4
Sau cơn mưa hôm ấy, có gì đó giữa hai người đã thay đổi.
Nó không hề rõ ràng, không ồn ào. Nó là những điều rất nhỏ nhặt nhưng đủ để Seonghyeon cảm nhận được.
Chẳng hạn như cậu thường xuyên bắt gặp ánh mắt Keonho hơn. Và lần này, thay vì quay đầu đi ngay, cậu lại giữ ánh nhìn ấy lâu thêm một nhịp. Hoặc việc Keonho bây giờ luôn tình cờ ra khỏi lớp cùng lúc với cậu.
Đến mức Seonghyeon phải liếc ngang, như muốn hỏi: “Thật à?” Nhưng Keonho chỉ nhún vai và cười nói: “Trùng hợp thôi.”
Có thể là trùng hợp. Nhưng cũng có thể là không.
Họ tiếp tục gặp nhau để làm bài tập. Nhưng dần dần, thời gian học ấy trở thành thời gian để trò chuyện.
“Vì sao cậu chọn chuyên Văn vậy?” một hôm, Keonho hỏi, nửa nằm nửa ngồi trên chiếc bàn thư viện như sinh ra chỉ để tựa lưng.
Seonghyeon vẫn cắm cúi vào sổ ghi. “Tớ thích sự yên tĩnh.”
“Thế thôi à?”
Cậu ngập ngừng, rồi nhỏ nhẹ đáp: “Khó nói chuyện với con người.”
Keonho “ừm” một tiếng, như ghi nhớ điều gì đó quan trọng. Rồi anh nở một nụ cười dịu dàng:
“Vậy tớ vinh hạnh thật đấy, vì cậu đồng ý nói chuyện với tớ.”
Seonghyeon ngẩng đầu lên nhìn anh và tim cậu lại đập mạnh.
Nụ cười của Keonho không phải kiểu sáng rỡ mà anh dành cho mọi người. Nó ấm áp hơn, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Đừng có nói mấy câu đó nữa,” Seonghyeon quay mặt đi, giọng lí nhí. “Nghe như kiểu cậu thật lòng lắm ấy.”
“Tớ thật lòng mà.” Giọng Keonho nhỏ đến mức gần như hòa vào không khí.
Seonghyeon không thể đáp lại.
Những ngày trôi qua, tất cả hòa vào nhau thành một chuỗi khoảnh khắc dịu dàng.
Giờ ăn trưa yên tĩnh. Những tờ giấy ghi chú với vài hình vẽ ngốc nghếch của Keonho ở góc. Những câu cảm thán vụn vặt, chẳng hiểu sao lại khiến tim cậu đập nhanh.
Một buổi chiều nọ, Seonghyeon tìm thấy một bức vẽ nguệch ngoạc hình hai người que dưới một chiếc ô bên lề cuốn sổ tay của mình.
Cậu nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu rồi mỉm cười nhẹ.
Khi ngẩng đầu lên, Keonho từ bên kia lớp đã nhìn thấy cậu rồi.
Thỉnh thoảng hai người gặp nhau trên sân thượng giờ ra chơi. Keonho thích không khí trong lành còn Seonghyeon nói rằng ở đó “dễ bàn bài hơn”.
Nhưng chẳng phải lúc nào hai người cũng nói về bài tập. Có lúc Keonho nghêu ngao một giai điệu không tên. Lúc thì Seonghyeon giả vờ ghi chép nhưng thực ra cậu chỉ nghe thôi.
Cảm giác bình yên khiến cậu quên đi nỗi sợ từng khao khát quá nhiều, sợ hiểu lầm, sợ hy vọng.
Một ngày nọ, khi cả hai rời sân thượng, Keonho bỗng nhiên lên tiếng:
“Cậu biết gì không, cậu khác hoàn toàn với những gì tớ từng nghĩ.”
Seonghyeon chớp mắt. “Khác lắm à?”
“Ừ.” Keonho nghiêng đầu, nhẹ nhàng cười.
“Hồi trước tớ tưởng cậu lạnh lùng lắm. Nhưng thật ra cậu chỉ là người ít nói thôi. Hai cái đó khác nhau.”
Seonghyeon không biết phải biểu cảm sao với câu nói ấy, đặc biệt khi Keonho mỉm cười với cậu như thể anh vừa nói điều gì đó quan trọng lắm.
Vì vậy cậu đã làm điều duy nhất có thể làm là quay mặt đi, tim thì đập thình thịch và nói thầm:
“Cậu để ý nhiều thế.”
Keonho cười khẽ: “Có lẽ là vì tớ chỉ quan tâm đến cậu thôi.”
Và cứ như thế Seonghyeon lại quên mất cách thở.
Đêm hôm đó, Seonghyeon nằm trong chăn, tiếng mưa đêm hôm trước vẫn như vang đâu đó trong trí nhớ cậu. Cậu nghĩ về tất cả những điều nhỏ bé giữa hai người — tiếng cười nhẹ, sự im lặng, những phút giây gần gũi ngắn ngủi.
Và lần đầu tiên, cậu không còn nói với bản thân rằng mình phải ngừng thích anh nữa. Cậu quyết định để mặc cho mọi thứ xảy ra tự nhiên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co