•ᴥ•
w: r16, giam cầm,...
idea từ ảnh nì..
______________
juhoon mở mắt sau cơn bất tỉnh, cậu nhận ra tay chân mình đã bị còng lại, trói ra sau, bã vai không ngừng đau nhứt và trong đầu chẳng còn sót lại gì ngoài tiếng gậy sắt đã vụt vào người mình từ phía sau, ngay khi chỉ mới vừa bước ra khỏi cửa, có vẻ juhoon bị 'chúng' phát hiện rồi.
bị giam trong căn phòng tối, cậu chỉ có thể gắng gượng quan sát xung quanh nhờ ánh đèn xanh đỏ từ bên ngoài vũ trường vọng vào trong, qua hai ba ô kính dày cộp, tiếng cót két từ cánh cửa gỗ nặng trịch vang lên, người đàn ông bước vào. hắn tiến gần đến chiếc giường trống không có gì ngoài cậu.
"tỉnh rồi?"
giọng nói trầm đục vừa cất lên chẳng còn xa lạ với juhoon. cậu biết hắn.
ahn keonho. cái tên đã nhẫn mặt với những dây hàng cấm ẩn mình dưới hàng tá bar pub trải dọc khắp ngõ ngách sydney. hơn một năm trước, sau khi đột ngột trở về Seoul. hắn ngang nhiên trở thành cánh tay trái đắc lực của ông trùm. ngay sau đó, có rất nhiều cuộc tranh cãi về năng lực nổ ra bên trong tổ chức, nhưng juhoon biết, nấp sau vẻ bề ngoài điềm đạm cùng gương mặt lạnh như tiền kia là sự khôn ngoan, ma mãnh và chút gì đó 'điên' đến khó lường.
keonho luôn là cái tên đáng lo ngại nhất trong loạt kế hoạch mà juhoon từng thực hiện. thế mà kẻ cậu vẫn luôn tìm mọi cách để qua mặt sao cho triệt để nhất, lại chính là kẻ tóm được cậu ngày hôm nay.
juhoon nhìn keonho, chẳng buồn mở miệng.
"tuồn ra những gì cho lũ khốn đó rồi?"
"hả?"
"con chuột nhắt ranh lừa thầy phản bạn."
ai là thầy? ai là bạn?
tổ chức hay gia đình lớn qua hàng tá lời ca tụng của chúng, trong mắt juhoon cũng chỉ là một cái ổ mối chết tiệt chui rúc trong cái xó xỉnh tối tăm, bẩn thỉu, với con mối chúa đứng từ trên cao chỉ trỏ sai khiến đám mối thợ sống chất chồng lên nhau, ngày đêm nai lưng ra làm việc.
kẻ mà hắn gọi là thầy. con mối chúa vẫn luôn đọa đầy, bòn rút kẻ yếu hơn đến sức cùng lực kiệt rồi đá cổ chúng nó đi như một túi rác không còn giá trị lợi dụng. kẻ hắn gọi là bạn. đám khốn khiếp luôn chờ chực đồng đội lao đao, thất thế và rồi nhảy bổ vào rút dao, cắn xé để leo lên được vị trí cao hơn.
buồn cười.
juhoon rướn người về phía trước, tiến lại gần keonho hơn, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt u ám ấy, những lời ngạo nghễ tuôn ra.
"có giỏi thì giết tao đi."
nhận lại là một cái nhếch môi cười đầy khó đoán.
juhoon không sợ keonho, cũng chẳng sợ chết nữa rồi. thằng juhoon này còn cái gì để mất cơ chứ? kể từ giây phút cậu chọn bắt tay với cảnh sát, cái mạng quèn này đã chẳng khác gì được mang ra đánh cược. và cho dù có chết trong tay hắn ngày hôm nay, tất cả những gì mà juhoon tuồn ra, thấm thoát một năm qua, cũng đã đủ để khiến chúng lao đao, thất thoát đáng kể dưới sự kiểm soát và truy lùng gắt gao từ phía cảnh sát.
"được phết..."
"nhưng cưng ơi... sau tất cả những gì cưng đã làm, nếu chỉ chết thì lại nhẹ nhàng cho cưng quá."
"nhỉ? kim juhoon."
"thử thứ khác đáng sợ hơn nhé?"
thứ gì đáng sợ hơn cả cái chết ấy.
keonho cởi bỏ từng cúc áo sơ mi, chậm rãi lui về phía sau cậu. bắt đầu cuộc chơi của hắn.
"c...cái đéo gì?"
luồng vào trong lớp áo vest mỏng tanh, đôi bàn tay không ngừng sờ soạng dọc lên theo mạn sườn, tìm kiếm điểm gồ lên trên thân thể juhoon. từ phía sau, juhoon cảm nhận được sóng mũi cao đang vờn đùa nơi hõm cổ và từng nhịp thở đều đều, nóng hổi lướt đi trên da thịt trần trụi. juhoon ngước cằm, mím môi, cơ hàm đã nghiến chặt, cố gắng không để bản thân bị cuốn vào trò đùa đê tiện của hắn. đột nhiên, keonho há miệng cần thật mạnh vào bả vai làm cậu giật mình, thở hắt.
"đệt!"
" cứ từ từ tận hưởng, đêm nay còn dài lắm.."
___________
nên triển tiếp phần sau khongg.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co