Chương 21
An Kiến Hạo bị tiếng khóc inh tai đánh thức.
Đầu đau như nứt ra, đã vậy có người cứ khóc như cha chết mẹ què bên tai, không tỉnh cũng không được.
Nhưng mắt nặng như đeo chì, thử trợn mắt lên, mặc dù đã tập trung sức lực toàn thân thì vẫn bất lực.
"An Kiến Hạo... anh dậy đi An Kiến Hạo..."
Giọng nói này, là Nghiêm Thành Huyền ư?
Ôi... ồn quá, khóc tang hả?
Đừng khóc.
"Đừng lo, An Kiến Hạo làm việc quá sức, còn bị dị ứng lông chó nên cơ thể không chịu được nữa." Vệ Hựu Ninh xoa đầu Nghiêm Thành Huyền: "Để cậu ấy ngủ đi, ngủ đủ giấc tự nhiên sẽ tỉnh."
Bậy bạ, sao có thể ốm vì làm việc quá sức được, nhất định là do dị ứng.
Trước khi rơi vào giấc ngủ sâu, An Kiến Hạo cảm nhận có đôi tay nhỏ nhấn lên cằm, sau đó là gương mặt nhỏ cọ cọ mặt anh, vừa mềm vừa ẩm ướt.
An Kiến Hạo tỉnh táo hoàn toàn là vào nửa đêm.
Chào đón anh là bóng tối, não vẫn còn ù lì nên tưởng bản thân bị mù rồi, lát sau mới nhận ra có ai đó đặt khăn lông lên mắt.
Cái khăn còn sũng nước, nước chảy tong tỏng vào lỗ tai.
Bảo sao lại mơ thấy não bị úng nước.
An Kiến Hạo muốn đưa tay gạt khăn xuống, nhưng vừa động đậy, người ở bên gối đột nhiên bật dậy, thay anh kéo khăn ra, giọng nghẹn ngào nức nở: "An Kiến Hạo, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi ạ? An Kiến Hạo, anh nhìn bé nè..."
An Kiến Hạo đảo tròng mắt, gặp trúng đôi mắt sưng húp như hai con sò, nhíu mày theo phản xạ: "Đừng khóc."
"Hông khóc mà." Nghiêm Thành Huyền dùng mu bàn tay lau mắt, vừa lau vừa khóc huhu: "Không có khóc... Hức hức... An Kiến Hạo, anh doạ chết bé rồi."
"Tôi đã chết đâu, cậu doạ cái gì." Họng An Kiến Hạo khô như sắp bốc cháy: "Có nước không?"
"Có ạ! Anh chờ chút!" Nghiêm Thành Huyền lập tức đứng lên, không kịp mở khinh khí cầu, nhảy tót xuống dưới sàn, khiến An Kiến Hạo sợ đến suýt ngất lịm.
Chớp mắt sau, khinh khí cầu bay lên, vọt ra cửa, Nghiêm Thành Huyền kéo cửa, vừa nhả khí vừa chạy vào phòng khách.
An Kiến Hạo chợp mắt một lúc, mắt cay xè, hơi thở cũng nóng bỏng, tự đánh giá tình trạng bản thân, thật sự mệt sắp chết, có khi phải sốt đến bốn mươi độ.
Vệ Hựu Ninh đi vào, khẳng định suy đoán của anh: "Sốt cao lắm, trước đó ông không nhận ra à?"
"Không." An Kiến Hạo nửa ngồi nửa nằm, nhận cốc nước từ tay Vệ Hựu Ninh, hai ngụm uống cạn, cổ họng cuối cùng cũng dịu xuống: "Tôi hơi sốt nhẹ từ tối qua, nhưng chuẩn bị ngủ nên không để ý."
Nghiêm Thành Huyền lắc đầu: "Không phải là tối qua. An Kiến Hạo, anh ngủ hai ngày lận!"
An Kiến Hạo đơ người, anh ngủ những hai ngày ư?
"Ở công ty..."
Anh mới nói được ba từ, liền thấy Nghiêm Thành Huyền tự dưng đá vào gối, chân trái chân phải mỗi bên đạp một cái rồi khoanh tay giận dữ nhìn anh.
Mỗi tội hai con mắt sưng húp nên trông không có khí thế lắm, chỉ có cái miệng cong xuống thể hiện Nghiêm Thành Huyền đang giận điên lên đây.
Vệ Hựu Ninh bảo: "Lúc này rồi còn nghĩ đến công ty công teo gì? Không có ông thì người ta cũng không phá sản được."
An Kiến Hạo úp tay lên trán, ngán ngẩm bảo: "Dù gì cũng phải sắp xếp..."
Nghiêm Thành Huyền hừ một cái siêu to: "Hừ!"
"..." An Kiến Hạo cau mày, giọng khàn đặc: "Đừng bướng."
Nghiêm Thành Huyền trợn mắt lườm anh, không nói gì.
"Đã xin nghỉ cho ông rồi, xin năm ngày, coi như nghỉ đông đi, dù gì ông cũng chưa nghỉ." Vệ Hựu Ninh nói.
An Kiến Hạo gật đầu: "Cảm ơn."
Nghiêm Thành Huyền lườm đối phương một lúc rồi quay ngoắt đi, bực bội nói: "Hết hai ngày rồi, chỉ còn ba ngày thôi, anh sắp được đi làm lại rồi."
Nói xong, Nghiêm Thành Huyền đột nhiên xoa mũi, chốc sau, bé bò xuống giường, im bặt đi ra ngoài.
An Kiến Hạo nhìn bóng lưng nhỏ xíu kia, khẽ gọi: "Nghiêm Thành Huyền?"
Nghiêm Thành Huyền rời khỏi phòng.
"Cậu ấy lo cho ông đấy, mấy ngày nay không rời đầu giường, thế mà đầu ông chỉ có mỗi công việc. Sếp An à, tinh tế chút thì chết được ai." Vệ Hựu Ninh thở dài nhìn An Kiến Hạo, sau đó cũng bỏ ra ngoài.
Nghiêm Thành Huyền mới đến cửa đã hối hận.
Bé biết An Kiến Hạo đã khó chịu vì bị ốm, không nên giận lẫy với anh, An Kiến Hạo vì bé mới bị ốm.
Nhưng bé rất giận.
Cũng rất đau khổ, An Kiến Hạo đi làm quần quật suốt ngày, mà bé vẫn gây rắc rối cho anh.
Bực bội cũng rước thêm phiền.
Lòng Nghiêm Thành Huyền căng thẳng, vội xoay người định quay lại, nhưng mới quay đầu lại gặp Vệ Hựu Ninh.
Hiển nhiên Vệ Hựu Ninh cố tình ra ngoài với bé, Nghiêm Thành Huyền ngạc nhiên nhìn anh.
Vệ Hựu Ninh ngồi xổm xuống, thì thầm với Nghiêm Thành Huyền: "Cậu ta là người nghiện công việc, quen sống trong bận bịu rồi, sớm muộn gì cũng xụi thôi, bé Nghiêm Thành Huyền đừng giận nhé."
Nghiêm Thành Huyền mím môi, lắc đầu: "Không có, bé không giận, chỉ là bé... mong anh ấy quý trọng cơ thể mình."
"Anh hiểu, anh tin An Kiến Hạo cũng hiểu." Vệ Hựu Ninh nói.
Nghiêm Thành Huyền lẳng lặng mở cửa phòng ngủ, thò đầu vào thăm dò trước, thấy An Kiến Hạo ngồi dậy định xuống giường, vội hô lên: "An Kiến Hạo! Anh muốn lấy cái gì? Bé lấy giúp anh nha!"
An Kiến Hạo khựng lại, nhìn bé búp bê thoăn thoắt trèo lên từng tay vịn của tủ đầu giường như thể đã trèo cả trăm lần.
"Anh muốn uống nước ạ?" Nghiêm Thành Huyền đứng trên tủ đầu giường, cẩn thận hỏi.
An Kiến Hạo ngẩn người, anh cho rằng Nghiêm Thành Huyền vẫn giận, không ngờ đối phương quay lại nhanh thế, đã vậy không còn vẻ não nề.
Trông hơi sợ anh giận nữa.
Tủ đầu giường cách khá xa gối đầu, khi anh tỉnh, rõ ràng Nghiêm Thành Huyền đang dựa vào gối.
"Anh muốn uống nước không ạ?" Nghiêm Thành Huyền hỏi lại.
"Không..." An Kiến Hạo mới nói được một từ đã dừng, đổi lại: "Ừ."
Nghiêm Thành Huyền nhảy nhảy, hình như rất vui vì An Kiến Hạo đồng ý: "Để bé đi lấy!"
Mắt An Kiến Hạo dõi theo bé từ tủ đầu giường đến cửa rồi biến mất, mãi lâu sau mới thả chăn xuống, dựa vào gối.
Quãng đường từ phòng khách vào phòng ngủ quá là xa, Nghiêm Thành Huyền chỉ bưng cốc nước được nửa đường, nửa sau là nhờ Vệ Hựu Ninh mang dùm.
Còn tiện tay mang theo thuốc.
Đưa đồ xong, Vệ Hựu Ninh lại ra ngoài, đồ ăn ship đến rồi.
Nghiêm Thành Huyền bóc thuốc, bóc viên nào là đặt vào tay An Kiến Hạo viên đó, anh uống xong mới đưa tiếp.
Tám viên thuốc, An Kiến Hạo uống tám lần. Anh lớn bằng chừng này, trước giờ uống thuốc chưa từng lê thê như hôm nay, rất muốn hỏi Nghiêm Thành Huyền có thể đưa một lần cho xong không.
Thuốc đắng một lần đã quá đủ rồi, đây lại còn đến tám lần.
Nhưng chưa kịp nói, Nghiêm Thành Huyền bóc thuốc rất tích cực.
An Kiến Hạo khốn khổ uống xong viên cuối cùng, vừa đặt cốc nước xuống thì Nghiêm Thành Huyền nói: "An Kiến Hạo, vẫn còn nè."
Còn nữa?!
Miệng An Kiến Hạo đắng ngắt, mặt đơ như tượng.
Anh rất ghét uống thuốc.
An Kiến Hạo chán chường đưa tay: "Đưa hết cho tôi."
Nghiêm Thành Huyền thần bí nắm ngón tay anh, cúi đầu cọ má lên rồi lấy một bông hoa từ trong áo, đặt vào lòng bàn tay anh: "An Kiến Hạo uống thuốc rất ngoan, tặng An Kiến Hạo một bông hồng nhỏ."
Đó là hoa hồng trang trí trong vườn hoa biệt thự, đầu ngón tay của An Kiến Hạo nóng lên, mang theo hơi ấm của Nghiêm Thành Huyền.
An Kiến Hạo nhìn chằm chằm vào bông hoa, nửa ngày không nói thành lời, cụp năm ngón lại, nắm chặt hoa trong tay, dịu dàng nói: "Cảm ơn."
An Kiến Hạo là người không thể ngồi một chỗ, dù đang ốm yếu, nhưng chỉ cần có máy tính là có thể tăng ca tại chỗ, mặc kệ cơn sốt hầm hập, anh vẫn thấy tinh lực của mình hừng hực.
An Kiến Hạo vẫn có thể vạch kế hoạch rõ ràng và có tổ chức, điều chỉnh lại hướng phát triển cho dự án, sắp xếp nhân sự, thậm chí còn đấu trí với trưởng phòng bộ môn ậm ờ.
Nhưng không thể làm những việc này trước những bông hồng nhỏ.
Anh để hoa lên tủ đầu giường, rồi chỉnh đèn cho ánh sáng rọi lên nó. Nhưng cảm thấy chưa đủ sáng, lại đặt trên mấy quyển sách.
Làm xong, An Kiến Hạo mới yên tâm, thong thả mở laptop, tiếp tục lạch cạch bàn phím.
Mới gõ được một dòng, cửa phòng đột nhiên có tiếng động, anh lập tức gập màn hình xuống, dùng tốc độ nhanh hơn tia chớp nhét máy xuống dưới chiếc gối bên cạnh.
Hành động xong, An Kiến Hạo lại đờ người.
Anh sợ cái gì chứ? Sao lại phải sợ? Nghiêm Thành Huyền chỉ là con búp bê thì làm được gì?
Chẳng làm gì cả, chỉ là im lặng không nói năng, xoay lưng bỏ đi.
An Kiến Hạo úp tay lên trán, đầu đau nhức.
"An Kiến Hạo ơi! Uống thuốc nào!" Nghiêm Thành Huyền hí hửng như Phan cô nương đưa thuốc cho Đại Lang.
An Kiến Hạo xuôi tay nhận nước, ngửa đầu uống hết thuốc xong, lòng bàn tay nhiều hơn một bông hồng nhỏ.
Tủ đầu giường của anh có cả mớ rồi.
"Vườn hoa của cậu sắp trụi rồi." An Kiến Hạo bảo.
Nghiêm Thành Huyền chắp tay sau lưng, lắc đầu: "Không sao ạ, lúc nào anh hết ốm, bé sẽ cắm lại hoa vào vườn~"
Gì chứ?
An Kiến Hạo đơ người, cậu tính lấy lại hoa á? Để tái sử dụng á?
Nghe giống kiểu trong ba năm tôi có thể lèo lái công ty thành doanh nghiệp vững mạnh, là một CEO sinh ra để kinh doanh ha.
CEO đưa nhiệt kế cho An Kiến Hạo, nghiêm nghị bảo: "Anh Vệ kêu phải kiểm tra nhiệt độ hàng ngày á."
An Kiến Hạo còn sốt nhẹ, Nghiêm Thành Huyền ghé vào giường nhìn số, đếm đi đếm lại vẫn như cũ. Thật ra có đếm hay không, thì An Kiến Hạo cũng chẳng thể hồi phục nhanh hơn.
Thỉnh thoảng sẽ hạ sốt vào buổi trưa, nhưng tăng lại về đêm.
Có những người rất ít khi ốm, nhưng một khi ốm thì rất dai dẳng.
Nghiêm Thành Huyền lo ngay ngáy.
An Kiến Hạo lấy lại nhiệt kế, đóng nắp lại: "Chỉ sốt thôi, còn sốt nhẹ, không phải cái gì quá kinh khủng."
Nghiêm Thành Huyền nghe mà bực: "Bị ốm là chuyện lớn rồi, chẳng lẽ bệnh sắp chết mới là nghiêm trọng ạ?"
An Kiến Hạo cau mày: "Ý tôi không phải thế."
"Ý anh là như thế!" Nghiêm Thành Huyền nhìn đối phương: "An Kiến Hạo! Anh nghĩ cảm sốt không phải bệnh."
An Kiến Hạo không muốn cãi nhau với Nghiêm Thành Huyền, hơi khó xử: "Tôi hiểu cơ thể mình..."
Nghiêm Thành Huyền đột nhiên ngắt lời: "Nếu anh biết thì sao lúc bé gọi anh lại không tỉnh chứ?! Anh nghĩ mình có trách nhiệm giải cứu thế giới à? Sao không bắn mạng nhện rồi ra ngoài nhảy nhót vào buổi đêm đi?"
Mặt An Kiến Hạo sa sầm: "Nghiêm Thành Huyền, cậu bắt đầu quá đà rồi đấy."
Sau khi mất trí nhớ, Nghiêm Thành Huyền chưa từng nói chuyện bằng giọng điệu này, dần khiến An Kiến Hạo quên mất hai người từng là kẻ thù không đội trời chung.
Trước khi mất trí nhớ, Nghiêm Thành Huyền còn độc mồm, ngoa ngoắt hơn, dù có khó chịu thật, nhưng vẫn không chói tai bằng lúc này.
Thậm chí anh còn thấy oan ức, dù chẳng hiểu nguyên do.
Rõ ràng người buồn là Nghiêm Thành Huyền, mỗi ngày bé đều mong An Kiến Hạo mau khoẻ lại, nhưng thái độ dửng dưng của anh khiến bé ấm ức, từng chút ấm ức chất chồng lên nhau, khiến bé bùng nổ không thể kiểm soát lời nói.
Giống như cơ thể đang dẫn dắt bé bung hết ra.
Rõ ràng bé không muốn nói thế, nhưng trong nháy mắt ấy, ký ức và thói quen khó bỏ quay lại điều khiển tâm trí.
Trong một chốc, hai bên im bặt.
Nghiêm Thành Huyền quay đầu đi, muốn hạ hoả, lại phát hiện thứ gì đó bằng kim loại dưới gối của An Kiến Hạo. Bé ngơ ngẩn, mặc kệ bị An Kiến Hạo ngăn lại, lật gối lên... là laptop.
An Kiến Hạo im lặng, mở miệng muốn giải thích gì đó, nhưng ngừng lại.
Sao anh phải giải thích?
Hình như Nghiêm Thành Huyền rất tổn thương.
An Kiến Hạo tặc lưỡi, mở miệng: "Tôi chỉ xem tin tức thôi."
"Ừm."
"Không xem lâu đâu."
"Ừm."
"Nghiêm Thành Huyền?"
"Ừm"
"..."
"Ừm."
An Kiến Hạo im bặt.
Nghiêm Thành Huyền cắn môi dưới, thả gối xuống, giấu laptop đi, không nhìn An Kiến Hạo: "Xin lỗi, là bé lo chuyện bao đồng."
Nghiêm Thành Huyền bỏ ra ngoài, căn phòng trống rỗng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co