3
Hoàng Nhân Tuấn gặp Đổng Tư Thành từ khi vào đại học, nhưng Lý Khải Xán đã biết anh lúc còn đang học cấp ba. Ngày đầu tiên thấy anh ở trường đại học, hắn ngờ ngợ nghĩ về một tiền bối lớp 12 ở trường cũ, nhưng ngoại hình của anh năm mười tám tuổi và năm hai mươi tuổi làm hắn không dám khẳng định, cho đến khi nghe tên mới biết mình nhận đúng người.
Nhân Tuấn năm 18 tuổi không ốm như thế, lúc nào trên tay cũng là vài gói đồ ăn vặt. Tuy ngoại hình mũm mĩm nhưng đường nét khuôn mặt vẫn sáng, lại là con của chủ tịch hội đồng quản trị nên không có chuyện anh bị bạo lực học đường. Chỉ có mọt sách mặt nghênh như Khải Xán mới bị chặn đường để trấn lột, nhưng hắn tự vệ thế nào đó mà mấy đứa côn đồ mặt mũi bầm dập, riêng hắn thì không một vết xước. Giám thị không biết tin ai, phụ huynh của đám kia đòi ăn vạ, vì bản mặt của mình nên bình thường hắn cũng không được yêu mến lắm, cứ ngỡ là chuyến này ngậm đắng nuốt cay trong ấm ức một mình.
"Ba thằng kia đòi đánh cậu ấy trước đấy ạ." Giọng Nhân Tuấn lanh lảnh báo cáo với giám thị. Tình cảnh lúc đó chỉ cần một người làm chứng thôi thì Khải Xán cũng thoát tội, hắn cứ mãi nhìn theo cái người vừa ngậm kẹo mút vừa rời khỏi phòng giáo viên.
Đã từng nghe qua Nhân Tuấn là người sống vì chính nghĩa, nhưng sau chuyện đó Khải Xán mới thật sự để tâm đến anh. Tự nhiên hắn thấy cặp má tròn tròn đó dễ thương, bèn đổi nguyện vọng từ bách khoa sang mỹ thuật làm chấn động toàn khối 12 năm ấy.
Vậy mà khi Khải Xán vào đại học, nghe mọi người kể lại anh đã bắt đầu giảm cân từ năm nhất, cũng vừa đúng khoảng thời gian mới quen biết Đổng Tư Thành. Đúng là vẻ ngoài mới cũng rất thu hút, khuôn mặt nhỏ thư sinh, dáng người mảnh khảnh, khí chất toát ra cũng thanh tao hơn, nhưng hắn cũng không tránh được chút tiếc nuối.
Ấn tượng sâu đậm nhất là ở buổi tiệc cuối năm của khoa. Vừa trở ra từ nhà vệ sinh, bạn học bảo Lý Khải Xán dọn đồ chuẩn bị đi tăng hai. Bụng dạ hôm đó không biết ăn trúng phải gì mà cứ ọc ạch khó chịu, hắn xua tay từ chối, định bụng đến bàn ăn lấy cặp rồi về nhà. Dường như mọi người đều đã đi chơi hết, chỉ còn một mình Hoàng Nhân Tuấn ngồi trong góc, mặt mày ửng đỏ như đã say lắm rồi, hai mắt híp lại, tay ôm áo khoác, thỉnh thoảng lại cầm áo lên hít hà mà không biết có người đang nhìn mình chằm chằm.
Chiếc áo khoác măng tô màu ghi, Khải Xán không nhớ ra là của ai, nhưng trong lòng đã dấy lên nghi ngờ.
Quả nhiên, một lúc sau có người quay lại, vừa là bạn cùng phòng của Nhân Tuấn, vừa là hội trưởng hội sinh viên nổi tiếng nhất nhì trong trường. Đổng Tư Thành dìu Nhân Tuấn dậy, còn phàn nàn mấy câu nhưng giọng điệu rất ân cần. Nhân Tuấn dựa hẳn vào người kia, vô thức mỉm cười trông rất ngốc nghếch.
Trong một khắc nào đó, Lý Khải Xán bỗng dưng nhìn thấu được tất cả.
Tư Thành đỡ Nhân Tuấn đi qua mới nhận ra Khải Xán ngồi ở góc kia của bàn, tấm lòng của một người hội trưởng lại trỗi dậy, "Em không đi cùng mọi người à?"
Khải Xán lịch sự đáp lại, "Không ạ. Em đợi bạn cùng về."
"Vậy anh về trước nhé."
Cúi đầu chào Tư Thành, Khải Xán lại dời tầm mắt sang người bên cạnh, tự nhiên thấy hơi khó chịu.
Bạn bè của hắn đều đã đi chơi tiếp rồi, hắn chỉ định nán lại ngắm người kia một chút. Nào ngờ còn được giải đáp một khúc mắc nho nhỏ trong lòng, mà kì lạ là sự thật sáng tỏ rồi, hắn lại càng không vui.
Mỗi ngày sau đó, hắn đều đứng trông bóng hình Nhân Tuấn từ xa, nhìn người ta mọi lúc mọi nơi dính lấy hội trưởng như sam. Ngắm đến thẫn thờ ngây dại, lòng rối ren như tơ vò nhưng không sao tháo gỡ được, bức bách đến khó thở.
Một phút ngẩn ngơ không cảnh giác, Lý Khải Xán đã bị Hoàng Nhân Tuấn cướp đi nửa linh hồn.
Nhân Tuấn không còn nhớ gì về Khải Xán. Bọn họ không là cái gì hơn ngoài mối quan hệ đàn anh và đàn em cùng trường, gặp nhau thì chào hỏi vài câu lấy lệ, có khi hắn trò chuyện xã giao với Đổng Tư Thành còn nhiều hơn với anh. Nhìn đối phương vẫn một ánh mắt si mê người khác từ đầu đến cuối, Lý Khải Xán biết mình không nên hi vọng nữa, đành khép lại năm ba bằng một con tim nứt vỡ vậy.
Nhưng dường như Hoàng Nhân Tuấn cũng hèn nhát y hệt hắn, yêu bao năm mà không nói, đợi đến lễ tốt nghiệp nghe người ta thông báo rằng đã có bạn gái, bàng hoàng đến mức chôn chân một chỗ trong sân trường gần nửa tiếng - cũng vừa là khoảng thời gian Lý Khải Xán đứng nhìn anh từ sau, chốc chốc lại quay sang nhìn Đổng Tư Thành và Lâm Đào vai kề vai tình tứ chụp hình.
Tối ấy Lý Khải Xán không về nhà. Hắn âm thầm theo chân Hoàng Nhân Tuấn từ lúc ở trường cho đến quán bar. Anh cứ nốc hết ly này đến ly khác, Lý Khải Xán không nhịn nổi nên ra mặt cản anh lại. Có lẽ vì quá đau lòng không còn thiết nghĩ gì nữa, Nhân Tuấn nhất thời không tỉnh táo, cô đơn đến độ thốt ra thành lời, "Này, cậu ngủ với tôi một đêm không?"
Lý Khải Xán bỏ qua các bước đầu của một tình yêu bình thường, chấp nhận làm tình một đêm cho người mình đã đơn phương bấy lâu. Đến lúc tỉnh lại từ cuộc yêu, Nhân Tuấn cũng không chối bỏ trách nhiệm, luôn miệng nói lời xin lỗi và bày tỏ mong muốn bù đấp. Khải Xán xua tay nói không cần, vừa hay cả hai cùng độc thân, hỏi anh có muốn làm bạn tình lâu dài hay không.
Lúc ấy hắn cũng không muốn thổ lộ, sợ nói ra chỉ khiến anh thêm mệt nhoài. Làm bạn tình thì vừa hay có cơ hội giữ anh ở lại bên mình, vừa không làm anh thấy áp lực thêm nữa. Đầu óc hắn đơn thuần nghĩ rằng, không cần anh đáp lại tình cảm ngay từ đầu, nắm chặt anh một thời gian rồi anh sẽ xiêu lòng thôi.
Bây giờ hắn mới muộn màng nhận ra, cái hắn không cần đó, lại là cái cần nhất. Hoàng Nhân Tuấn cố chấp và bướng bỉnh vượt ngoài tưởng tượng, chỉ vì chút tốt tính thể hiện tình anh em chí cốt của Đổng Tư Thành mà vẫn một mực sa lầy, tự thương hại chính mình. Thể hiện bao nhiêu điều cũng không khiến anh hiểu được lòng hắn, vậy thì hắn chiều anh, cho anh một bên đau lòng vì Tư Thành, một bên nghe hắn dày vò đến tức điên.
Từ sau chuyện ở triển lãm, Lý Khải Xán và Hoàng Nhân Tuấn không hẹn mà cùng ngắt liên lạc với người kia. Hắn cố tìm việc để giữ bản thân bận rộn không có thời gian nghĩ ngợi, còn anh làm giá không muốn hạ mình trước, tự tin rằng thằng nhóc kia sẽ lại nhớ những đêm chăn gối với anh thôi.
Vậy mà một ngày, hai ngày, một tuần, hai tuần, Nhân Tuấn không nhận được bất cứ tin nhắn nào từ hắn, lòng nóng như lửa đốt, bản vẽ trên máy tính cũng vẽ sai đến sáu lần rồi.
Giờ ăn trưa, mấy đồng nghiệp rủ anh ra ngoài quán ăn, hôm nay có người trúng số nên quyết định khao lớn. Nhân Tuấn đồng ý răm rắp, ra ngoài cũng là một cách thay đổi tâm trạng.
Nhưng đúng là ông trời biết cách trêu ngươi, trùng hợp thế nào anh lại gặp Khải Xán cùng đồng nghiệp của hắn. Anh chỉ biết mỗi Thần Lạc - hậu bối học sau hai khoá mà anh từng gặp ở trường nên thân thiện vẫy tay chào, nhìn sang phía Khải Xán, hắn còn không buồn cho anh nửa cái liếc mắt. Mải mê tức tối về thái độ dửng dưng kia, mọi người đều đã ngồi vào bàn, chỉ chừa lại cho anh một chỗ gần với bàn của Khải Xán nhất.
Nhân Tuấn không cam tâm ngồi xuống, vô tình nghe được bọn họ nói chuyện vài câu.
"Sao hôm nay anh chịu theo em đến đây ăn vậy? Mọi bữa đều bảo chỗ này xa và đông quá mà."
"Ăn giùm cái, nói nhiều quá."
Thần Lạc nửa thật nửa đùa cười cười, "Hihi, em biết anh thích em mà."
Bọn họ lại nói thêm mấy chuyện nữa, nhưng Nhân Tuấn không để lọt tai câu nào. Anh bỗng nhận ra miệng mình nhạt thếch, ăn bao nhiêu món cũng không cảm được vị gì. Dường như chỉ chực chờ lúc người kia đi vệ sinh, anh cũng gấp gáp đứng dậy đến làm rơi đũa, đồng nghiệp hoang mang hỏi thăm chỉ nghe anh nói lại một câu, "Nhà em sắp cháy rồi."
Lý Khải Xán đang rửa tay, trông thấy có bóng người đứng dựa lưng vào cửa nhìn mình chăm chú, không quay đầu cũng biết là ai.
"Chà, Lý Khải Xán tốt số thật đấy, không có tôi thì cũng có cậu bạn Thần Lạc kia ở cùng rồi."
Người trước mặt vẫn tập trung bôi xà phòng lên tay, mở vòi nước, rồi đưa tay vào máy hong khô, trông như không thèm để ý sự tồn tại của anh. Nhân Tuấn đạt đến cực hạn của sự nhẫn nại, anh biết Khải Xán chỉ thích mềm không thích cứng, những lần trước đều là cậu nhún nhường, lần này chuyển lượt thôi mà, mới vội vàng nắm lấy tay áo hắn.
"Được rồi, tôi ghen. Em đừng ngủ với người khác."
Lần đầu tiên Nhân Tuấn thấy Khải Xán tủm tỉm cười như con nít, tự trách nếu mình nói sớm thì mấy ngày qua đã không trống vắng đến vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co