8.
- trưởng phòng ơi, nhờ sếp check báo cáo giúp emm
- để đó rồi ra ngoài đi
-...
- có chuyện gì?
- hehe nay nhìn trưởng phòng bảnh thíiii
- nói chuyện đàng hoàng đi, giọng cậu chảy cả nước rồi đó.
mặc cho keonho đang chau mày khó chịu với mình, triệu vũ phàm vẫn rón rén lả lướt đến kế bên bàn làm việc hắn, gác một tay tựa lên ghế, rủ rỉ thì thầm, nhìn vào chẳng ai nhìn ra ai là sếp ai là nhân viên.
- trưởng phòng đừng có nhăn suốt ngày nữa coi, mau già lắm á
mất kiên nhẫn, hai hàng lông mày của cậu còn nhíu lại hơn cả lúc ban đầu, một tay day trán, một tay vẩy vẩy ý đuổi tên nhân viên phiền phức này ra ngoài.
- ồn ào quá, ra ngoài đi đừng để tôi nói nh-
- em có cách để thằng đó không né sếp nữa nè
câu nói của cậu bị ngắt quãng, trầm ngâm suy nghĩ, đến mức không để ý vì sao tên này lại biết được "thằng đó" né cậu. rồi keonho tựa lưng ra sau ghế, khoanh tay nghiêm nghị như bàn chuyện gì đó hệ trọng.
- cách nào?
- bí mật, chỉ cần nó chịu về với trưởng phòng là được đúng honggg
cậu suy nghĩ một lúc, không trả lời câu hỏi với cái giọng nịnh chảy nước của tên đầu vàng, chỉ nói một câu không đầu không cuối
- ra ngoài làm việc đi, chiều nay phòng mình không cần tăng ca
-yes!!!
vũ phàm rít lên phấn khích, kiềm chế không cạp đầu trưởng phòng ahn mấy cái bày tỏ lòng biết ơn, tung tăng nhảy chân sáo ra ngoài làm việc, còn vừa đi vừa nghêu ngao hát.
౨ৎ
- má ngày chó gì xui đcm, tiệm sửa xe thì xa, đcm
eom seonghyeon cáu gắt nhìn "em yêu" nó đang bị thủng bánh trước nằm một góc ở nhà xe, mặt nó bây giờ dài hơn cái bơm, quay qua quay lại ba đứa kia cũng trốn mất tăm đâu chả thấy.
lũ chó, lúc đòi bao ăn trườn mồm ra sao không luột nhanh như này?
- seonghyeon? có chuyện gì thế?
ahn keonho từ trong thang máy bước ra, bất ngờ khi trong nhà xe bây giờ chỉ lác đác vài chiếc xe, người thương vẫn đang đứng chống tay chán nản.
- nhìn còn hỏi, thằng chó nào xịt lốp xe tao rồi, chuẩn bị xô bộ về
cậu im lặng vài giây, lập tức nghĩ đến một trường hợp, mở điện thoại ra, phán đoán của cậu lập tức được củng cố.
...
- tớ chở cậu về nhé..? mai tớ gọi thợ đến sửa cho
keonho mím môi, e dè hỏi, nhìn kiểu gì cũng như một con thỏ nhỏ đang muốn giúp một con sói bị thương bằng cách đưa con sói răng đầy nanh về ổ của mình.
-...
-...
- cảm ơn..
bố mày nhục chết thì thôi.
eom seonghyeon lí nhí nói tiếng cảm ơn, trong lòng vì nhục mà không biết đã gục ngã bao nhiêu lần. nó ngượng ngùng vô thức lấy một tay che mặt, chống tay nhìn chỗ khác. cậu thấy vậy thì mắt lập tức sáng lên, giọng hơi vấp như sợ đối phương đổi ý.
- v-vậy chúng ta lại xe tớ nhé!! trên đường tớ sẽ mua bánh cho seonghyeon, seonghyeon muốn đi mua nguyên liệu cho bữa tối không??
- tu-tuỳ mày..!
౨ৎ
౨ৎ
౨ৎ
ahn keonho sau ba tuần "ăn nhờ ở đậu" ở nhà người ấy đã dần coi đây là nhà của mình (dù đôi khi vẫn ngồi trầm ngâm, cố gắng tìm cách để mặt dày ở đây lâu thêm một chút). hiện tại, cậu đang mặc một chiếc áo sweater tối giản mà bản thân tự mang đến cách đây tầm chục ngày, vừa lau bàn ăn lâu lâu lại đưa sát áo lại gần mũi ngửi, tủm tỉm cười, hai tai đỏ lựng lên.
mùi của em sean... là vì giặt chung sao?
tất nhiên rất nhanh bản thân cậu sẽ quay lại trạng thái bình thường, lỡ bạn ấy mà thấy sẽ nhanh chóng đá keonho khỏi nhà vì coi cậu là đồ quái dị mất.
*ting
màn hình điện thoại của seonghyeon sáng lên, cậu lau bàn sát đó vô thức nhìn thấy, sau đó trầm ngâm một chút. seonghyeon từ bếp bước lại bàn xem thông báo, cậu kế bên ngập ngừng một chút, rồi cũng dè dặt nói
- không phải tớ cố tình đọc điện thoại của seonghyeon đâu... nhưng mà nếu seonghyeon muốn đi thì tớ ăn một mình với kitty cũng không sao hết
nó đọc xong tin nhắn rồi liếc sang người kế bên, mồm thì bảo không sao, mà nó nhìn được cả "tai" với "đuôi" của cái thằng này xìu xuống luôn rồi đấy.
mặt như ai đi rồi, ngứa cả mắt.
- không sao, vào dọn bát đi, tao nấu xong rồi
- ơ!? seonghyeon không đi với nhóm vũ hàm hả
- tao ăn với ai đến lượt mày quản? mặt một đống thế ai mà muốn đi nữa, ở nhà.
- tớ không sao thậ-
- nói nhiều quá. mày ở nhà tao mấy hôm rồi tính leo lên đầu bố ngồi hay gì? không thích ăn chung thì thằng này ăn mình, thằng khốn...
hai chữ cuối cùng nó chửi thầm, nhìn thằng này càng ngày càng ngứa mắt, không vì đồng lương ít ỏi này tao đốp cho mấy cái ở đầu cho bõ ghét.
- không có!!! tớ thích ăn cùng seonghyeon nhất! thật đó, seonghyeon đừng giận...
- ai thèm giận mặt mày, cút vào dọn bát đi
keonho nghe vậy thì bước nhanh vào bếp dọn bát đũa, hai má hơi ửng lên, miệng cũng không tự chủ mà cười mỉm, xung quanh tưởng chừng có thể nở hoa.
em sean ở lại ăn tối với mình, mình vui quá, vui chết mất, eom seonghyeonie đáng yêu quá.
౨ৎ
beta: 29.12.225
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co