chuyện này đã gần như xong xuôi.

Hoàng Cảnh Du thoáng cái đã quên sạch, Hứa Ngụy Châu vốn không hay biết, hai người tiếp tục quay phim như không có gì.

...

Vì chuyện nhỏ xíu gì đó mà Triển Minh chia tay với cô bạn gái mới quen, trong lòng không được vui, đi uống rượu với bạn xấu say túy lúy rồi không dám về nhà, bảo người đưa mình đến chỗ Hứa Ngụy Châu.

Triển Minh vật và vật vờ tìm tới nhà Hứa Ngụy Châu, chân lảo đảo, trực tiếp bổ nhào lên cửa, gõ mấy cái rồi ngồi bệt xuống đất, đập cửa rầm rầm.

"Bùi Nhiên! Bùi Nhiên!!!"

Nửa đêm nửa hôm, Hoàng Cảnh Du gào như sói tru ngoài cửa: "Bùi Nhiên đâu?!!!"

Đập dần một phút Hứa Ngụy Châu mới mở cửa từ bên trong, thấy Hoàng Cảnh Du đã nhão thành đống bùn, Hứa Ngụy Châu trầm mặc mấy giây rồi nói: "Cậu sợ hàng xóm không kiện tôi có đúng không?"

Hoàng Cảnh Du ngẩng lên lờ đờ nhìn Hứa Ngụy Châu, rất tức giận, "Ai dám kiện cậu? Ai!!! Mẹ nó ai dám kiện Bùi Nhiên? Ra đây cho tôi! Nhà đối diện cậu đúng không! Đối diện!! 202!! Người trong nhà ra đây cho tôi! Xem tôi có..."

"Được rồi được rồi đừng làm chuyện mất mặt nữa..." Hứa Ngụy Châu không kham nổi, cúi xuống kéo Hoàng Cảnh Du lên, loạng choạng dìu anh vào nhà.

"Cắt!"

Cơn say của Hoàng Cảnh Du biến mất không tung tích, anh đứng thẳng, đỡ lấy Hứa Ngụy Châu bị anh chen gần lọt ra khỏi ống kính, quay lại hỏi: "Cảnh vừa rồi được không chú?"

Nhâm Hải Xuyên đang xem phát lại, không biết đang khen hay đang giễu: "Mấy cảnh này lúc nào cháu cũng phát huy tốt."

Phó đạo diễn cười kêu phụt.

"Bậy nè." Hoàng Cảnh Du nói, "Cháu uống say đâu có la gào gì, tối đa đá cửa, cửa không mở thì trèo cửa sổ."

Hứa Ngụy Châu nhìn Hoàng Cảnh Du khó nói nên lời, không hiểu thế thì hơn la gào chỗ nào.

Sầm Văn ôm áo lông đứng cạnh nén cười gật đầu, "Cái này là thật, cháu làm chứng."

"Đúng mà." Hoàng Cảnh Du thấy Nhâm Hải Xuyên vẫn không tin liền nói: "Không tin trợ lý của cháu... Thì chú hỏi Hứa Ngụy Châu đi, cháu lúc say đặc biệt ngoan."

Hứa Ngụy Châu: "..."

Đá qua em vào lúc này?!

Có sáng suốt không vậy Hoàng ảnh đế?!!

Hứa Ngụy Châu cười gượng với mọi người, "Anh Cảnh Du đùa thôi."

Chuyện đưa Hoàng Cảnh Du về nhà do tin nhắn hiểu lầm lần trước Hứa Ngụy Châu chưa từng nói với ai.

Hoàng Cảnh Du ngạc nhiên, cười không giải thích thêm.

Cảnh sau quay trong nhà.

Triển Minh ở lại nhà Bùi Nhiên, lúc dậy gọi mấy tiếng không thấy Bùi Nhiên, ngồi một mình chán liền bò lên chơi máy tính của Bùi Nhiên, lại vô tình thấy "của riêng" Bùi Nhiên cất trong ổ cứng.

Đàn ông tuổi này, trong máy tính ít nhiều gì cũng có mấy thứ khó nói, nhưng Bùi Nhiên từ nhỏ không thích dính vào mấy thứ này, Triển Minh cứ tưởng cậu thuộc dạng "nghiêm túc" quý hiếm, phát hiện phim cậu lưu thì hết sức hưng phấn, hí hửng mở lên. Nhưng xem được mười phút, Triển Minh phát hiện, tất cả video Bùi Nhiên có, không giống loại mình hay xem lắm...

Trong phim, một nhân vật là đàn ông, nhân vật còn lại, cũng là đàn ông nốt.

Bí mật Bùi Nhiên nhiều năm dè dặt cẩn thận che giấu từng li từng tý cứ vậy mà bại lộ.

Bùi Nhiên mua đồ ăn sáng mang về chưa kịp thay đồ đã thấy Triển Minh đứng trước cửa phòng ngủ, sắc mặt phức tạp nhìn mình, hỏi: "Cậu... đồng tính luyến ái hả?"

Ánh mắt Hứa Ngụy Châu lướt qua Hoàng Cảnh Du, nhìn vào màn hình vi tính trong phòng ngủ.

Hứa Ngụy Châu để đồ ăn sáng xuống, chậm rãi cởi áo khoác, yên lặng một lúc mới đáp: "Ừ."

"Tôi... Không có ý gì khác." Hoàng Cảnh Du xấu hổ, "Chỉ không ngờ, cậu..."

Hoàng Cảnh Du chêm một câu không đầu không đuôi: "Hôm nay tôi chia tay cô ấy rồi."

Mi mắt Hứa Ngụy Châu giật nhẹ, vẫn như cũ: "Ừ."

Hoàng Cảnh Du bỗng nói: "Hay... chúng ta thử đi?"

Hoàng Cảnh Du cười khan, "Dù sao... cậu cũng thích dàn ông, tôi cũng chán đám người đó rồi, không ai tốt bằng cậu."

Hứa Ngụy Châu xoay người lại, đưa lưng về phía Hoàng Cảnh Du, một lúc sau mới khàn giọng, "Được, vậy thì thử xem."

Ống kính tập trung vào bóng lưng sau cùng của Hứa Ngụy Châu, kéo dài gần nửa phút.

Hứa Ngụy Châu cúi đầu sắp xếp chỗ đồ ăn mới mau về, vai run run, gân xanh trên cổ giật nhè nhẹ.

"Cắt!"

Hứa Ngụy Châu vuốt mặt rồi mới quay lại, mắt cậu đỏ bừng, nước mắt ướt mặt.

"Hoàn mỹ."

Cảnh này vốn sẽ đặc tả mặt Hứa Ngụy Châu, nhưng Nhâm Hải Xuyên đổi kịch bản bất ngờ, yêu cầu chỉ quay bóng lưng Hứa Ngụy Châu.

Nhâm Hải Xuyên rất tin tưởng vào kỹ thuật diễn của Hứa Ngụy Châu, xác định cậu có thể chỉ dùng bóng lưng để biểu hiện nỗi khổ yêu đơn phương nhiều năm của Bùi Nhiên.

Quả nhiên Hứa Ngụy Châu không phụ mong đợi.

Có điều nhập vai quá sâu, Hứa Ngụy Châu vẫn chưa thoát vai được, đạo diễn hô cắt được một lúc rồi nước mắt Hứa Ngụy Châu vẫn chưa ngừng.

Hứa Ngụy Châu thấy hơi mất mặt, cậu cầm lấy mũ lưỡi trai Lý Vĩ Lực đưa đội lên, kéo vành nón xuống thấp, ngồi trên sofa phòng khách điều chỉnh cảm xúc.

Ai cũng từng đọc kịch bản, nghĩ là Hứa Ngụy Châu nhập vai quá sâu, tự giác không đến quấy nhiễu, phó đạo diễn cũng đỏ cả mắt, dúi cho Hứa Ngụy Châu gói khăn giấy rồi đi làm việc của mình.

Hứa Ngụy Châu hít thở sâu, cố gắng khiến mình quên đi câu Hoàng Cảnh Du vừa nói, "Hay chúng ta thử đi".

Lúc ráp thoại còn đỡ, khi thật sự nhập tâm vào cảnh quay, nghe giọng Hoàng Cảnh Du nói với mình câu ấy, đả kích hơi mạnh với Hứa Ngụy Châu.

Hứa Ngụy Châu lau mũi, hơi hoảng, sợ Hoàng Cảnh Du thấy sẽ nghĩ mình quái dị.

Hoàng Cảnh Du quay phim luôn nghe đến cắt là thoát vai, nhanh chóng dứt khoát, không lằng nhằng sướt mướt.

Trời sinh sống bằng nghề này.

Hứa Ngụy Châu thở dài trong lòng, cầm di động lên định tìm truyện cười đọc.

Hứa Ngụy Châu dụi mắt, mở khóa màn hình, đang tìm truyện cười thì chiếc nón trên đầu chợt nhúc nhích.

Hứa Ngụy Châu ngẩng lên.

Hoàng Cảnh Du đứng trước mặt cậu từ bao giờ.

Hoàng Cảnh Du cong ngón tay gõ gõ vào vành nón cậu, mỉm cười, "Bạn nhỏ sao vậy? Anh đã đồng ý thử với em rồi mà còn không vui à?"

Hứa Ngụy Châu ngây ra, ngực đau buốt.

Cậu nghiêng đầu đi, nước mắt lại bướng bỉnh tuôn ra.

Hoàng Cảnh Du bật cười, "Trời đất, hôm nay cậu bị hỏng van hả?"

"Không có..." Hứa Ngụy Châu xấu hổ lau lau vuốt vuốt, nhích nhích sang bên, giọng nghèn nghẹn, "Em là vậy đó... Lúc khóc đặc biệt có tạo hình, mắt mũi đỏ lè, một lúc lâu mới bình thường lại được."

"Ừm, mấy người da trắng mặt mỏng đều thế cả." Hoàng Cảnh Du ngồi xuống, cười tự tin, "Nói chuyện với tôi một lúc là hết, không ai thấy tôi mà muốn khóc đâu."

Hứa Ngụy Châu dở khóc dở cười, thầm nghĩ lần này đúng là khác thật.

Hứa Ngụy Châu biết Hoàng Cảnh Du thấy mình khó chịu nên cố ý đến an ủi, tuy ủi không đúng chỗ nhưng tấm lòng cũng đủ rồi, Hứa Ngụy Châu gật đầu, "Dạ."

"Mà giá cậu diễn một cảnh khóc cũng cao thật đấy, ít nhất một tiếng sau không thể quay tiếp, đúng không?" Hoàng Cảnh Du cười, "Quý giá thật."

Hứa Ngụy Châu vội tự giải thích: "Không đâu! Đi rửa mặt nước lạnh là được, tối đa năm phút, không nhìn ra được đâu, thật đó, em đi rửa mặt là anh hết nhận ra ngay..."

Hứa Ngụy Châu nói rồi đứng lên, Hoàng Cảnh Du kéo cậu xuống sofa lại, nói: "Đang giữa đông lại định phát rồ à, tôi nói muốn thấy cậu biểu diễn giảm đỏ giảm sưng bao giờ, lát nữa cậu cũng không còn cảnh nào, mai còn một cảnh với tôi."

"Không lạnh lắm đâu..." Hứa Ngụy Châu để hai tay trên đầu gối, nói nhỏ xíu: "Hơn nữa, không phải lần nào em cũng vậy, nếu chỉ rơi một hai giọt nước mắt thì không sao."

"Phân biệt rõ ràng thế à." Hoàng Cảnh Du khẽ cười, "Cảnh lúc nãy không tệ, tôi xem phát lại rồi, hiệu quả rất tốt."

Tâm trạng Hứa Ngụy Châu tốt lên, nói: "Cảm ơn anh... Nhờ anh diễn tốt, đóng với anh em thường hay phát huy tốt bất ngờ."

Hoàng Cảnh Du cười nhẹ, "Miệng ngọt nhỉ."

Nhâm Hải Xuyên qua tìm Hoàng Cảnh Du nói cảnh kế, nghe thấy câu này thì lơ đãng hỏi: "Miệng ai ngọt?"

Hoàng Cảnh Du ngẩng lên nhìn Nhâm Hải Xuyên, l**m môi dưới, đáp: "Hứa Ngụy Châu."

Nhâm Hải Xuyên: "..."

Hứa Ngụy Châu vô duyên vô cớ bị Hoàng ảnh đế chòng ghẹo sặc lên, vội giải thích: "Không không không không... Cháu mới nịnh nọt anh ấy, không... không có gì."

Nhâm Hải Xuyên ngứa mắt nhất vẻ lẳng lơ này của Hoàng Cảnh Du, nhíu mày, "Đọc cảnh kế chưa?! Tìm nãy giờ, thì ra lại ngồi đây tán dóc."

"Không phải tán dóc, mà đang vun đắp tình cảm với bạn diễn." Hoàng Cảnh Du thong thả đứng lên, cười, "Chuẩn bị cho 'tuần trăng mật' sắp tới."

Hứa Ngụy Châu trợn tròn mắt, chợt nhớ ra...

Theo tiến độ quay, sau khi vượt qua ranh giới, hai người sẽ nghênh đón "tuần trăng mật" của Triển Minh và Bùi Nhiên.

________________________

Hứa Ngụy Châu nó làm gì cũng nghĩ tới cách nhìn của Hoàng Cảnh Du thì ngoan quá rồi không nói, nhưng cái kiểu để ý thấy cháu nhỏ ủ dột là chạy lại chọt chọt của Hoàng ảnh đế cũng quá cưng đi.

___________________________
16.

Trong quá trình quay "tuần trăng mật", bầu không khí trong cả đoàn làm phim đều khác hẳn.

Nhâm Hải Xuyên sợ diễn viên dễ bị ảnh hưởng, cảnh nào cũng vô tình cố ý cho đưa bớt người ra khỏi trường quay, nhưng đáng tiếc người vắng rồi, Hứa Ngụy Châu còn dễ căng thẳng hơn. Liếc mắt qua thấy cả đoàn người còn ý thức được đang quay phim, bớt người, vắng hơn, sự tồn tại của Hoàng Cảnh Du bị phóng đại vô hạn.

Mỗi lần Hoàng Cảnh Du đến gần, Hứa Ngụy Châu phải rất vất vả mới giữ cho mình tỉnh táo, để biết là đang quay phim.

...

"Bùi Nhiên... Sao dậy sớm vậy?"

Hoàng Cảnh Du ôm choàng lấy Hứa Ngụy Châu từ phía sau, cúi xuống hôn má cậu, nửa mơ nửa tỉnh nỉ non, "Sáng nay muốn ăn bánh bao vỏ mỏng ..."

Hứa Ngụy Châu né né, "Mấy giờ rồi? Hàng bánh bao nghỉ lâu rồi."

Hoàng Cảnh Du bất mãn mở mắt, hôn má Hứa Ngụy Châu thêm cái nữa, nói: "Vậy ăn xíu mại."

"Cũng nghỉ luôn rồi." Hứa Ngụy Châu nói, "Quanh chỗ nhà chúng ta chỉ có mấy sạp bán đồ ăn sáng đó thôi... Hay em lái xe chở anh đi ăn?"

"Lười đi..." Hoàng Cảnh Du gác đầu xuống vai Hứa Ngụy Châu, hầm hừ, "Đói thật đó..."

Hứa Ngụy Châu hết cách, hỏi: "Anh muốn ăn gì? Em làm cho anh."

"Anh muốn ăn gì?" Hoàng Cảnh Du mở mắt, đột nhiên cắn tai Hứa Ngụy Châu, đè cậu xuống giường, cười to, "Em nói xem anh muốn ăn gì? Hửm?"

"Cắt!"

...

Nhâm Hải Xuyên không nhận xét gì, đứng lên tìm biên kịch bàn bạc.

Hoàng Cảnh Du ngồi trên giường, cười bất đắc dĩ, "Sao cậu cứng đờ vậy?"

Hứa Ngụy Châu hoảng loạn, nhớ lại cảnh vừa rồi, nói: "Em cứng lắm ạ? Xin lỗi xin lỗi..."

"Không nghiêm trọng, lúc ôm cậu thấy cậu như bị giật mình thôi." Hoàng Cảnh Du đứng lên, hỏi: "Sợ tôi? Hay không muốn quay cảnh thân mật?"

Hoàng Cảnh Du hồi tưởng lại, "Hôm qua cũng vậy, cảnh cùng ngồi xem tivi ấy, căn bản không dám dựa vào gần tôi, sao vậy?"

Không ai muốn biểu hiện kém trước mặt người mình thích, Hứa Ngụy Châu sợ nhất là gây trò cười trước mặt Hoàng Cảnh Du, cậu vội nói, "Không có không muốn! Em điều chỉnh ngay, xin lỗi xin lỗi..."

"Xin lỗi làm gì, tôi có nói gì cậu đâu." Hoàng Cảnh Du hoài nghi không biết có phải lần trước lúc dạy Hứa Ngụy Châu phát âm từ bụng đã làm cậu sợ không, nếu không sao lần nào nhắc tới chi tiết khi quay Hứa Ngụy Châu cũng nơm nớp.

Hoàng Cảnh Du dừng lại, nhẹ giọng, "Tôi đâu có bắt nạt cậu, cậu sợ gì chứ, cậu chỉ... cần thả lỏng một chút, phối hợp một chút."

Hoàng Cảnh Du đoán có lẽ Hứa Ngụy Châu sợ quay cảnh thân mật, anh ngoái đầu đưa mắt tìm Nhâm Hải Xuyên, nhân lúc ông không chú ý hạ giọng nói: "Tôi sẽ cố gắng dẫn dắt cậu, ra ám hiệu cho cậu, để cậu diễn thoải mái hơn, nhưng cậu cứ vậy mãi không được, sau này cậu quay phim với diễn viên nữ, cũng nhờ người ta dẫn dắt mình à? Không ổn đúng không?"

Hứa Ngụy Châu khóc không ra nước mắt, với người khác cậu có thế này đâu!

Nhưng... Câu Hoàng Cảnh Du mới nói dịu dàng quá, Hứa Ngụy Châu không nỡ phản bác, ngoan ngoãn nhận ý tốt của Hoàng Cảnh Du, nói nhỏ: "Cảm ơn... cảm ơn anh Cảnh Du."

Hoàng Cảnh Du hừ cười, tiện tay búng nhẹ lên trán Hứa Ngụy Châu.

"Ông già kia đang làm gì vậy..." Hoàng Cảnh Du chờ mãi không thấy Nhâm Hải Xuyên qua mắng, hơi mất tự nhiên, nhìn hướng Nhâm Hải Xuyên đang bàn bạc mãi với biên kịch, nhíu mày nói: "Lúc nãy cậu đóng thành như thế mà sao chú ấy không qua mắng cậu..."

Hứa Ngụy Châu: "..."

Một trong các biên kịch, Thịnh Kỳ, cúi đầu gạch gạch khoanh khoanh trong kịch bản, nói: "Đây là hồi ức đan xen vào, bọn tôi thảo luận xong đều thấy không nên dùng quá nhiều thoại, nếu không hậu kỳ cắt ghép cũng khó."

Nhâm Hải Xuyên gật đầu, "Tôi cũng có ý này, trước đây chưa cảm thấy, thực tế, quay mấy ngày phát hiện ra không ít vấn đề, các chi tiết phải cân nhắc kĩ lại."

Nhâm Hải Xuyên và biên kịch phát hiện ra vài vấn đề trong tuần trăng mật, không buồn lo chuyện khác, tức khắc thông báo cho các biên tập khác đến, tăng ca sửa kịch bản ngay lập tức, tiến độ quay hình bỗng chốc chậm hẳn.

Vừa lúc trạng thái của diễn viên cũng không được tốt, Hứa Ngụy Châu thì khỏi nói, Hoàng Cảnh Du cũng không hoàn mỹ lắm, đoàn phim dứt khoát giảm tiến độ, làm gì chắc nấy, để được chất lượng tốt nhất.

Thời gian Hứa Ngụy Châu và Hoàng Cảnh Du ngồi trong phòng nghỉ chờ diễn dài ra.

"Quay cảnh xung đột kịch liệt gần ba tháng rồi, bị các cậu ngược tới chết, cuối cùng cũng sắp phát kẹo." Thời gian dư dả, phó đạo diễn cũng tranh thủ rảnh rỗi tán chuyện, "Nhưng mà để bây giờ quay 'tuần trăng mật' cũng tốt, cậu Hoàng và cậu Hứa đã quen nhau rồi, không quá xấu hổ."

Hoàng Cảnh Du đang trùm áo ôm túi sưởi đọc kịch bản, ngẩng đầu lên thắc mắc, "Đâu có, việc gì phải xấu hổ, quay ngay ngày đầu tiên cũng chẳng áp lực gì."

"Ảnh đế đúng là ảnh đế." Phó đạo diễn cười cười, nhìn Hứa Ngụy Châu, "Cậu Hứa thì sao? Thấy tự nhiên không?"

Hứa Ngụy Châu cười gượng, "Em... em không chuyên nghiệp được như anh Cảnh Du."

"Coi kìa." Phó đạo diễn cười cười, "Lịch trình quay cũng hợp lý nhỉ, đúng rồi, hai vị có biết Đồng Nhất Triết không?"

Hoàng Cảnh Du nhíu mày, "Ai?"

"Chưa từng hợp tác, nhưng em từng nghe tên." Hứa Ngụy Châu quay đầu giải thích chi tiết cho Hoàng Cảnh Du, "Đồng Nhất Triết, người đóng 'Núi Thục' ấy, anh ta đóng vai kiếm khách, phim truyền hình chiếu hè năm ngoái, lúc chiếu rất được chào đón."

Hoàng Cảnh Du vẫn chẳng biết Hứa Ngụy Châu đang kể về ai, mặt hoang mang viết đầy "Không hiểu chuyện trong giới thịt tươi của mấy cậu lắm".

Phó đạo diễn cười cười, "Không nổi tiếng bằng Hứa thịt tươi, tôi đoán chắc anh Hoàng không biết đâu... Hôm nay Đồng Nhất Triết sẽ vào đoàn, cậu ấy diễn vai bartender."

Hứa Ngụy Châu ồ lên, hiểu rồi.

Trong phim, có hai lần Triển Minh tán tỉnh một bartender, lần thứ hai bị Bùi Nhiên bắt gặp, thành nguyên nhân hai người chia tay.

"Ba tháng trước cậu ấy thử vai bartender, được nhận vai ngay, nhưng mãi chưa đến cảnh của cậu ấy nên không theo đoàn. Bây giờ chúng ta đang chỉnh sửa kịch bản tuần trăng mật, đạo diễn Nhâm sợ lãng phí thời gian nên quay sớm cảnh của cậu ấy." Phó đạo diễn cười, "Thật ra phải đến sớm hơn nữa cơ, đạo diễm sợ diễn viên không tập trung được, thường cho diễn viên vào đoàn sớm nửa tháng, để thích nghi với vai diễn, với không khí trường quay trước."

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, một trợ lý tới tìm phó đạo diễn nói, "Đồng Nhất Triết đến rồi."

Phó đạo diễn đi làm việc của mình.

Đồng Nhất Triết lớn hơn Hứa Ngụy Châu hai tuổi, nhưng mặt tròn nên trông còn trẻ hơn Hứa Ngụy Châu.

Cậu ta thấp hơn Hứa Ngụy Châu một chút, trang điểm mặc trang phục của bartender vào hệt như sinh viên vừa học vừa làm.

Tính Đồng Nhất Triết hướng ngoại, hay cười hay nói, ngoại hình càng không phải nói, Nhâm Hải Xuyên đã nói lúc cậu thử vai: "Trời sinh quyến rũ.", tính tình cũng khiêm tốn, vào đoàn ngồi không mấy ngày trời cũng chẳng nóng ruột, tập trung đọc phần kịch bản của mình, làm phó đạo diễn cũng trầm trồ: Sao bảo mấy cậu thịt tươi trẻ tuổi đều không chuyên nghiệp không có chí tiến thủ không có đạo đức nghề nghiệp mà? Sao cậu nào cũng nỗ lực quá vậy?!

Đương nhiên, so với Hứa Ngụy Châu, thịt tươi Đồng Nhất Triết kém danh hơn nhiều, từ khi vào nghề tới nay toàn đóng vai phụ, trừ thời gian đóng phim truyền hình năm ngoái nổi tiếng được ít lâu thì danh tiếng tương đối tiêu điều, may mà còn biết diễn, sau một lần quay cảnh đầu tiên, Nhâm Hải Xuyên miễn cưỡng hài lòng.

Cạnh quầy bar, Đồng Nhất Triết quay cảnh đầu tiên của mình và Hoàng Cảnh Du.

"Đừng để tâm quá, đây là lần đầu cậu gặp Triển Minh, cậu ấy không để ý nhiều, cậu cũng vậy." Nhâm Hải Xuyên nói, "Cảnh vừa rồi không tự nhiên, thả lỏng ra."

Hiển nhiên Đồng Nhất Triết hơi sợ Nhâm Hải Xuyên, vội đáp lời: "Dạ, tại cháu không chú ý."

"Quay lại lần nữa."

Nhâm Hải Xuyên ngồi lại chỗ của mình.

Cách đó không xa, Hứa Ngụy Châu nhìn Hoàng Cảnh Du và Đồng Nhất Triết đứng cạnh nhau, trong lòng nghĩ, khi mình và Hoàng Cảnh Du quay chung chắc trông cũng thế này.

Hôm nay Hứa Ngụy Châu không có cảnh, nghe nói quay cảnh Hoàng Cảnh Du và Đồng Nhất Triết gặp nhau lần đầu, không nhịn được chạy tới xem.

Trong màn hình, giữa những kệ rượu cao ngất, ánh đèn mờ ảo, xuyên qua đủ loại rượu quý, vẫn thoáng thấy được bóng dáng Hoàng Cảnh Du và Đồng Nhất Triết áp sát trong góc tường.

Hoàng Cảnh Du ỡm ờ bị Đồng Nhất Triết đẩy vào tường, cười nói: "Không pha rượu à? Không làm việc nữa?"

"Còn năm phút nữa là tôi giao ca rồi." Bàn tay Đồng Nhất Triết đặt trên vai Hoàng Cảnh Du trượt xuống dần, cuối cùng dừng trên eo anh.

Đồng Nhất Triết mờ ám xoa eo Hoàng Cảnh Du, giọng mỗi lúc mỗi nhẹ, thì thầm quyến rũ, "Đưa tôi về nhà?"

Hoàng Cảnh Du đưa một tay lên giữ cằm Đồng Nhất Triết, bắt cậu ta ngẩng đầu lên, Đồng Nhất Triết hào phóng ngẩng đầu nhìn lên Hoàng Cảnh Du, bật cười, đang định rướn tới hôn Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du do dự chốc lát rồi che miệng Đồng Nhất Triết, đẩy ra.

"Có hẹn, không tiện."

Đồng Nhất Triết nhún vai, rất bình thản, đi qua tiếp tục lau dọn quầy rượu.

Hoàng Cảnh Du chỉnh áo sơ mi, vòng qua quầy bar dài, ra ngoài.

"Cắt!"

...

Sau bốn lần, rốt cuộc Nhâm Hải Xuyên đã gật đầu, "Được rồi."

Hứa Ngụy Châu thở phào.

Cuối cùng cũng qua rồi.

Hứa Ngụy Châu hơi rầu rĩ, tuy rất không chuyên nghiệp, nhưng chính mắt thấy nhân vật Hoàng Cảnh Du diễn ngoại tình sau lưng mình, ít nhiều gì cũng thấy ghen.

Quá nhập vai.

Hứa Ngụy Châu cúi đầu kiểm điểm, cầm ba lô lên định về phòng nghỉ, không tự tra tấn nữa.

Trước giờ lần nào cậu và Hoàng quay xong một cảnh, trong lúc chờ đổi bối cảnh chỉnh ánh đèn anh cũng nói chuyện, đùa giỡn với cậu cho qua thời gian.

Cậu không muốn thấy Hoàng Cảnh Du cũng nói nói cười cười với Đồng Nhất Triết thế lắm.

Hoàng Cảnh Du cũng sẽ đùa mấy câu đỏ mặt đó với Đồng Nhất Triết chứ?

Hứa Ngụy Châu không dám nghĩ tiếp, tăng tốc, mắt không thấy lòng không phiền.

"Ngụy Châu đâu?" Hoàng Cảnh Du nhận lấy hồng trà nóng Sầm Văn đưa, nhìn quanh tìm, tinh mắt bắt được bóng lưng của Hứa Ngụy Châu, sải chân bước theo.

Hoàng Cảnh Du kéo cánh tay Hứa Ngụy Châu, cười hỏi: "Cậu đi đâu đó?"

Hứa Ngụy Châu không nghĩ Hoàng Cảnh Du lại theo mình, xấu hổ: "Em... em không có cảnh, tới chơi thôi."

"Tới chơi? Lừa ai được." Hoàng Cảnh Du phì cười, anh nhấp trà, "Trước khi bấm máy đã thấy cậu tới rồi, ngồi trong góc tây nam, đúng không?"

Hứa Ngụy Châu không ngờ Hoàng Cảnh Du lại chú ý đến mình, rất không tiền đồ vui thầm trong lòng.

"Chỉ... xem thôi." Hứa Ngụy Châu sợ Hoàng Cảnh Du hỏi kĩ hơn, ấp úng nói: "Em cũng không có gì để làm..."

May mà Hoàng Cảnh Du không hỏi nữa, chuyển đề tài: "Cảnh vừa rồi thế nào?"

Hứa Ngụy Châu dở khóc dở cười, anh đóng với Đồng Nhất Triết, không thảo luận với Đồng Nhất Triết hay Nhâm Hải Xuyên lại hỏi mình thế nào?

"Rất... rất tốt." Hứa Ngụy Châu thật thà, "Hai người thể hiện rất tốt, bầu không khí rất đúng."

"Vậy cậu chạy làm gì? Tôi..." Đang nói chuyện thì có người tới bảo Nhâm Hải Xuyên gọi Hoàng Cảnh Du, Hoàng Cảnh Du đáp một tiếng rồi đưa ly trà nóng trong tay cho Hứa Ngụy Châu, hối hả nói: "Cầm hộ tôi, lát nữa quay lại nói với cậu."

Hứa Ngụy Châu ngơ ngác bưng ly trà nóng Hoàng Cảnh Du mới hớp mấy ngụm, chưa được vài giây chút buồn trong lòng đã tan biếtn.

Hứa Ngụy Châu ho ho, tự phê bình, vừa rồi mình thiếu chuyên nghiệp cực! Hoàng Cảnh Du là nghệ thuật gia, yêu nghề lại chuyên nghiệp, đó chỉ là cảnh quay thôi.

Huống chi Hoàng Cảnh Du đã nói với mình từ sớm, trước giờ lúc đóng phim anh không lợi dụng người khác, Hoàng Cảnh Du nhất ngôn cửu đỉnh, sao nói rồi lại không giữ lời được?!

Hứa Ngụy Châu, người đã bị lợi dụng vô số lần hớn ha hớn hở cầm ly trà của Hoàng Cảnh Du ngồi xuống chờ anh quay xong nói chuyện mà anh bảo "lát nữa quay lại nói với cậu".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co