giới thiệu
tôi chắc duy nhất mỗi tôi khác biệt từ khi lên cấp 2 tui đã nhận thức được rằng mình thật sự ko thể nào cười tươi vs tất cả mọi người kể cã gia đình
tôi cảm thâý rất sợ khi mọi người xung quanh tôi họ vui vẻ cười đùa vs nhau tôi ko thể làm như thế vs họ dc từ đó tui ít bạn dần khó giao tiếp tiếp xúc vs mọi người xunh quanh rồi thời gian cũng trôi nhanh .Cho đến khi tôi lên cấp 3 cái thời điểm mà đẹp nhất của đời người con gái ,nhưng bất hạnh xui xẻo đã xãy ra đến cuộc đời tôi ,tôi bắt đầu bị mụn những nốt mụn cứ ùn ùn kéo đến tôi thật sự trầm cảm đi hc ko dám nhìn ai ko dám nhìn lên bảng đọc bài ko dám nhìn thẳng vào mắt thầy cô ko dám nhìn thẳng mot ai .lúc đó toi thật sự trầm cảm thật vọng dẫn đến tự kỉ hầu như cả ngày du hc tui ko nói chuyện vs ai cứ ngồi ù lì như cho đến hết h rồi lại về nhà tui cũng ko noi chuyện vs người nhà .tui còn nhớ rất rõ cái con nhỏ trong lớp nó ns với những đứa khác trước mặt tôi ễ ê Con nhỏ đó bị tự kỉ rồi đừng có chơi vs nó 🥺.lúc đó tui chả biết ns gì lặng thinh xem như chưa từng nghe ji.Cũng thật xuôi xẻo khi tôi lại bị một đứa trong lớp thích nó cứ nghẹo tui và kêu tên tôi mãi tôi ko biết làm sao chỉ biết cười mỉm nghẹo hoài thằng đó cũng chán vì tui chả tương tác ji với nó cả .rồi những đứa bên cạnh đâm ra nói xấu tôi là nói trước mặt luôn 'mầy nhìn con nhỏ đó đi trông bộ mặt nó kia thật dơ dái ê mà nè m thấy tren mặt nó dính ji ko là mụn đó hahahah thật xấu xí' thằng khác lại nói 'ể mà sau tao ko thấy bao h nó cười lộ hàm tiền đạo vậy lúc nào cái mặt cười cũng mỉm mỉm ,,hahahag mỉm mỉm đó thằng khác lại chọc vào tại nó răng xấu chứ ji hay là nó ko có răng hahahahaha.Nghe chúng nó ns tui có cảm giác như có ai đó đâm mik vậy đau lắm đau trong đầu thất vọng buồn bã bực tức chấp nhận .Càng ngày tui càng im lặng im lặng hết mức có thể . Ngồi học thờ ơ ko tập trung .thật ko may tui lại bị thầy giáo ngữ văn để ý đến tiết lúc nào cung gọi tên tôi tôi chả biết trả lời những câu hỏi mà ông ấy đặt ra ,ổng bít tui ngại nhìn lên bãng mỗi lần giảng bài ổng đều nhìn đến tui nói lên tên tôi thật to trước mặt bốn mươi mấy người cảm giác thật xấu hổ lúc đó toi còn nghĩ quẩn hay là mik chếi đi cho rồi
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co