Truyen3h.Co

Không ly hôn

Chương 90-92

Old-turtle-8300


Chương 90-1
Mỗi ngày cứ như vậy bất tri bất giác trôi qua tới tháng thứ tám, sinh hoạt của hai vợ chồng vẫn cứ gà bay chó sủa.

Tiêu Chiến vốn nghĩ trải qua ba tháng đầu, sẽ đến thời kỳ thai nhi vững vàng, Vương đại thiếu gia có thể ngừng nghỉ một chút, nhưng trên thực tế Vương Nhất Bác vẫn cứ "điên cuồng" như vậy, theo ngày sinh tới gần, không chỉ có không có giảm bớt ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.

Ngay từ đầu Tiêu Chiến ở nhà đợi đến phiền, còn có thể đi ra ngoài tản bộ đi dạo, nhưng tới ba tháng cuối cùng, Vương Nhất Bác dứt khoát bá đạo cấm anh ra cửa, sợ anh bị va chạm, Tiêu Chiến từ trước đến nay không chịu ngồi yên đối với chuyện này kháng nghị nghiêm trọng "Em lại không phải đậu hũ, chạm vào một cái có thể nát, cái tên nhà anh quả thực càng lớn tuổi càng giống bà mụ."

Vương Nhất Bác không dao động ném cho anh một cái xem thường, "Nếu như em thật sự làm đậu hủ làm anh còn yên tâm, ít nhất đậu hủ sẽ không có chân giống như em suốt ngày chỉ thích chạy loạn."

Lời này chọc Tiêu Chiến buồn cười, "Tại sao anh lại không nói lí như vậy? Anh khẩn trương như vậy không bằng trực tiếp nhét em vào túi mỗi ngày xách theo."

Ai ngờ được Vương Nhất Bác nghe được lời này thế nhưng phi thường nghiêm túc đứng đắn gật gật đầu, "Em cho rằng anh không nghĩ, anh ước gì hiện tại có thể đeo em lên cổ luôn."

Tiêu Chiến không thể nói gì, đã biết không thể nói đạo lý với cái tên này mà, "Làm ơn, lúc trước có Quyển Quyển em đều bò núi tuyết, cũng có việc gì đâu".

"Cho nên tiểu mập mạp hiện tại mới có thể ngốc như vậy, chính là bởi vì lúc trước ở núi tuyết đóng băng bị choáng váng đầu óc."

Vương Nhất Bác đúng lý hợp tình mà chọc giận Tiêu Chiến, Quyển Quyển bộ dạng vô cùng đau đớn, ngồi ở trên sô pha nhìn hai người cha cãi nhau, nghe được lời này, một mặt mếu máo, ủy khuất dùng thảm lông cuộn lại chính mình, chán ghét Nhất Bác Nhất Bác! Người ta mới không ngốc đâu! QAQ

"Chiến tranh" như vậy mỗi ngày tám trăm hiệp, nhưng Vương Nhất Bác lại hoàn toàn không có thu liễm, mỗi ngày thấy Tiêu Chiến xuống lầu lại sợ ngã xuống, thấy anh không ăn cơm lại sợ anh kén ăn, thấy anh che bụng lại khẩn trương giống như muốn sinh......

Tiêu Chiến đối với chuyện này dở khóc dở cười, yên lặng ở trong lòng trợn mắt, cảm thấy tên này cuồng làm cha thành cái dạng này sau này sẽ sản sinh ra tật xấu.

Hôm nay, là một ngày trời nắng sau liên tục một tuần mưa dầm, vũ trụ một mảnh xanh thẳm, ánh mặt trời chiếu sáng toàn bộ gian nhà, Tiêu Chiến ở nhà lâu nhìn đến thời tiết như vậy, trong lòng không khỏi có chút phát ngứa.

Lúc ăn cơm, anh nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, cắn chiếc đũa nói, "Hôm nay thời tiết thật tốt."

Vương Nhất Bác lúc này đang cầm muỗng đút cơm cho Quyển Quyển, từ khi tới tháng thứ tám, hắn liền lệnh cưỡng chế cấm Tiêu Chiến làm tất cả lao động chân tay, bao gồm nhiệm vụ khó khăn đút cơm cho con trai, hắn cũng tự tay đảm nhận.

Nhưng hắn rốt cuộc không có kinh nghiệm, không chờ đứa nhỏ ăn xong liền đút muỗng tiếp theo, đứa nhỏ thẳng thắn hừ hừ, lúc này hắn lại múc muỗng canh trứng đưa tới miệng đứa nhỏ, đứa nhỏ đang muốn mở miệng nuốt vào, kết quả Vương Nhất Bác vừa nghe đến tiếng của Tiêu Chiến ngẩng đầu lên, cái muỗng trong tay cũng thu trở về.

"Ngô......" Quyển Quyển trong nháy mắt phùng lên quai hàm, con chưa kịp ăn mà.

"Thời tiết tốt thì sao?"

Tiêu Chiến nâng má chớp chớp mắt, "Cho nên chúng ta hôm nay đi ra ngoài được không, khó có được thời tiết tốt như vậy, không ra khỏi cửa rất đáng tiếc a."

Vương Nhất Bác liền biết chủ ý này của Tiêu Chiến, cầm bát trong tay để lên trên bàn, "Được ăn xong chúng ta sẽ ra ngoài."

"A?" Vừa nghe lời này Tiêu Chiến bỗng chốc mở to hai mắt, thiếu chút nữa cho rằng chính mình nghe lầm, "Anh là nói...... Em có thể ra cửa?"

Vương Nhất Bác gật gật đầu, cầm khăn giấu lau miệng cho con trai, thuận thế bắt đầu thu canh trứng trên bàn cùng cái muỗng hình con vịt, "Ăn no chưa, ăn no chúng ta đi nhanh lên, nếu không không còn kịp rồi."

"...... Ngô Quyển Quyển còn không có ăn no......" Đứa nhỏ vẻ mặt đáng thương tương nhìn chằm chằm canh trứng gà bị thu đi, quơ quơ móng vuốt nhỏ quay đầu xin ba ba giúp đỡ, kết quả nhịn không được ợ một cái.

Đáng tiếc Tiêu Chiến lúc này đã hoàn toàn đắm chìm ở bên trong vui sướng có thể ra cửa, căn bản không chú ý tới biểu tình đáng thương của con trai, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vương Nhất Bác nói, "Hôm nay tại sao anh lại đột nhiên tốt như vậy...... Anh muốn đi chỗ nào? Ai anh như thế nào không nói sớm, sớm biết em hẳn là nên thu thập một chút a."

Vương Nhất Bác không nói chuyện, khó được một lần nhìn Tiêu Chiến câu lên khoé miệng, "Anh chỉ là đột nhiên cảm thấy ngẫu nhiên trải qua thế giới hai người cũng không tồi, đỡ phải mỗi ngày chiếu cố tiểu mập mạp này."

Lại trách con? Quyển Quyển một mếu máo, không thèm nhìn Vương Nhất Bác chỉ chừa cho hắn một cái mông nhỏ tròn xoe, chỉ kém viết lên hai chữ "Giận dữ".

Tiêu Chiến trong lòng tuy rằng nghi hoặc, nhưng tưởng tượng đến lâu như vậy không ra khỏi cửa cũng cũng không quản chuyện đó, sau khi thay đổi bộ quần áo rộng thùng thình, hai người lên phi hành khí rời khỏi nhà.

Vốn tưởng rằng Vương Nhất Bác sẽ dẫn anh đi chỗ bí mật nào, Tiêu Chiến một đường tâm tình đều rất là nhẹ nhàng, nhưng chờ đến khi nhìn thấy cảnh sắc quen thuộc, anh cảm giác được không đúng, "Đây không phải đường đi đến phòng khám của Trần Lâm sao, chạy đến nơi này tới làm gì?"

"Đương nhiên là tới làm kiểm tra, nếu không chúng ta tới làm gì." Nói xong lời này, phi hành khí đã đáp xuống cửa phòng khám tư nhân của Trần Lâm.

"......" Vừa nghe lời này nhiệt tình trong nháy mắt Tiêu Chiến liền biến mất, nhịn không được trừng mắt, nói thế giới hai người đâu, hứa hẹn ra cửa hẹn hò đâu, con mẹ nó thế giới của hai người thì ra là chạy đến bệnh viện làm kiểm tra a!

"Dừng lại, em không đi, không phải cuối tuần này có lịch hẹn kiểm tra ở bệnh viện quân bộ sao."

"Cuối tuần vạn nhất con trai ra đời, ngoài ý muốn thì làm sao bây giờ?" Vương Nhất Bác cầm tay Tiêu Chiến đi ra cabin.

Mỗi ngày nằm ở nhà dưỡng mỡ có thể có cái rắm ngoài ý muốn!

Tiêu Chiến ở trong lòng tức giận mắt trợn trắng, nằm liệt ở trên ghế, chết sống không đi ra ngoài.

"Đừng làm nũng nữa mà." Vương Nhất Bác giơ tay muốn đem Tiêu Chiến bế lên, kết quả lại bị Tiêu Chiến trở tay một cái trực tiếp kéo hắn đến ghế trên, trong nháy mắt ngã ở trên người Tiêu Chiến, hắn vội vàng tránh khỏi bụng của Tiêu Chiến, nhưng là chóp mũi của hai người vẫn là không thể khống chế dính vào nhau..

Hai vợ chồng cấm dục tám tháng va chạm như vậy, hô hấp đột nhiên thay đổi, lỗ tai Vương Nhất Bác không chịu khống chế đỏ lên, đứng dậy muốn bảo trì khoảng cách an toàn, lúc này Tiêu Chiến lại giơ tay ôm cổ hắn.

"Uy, hai chúng ta đánh cuộc đi, Trần Lâm nếu như có rảnh em liền đáp ứng cùng anh làm kiểm tra, nếu là không rảnh, anh phải đáp ứng em một chuyện."

"Vậy em thua chắc rồi." Khoé miệng Vương Nhất Bác khó được dịp nhếch lên, bởi vì ba ngày trước hắn đã hẹn trước Trần Lâm.

"Chúng ta chờ xem." Tiêu Chiến mỉm cười, ngón tay gắt gao nắm chặt thiết bị truyền tin, chỉ mong gia hỏa Trần Lâm này trong chốc lát có thể nhân được thông tin.

Sự tình liên quan đến hai tháng tự do cùng vấn đề tôn nghiêm của đàn ông, hai người ăn nhịp với nhau, cùng nhau vào phòng khám.

Trần gia nhiều thế hệ làm nghề y, phòng khám này cũng là nhà họ Trần mở, Trần Lâm ngày thường ở quân bộ rất bận, chỉ có lúc nghỉ ngơi mới có thể ở chỗ này hỗ trợ, cho nên nếu không phải trước tiên hẹn trước, rất khó ở chỗ này gặp được anh ta.

Tiêu Chiến biết rõ điểm này, nhưng trong lòng cũng không dám hoàn toàn xác định, cho nên thừa dịp Vương Nhất Bác không chủ ý trộm nhắn tin cho Trần Lâm, dặn dò nếu anh ta ở phòng khám chạy nhanh tìm một chỗ trộm trốn đi, nhưng ngày thường Trần Lâm trả lời tin nhắn rất nhanh, lại ở thời khắc mấu chốt không thấy bóng dáng, tin tức phát đi một lúc đá chìm đáy biển, nửa ngày cũng không thấy phản ứng.

Hai người đi vào bên trong, Tiêu Chiến trong lòng gấp gáp không thôi, mắt thấy sắp đi đến phòng khám, trên mặt Vương Nhất Bác vẫn cứ biểu tình nắm chắc thắng lợi, đúng lúc này Tiêu Chiến lại đột nhiên "Ai u" ôm bụng bắt lấy tay Vương Nhất Bác, "...... Bụng em đột nhiên đau quá, không được, em phải đi toilet......"

Nói anh xoay người đi hướng ngược lại, Vương Nhất Bác lúc này cũng không đau lòng, giơ tay bắt lấy cổ áo anh, cười như không cười nhếch lên khóe miệng, "Bụng đau a? Vậy vừa lúc để Trần Lâm làm kiểm tra cho em.

Nói xong hắn giống như ôm lấy bảo bối, ôm bả vai Tiêu Chiến "Kéo" đi phòng khám, bụng đã to lên Tiêu Chiến cũng không dám dùng sức giãy giụa, chỉ có thể liên tục nói, "Con mẹ nó anh mau buông tay...... Ai muốn kéo dài thời gian, -anh mau buông ra, em không nín được......"

Phòng khám thực an tĩnh, hai người không dám lớn tiếng nói chuyện chỉ có thể nhỏ giọng nói thầm, nhưng vô luận Tiêu Chiến giãy giụa như thế nào, vẫn là bị Vương Nhất Bác kéo tới cửa phòng khám.

"Ngoan ngoãn đi vào kiểm tra, nếu không đừng trách anh." Vương Nhất Bác nói xong lời này, giơ tay liền đẩy ra cửa phòng.

Trong nháy mắt này, hắn lại đột nhiên thu hồi tay, như là nhìn thấy thứ gì lập tức đứng ở cửa, Tiêu Chiến đứng ở phía sau hắn cảm thấy kỳ quái, dò đầu ra nhìn vào trong cửa, giây tiếp theo kinh ngạc trực tiếp trợn tròn đôi mắt.

Trong phòng hai người đàn ông đang hôn môi, một người đàn ông mặc gió màu đen đưa lưng về phía bọn họ, dáng người của hắn cao lớn tinh tráng, mà người được hắn gắt gao ôm vào trong ngực hoàn toàn bị bóng dáng của hắn che đậy, Tiêu Chiến nhìn không rõ, chỉ nhìn đến người bị ôm trong lồng ngực theo động tác không ngừng đong đưa của hai người lộ ra vạt áo màu trắng, làm người ta nhận ra đây là một vị bác sĩ.

Hai người hôn đến thập phần vong tình, trong không khí phát ra tiếng nước kịch liệt ái muội, vị bác sĩ không ngừng đẩy người đàn ông phía trước, trong miệng phát ra tiền vang "Ngô ngô", thậm chí cửa phòng bị đẩy ra cũng không có phát hiện.

Tiêu Chiến hoảng sợ, không dấu vết đóng lại cửa phòng, "Vừa rồi...... Anh cũng thấy đi?"

Vương Nhất Bác thấp giọng khụ một tiếng, trên mặt lộ ra biểu tình cực kỳ không được tự nhiên, thô thanh thô khí nói, "Em hỏi lung tung cái gì, xem một cái không phải được rồi, cũng không sợ mù con mắt."

Tiêu Chiến đẩy Vương Nhất Bác trốn đến phía sau cái cột, dò ra đầu hỏi, "Cho nên...... Người bên trong trong là Trần Lâm đúng không? Em dù có ngốc cũng đoán ra."

Trong lúc hỏi cái lời này anh dính sát vào lồng ngực Vương Nhất Bác, một bàn tay còn đặt ở trên vai hắn, bởi vì lực chú ý đều bị hai người trong phòng dẫn đi, không chút nào chú ý tới giờ phút này tư thế của bọn họ có bao nhiêu ái muội, thoạt nhìn giống như là......đang hôn nhau

"Em hỏi anh làm gì, cứ như chỉ một mình anh xem ấy." Lỗ tai Vương Nhất Bác đỏ lên, táo bạo mở miệng.

Lúc này Tiêu Chiến mới chú ý tới sắc mặt Vương Nhất Bác, ngây ra một lúc, tiếp theo khống chế không được cười trộm lên, "Đụng phải người ta hôn môi anh mặt đỏ cái gì."

Tiêu Chiến dính vào, dùng chóp mũi cọ cọ mũi Vương Nhất Bác, cười khẽ thấp giọng nói, "Hay là anh nhìn đến người ta hôn môi, nghĩ đến hai chúng ta?"

Hai người hiện tại căn bản không thể chạm vào nhau, mùi vị hormone nháy mắt không chịu khống chế lan tràn ra, thân thể hai người căng thẳng, hô hấp nóng rực lên, Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm Tiêu Chiến gần trong gang tấc, đôi mắt cười như không cười, thầm mắng một tiếng, trốn ở sau cái cột không ai chú ý tới hung hăng ngăn chặn môi Tiêu Chiến.

Bốn phiến môi chạm vào nhau, Tiêu Chiến tràn ra một tiếng cười khẽ, không chờ Vương Nhất Bác kịp công thành đoạt đất, anh đã lệch đầu về một bên né tránh, "...... Lúc này lại biết hôn em? Hai chúng ta đánh cuộc rốt cuộc ai thắng ai thua còn chưa phân ra, không có kết quả em không có tâm tư hôn anh, lại nói người nào đó còn kiên trì muốn cho em làm kiểm tra đâu."

Vương Nhất Bác không nói lời nào, nuốt ngụm nước bọt trực tiếp lôi kéo Tiêu Chiến ra ngoài phòng bệnh, quên con mẹ nó kiểm tra đi, trước ôm tức phụ hôn đủ rồi lại nói!

Hết chương 90-phần 1.

Chương 90-2
Hai người rõ ràng là tới làm kiểm tra, lại mơ màng hồ đồ rời đi phòng khám, nghĩ đến bộ dạng vội vàng của Vương Nhất Bác khi rời đi, Tiêu Chiến ngồi ở trên ghế phi hành khí vẫn luôn cười không ngừng, "Người nào đó chạy trốn cũng mau, không cho anh chơi xấu ha, đừng tưởng rằng trầm mặc có thể trốn tránh vấn đề, vừa rồi chính là em thắng ha ha ——"

Không chờ anh cười xong, Vương Nhất Bác đã đè lên ngăn chặn bờ môi của anh, Tiêu Chiến "Ngô" phát ra một tiếng kêu rên kinh ngạc, đối diện đôi mắt như lửa nóng của Vương Nhất Bác, lại nhịn không được tiếp tục cười.

Tiếng cười quanh quẩn ở giữa môi răng, Vương Nhất Bác kéo ra cổ áo của anh, một bên hôn xuống một bên tức giận nói, "Không cho cười!"

"...... Ngô ân...... Em thắng còn không được cười a......" Tiêu Chiến ngẩng cổ, một bên cười một bên thở hổn hển, cổ áo bị Vương Nhất Bác kéo ra, lộ ra nửa bả vai.

Vương Nhất Bác xem quen mắt, thầm mắng một tiếng "hôn chết em", tiếp theo cúi đầu hung hăng mà cắn hầu kết Tiêu Chiến, "Hôm nay là tình huống ngoài ý muốn, để em may mắn thắng một hồi, nếu như em lại cười trong chốc lát chính là em xui xẻo."

"Xui xẻo như thế nào?"

Tiêu Chiến giơ mắt cúi đầu liếc nhìn Vương Nhất Bác, mang theo đôi mắt chứa đựng thuỷ quang, làm cho hô hấp Vương Nhất Bác dừng lại, nghiêng người đem Tiêu Chiến ôm trên người mình, hướng lên trên đỉnh đỉnh, "Xui xẻo như vậy."

Xúc cảm nóng bỏng làm cho toàn thân Tiêu Chiến run rẩy, sau đó hô hấp trở nên rối loạn.

Một đoạn thời gian này, hai người sợ hãi lau súng cướp cò, thậm chí nằm ở trên giường đều phải dùng một cái chăn ngăn cách lẫn nhau, độ phù hợp của phục tùng giả cùng cầm kiếm giả cao đến nỗi làm người ta sợ hãi, từ mấy tháng trước hai người ở phòng bếp làm bừa một hồi, liền không còn có bất luận tiếp xúc gì.

Hiện giờ tám tháng qua đi, dục vọng ở trong thân thể đã sớm đã chạm vào là nổ ngay, trong nhà còn có đứa nhỏ, hai người còn tính thanh tâm quả dục, hiện giờ ở trong phi hành khí hoàn toàn phong kín chỉ có lẫn nhau, lại hoàn toàn không có áp lực..

Tiêu Chiến liếm liếm môi, trong lúc Vương Nhất Bác hôn xuống, anh tách ra chân ngồi ở trên người hắn, dán vào lỗ tai hắn nghẹn giọng nói, "Nếu anh thua phải vì em làm một chuyện, không bằng anh làm cho em " xui xẻo " một chút đi."

Nói xong lời này anh đón nhận đôi môi của Vương Nhất Bác, duỗi tay muốn cởi thắt lưng của hắn, Vương Nhất Bác bị khoá quần bó chặt kéo đến sinh đau, nhìn người trước mắt tựa như một mỹ nhân câu hồn nhiếp phách, hắn gắt gao giữ chặt lý trí cuối cùng, gian nan nói, "...... Đừng nghịch nữa, bây giờ còn chưa được, em sẽ bị thương......"

"Như thế nào không được a......"

Tiêu Chiến bắt lấy tay Vương Nhất Bác đặt ở ở trên bụng của mình, đứa nhỏ bên trong ngoan ngoãn cuộn thành một đoàn, cảm giác được bàn tay Vương Nhất Bác để lên, nó lay động một lúc tiếp theo lại ngoan ngoãn an tĩnh ngủ.

Lòng bàn tay xúc cảm kỳ diệu cùng huyết mạch tương liên rung động làm cho trái tim Vương Nhất Bác nóng lên, lúc này Tiêu Chiến vòng lấy cổ hắn, nhẹ giọng nói, "Anh nhìn xem nó thật ngoan, chỉ cần nhẹ nhàng nó sẽ không tức giận, hơn nữa......"

Đến khi nói xong hai chữ cuối cùng, anh nhẹ nhàng liếm vành tai Vương Nhất Bác, "Hơn nữa anh đã quên Trần Lâm đã nói qua, ba tháng cuối cùng nên khuếch trương một chút, có lợi cho việc sinh đứa nhỏ......"

Thẹn thùng nói ra lời như vậy, đặt vào Tiêu Chiến trước kia đánh chết cũng không dám nói ra, nhưng gần mực thì đen, Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác trêu chọc như vậy, tự nhiên chịu không nổi tám tháng ăn chay.

Lời này vừa nói ra, trong cổ họng Vương Nhất Bác phát ra một tiếng thở dốc giống như dã thú, đôi mắt cũng bởi vì đau khổ áp lực biến thành màu đỏ tươi, "...... Em xác định?"

Tiêu Chiến không nói chuyện, cười nhẹ cúi người hôn lên bờ môi của hắn, dùng hành động trả lời vấn đề của hắn.

Vương Nhất Bác đã sớm nhẫn nại tới cực hạn rồi, giờ phút giống như được đại xá, duỗi tay vén lên quần áo rộng thùng thìn của Tiêu Chiến, kéo xuống đai lưng của anh, " Bảo bảo, cha sẽ nhẹ nhàng......"

Một tiếng "Bảo bảo" này cũng không biết đến tột cùng là nói cho ai nghe, nhưng âm thanh ôn nhu thuần hậu vang vọng toàn bộ phi hành khí, hai người giống như hai con cá, nhiệt liệt dây dưa quấn lấy nhau, vì bảo hộ bụng Tiêu Chiến ngồi ở trên người Vương Nhất Bác, theo động tác mềm nhẹ lại không mất lực dao động phập phập phồng phồng.

Trong bụng đứa nhỏ vẫn an tĩnh nhắm mắt lại, giống như đang ở trong nôi, đặc biệt ngoan không có quấy rầy hai người cha làm chuyện xấu hổ.

Đến khi đạt cao trào, Tiêu Chiến thoả mãn phát ra một tiếng thở nhẹ ngắn ngủi, dư vị tràn ngập thân thể, thỏa mãn xong lại mỏi mệt nằm ở ghế rơi vào giấc ngủ, Vương Nhất Bác lau mồ hôi trên mái tóc của Tiêu Chiến, ở trên bụng của đối phương đặt xuống một nụ hôn mềm nhẹ.

Hai người ở trên phi cơ điên loan đảo phượng, hồ nháo một phen, chờ về đến nhà đã tới chạng vạng, thể lực Tiêu Chiến không bằng lúc trước, bị Vương Nhất Bác mơ mơ màng màng đỡ dậy rót mấy thìa cháo vào miệng lúc sau lại nặng nề ngủ mất.

Buổi tối sau khi dỗ tiểu gia hỏa ngủ, Vương Nhất Bác trở lại phòng, ôm Tiêu Chiến cùng gia hỏa nho nhỏ trong bụng, thực nhanh rơi vào mộng đẹp.

Bóng đêm yên tĩnh, hết thảy tựa hồ đều bình yên mà tốt đẹp, ai ngờ tới nửa đêm, bụng Tiêu Chiến đột nhiên kịch liệt co rút đau đớn.

Anh ngủ mơ mơ màng màng, căn bản không biết đau đớn này vẫn là ở trong mộng hay là ở hiện thực, thẳng đến khi tiểu gia hỏa trong bụng giống như vui vẻ nhảy nhót lung tung, anh mới hoàn toàn tỉnh lại, nhưng lúc này anh đã đau không dám động.

Động tĩnh của Tiêu Chiến trong lônf ngực đánh thức Vương Nhất Bác, hắn vừa thấy sắc mặt trắng bệch của Tiêu Chiến, bỗng chốc ngồi dậy một chút, "...... Làm sao vậy, bụng đau?"

Tiêu Chiến bị biểu tình khẩn trương của hắn làm cho buồn cười, bụng lập tức lại nảy lên một trận co rút đau đớn, anh ai u vài tiếng nói, "......Tiểu mập mạp này khả năng muốn ra rồi......"

"!!!" Vương Nhất Bác hoàn toàn bị dọa tinh thần, không kịp thay quần áo, mặc áo ngủ một phen bế lên Tiêu Chiến chạy xuống dưới lầu, mười mấy người máy nghe được động tĩnh bò dậy, vừa thấy cảnh này cũng hoảng sợ, vội vàng đi theo phi hành khí đến phòng khám Trần Lâm.

Lúc này Trần Lâm may mắn trực đêm, vừa thấy này cảnh tượng này liền hiểu ra chuyện này, một câu vô nghĩa cũng không nói, trực tiếp đem Tiêu Chiến đưa đến phòng giải phẫu.

"Tôi có thể ở bên cạnh cậu ấy sao?"

Vương Nhất Bác khẩn trương mở miệng, Trần Lâm không tỏ ý kiến, "Nếu như anh có thể nhìn tôi cầm dao mổ bụng Tiêu Chiến, không trực tiếp nhảy dựng lên đánh tôi, thì có thể lưu lại."

Lời này lại làm cho Tiêu Chiến tức cười, bụng lại co rút mồ hôi, cả người nằm ở trên cáng, Vương Nhất Bác bên cạnh nắm chặt tay anh, "Em đừng khẩn trương, anh ở chỗ này chờ anh, em nếu là đau thì nhớ đến anh ở bên ngoài chờ em, nghĩ đến anh sẽ không đau."

Đây là cái logic quỷ gì.

Tiêu Chiến dở khóc dở cười, "Em không khẩn trương...... Em so với anh có kinh nghiệm hơn."

Lời này chọc vào Vương Nhất Bác, làm hắn càng khẩn trương nắm lấy tay Tiêu Chiến, bên ngoài bộ dạng giả bộ trấn định, thực tế trong lòng bàn tay đã tất cả đều là mồ hôi, "Em đừng cậy mạnh, trong chốc lát nhìn thấy con trai ngốc, anh sẽ thay em đánh vào mông nó một cái."

Tiêu Chiến quả thực không biết nói cái gì, vừa buồn cười vừa tức giận, đau đến khóe miệng nhíu vào, "...... Anh vẫn là đi ra ngoài đi, anh ở chỗ này em sợ không sinh được."

Vương Nhất Bác vẻ mặt không cao hứng bị đuổi ra ngoài, sau khi phòng giải phẫu đóng lại lập tức sáng lên đèn đỏ.

Lúc này Hoàng đế và công tước Vương Vinh cũng nghe tin tới rồi, hơn nữa còn mang theo bác sĩ tài giỏi của cả nước, cùng nhau vào phòng giải phẫu, Quyển Quyển trong lúc ngủ mơ bị đánh thức, nghe người máy nói em trai sắp sinh ra, nháy mắt tinh thần tỉnh táo, nói cái gì đều phải đi theo, trong tay còn mang theo bình sữa bò mình yêu thích nhất, nói trong chốc lát muốn tặng em trai.

Mấy người lớn tuổi cùng người máy đều thực trấn định ngồi ở một bên chờ tin tức, ngay cả Quyển Quyển luôn luôn không ngôi yên, đều có thể ôm bình sữa, an an tĩnh tĩnh chờ đợi, chỉ có một mình Vương Nhất Bác, quả thực giống như ngồi trên ghế có gai nhọn, đứng ngồi không yên, vẫn luôn đi tới đi lui.

Lúc này mới tám tháng, thằng nhãi ranh đã đòi ra rồi, có phải vì bọn họ làm bừa trên phi hành khí làm ảnh hưởng đến đứa nhỏ hay không.

Nếu là bởi vì hắn quá dùng sức, đứa nhỏ giữ không nổi làm sao bây giờ......

Nhớ đến câu nói Trần Lâm lúc trước "Xúc động nhất thời sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ", sắc mặt Vương Nhất Bác trắng bệch, một lòng thấp thỏm, dạo bước tần suất càng ngày càng cao.

Quyển Quyển xem đến đầu váng mắt hoa, nhịn không được duỗi tay giơ ra bình sữa mình yêu quý nhất. "Ngô...... Nhất Bác Nhất Bác, có muốn uống ngụm sữa cho bình tĩnh không?"

"Cha rất bình tĩnh." Vương Nhất Bác nói xong lời này, đoạt lấy bình sữa uống một ngụm, đứa nhỏ trơ mắt nhìn bình sữa của mình ít đi một nửa, nháy mắt tan nát cõi lòng, trong chốc lát nhìn thấy em trai chỉ đưa nửa bình sữa quả thực mất mặt.

Có lẽ là bởi vì bác sĩ Hoàng thất đều tham gia, giải phẫu tiến hành thực mau, trong chốc lát đèn phòng giải phẫu liền tắt, Tiêu Chiến được Trần Lâm đẩy ra, bên cạnh còn có một đứa nhỏ mặt mày nhăn nhúm.

Tiểu gia hỏa ô oa ô oa khóc không ngừng, vang dội toàn bộ phòng khám đều có thể nghe thấy, Tiêu Chiến gian nan quay đầu, nhìn con trai giống như củ khoai lang, nháy mắt lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, "...... Làm sao bây giờ, có chút xấu......"

Ai cũng chưa nghĩ đến anh từ phòng giải phẫu đi ra câu đầu tiên nói lại là câu này, trong lúc nhất thời mọi người có chút buồn cười, công tước Vương Vinh cười ha ha, "Xấu là được rồi, đứa nhỏ mới sinh đều là cái dạng này, năm đó Vương Nhất Bác mới vừa sinh hạ so với đứa nhỏ này còn xấu hơn, lúc đó cha cũng không dám nhìn."

Ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người đứa nhỏ, đôi mắt Vương Nhất Bác từ đầu đến cuối không rời đi Tiêu Chiến, hắn theo cáng xe vẫn luôn đi phía trước, nhẹ giọng hỏi, "Đau sao?"

Tiêu Chiến lắc đầu, nhìn hắn câu lên khóe miệng, "Chỉ là bụng bị rạch một đường thôi, em không đau, lúc trước mưa bom bão đạn đều nhịn được, lại nói em biết anh ở bên ngoài đợi em, cho nên em đã quên mất đau đớn này rồi.

"Ít nói lời ngon tiếng ngọt." Vương Nhất Bác trừng Tiêu Chiến liếc mắt một cái, lỗ tai lại đỏ bừng.

Lúc này Quyển Quyển ở bên cạnh túm quần áo hắn, không ngừng cưỡng chân lên xem, "Quyển Quyển nhìn không được em trai...... Em trai ở nơi nào, anh là Quyển Quyển ca ca nha."

Tiêu Chiến đem tiểu gia hỏa bế lên đưa qua, Vương Nhất Bác cả người cứng đờ ôm lấy, quả thực giống như đang ôm châu báu, cứng đờ không nhúc nhích.

Tiểu gia hỏa khóe mắt còn dính nước mắt, nhưng khuôn mặt lại tự động dán tới mặt Vương Nhất Bác, làn da mềm mại cùng thân thể nho nhỏ, làm cho mặt Vương Nhất Bác càng ngày càng hồng, một trái tim cơ hồ sắp từ trong cổ họng nhảy ra.

Quyển Quyển rốt cuộc thấy được em trai, hưng phấn mà vây quanh hai vợ chồng, lúc này Vương Nhất Bác cúi đầu, đối diện đồng tử của Tiêu Chiến, lồng ngực mềm mại giống như là giây tiếp theo muốn tan ra, giờ khắc này vô cùng cảm giác được bản thân rõ ràng đã có được toàn bộ thế giới.

Hết chương 90-phần 2.

Chương 91
Ba tháng sau, bánh bao nho nhỏ được đặt một nhũ danh gọi là Đản Đản, nhưng vì tìm đại danh cho hai đứa nhỏ, cả nhà lại vì chuyện đó mà rầu thúi ruột.

Lại nói tiếp đừng nhìn Quyển Quyển đã ba tuổi, nhưng bởi vì sinh ra thời cơ không đúng, hai người cha không phải "Sinh ly tử biệt" chính là lên chiến trường đánh giặc, hơn nữa cả nhà đối với nhũ danh "Quyển Quyển" này sớm thành thói quen, cho nên vẫn luôn chưa lấy đại danh.

Nhưng hiện giờ mắt thấy Quyển Quyển sắp đi học nhà trẻ rồi, bánh bao nho nhỏ lại theo nhau mà đến, hai người cha cực không đáng tin cậy rốt cuộc để sự chú ý vào chuyện đặt tên này.

"Tên càng đơn giản càng dễ nuôi, theo em thấy tên của hai đứa nhỏ này càng đơn giản càng tốt, Vương Nhất Nhất và Tiêu Thiên Thiên thế nào? Lại dễ nhớ dễ học thuộc." Tiêu Chiến chỉ cân nhắc nửa phút, lập tức đọc ra hai cái tên.

Nhưng Vương Nhất Bác nghe xong lời này lại nghiêm trọng kháng nghị, phanh một tiếng khép lại quyển từ điển thật dày, vẻ mặt nghiêm túc nói, "Em có tự giác đặt tên hay không? Đây chính là cháu trai của Vương gia cùng con trai của thượng tá quân bộ, em đặt hai cái tên tục tằng như vậy, nói ra quả thực là chê cười, con trai chúng ta về sau phải làm nam tử hán đỉnh thiên lập địa, làm quan văn có thể đề bút bình thiên hạ, làm quan võ có thể lập tức định càn khôn, tên em đặt không hề có lực chấn nghiếp.

Tiêu Chiến yên lặng ở trong lòng trợn trắng mắt, "Nhất" cùng "Thiên" còn chưa đủ lực chấn nhiếp?

Cúi đầu yên lặng mà xem hai tiểu gia hỏa bên cạnh, Quyển Quyển đang cong mông nhỏ nâng má, không hề chớp mắt nhìn em trai trong nôi, lẩm nhẩm lầm nhầm không biết vui vẻ cái gì, mà Đản Đản trong miệng nổ ra bong bóng, đang ngây ngốc nhìn trời phát ngốc, tưởng tượng về sau hai tiểu gia hỏa về sau gọi "Vương Nhất Nhất" cùng "Tiêu Thiên Thiên", hình ảnh quả thực đẹp không dám nhìn......

Vì thế Tiêu Chiến phi thường lời lẽ chính đáng phủ quyết đề nghị Vương Nhất Bác, nhưng Vương Nhất Bác lại theo lý cố gắng, hai vợ chồng đấu khẩu vài ngày cũng không thể đặt được tên, vừa vặn đến một trăm ngày của Đản Đản, người một nhà quyết định trong ngày này sẽ tổ chức lễ chọn đồ vật cho hài đứa nhỏ, hết thảy đều mặc cho số phận, hai tiểu gia hoả lấy được đồ vật gì thì sẽ dựa vào đó để đặt tên.

Về chuyện người lớn gà bay chó sủa, hai tiểu gia hỏa lại hoàn toàn không biết, bởi vì mỗi ngày đại đa số thời gian Đản Đản đều đang ngủ, mà Quyển Quyển hiện giờ hứng thú lớn nhất chính là xem em trai ngủ.

Lại nói tiếp, người một nhà đều thực không hiểu ngắm một đứa nhỏ ngủ say có thể nhìn ra cái gì, Quyển Quyển vì cái gì lại xem mê mẩn như vậy, nhưng Quyển Quyển vẫn như cũ cơm nước xong liền lập tức chạy đến nôi của em trai, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn mềm mại của em trai, nơi này chọc chọc nơi đó xoa bóp, nhìn cái gì đều tràn ngập tò mò.

Hôm nay kỷ niệm một trăm ngày, Đản Đản uống sữa xong khó được một lần không ngủ, mở to đôi mắt lớn xem xung quanh, Quyển Quyển ôm con vịt nhỏ của mình, kiễng chân lên, ghé mặt vào nôi nhỏ, đối với em trai cười ngây ngô.

"...... Em trai ngô...... Trong chốc lát phải cầm đồ vật, em sẽ cầm cái gì vậy?"

Đản Đản ngáp một cái, trong lỗ mũi toát ra một bong bóng nước mũi, đôi đồng tử màu đen tràn ngập tò mò.

Lại nói tiếp đứa nhỏ mới sinh ra, tuy rằng bộ dang nhăn nhúm giống như củ khoai lang, nhưng lúc sau chờ ngũ quan dần dần mở ra, lớn lên càng ngày càng giống ba ba, đồng tử màu đen, lông mi chỉnh tề, hai mí mắt hẹp dài, lại xứng với màu da trắng nõn, rất giống Tiêu Chiến phiên bản nhỏ.

Đối với đứa con thứ hai Vương Nhất Bác hết mực yêu thương, hắn lại không có cơ hội nhìn thấy bộ dạng Tiêu Chiến khi còn nhỏ, khi còn bé thân thế của Tiêu Chiến đáng thương, cũng không lưu lại ảnh chụp gì, hiện giờ có phiên bản mini của thê tử xuất hiện ở trước mắt, Vương Nhất Bác quả thực hận không thể 24 giờ ôm Đản Đản ở trong ngực, Quyển Quyển đối với chuyện này rất là bất mãn, cảm thấy Nhất Bác Nhất Bác đoạt ba ba của nó xong, lại đoạt em trai của nó, thật là chán ghét.

"Em trai......Tại sao em không nói lời nào nha, ăn no liền ngủ sẽ biến thành tiểu mập mạp nha."

Quyển Quyển bày ra một bộ dạng đại ca ca hướng dẫn từng bước, kết quả Đản Đản lại duỗi tay ra chọc cái bụng nhỏ tròn vo của nó, đứa nhỏ xấu hổ trong nháy mắt ngượng ngùng che mặt, khiến cho Đản Đản khanh khách nở nụ cười.

"...... Không cho cười ca ca, nếu không ca ca không chơi cùng em."

Quyển Quyển nói lời tàn nhẫn, vốn tưởng rằng em trai sẽ hôn nó một cái, kết quả Đản Đản lại ngáp một cái, nhắm mắt lại buồn ngủ.

Em trai vì cái gì không để ý tới nó QAQ

Quyển Quyển một mặt mếu máo, mắt trông mong lại chạy đến bên kia cái nôi, nhìn khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Đản Đản, giống như hiến vật quý cầm tới một bức tranh vẽ, mặt trên dùng cọ màu vẽ lung tung rối loạn, căn bản nhìn không ra thứ gì, nhưng Quyển Quyển lại làm như có thật chỉ vào nói, "Em trai, trong chốc lát chọn đồ vật đoán tương lai, em phải bắt cái này, cái này là bánh bao vàng, ăn rất ngon, anh trai sẽ lấy bánh bao đậu, đến lúc đó chúng ta có thể chia nhau ăn."

"...... Ngô oa?" Đản Đản ngáp một cái, hoàn toàn không hiểu Quyển Quyển đang nói cái gì.

Nhưng là nhìn thấy em trai rốt cuộc đáp lại mình, Quyển Quyển nháy mắt cao hứng phấn chấn cong lên đôi mắt, "Em trai, em kêu anh một tiếng ca ca đi, anh là đại ca ca nha, em gọi anh một tiếng, anh liền đem toàn bộ bánh bao bột đậu cho em, ba ba chỉ mua một cái nha."

"Ngô......"

Đản Đản tò mò chớp chớp mắt, ngậm lấy đầu ngón tay, lúc này Vương Nhất Bác từ nơi xa đi tới, tiểu gia hỏa vừa nhìn thấy hắn trong nháy mắt đôi mắt liền sáng lên, "Ngô oa!" Tiểu gia hỏa kinh hỉ vươn đôi tay về phía Vương Nhất Bác, một biểu tình muốn ôm một cái, hai đôi mắt tròn xoe cười đến không thấy ánh mặt trời, Vương Nhất Bác nhìn thấy bộ dạng hưng phấn của con trai, trái tim cũng mềm mại, bế đứa nhỏ lên, cúi đầu hôn hôn.

"Đản Đản nhớ cha à?" Đản Đản khanh khách cười, dẩu mông nhỏ ở trong lòng ngực Vương Hăng múa may móng vuốt nhỏ, lúc sờ vào sợi râu trên cằm Vương Nhất Bác, nhanh chóng thu hồi tay nhỏ, trong miệng còn phát ra thanh âm kinh ngạc, "Nha!"

Vương Nhất Bác yêu chết bộ dạng ngoan ngoãn của con trai, nghĩ đến Quyển Quyển từ khi sinh ra chỉ biết cùng hắn đối nghịch, cảm khái một tiếng, "Đản Đản mới là tri kỷ của cha ~"

Quyển Quyển bên cạnh ghé vào nôi trông mong nhìn, nhịn không được chu miệng lên, Nhất Bác Nhất Bác chán ghét, lại cùng nó đoạt em trai!

Nhưng Vương Nhất Bác lại phi thường đắc ý nhướng mày, ôm Đản Đản, yêu thích không buông tay.

Quyển Quyển xem không vui, nhào lên vây quanh Vương Nhất Bác, "Con cũng muốn ôm em trai, Nhất Bác Nhất Bác cho con ôm."

Vương Nhất Bác không cho, khoe khoang ôm Đản Đản thị uy Quyển Quyển, thoạt nhìn cha mình chỉ số thông minh thật sự rất thấp có điểm khó coi, trong lòng ngực tiểu gia hỏa cao hứng mà cười khanh khách, khuôn mặt nhỏ trắng bệch được áo ngủ màu lam làm cho nổi bật, phối hợp với chăn in hình con vịt màu vàng trên người, cả người đều mềm mại giống như cục bột nếp.

Nhưng chính là như vậy một cục bột thoạt nhìn không có lực sát thương, giây tiếp theo lại làm Vương Nhất Bác trực tiếp kêu to ra tiếng, "Thằng nhãi ranh có phải con tè ra rồi không!?"

Cảm giác được nước tiểu trong tay, tỏa ra mùi vị không tốt lắm, Quyển Quyển bên cạnh chớp chớp mắt, nhanh chóng chạy bên ngoài, một bên chạy còn một bên quơ chân múa tay cười ngây ngô, "Ba ba ba ba, em trai tè vào người Nhất Bác Nhất Bác!"

"Thằng nhóc kia, con đừng kêu lớn tiếng như vậy!"

Vương Nhất Bác dậm chân tại chỗ, muốn chạy theo thằng nhóc, nhưng tiểu gia hỏa đã giống như một trận gió chạy tới phòng khách, vì thế khách nhân được mời đến đều đã biết việc này, tất cả đều nhịn không được cười ha ha.

Vương Nhất Bác thẹn quá thành giận, hận không thể túm lấy Quyển Quyển tiểu hỗn đản này đét mông, nhưng Đản Đản trong lồng ngực lại bắt lấy cổ áo hắn vẻ mặt vô tội ngáp một cái.

Nâng trong tay một cục thịt béo phệ nóng hầm hập, Vương Nhất Bác ở lại cũng không xong đi cũng không phải, nhìn đến biểu tình không biết làm sao của hắn, Tiêu Chiến ngồi ở phòng khách không khỏi buồn cười.

Phóng viên đối diện cũng nhấp miệng cười trộm, nhìn quen bộ dạng Vương thượng tá cận sấm rền gió cuốn đối ngoại lạnh nhạt, hiện giờ đột nhiên nhìn đến một mặt như vậy, phóng viên tiêu tan ảo ảnh đã lâu mới hồi phục tinh thần lại, thấp giọng khụ một tiếng quay lại vấn đề chính, "Tiêu thượng tá, lúc trước ngài đã trải qua tuổi thơ ấu bất hạnh, lại gặp cảnh biến dị gien, về sau dựa vào bản lĩnh của mình gia nhập chiến đội Liệp Ưng, còn chỉ huy chiến dịch núi Thương Lan thắng lợi, lấy thân phận phục tùng giả nhiều lần đối diện tử thần, mới có được thành tựu hiện giờ, xin hỏi ngài bí quyết thành công là cái gì? Có thể chia sẻ với chúng tôi một chút hay không."

Liên tiếp thiết bị ghi âm đưa tới trước mặt Tiêu Chiến, anh dừng một chút, mới nhàn nhạt câu lên khóe miệng, "Nào có bí quyết thành công gì, chỉ là tính tình tôi cố chấp không chịu từ bỏ ý định mà thôi, nếu chuyện này cũng có thể xem như kinh nghiệm nói, vậy đại khái chính là kiên trì đi."

"Kiên trì nói với bản thân không thể dễ dàng bỏ cuộc, đồng thời bên người còn có thể có một người làm bạn mười mấy năm, một người duy nhất hiểu tôi, hơn nữa toàn thế giới phản bội tôi người đó cũng nguyện ý đứng ở sau lưng để cho tôi dựa vào, chỉ cần như vậy là đủ rồi."

"Làm bạn mười mấy năm?" Phóng viên bắt được từ ngữ mấu chốt, hiếu kỳ nói, "Theo tôi được biết, Tiêu thượng tá ngài cùng Vương thượng tá là bởi vì trải qua chiến dịch ba năm trước mới kết duyên, hiện giờ lại nói làm bạn mười mấy năm, nói như vậy hai người ở trong trường quân đội cũng đã ở bên nhau sao?"

Tiêu Chiến nhoẻn miệng cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận, chớp chớp mắt nói, "Lời này có ý nghĩa thế nào, tuỳ vào mọi người lý giải."

Đây là một tình yêu thầm kín, Vương Nhất Bác đối với chuyện khi nào yêu anh đều im bặt không nhắc tới, người ngoài cũng cho rằng hai người là sau cuộc chiến mới yêu nhau, nhưng Tiêu Chiến trong lòng cũng đã đoán được, trên đời này có một đồ ngốc, yêu thầm anh mười mấy năm.

Phóng viên cuối cùng không có truy đuổi ngọn nguồn, mang theo đáp án thu hoạch được rời đi biệt thự, cửa phòng vừa mới đóng lại, ở đầu kia Trần Lâm liền cao hứng phấn chấn kêu to lên, "Chiến mau tới a! Lễ chọn đồ vật sắp bắt đầu rồi."

Nhìn trong phòng một đám người náo nhiệt, Tiêu Chiến cười khẽ đi qua.

Hai tiểu gia hỏa lúc này đã được Vương Nhất Bác ôm xuống lầu, một đám bạn bè thân thích đến đông đủ, mỗi người trong tay đều có một bảo bối, nhìn chằm chằm hai đứa nhỏ ngây thơ chất phác, cười đến ngửa tới ngửa lui, đem hết chiêu số "Câu dẫn" để hai tiểu gia hỏa lấy đồ vật của mình.

Trên thảm lông thứ gì cũng có, đồ ăn, khoá trường mệnh, tiền Thương Kiếm, còn có một đống linh tinh vụn vặt, mấy thứ này đều được Hoàng đế mang từ trong cung ra, một đôi phỉ thuý chỉ có ở địa cầu cổ, niên đạn ít nhất cũng hơn một ngàn năm, hiện tại lại bị Hoàng đế xem như đồ chơi đưa tới. Trần Lâm bên cạnh xem quen mắt, nhịn không được tấm tắc hai tiếng, "Quả thật là long tử phượng tôn, gả đến hoàng gia chính là không thể so sánh, ngay cả chuyện chọn đồ vật đoán tương lai cũng đều là đồ vật quý hiếm, cậu biết chuỗi hạt này giá trị bao nhiêu tiền không? Thật là xa xỉ a ~"

Tiêu Chiến liếc nhìn Trần Lâm một cái, cười cười nói, "Anh nên phân biệt rõ ràng a, lúc trước cử hành hôn lễ, chính là tôi lấy nhẫn ra, là Vương Nhất Bác gả cho tôi được chứ?"

"Đừng có mơ."

Trần Lâm cười nhạo một tiếng xua xua tay, "Dù cậu có chuẩn bị lễ vật kết hôn, cũng không thay đổi được thân phận phục tùng giả, đã có hai đứa con rồi, đừng giãy giụa nữa, hảo hảo hưởng thụ thân phận cháu dâu Hoàng thất đi, ngàn vạn đừng kích thích cẩu độc thân chúng tôi."

Vừa nghe ba chữ "Độc thân cẩu", Tiêu Chiến nháy mắt hứng thú, thừa dịp chung quanh một vòng người vây quanh hai đứa nhỏ ồn ào, lặng lẽ lại gần dùng khuỷu tay đâm Trần Lâm một chút, hạ giọng nói, "Cẩu độc thân? Anh xác định? Tôi nhớ rõ lúc đi phòng khám kiểm tra, mở cửa ra thấy được hai người đang hôn môi a, lẽ nào người đó không phải anh."

"Khụ...... Khụ khụ!"

Một câu của Tiêu Chiến làm Trần Trừng hung hăng mà sặc một chút, một khuôn mặt nháy mắt đỏ ửng, ho đến mức thu hút ánh mắt người khác lại đây, Trần Lâm mới gắt gao banh khóe miệng nói, "Cậu nói hươu nói vượn cái gì, tôi sao có thể ở phòng khám làm chuyện như vậy, cậu đến phòng khám khi nào, có phải nói bừa cố ý lừa tôi hay không?"

Mặt Trần Lâm trướng đến đỏ bừng, Tiêu Chiến liếc mắt nhìn anh ta, tấm tắc cười hai tiếng nói, "Thật không phải anh a, vậy có thể là tôi cùng Vương Nhất Bác nhìn lầm rồi, anh không biết hai người kia hôn có bao nhiêu kịch liệt, chúng tôi đứng ở bên ngoài xem cũng cảm thấy hoảng hốt."

"...... Còn, còn có Vương Nhất Bác!?"

Trần Lâm đột nhiên mở to hai mắt, Tiêu Chiến nhịn không được ở trong lòng cười trộm, trên mặt lại nghiêm trang, "Đúng vậy, chuyện này may mắn là bị chúng tôi nhìn thấy, nếu như bị bệnh nhân hẹn trước nhìn thấy quả thực không biết nói sao, anh xác định thật sự không phải anh sao, tôi cảm thấy người khác không có lá gan ở phòng khám hôn nhau như vậy a."

"Sao có thể là tôi!"

Trần Lâm hét lớn một tiếng, biểu tình trên trên mặt thẹn quá hoá giận, hận không thể lập tức đào cái lỗ chui vào, Tiêu Chiến ở trong lòng cười trộm đang chuẩn bị chèn ép vài câu, vừa lúc thiết bị truyền tin của Trần Lâm ở trên bàn vang lên, phía trên hiện ra một tin tức vừa lúc bị Tiêu Chiến nhìn thấy.

[ Ngày đó ở phòng khám hôn môi thật thích, môi của cậu rất mềm]

"Ai da nha, đây là ai a?"

Tiêu Chiến khống chế không được nở nụ cười, Trần Lâm giống bị chọc vào chỗ hiểm, một gương mặt đỏ ửng, không chờ một vòng người xung quanh phục hồi tinh thần lại, giống như tia chớp chạy ra cửa, "Tôi đột nhiên nhớ tới còn có một cuộc giải phẫu phải làm, lần sau lại đến tặng lễ vật cho hai đứa nhỏ!"

Nói xong lời này, anh ta giống như lửa thiêu mông chật vật chạy trốn, Tiêu Chiến đuổi theo, ở phía sau kêu, "Uy " môi thực mềm ", ngày nào đó anh hết độc thân rồi nhớ báo cho tôi một tiếng nhé, tôi sẽ làm trứng gà đỏ tặng anh."

"Tiêu Chiến con mẹ nhà cậu!" Trần Lâm mắng to một câu, giống như sợ Tiêu Chiến đuổi theo, một đầu chui vào phi hành khí, giống như một trận gió đào tẩu.

Lúc này Vương Nhất Bác ở trong phòng hướng về phía cửa kêu, "Chiến em rốt cuộc có quản hai đứa con trai của em không, hai đứa con trai ngốc chọn bánh bao vàng cùng bánh bao đậu, rốt cuộc nên lấy tên gì đặt cho hai đứa đây."

Nghe được lời này, Tiêu Chiến rốt cuộc nhìn không được cười ha hả, xoay người nhìn trợ thủ đắc lực từng người ôm một đứa nhỏ, lại nhìn Vương Nhất Bác bất đắc dĩ lắc đầu, anh nói một tiếng "Em tới đây", xoay người đi vào ngôi nhà thuộc về anh.

Trải qua một hồi chọn lễ vật đoán tương lai, hai tiểu gia hỏa cuối cùng vẫn là gọi "Nhất nhất" cùng "Thiên Thiên", mà chuyện xưa thuộc về một nhà bốn người bọn họ, hiện tại vừa mới vừa mới bắt đầu......

Tình yêu cũng không dễ dàng lỡ hẹn, chỉ nguyện một người có tâm chờ đợi.

Hết chương 91.

Lời edit: Truyện về gia đình Vương Tiêu là kết thúc ở đây rồi, bốn chương phiên ngoại tiếp theo sẽ nói về tình yêu của Trần Lâm và người đàn ông mặc áo gió đen bí ẩn. Mình sẽ hoàn thành sau nha.

Chương 92
Trần Lâm cảm thấy mạng của mình quả thực là trời sinh lao lực.

Gần đây bệnh viện đang nghiên cứu phát minh một loại kháng thể kiểu mới đối kháng gien vặn vẹo, mà hiện tại đã tới giai đoạn mấu chốt nhất của thí nghiệm.

Lúc trước trận chiến Thương Kiếm cùng Á Hi, "Độc Săn" lưu lại bóng ma đến nay vẫn làm cho người ta giật mình, tuy rằng cuối cùng tất cả đều bị phá hủy, nhưng rất khó bảo đảm ngày sau quốc gia khác sẽ không nghiên cứu ra loại vũ khí tương tự "độc săn" đối phó bọn họ, vì đề phòng tai họa trước khi nó chưa xảy ra, Tiêu Chiến làm người sống sót duy nhất, chủ động cung cấp gien, mà Trần Lâm làm làm bác sĩ phụ trách duy nhất, lại là nhân vật cấp đại thần trong việc nghiên cứu khoa học của Thương Kiếm, lần này gánh nặng tự nhiên rơi ở trên đầu anh.

Một đoạn thời gian này mỗi ngày anh đều ở trong phòng thí nghiệm, thức khuya dậy sớm vội vàng đến không kịp thở, thật vất vả đêm nay thí nghiệm thành công, có thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, anh mang theo một đầu tóc rối giống như tổ chim, đầu bù tóc rối đi ra bệnh viện, đang chuẩn bị về nhà đánh một giấc, phòng khám tư nhân đột nhiên gọi điện thoại tới.

Vừa thấy dãy số này, Trần Lâm trong lòng đột nhiên cảm thấy không ổn, rất muốn làm bộ cái gì cũng chưa thấy, nhưng tiếng chuông vẫn cứ vang không ngừng, anh không có biện pháp chỉ có thể ấn nút nhận, điện thoại mới vừa kết nối liền truyền đến âm thanh khóc lóc thút thít của y tá.

"Trần ca, anh hiện tại ở đâu? Vốn dĩ đêm nay trực bác sĩ Phương trực đêm, nhưng phục tùng giả nhà anh ấy đột nhiên muốn sinh nên anh ta không thể tới, buổi tối còn có khách hẹn trước, hiện tại phòng khám đã không có bác sĩ, hiện tại anh có thể tới đây một chuyến hay không?"

Vừa nghe lời này Trần Lâm lại đau đầu, rất muốn trực tiếp trả lời một câu "Phòng khám không phải không có một mình tôi làm bác sĩ, tại sao lại phải gọi cho tôi, lão tử đã liên tục gần một tháng làm ca đêm rồi được chứ!" Nhưng lời này tới bên miệng lại bị anh nuốt xuống, rốt cuộc đối phương cũng là phụ nữ, anh cũng không am hiểu cự tuyệt phụ nữ, hơn nữa có thể ở phòng khám hẹn trước đều là người có máu mặt, cuối cùng nghĩ đến chuyện làm ăn của nhà mình, nếu như anh phá hoại, lão mẹ nếu biết chuyện thể nào cũng xé xác anh ra.

Tưởng tượng đến chuyện đó, Trần Lâm thở dài một hơi, đồng ý nhân việc này, chỉ có thể nhận mệnh thay đổi phương hướng phi hành khí bay đến phòng khám.

Đêm khuya phòng khám im ắng, hành lang chỉ có thể nghe âm thanh nho nhỏ của mấy cô y tá, Trần Lâm vội vàng đuổi tới, kết quả vị bệnh nhân hẹn trước kia lại chờ mãi cũng không xuất hiện.

Trần Lâm ngồi trên ghế chờ đợi, ngáp liên tục, lấy ra thiết bị truyền tin quấy rầy Tiêu Chiến, 【 Làm gì đấy, ngủ sao 】

Tin nhắn gửi đi thật lâu mới có trả lời, nhưng chỉ có hai chữ ngắn ngủn【 Ngủ rồi. 】

Trần Lâm cười nhạo một tiếng, mắt trợn trắng, 【 Ngủ mà còn trả lời tin nhắn, cậu mộng du a? Không ngủ thì cùng tôi nói chuyện một chút đi 】

Tin tức lại một lần nữa đá chìm đáy biển, Trần Lâm biết thời gian này Tiêu Chiến căn bản không có khả năng ngủ, 【 Cậu mỗi ngày nhìn chằm chằm gương mặt cá chết của Vương Nhất Bác không thấy mệt sao, có thể quan tâm tới tôi một chút hay không?"

Đầu bên kia Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm tin tức gửi tới, sắc mặt đen một tầng, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Tiêu Chiến ôm Quyển Quyển ngủ, không muốn động vào đồ vật của Tiêu Chiến, nhưng nhìn đến tin tức này trực tiếp cầm lên gọi lại.

Trần Lâm vừa thấy điện báo rạo rực nhận lấy, "Chiến, cậu vứt bỏ Vương Nhất Bác tới tìm tôi sao?"

Đầu bên kia điện thoại dừng một chút, tiếp theo một thanh âm truyền đến trầm thấp lãnh ngạnh thanh âm, "Để anh lo lắng rồi, chúng tôi thật sự rất tôi, nghe nói anh muốn có người nói chuyện, tôi cố ý gọi điện thoại tới thăm hỏi một chút, anh thiếu loại quan tâm nào a? Đánh một cái có tính không?"

Đột nhiên nghe được âm thanh Vương Nhất Bác, cả người Trần Lâm đều tỉnh táo, tay run rẩy thiếu chút nữa đem thiết bị truyền tin ném ra, đúng lúc này cửa phòng khám đột nhiên mở ra, biểu tình đau trứng trên mặt anh còn không kịp thu hồi, lại nhìn thấy một bóng người cao lớn đĩnh đạc đi đến.

Người này mang theo khẩu trang cùng kính râm, hoàn toàn không thấy rõ mặt, một đầu tóc ngắn vụn vặt phối hợp áo khoác màu đen hưu nhàn, có vẻ phá lệ khí vũ hiên ngang, rõ ràng là trang phục bình thường, lại bởi vì hai cái đùi to lớn cùng dáng người tinh tráng của người này, làm cho cả người hắn đều mang theo một loại khí tràng rất mạnh.

Trần Trừng may mắn chính mình cũng mang khẩu trang, không đến mức rụt rè giống vừa nãy, thấp giọng khụ một tiếng đang chuẩn bị hỏi hắn là ai, cô y tá đi theo phía sau liền đỏ mặt dò ra đầu nói, "Anh Trần, người này chính là Đoạn tiên sinh có lịch hẹn trước."

Nga thì ra chính là vị đại gia hôm nay đến trễ.

Trần Lâm yên lặng ở trong lòng phun tào một câu, hướng người nọ nở nụ cười công thức, cô y tá nhìn chằm chằm người nọ nhìn đã lâu mới cọ tới cọ lui đi ra ngoài, quay người lại liền cùng mấy cô y tá đứng ở cửa xem trộm ríu rít nói.

"Người này đẹp trai lắm a!"

"Đúng đúng! Vừa vào cửa liền lóe mù mắt, tôi cảm thấy anh ta giống như một minh tinh a!"

"Đúng đúng đúng, giống minh tinh, gọi là gì a......"

......

Âm thanh của mấy cô y tá vọng lại đây, người nọ vẫn ngồi tại chỗ vững như Thái sơn, hoàn toàn không có nửa điểm không được tự nhiên, chỉ là bất động thanh sắc đánh giá Trần Lâm, không nói một lời.

Trần Lâm liếc mắt nhìn người nọ đeo khẩu trang, nhịn không được ở trong lòng bĩu môi: Ngay cả mặt cũng nhìn không thấy cũng không biết làm sao thấy được đẹp trai.

"Đoạn tiên sinh nơi nào không thoải mái?"

Thu hồi tâm tư, Trần Lâm cúi đầu viết hồ sơ bệnh nhân, người nọ vẫn là nhìn chằm chằm anh, ánh mắt của hắn đảo qua sườn mặt góc cạnh rõ ràng cùng màu da trắng bóc hiện ra dưới ánh đèn của anh, mở miệng lại nói một câu hoàn toàn không đầu không đuôi, "Bác sĩ ngài họ Trần?"

Trần Lâm "Đúng" một tiếng, "Có vấn đề sao?"

Người nọ như là cười một chút, lắc lắc đầu, "Không có vấn đề."

Âm thanh hắn khàn khàn trầm thấp, như là cảm mạo, Trần Lâm không biết người này có ý gì, lại hỏi một lần, "Đoạn tiên sinh, ngài rốt cuộc không thoải mái chỗ nào."

"Dị ứng, lúc trước liên hoan không cẩn thận ăn hải sản, sau đó toàn thân nổi mẩn, mũi cùng họng đều rất ngứa."

Trần Lâm gật gật đầu, "Liên tục thời gian dài bao lâu?"

"Từ giữa trưa đến bây giờ."

Trần Lâm dừng lại tay cầm bút, ngẩng đầu, nhíu mày, "Giữa trưa đã dị ứng, hiện tại mới đến xem bác sĩ? Lúc này ngài nên đến bệnh viện yêu cầu khám gấp, mà không phải tới gặp bác sĩ tư nhân."

Trần Lâm vừa nhấc đầu, người nọ vừa lúc đối diện đôi mắt màu hổ phách của anh, người nọ lập tức sững sờ, dừng một chút mới mở miệng, "Bác sĩ, nơi này rốt cuộc có mấy bác sĩ họ Trần?"

Trần Lâm không thích bệnh nhân nói nhiều, có chút cảm thấy bệnh của họ đều là tự mình gây ra, tựa như vị này đều dị ứng lâu như vậy thế nhưng còn ở nơi này nói gần nói xa, rốt cuộc người này tới đây làm gì?

"Đoạn tiên sinh, nếu như ngài đối với tôi không hài lòng, hiện tại toi có thể giúp ngài liên hệ bác sĩ khác."

Người nọ vừa nghe lời này nháy mắt xua tay, "Không không không, tôi chỉ muốn bác sĩ Trần xem cho tôi.

Trần Lâm liếc mắt nhìn người nọ một cái đến nay vẫn không có tháo kính râm cùng khẩu trang xuống, ở trong lòng mắt trợn trắng, hướng người kia dương dương cằm, "Đem khẩu trang tháo xuống, tôi muốn nhìn mặt ngài."

Người nọ do dự một chút, tiếp theo cười như không cười câu lên khóe miệng, "Vẫn là đừng, tôi hiện tại quá xấu, vạn nhất dọa đến bác sĩ Trần thì làm sao bây giờ, tôi chính là dị ứng hải sản mà thôi."

Trần Lâm cảm giác kiên nhẫn của mình đã bị gia hỏa này vắt hết sạch, người này rốt cuộc là tới xem bệnh hay là nói chuyện phiếm?

"Dị ứng hải sản cũng có rất nhiều biểu hiện bệnh trạng bất đồng, cậu không tháo khẩu trang xuống, tôi làm sao biết cậu nhiễm loại nào."

"Chính là bệnh cũ thôi, Trần bác sĩ anh khẳng định đã sớm quen thuộc rồi."

Bệnh cũ của hắn, có liên quan quái gì đến anh?

Trần Lâm lần này xem thường trả lời, ở phòng thí nghiệm tích góp lửa giận vài tháng, giờ khắc này quả thực một giây sau lập tức nổ mạnh, "Đoạn tiên sinh, cậu không phối hợp bác sĩ, đại khái là thật sự đối với tôi bất mãn, không bằng tôi giúp cậu liên hệ bác sĩ khác."

Vừa nghe lời này, người nọ tháo xuống kính râm, lộ ra một đôi mắt màu xám sâu thẳm, hốc mắt thâm thuý cùng lông mày thẳng tắp khiến cho người ta một loại cảm giác sắc bén, nhưng con ngươi lại chớp chớp giống như có thể nói, như là cười hỏi anh, "Trần bác sĩ, cậu thật sự xác định muốn xem sao?"

Đối diện đôi mắt của người này, trong lòng Trần Lâm nhảy dựng lên, mạc danh kỳ diệu cảm thấy đôi mắt này có chút quen mắt, như là trước kia gặp qua ở nơi nào, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra, nhưng nghĩ lại tưởng tượng lúc trước gặp phải người phiền phức như vậy, đại khái đã sớm nhớ ra rồi.

"Không cần xem cũng được, ra cửa rẽ phải lên phi hành khí một tiếng rưỡi liền đến bệnh viện công lập gần nhất."

Lời này làm người nọ nhịn không được nở nụ cười, lộ ra một mặt biểu tình không có biện pháp, tùy tay tháo xuống khẩu trang trên mặt.

Một gương mặt tinh xảo sắc bén, anh tuấn đến mức tận cùng, nếu lúc này trong phòng còn có những người khác, khẳng định sẽ lập tức hét lên.

Đột nhiên đối diện gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ, Trần Lâm tức khắc sửng sốt, đột nhiên nắm chặt bút trong tay, đầu ầm ầm vang lên, trong nháy mắt cảm giác hô hấp đều đừng lại.

"Cậu là...... Lý Sùng!?"

Lý Sùng dựng thẳng lên ngón trỏ đặt ở bên môi, cúi người tiến tới gần Trần Lâm, "Trần bác sĩ quen biết tôi sao?"

Ánh mắt Trần Lâm cực kỳ mất tự nhiên lập loè vài cái, lại lần nữa vô cùng may mắn bản thân đeo khẩu trang, có thể che giấu biểu tình thất thố của mình, anh thấp giọng khụ một tiếng, mắt nhìn thẳng tiếp tục viết bệnh hồ sơ, "Đại minh tinh Lý Sùng, toàn tinh tế này ai lại không biết."

Anh căn bản không dự đoán được lại ở chỗ này gặp phải người này, trong lúc nhất thời trong lòng hoàn toàn rối loạn, nếu thời gian có thể chảy ngược mà nói nhất định đánh chết anh cũng không tới nơi này trực ca đêm.

Khó trách gia hỏa này nói hải sản dị ứng là bệnh cũ, khó trách đôi mắt màu xám kia thoạt nhìn quen mắt như vậy...... Thì ra là oan gia ngõ hẹp, oan gia ngõ hẹp!

Lý Sùng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm sườn mặt của anh, trên mặt tuy rằng nổi lên rất nhiều vết mẩn đỏ, nhưng là hoàn toàn không ảnh hưởng đến trình độ kinh diễm lúc trước, bị một người như vậy nhìn chằm chằm Trần Lâm cảm thấy không hề thoải mái, thế nhưng Lý Sùng còn nâng má cười như không cười nói, "Trần bác sĩ, muốn xem mặt tôi là anh, hiện tại tôi đều bị anh " lột sạch ", tại sao anh lại không nhìn tôi."

Con mẹ nó ai lột sạch cậu!

Trần Lâm nói không được, thiếu chút nữa ho khan ra tiếng, nghĩ đến chuyện gút mắc lúc trước của hai người, theo bản năng kéo khẩu trang lên, chỉ là ngóng trông nhiều năm như vậy qua đi, gia hỏa này lại không nhận ra anh.

"Không cần nhìn, chỉ là dị ứng hải sản, cầm phương thuốc đi lấy thuốc đi, thuốc mỡ một ngày bôi hai lần, thuốc viên một ngày uống ba lần, ra cửa rẽ trái thanh toán.."

Nói xong lời này, anh đem đơn thuốc đưa vào trong tay Lý Sùng, anh sợ rất sợ cậu ta ăn vạ ở nơi này không đi.

Lý Sùng cầm lấy đơn thuốc chỉ nhìn một cách đơn thuần, tiếp theo có chút ủy khuất bĩu môi, "Trần bác sĩ, tôi tốn công sức hẹn trước như vậy, ngài đơn giản như vậy đuổi tôi đi rồi? Uổng công tôi cố ý dùng danh nghĩa người đại diện đăng kí xem bệnh ở đây, không phải nói phòng khám tư nhân, thái độ phục vụ đều tốt sao, tôi chính là nghe danh mới đến a."

Nghe danh cái rắm, làm như lúc trước cậu ta chưa từng xem bệnh ở nhà anh vậy.

Trần Lâm ở trong lòng mắt trợn trắng, trên mặt vẫn cứ việc công xử theo phép công, "Lý tiên sinh, bệnh của ngài không phức tạp, tránh xa đồ dị ứng, uống thuốc điều đắn sẽ đỡ, căn bản không tốn bao lâu thời gian."

"Nhưng tôi bỏ tiền a trị bệnh a, năm trăm đồng tiền đó." Lý Sùng đúng lý hợp tình ngồi ở trên ghế, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Trần Trừng, chớp chớp mắt nói, "Nếu không như vậy đi Trần bác sĩ, anh ở cùng tôi một lúc đi, một giờ làm việc của anh bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả."

Thái dương Trần Lâm nhảy lên thình thịch, hận không thể một chân đá chết gia hỏa này, anh đường đường là một tiến sĩ khoa học, chạy đến nơi đây xem bệnh còn chưa tính, thế nhưng còn không đáng giá năm trăm đồng tiền, cậu ta là đại minh tinh, kiếm tiền dễ như ăn cháo, còn cùng anh ở nơi này khóc than."

"Ngượng ngùng, phía sau còn có người bệnh hẹn trước, mong cậu phối hợp công tác của phòng bệnh chúng tôi."

Trần Lâm thuận miệng nói bừa cái lý do, trộm ở phía dưới bàn gửi tin nhắn cho Tiêu Chiến, hy vọng người bạn này cùng với lão công mặt đen của cậu ấy sẽ xem trọng mình, trong lúc ngủ mơ bò dậy gọi điện thoại tới phòng khám, giả bộ làm bệnh nhân hẹn trước.

Đáng tiếc Tiêu Chiến mang bầu nhị bánh bao ngủ đến vô cùng thơm ngọt, Vương Nhất Bác bị giật mình tỉnh giấc, một tay đem thiết bị truyền tin ném xuống giường, trở mình ôm Tiêu Chiến tiếp tục ngủ ngon.

Nhìn thoáng qua sắc mặt căng thẳng của Trần Lâm, Lý Sùng câu lên khoé miệng, như là đột nhiên nhớ tới cái gì nói, "Hỏng rồi, tôi giống như đã quên người đại diện hẹn tôi ba giờ sáng, phòng khám có phải cũng tan tầm vào thời gian này không a?"

Lời này làm Trần Trừng cứng lại, lúc này Lý Sùng gắt gao nhìn chằm chằm đồng tử màu hổ phách của anh, tiến lên nhẹ giọng nói, "Trần bác sĩ, lại nói diện mạo của anh rất giống một người trước kia tôi quen biết, vừa rồi tôi còn không có cảm thấy, hiện tại càng xem càng cảm thấy giống."

Trên mặt Trần Lâm lúc đỏ lúc trắng, mặt ngoài còn giả bộ trấn định, giơ tay kéo khẩu trang lên, lần này cơ hồ che đậy cả khuôn mặt. "Con người giống nhau là chuyện bình thường, Lý tiên sinh nếu không có chuyện gì đi lấy thuốc đi, tôi còn có chút tư liệu muốn ——"

Anh nói còn chưa nói xong, một đôi tay ấm áp thon dài đột nhiên duỗi đến trước mắt, không chờ anh phản ứng kịp đã tháo xuống khẩu trang trên mặt anh.

"!"Trần Lâm trong lòng cả kinh, vội vàng giơ tay che lại.

Nhưng người đối diện lại trực tiếp xì một tiếng nở nụ cười, "Trần Lâm ca ca, em đã biết là anh mà."

Một câu làm mặt Trần Lâm hoàn toàn đỏ bừng, như là bị chọc vào chỗ hiểm, thẹn quá thành giận, "Đừng gọi tôi như vậy!"

Lý Sùng nháy mắt cười đến lợi hại hơn, đối diện đôi mắt xám quen thuộc cùng gương mặt tinh xảo của người này, chuyện quá khứ lại lần nữa hiện lên ở trước mắt, nghĩ đến đủ loại chuyện trước kia, lồng ngực Trần Lâm kịch liệt phập phồng, thật là hận không thể tìm miếng đậu hũ đâm vào.

Chẳng sợ đã xa cách nhiều năm như vậy, anh vẫn là cảm thấy xấu hổ, cái tên Lý Sùng này quả thực là lịch sử đen thui không gì sánh nổi trong cuộc đời ba mươi năm của anh!

Hết chương 92.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co