Chương 2.
Lúc đầu, mọi thứ chỉ đơn thuần là công việc, những buổi khám nghiệm lạnh lùng, các bản báo cáo chi tiết cùng sự giao tiếp tối thiểu giữa họ – ngắn gọn, chuyên nghiệp và đầy lý trí. Giữa ánh sáng trắng gai mắt của hiện trường, trong không khí nặng nề mùi máu tanh và cái chết, mọi cảm xúc đều bị đè nén, thậm chí chôn vùi sâu thẳm trong lòng. Thế nhưng, chính trong sự tĩnh lặng khắc nghiệt ấy, một điều gì đó lặng lẽ len lỏi, dần hé mở giữa họ. Ban đầu, họ chỉ là hai người đồng hành bất đắc dĩ – một bác sĩ pháp y nguyên tắc đến lạnh lùng, một cảnh sát hình sự khép kín đến xa cách. An Nhiên ít nói, luôn giữ khoảng cách trong công việc, không để cảm xúc xen vào chuyên môn. Lâm Duy cũng vậy, khô khan và kín đáo, không muốn để bất kỳ ai lọt vào thế giới riêng của mình. Nhưng qua từng vụ án, từng hiện trường đầy kinh hoàng mà họ phải đối mặt, giữa những thi thể lạnh ngắt và một kẻ sát nhân vẫn đang lẩn trốn ngoài kia, họ bắt đầu nhận ra một điều – đằng sau lớp vỏ bọc kiên cường, họ không hề cô đơn.
An Nhiên mang trong ánh mắt mình những dấu tích của những nỗi đau đã từng đâm sâu vào tận tim gan, nhưng cô chưa bao giờ cho phép bản thân mình gục ngã hay lùi bước. Trên hiện trường đầy máu lạnh và tử khí, cô giữ vững sự bình tĩnh đến mức khiến người khác phải kinh ngạc – không một giọt nước mắt, không một dấu hiệu của sự run rẩy dù đứng trước những cảnh tượng ghê rợn nhất. Rồi một lần, anh thấy cô đứng giữa ba túi xác lạnh ngắt, bình thản phân tích từng vết cắt như đang đọc một cuốn sách với sự tỉ mỉ đến lạnh người. Cô rửa tay trong im lặng, rồi đứng lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng như đang nhìn vào một nơi xa xăm, như thể cô đang vật lộn trong cơn bão giông ngầm của riêng mình. Đó là khoảnh khắc khi lớp mặt nạ kiên cường rơi xuống, để lộ ra một con người yếu đuối và đầy tổn thương bên trong – một người đã từng bị phản bội đến tận cùng, nhưng vẫn cố gắng sống tiếp, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng giữa bóng tối. Mối tình đầu tiên của cô là một mảnh ký ức đau đớn không thể nào quên. Người đàn ông mà cô đã từng trao gửi trọn niềm tin lại là người phản bội, bán đứng cô để đổi lấy một dự án nghiên cứu phi nhân tính. Vết thương lòng ấy không chỉ khiến cô mất niềm tin vào người khác, mà còn khiến cô khép kín chính mình, không cho phép bất kỳ ai bước vào thế giới nội tâm đầy rối ren ấy. Đôi lúc cô tự hỏi, liệu mình có đủ sức mạnh để tin tưởng lần nữa, hay mãi mãi bị những bóng ma quá khứ giam giữ trong sự cô đơn tột cùng.
Còn Lâm Duy, từng là người đàn ông đầy nhiệt huyết và hi vọng, giờ chỉ còn là bóng dáng của một người gánh nặng tội lỗi. Hình ảnh người con gái anh yêu thương nhất ra đi trong tay mình như một vết dao sắc bén cứa vào trái tim anh từng ngày từng giờ. Đêm đêm, anh vẫn nghe thấy tiếng hét vang vọng trong tâm trí – tiếng khóc, tiếng cầu cứu mà anh đã không thể cứu được. Nỗi đau ấy khiến anh đóng băng cảm xúc, biến anh thành một người lạnh lùng, quyết đoán – một người không cho phép bản thân mắc sai lầm lần thứ hai, nhưng cũng không cho phép trái tim mình được dịu dàng. Anh biết, yêu thương là nguy hiểm, là thứ có thể cướp đi tất cả.
Trong thầm lặng, mỗi người đều mang trên vai những gánh nặng riêng – những tổn thương chưa từng được ai hiểu trọn vẹn. Nhưng chính sự gặp gỡ và đồng hành trong những vụ án mạng kinh hoàng đã kéo họ gần lại với nhau hơn, không phải bằng một tình yêu mãnh liệt ngay từ đầu, mà là bằng sự kiên nhẫn thầm lặng. Họ từng bước xoa dịu những vết thương âm ỉ trong lòng nhau, chạm vào những góc khuất sâu kín nhất của tâm hồn – nơi mà chỉ có sự tin tưởng và sẻ chia mới có thể mở khóa được. Chính những vết thương ấy đã tạo nên một giao điểm đặc biệt, một sự đồng cảm không lời mà họ cùng cảm nhận được trong từng ánh nhìn, từng cử chỉ. Lần đầu tiên Lâm Duy mời An Nhiên đi uống cà phê không phải sau một ngày làm việc nhẹ nhàng, mà là vào một buổi tối mưa tầm tã — ngay sau phiên khám nghiệm kéo dài suốt sáu tiếng đồng hồ. Họ đứng bên hiên bệnh viện, chiếc áo blouse còn vương mùi formalin, giày dính bùn non từ hiện trường. Tiếng mưa rơi như dội lên mái tôn từng nhịp u uất, gió lạnh quất ngang hành lang.
“Cà phê chứ?” – Anh hỏi, giọng khàn khàn vì mệt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.
Cô quay sang nhìn anh, hơi bất ngờ. Ánh mắt lưỡng lự, như đang cân nhắc ranh giới giữa phép lịch sự và bản năng tự vệ. Một thoáng chần chừ lặng lẽ trôi qua — rồi cuối cùng, cô khẽ gật đầu. Không phải vì cô khát, cũng chẳng phải vì cô tin anh chỉ là đôi khi, sau quá nhiều công việc mệt mỏi, người ta cần một điều gì đó ấm.
Quán cà phê ven đường vắng tanh, ánh đèn mờ hắt xuống bàn gỗ trầy xước. Hơi nóng từ ly đen đá bốc lên, kéo theo hương vị cháy sém và ẩm mốc của những nơi đã quá quen với những người thức đêm. Ban đầu, họ ngồi đối diện nhau như hai đồng nghiệp buộc phải chia sẻ không gian. Cô cúi mặt khuấy ly, anh thì nhìn qua cửa sổ mưa. Không ai nói gì nhưng chính sự im lặng không gượng gạo ấy — là chất xúc tác đầu tiên. Đêm đó, họ không nói về cái chết hay vụ án, không hỏi han xã giao hay tò mò về quá khứ. Họ chỉ ngồi cạnh nhau, mỗi người tự đối thoại với bóng tối trong lòng và bằng cách kỳ lạ nào đó, sự hiện diện của người kia khiến nó bớt lạnh hơn một chút. Những lần gặp sau, khoảng cách giữa họ không còn là bức tường lạnh lùng như lúc đầu. Đôi khi là một ly cà phê sau khi kết thúc báo cáo, có lúc chỉ là vài phút chờ xe trong sân bệnh viện, nhưng cũng đủ để bắt đầu một điều gì đó không gọi thành tên.
Họ bắt đầu chia sẻ về bản thân, lúc đầu là những câu chuyện chuyên môn, sau là mẩu ký ức rời rạc.
An Nhiên kể về cha mẹ mình – những người luôn mong muốn cô theo một con đường an toàn, nhẹ nhàng hơn, nhưng chưa bao giờ hiểu nổi tại sao cô lại chọn nghề pháp y – một ngành nghề lạnh lẽo, đầy rẫy những xác chết và sự cô đơn. Cô kể về những đêm thức trắng trong phòng khám nghiệm, khi mọi âm thanh xung quanh đều im lặng ngoài trừ tiếng kim đồng hồ tích tắc và hơi thở nặng nề của bản thân. Cô kể về những lúc nhìn vào mắt người thân, nhưng không ai thực sự nhìn thấy cô – chỉ thấy một người phụ nữ bình thường, chứ không phải một người đang gánh trên vai trách nhiệm nặng nề với những bí mật thầm kín của cái chết.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co