07
Gần đây nhất trung học Tam Dân đã xảy ra hai chuyện, một chuyện chỉ xem như chuyện nhỏ, đó chính là Nghiêm Thành Huyền tạm nghỉ học. Không đợi tới khi tin tức này mọc cánh truyền khắp ba ban, một chuyện khác oanh động toàn bộ giáo viên thậm chí là kinh động đến toàn thành phố, trở thành chủ đề mà mọi người ở các quán trà thi nhau bàn luận
Đó là chuyện vài nam sinh học ban một năm nhất của trung học Tam Dân bị giết chết xác bị cắt ra từng phần, sau đó được hung thủ tùy tiện ném bỏ ở ngọn núi sau trường học.
Nhất thời, "Ông vua không ngai" tức là viên cảnh sát thành phố liền vội tới hiện trường, ánh đèn flash lóe sáng chiếu rỏ cảnh vật hiện trường, bọn họ nhanh chóng phân tích rồi ghi chép lại hiện trường vụ án mạng để đưa ra suy đoán.
Nhưng mấy ngày sau đó, mặc cho mọi người lăn qua lộn lại xem báo đài, xem đến mười đầu ngón tay dính toàn là mực đen in ấn, cũng đều không có tìm ra được chút tin tức gì về vụ án bá đạo này. Chỉ thỉnh thoảng có vài tờ báo bị gió thổi bay tới góc đường, trên tờ báo đó đề ra một hai câu nói đám nam sinh bị giết hại kia ngày thường rất hay cậy mạnh ăn hiếp kẻ yếu, nhưng tin tức về hung thủ thì một chữ cũng không thấy viết.
lão tam buông tờ báo trong, đứng dậy chỉnh trang lại thắt lưng. Di thái của ông ở một bên thấy ông muốn tìm thuốc liền vội vàng uốn éo thân hình như rắn nước đưa thuốc qua, "Lão gia, ngài đây là muốn đi đâu?"
"Lăn chỗ khác," lão tam đẩy nàng ra, cúi người nhất lên một túi vải đen to, "Tôi muốn đi công quán tặng đồ cho thiếu gia, đã muộn rồi còn nháo vậy muốn để người khác chú ý à."
"Ai da, uy hiếp ai chứ," nàng vuốt mái tóc xoăn lọn của mình, diện mạo duyên dáng đáng yêu, vì ngày thường được nuông chiều quá nên cũng không sợ ông, "Chỗ này xa biết bao nhiêu, cái túi đen thùi lùi ai mà nhìn ra chứ."
"Ai biết được." lão tam ngoài miệng nói như thế, trong lòng lại rõ ràng trong cái túi đen này là những đồ vật quý có giá cao trên thị trường hiện giờ.
lão tam ngày thường dựa vào việc tống tiền mà sống qua ngày, ông không có tư cách ra vào dinh thự An gia. Bởi vậy, An tiểu thiếu gia đột nhiên phái ông làm vài chuyện, tất nhiên là ông phải nắm lấy cơ hội tận tâm tận lực, chạy qua vài cái cửa hàng, cuối cùng cũng tìm được giấy trắng quý kiểu dáng đẹp mới dám đưa cho thiếu gia đến nỗi vì cái gì thiếu gia muốn ông đi mua đồ vật của phụ nữ ông cũng không tò mò, ông chỉ mong có thể được chạy việc nhiều để thiếu gia nhìn quen mắt mình thì viên mãn rồi.
Cổng sắt tự động mở, lão tam chỉ lo cúi đầu đi vào bên trong. Mỗi lần ông tới dinh thự An gia đều cảm thấy từng trận gió lạnh, bị thổi đến hoảng sợ. Đặc biệt là cánh cổng sắt cao tận trời này, như là muốn biến thành lồng giam đem toàn bộ dinh thự khóa lại.
Đã sớm người hầu đứng chờ ở phía trước để dẫn đường cho hắn, lão tam liếc mắt đánh giá bốn phía, phát hiện mình bị dẫn đến tòa nhà phía Tây hẻo lánh trước giờ luôn được bỏ không, trong lòng không khỏi cảm thấy nghi hoặc vì sao thiếu gia không ở tòa nhà chính gặp ông, nhưng tự biết thân phận mình đê tiện, cũng chỉ cố gắng không lên tiếng mà đi theo người dẫn đường vào bên trong.
Người hầu mang theo lão tam đi tới phòng khách liền nói với ông, thiếu gia đã ra ngoài làm việc, phải qua một hồi mới trở về, để ông đứng ở tại chỗ chờ, không được tự ý đụng loạn đồ vật xung quanh.
lão tam tất nhiên là nhún vai cong lưng đáp ứng "Vâng", người hầu nói xong thì liền rời khỏi, để lại một mình ông đứng im ôm túi vải đen giống như bị phạt đứng.
Cùng lúc đó, An Càn Hạo đang ở hẻm nhỏ đón Nghiêm Thành Huyền lên xe, cho xe quay về dinh thự An gia.
Sau khi Châu Huân làm đơn tạm nghỉ học cho Nghiêm Thành Huyền thì lo lắng không biết làm sao chăm sóc cậu y đã nhận công việc dạy dương cầm, tuy rằng tiền lương hơi thấp, nhưng để hai cha con y sinh hoạt cơ bản thì cũng đủ nhưng để lại Tiểu Huyền nhà một mình y trăm triệu lần không yên tâm.
Trời cao phảng phất như nghe thấy được nỗi lo của y, một tiếng đập cửa lễ phép vang lên.
Châu Huân ra mở cửa thì thấy là An Càn Hạo người đã cứu Tiểu Huyền, trong lòng theo bản năng nảy sinh một suy nghĩ, có lẽ do thấy bạn học An hăng hái làm việc nghĩa, nhưng y cũng hơi bối rối, người kia cứu Tiểu Huyền đã làm y cảm kích vô cùng, làm sao lại làm phiền người ta thêm.
Ai ngờ rằng mục đích lần này của An Càn Hạo thế mà "Không mưu mà hợp"(không bàn trước nhưng lại giống nhau), hắn chủ động đưa ra ý muốn chiếu cố Tiểu Huyền, còn nói vô cùng hối hận vì không phát hiện chuyện ác kia sớm một chút, để Tiểu Huyền bị thương cùng ủy khuất.
Lúc bọn họ đang bàn luận, nhân vật của trung tâm câu chuyện lại ôm đầu gối ngồi một cục trên ghế, đôi mắt hạnh an tĩnh mà chớp, trưng ra hai biểu tình hoặc ưu thương hoặc nghiêm túc.
An Càn Hạo nhìn thoáng qua người đang không màng thế sự kia, dừng một chút rồi lại nói tiếp, "Người bị chấn thương tâm lý đại khái chính là như vậy, cháu sẽ phụ trách tiền phí khám bệnh cho Thành Huyền, xin chú đồng ý để cháu dẫn em ấy đi bệnh viện điều trị."
"Chúng tôi làm sao không biết xấu hổ như thế được" một khi đề cập đến Nghiêm Thành Huyền, ý thức phòng bị cùng năng lực nghi ngờ của Châu Huân đồng thời biến mất, ví dụ như tình huống hiện tại, y vừa nghe An Càn Hạo nói xong câu khôi phục chấn thương tâm lý liền động tâm, hy vọng Tiểu Huyền thật sự có thể thông qua trị liệu mà không còn sợ y tới gần như bây giờ nữa căn bản là không suy xét đến mình có khả năng bị lừa.
An Càn Hạo được giọng điệu y do dự, ở nơi người thường không nhìn thấy nở ra nụ cười. Hắn khoác lớp da dê rất chân thật, đường hoàng ở dưới mí mắt người lớn không ngừng bịa lời nói dối, ăn như tằm ăn rỗi*
Quả nhiên, Châu Huân thật sự bị hắn nói tới động tâm, đồng ý để cho hắn mang Tiểu Huyền đi, chỉ là nhất định phải để Tiểu Huyền về nhà mỗi ngày, nằm viện nhìn không tới người thì y không yên tâm.
"Đó là tất nhiên." Hắn không chút do dự nói lời đáp ứng, xua tan tia bất an và hoài nghi cuối cùng trong lòng Châu Huân.
"Vậy làm phiền bạn học An rồi," y nhìn Tiểu Huyền của mình vì không muốn bị y chạm vào mà trốn ở ghế xa bên kia, nhưng khi hắn đi tới ôm cậu lên thế mà cậu một chút cũng không chống cự nói từ chối, trong lòng hy vọng Tiểu Huyền sớm ngày khôi phục liền càng mãnh liệt hơn, "Về phần tiền phí, sau này tôi sẽ cố gắng trả lại."
"Vâng." An Càn Hạo tự biết hiện tại mình nhiều lời khách khí cũng vô ích, hơn hết là hắn muốn nhanh đem người trong lòng ngực mang đi, cố đáp một lời liền chào tạm biệt Châu Huân rồi đi vào xe.
Chân ga nổ vang, rèm che được kéo xuống, xe hơi màu đen bóng chạy đi.
Ánh mắt An Càn Hạo nặng nề mà nhìn chằm chằm người đang dán thân vào cửa xe rủ đầu không hé răng, cánh tay dài của hắn vây lấy cậu rồi kéo cậu vào trong lòng ngực.
"Ô." Nghiêm Thành Huyền mới vừa đẩy đẩy cẳng chân, tay còn không chưa đẩy ngực thì đã bị hắn dùng sức xoa xoa mông, cằm cũng bị nâng lên, ép buộc cậu phải nhìn thẳng hắn.
An Càn Hạo nhìn cậu, không chút nào che lấp khói mù cùng dục vọng ở đáy mắt,
"Ngày hôm qua lão công đã nói như thế nào, đều quên hết rồi?"
Phảng phất như muốn nhắc nhở, hắn đem tay chen vào giữa hai chân cậu, liền đụng tới vải dệt bao bọc lấy khe thịt yếu ớt kia.
Cậu nhớ lại cơn ác mộng ở nhà vệ sinh, hắn gỡ xuống bao tay đen che hai mắt của cậu.
Hơi nước trong tầm mắt, cậu nhận ra đây là người có ánh mắt hung tàn đáng sợ cậu đã gặp ở buổi sáng nọ.
"Tiểu Huyền?" Thanh âm của hắn rất êm tai, mang âm khàn, không giống như ma quỷ muốn ăn luôn cậu,
"Là anh cứu em nha, là lão công cứu Tiểu Huyền."
"A!" Nghe được câu nói quen thuộc, đôi tay được khôi phục tự do vì bị kích thích mà che lại lỗ tai, lấp kín lại không muốn lắng nghe những lời kia.
Nhưng hành động này cũng chỉ là phí công, hai tay cậu rất nhanh lại bị khóa trụ, hai chân kẹp chặt cũng làm cho bàn tay nóng bỏng đi vào sâu hơn.
"Là anh cứu Tiểu Huyền, nếu Tiểu Huyền ngoan ngoãn nghe lời lão công thì liền thả Tiểu Huyền nhà, được không?" Hắn cúi người xuống, giống như ác ma nói ra khế ước chú ngữ .
"Không, không muốn!" Hốc mắt cậu đỏ hoe, vì phẫn nộ mà lồng ngực đập nhanh phập phồng, cố chấp muốn phủ định.
Là "Lão công" khi dễ cậu, cứu cậu mới là tốt, hắn, hắn là người xấu!
"Tiểu Huyền, không cần chọc anh tức giận." Chân cậu càng xoắn chặt, hắn càng thâm nhập sâu, rất nhanh liền làm cho vải dệt ở giữa hai chân ẩm ướt.
Hắn cũng không dừng lại, ngón tay được vải cotton thô bọc từng chút một đâm sâu vào hoa huyệt non nớt, xương vai người dưới thân bị hắn khóa trụ, không thể lui về phía sau.
"Ô ô" đau đớn đánh thức sợ hãi nhát gan và khiếp nhược, cậu ngoại trừ khóc thút thít thì cũng không có bất kì biện pháp gì.
"Tiểu Huyền," Bàn tay giữa chân cậu rung động, hắn hung hăng nhắm mắt, dù đã cố gắng kiềm chế nhưng vì tiếng khóc than mềm yếu của cậu mà hắn lại lần nữa bốc lên dục vọng, "Là anh cứu Tiểu Huyền, hửm?" Hắn chấp nhất mà ở bên tai cậu nỉ non, như là muốn đem những lời này khắc vào chiếc não nhỏ không được linh động của cậu.
"Chỉ cần Tiểu Huyền nghe lời lão công, cái gì lão công cũng đều đáp ứng Tiểu Huyền," hắn chậm rãi thả lỏng kiềm chế, ôm lấy cậu dỗ dành như người lớn vuốt lưng trẻ sơ sinh, "Tiểu Huyền phải ngoan, mẹ cứu không được Tiểu Huyền, chỉ có lão công mới cứu được bảo bối thôi......"
"Tiểu Huyền, ngoan, nghe lời......"
*Thành ngữ chỉ việc ăn khỏe, nhiều và nhanh. Ở đây có thể hiểu là bịa nhiều lời nói dối và nói dối liên tục.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co