10.2
Q.10 - Chương 160: VỊ HÔN PHU
Bùi Vận Nhi thấy Thượng Quan Tuyền hỏi vậy, ánh mắt hơi do dự, cô ấp úng trả lời: "Anh ấy... là..."
Nói thật thì cô cũng không biết lý giải quan hệ của hai người như thế nào cho phải!
- Anh là vị hôn phu của em! - Lãnh Thiên Dục khoanh hai tay lại, thoải mái đáp lời.
Hả???
Không chỉ Bùi Vận Nhi mà ngay cả Lãnh Thiên Hi cũng sững sờ!
Đây là chuyện gì vậy?
Thượng Quan Tuyền cũng sững sờ, ánh mắt cực kì hoang mang nhìn Lãnh Thiên Dục, dường như muốn kiểm nghiệm lại những lời này.
Lãnh Thiên Dục đi lên phía trước, ngồi xuống cạnh Thượng Quan Tuyền, đôi môi mỏng tà mị nhếch lên nụ cười hết sức quyến rũ.
- Nói cách khác, em là vợ chưa cưới của anh.
Nói xong, hắn giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt tóc cô an ủi, mỗi động tác đều tràn ngập sự mến yêu.
Thượng Quan Tuyền vẫn ngơ ngẩn, đôi mắt mở to nhìn Lãnh Thiên Dục đang tươi cười. Ánh mặt trời đang chiếu vào phòng, chiếu lên khuôn mặt không chút son phấn của cô, những tia nắng vàng chiếu lên làn da trắng mịn như ngọc.
Sau một lúc lâu, cô nhìn Bùi Vận Nhi: "Vận Nhi, cậu là bạn tốt của tớ, anh ấy thật sự là vị hôn phu của tớ sao?"
Sao cô lại có hôn ước với người đàn ông này?
Bùi Vận Nhi cắn cắn môi, cô không biết phải trả lời như nào. Cô vốn là người đơn thuần, không quen nói dối, rõ ràng những lời nói và cử chỉ ngoài ý muốn của Lãnh Thiên Dục khiến cô rất bối rối, không biết phải làm sao.
Lúc này, Lãnh Thiên Hi mới phản ứng lại, lập tức cười cười đáp: "Đúng vậy, trước khi em gặp chuyện không may, hai người là một đôi rất đẹp. Tháng trước hai người đã đính hôn với nhau rồi".
Vì hạnh phúc của anh trai, anh bất chấp tất cả!
Anh nói dối không chớp mắt, chẳng e ngại gì!
- Thật không? - Thượng Quan Tuyền lại hỏi Bùi Vận Nhi.
- Hả... đương nhiên rồi, hai người đính hôn rồi! - Bùi Vận Nhi cũng lập tức đáp lời.
Người đàn ông này muốn Tiểu Tuyền ở lại bên cạnh sao? Nhìn dáng vẻ khẩn trương của hắn, cô cũng yên tâm lấp liếm cho hắn.
- Giờ đã tin chưa?
Lãnh Thiên Dục dù hơi buồn khi cô không tin hắn nhưng... hắn đã muốn có thứ gì thì nhất định sẽ phải có được, dù có phải dùng thủ đoạn gì đi nữa!
Dù sau khi cô nhớ lại có hận hắn thì hắn cũng mặc kệ!
Thượng Quan Tuyền nhíu mày lại, đôi mắt to tròn không hề chớp nhìn Lãnh Thiên Dục: "Chúng ta thật sự yêu nhau rất sâu đậm sao?"
Lãnh Thiên Dục không ngờ cô sẽ hỏi vậy, đôi mắt đen thoáng giật mình rồi kiên định nói: "Đương nhiên rồi, nếu không chúng ta đã chẳng đính hôn với nhau".
Lời giải thích của hắn không đủ để dập tắt nghi vấn của Thượng Quan Tuyền, cô suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu đúng là như vậy thì tôi phải nhớ rõ anh mới đúng, tại sao lại quên anh được? Tôi nghĩ tình cảm của hai chúng ta không sâu đậm như lời anh nói".
Lời của cô vừa nói ra đã khiến sắc mặt Lãnh Thiên Dục đột nhiên lạnh đi, hai hàng lông mày cũng hơi nhíu lại.
Thượng Quan Tuyền không khó để cảm nhận được hơi thở ngang tàng và nguy hiểm trên người hắn, cơ thể nhỏ xinh lập tức lùi lại: "Tôi nói không sai mà, nếu anh là vị hôn phu của tôi thật, vậy thì ảnh chụp chung của chúng ta đâu?". Cô cứng đầu lên tiếng.
Thượng Quan Tuyền co rụt người lại, cô đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Bùi Vận Nhi và Lãnh Thiên Hi.
- À... Tiểu Tuyền à, là thế này, bình thường anh ấy rất bận bịu nên hai người chưa có thời gian chụp ảnh. Đúng rồi, anh với Vận Nhi còn có việc phải giải quyết, hai người cứ từ từ nói chuyện.
Lãnh Thiên Hi vội vàng lên tiếng rồi cũng nhân cơ hội tạo không gian riêng cho hai người.
Bùi Vận Nhi hơi khó hiểu nhìn Lãnh Thiên Hi, nhưng ngay sau đó đã bị anh kéo ra khỏi phòng bệnh.
- Vận Nhi, Vận Nhi... - Thượng Quan Tuyền bất lực gọi Bùi Vận Nhi. Nhưng cửa phòng đã bị Lãnh Thiên Hi đóng lại...
Cô cắn cắn môi, lưu lại trên cánh môi dấu răng mờ mờ...
Phòng bệnh cực kì yên tĩnh. Cô hơi mất tự nhiên nhìn sang phía khác, không dám nhìn Lãnh Thiên Dục.
- Tuyền...
Cơ thể cao lớn của Lãnh Thiên Dục rướn lên phía trước, bàn tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cô: "Em sắp làm vợ anh, đừng sợ anh".
Giọng điệu của hắn tuy hơi lạnh lùng và đầy cảm giác ra lệnh nhưng vẫn có tia tình cảm và sự dè dặt trong đó.
- Tôi... tôi không biết có nên tin không...
Thượng Quan Tuyền khẽ nói, bàn tay to của người đàn ông lưu lại sự ấm áp trên khuôn mặt khiến trái tim cô đập rộn lên.
Người đàn ông này... thật sự rất bá đạo.
Đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục khẽ cong lên cười. Dường như hắn đang nuông chiều hoặc đang trân quý khẽ vuốt lưng cô. Đôi môi mỏng dán vào tai cô, lời tuyên bố trầm thấp vang lên.
- Đương nhiên là em phải tin rồi. Em là người của anh, trước kia là như vậy, bây giờ cũng thế, tương lai cũng không thay đổi. Cả đời này em chỉ có thể thuộc về anh.
Thượng Quan Tuyền hơi ngẩn ra, nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Lãnh Thiên Dục, đôi mắt sâu thẳm khiến cô cảm giác như mình đang đi lạc trong đó.
Nhìn bộ dạng sững sờ của cô, Lãnh Thiên Dục từ từ cúi người xuống: "Nhớ chưa?". Hắn mở miệng thấp giọng hỏi, lời nói trầm thấp như bàn thạch nặng nề đè vào lòng người.
Môi hắn càng tiến sát gần mặt cô, chỉ còn cách vài cm, hơi thở mãnh liệt và ám muội mơn trớn lên đôi môi cô, như gần như xa...
- Ừm! - Đôi môi anh đào của Thượng Quan Tuyền chậm rãi hé ra, giọng điệu hoàn toàn phục tùng khiến người khác phải yêu thương. Đôi mắt to đen tròn của cô đẹp như một hồ nước hơi né tránh hắn.
- Ngoan...
Lãnh Thiên Dục hài lòng hơi cong môi lên cười. Giọng nói khàn khàn của hắn khẽ cất lên như vang vào lòng người. Lời nói nhẹ nhàng như lời thủ thỉ của người yêu, nhẹ nhàng quét qua người cô. Những ngón tay của hắn dịu dàng vuốt ve gò má ửng hồng như đóa sen của cô, như đang tuyên cáo quyền sở hữu.
Q.10 - Chương 161: KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ
Những giọt sương còn đọng lại trên lá cỏ, cơn gió nhẹ khẽ thổi qua làm mùi hoa nhẹ nhàng quanh quẩn trong không khí, dường như làm tan đi cái nặng nề trong bệnh viện, chỉ còn lại cảm giác căng tràn sức sống.
Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu xuống, cực kì thích hợp cho những người bệnh muốn đi sưởi nắng.
Thượng Quan Tuyền ngồi trên xe lăn, tia nắng nhẹ nhàng chiếu lên gương mặt trắng nõn của cô, dù bị bệnh thì cô vẫn rất xinh đẹp khiến người khác phải chú ý. Làn gió thổi qua nhẹ nhàng làm tung bay mấy lọn tóc đen nhánh, đem mùi hương trên người cô tản ra, len lỏi vào hơi thở của Lãnh Thiên Dục đang giúp cô đẩy xe lăn đi dạo bộ.
Lãnh Thiên Dục chậm rãi giúp Thượng Quan Tuyền, thân hình cao lớn bao phủ lấy cô gái nhỏ nhắn ngồi trên xe lăn trên bãi cỏ. Phía sau họ có mấy người vệ sĩ với khuôn mặt nghiêm nghị đi theo bảo vệ.
Đi tới dưới một gốc cây to, Lãnh Thiên Dục dừng lại, tới trước mặt Thượng Quan Tuyền.
- Tuyền, lạnh không? - Giọng nói trầm thấp tràn ngập tình cảm thân thiết.
Đôi mắt to đen láy của Thượng Quan Tuyền nhìn Lãnh Thiên Dục, tuy cô không bài xích hắn nhưng vẫn có cảm giác xa lạ.
Cô khẽ lắc đầu, sau đó đưa ánh mắt nhìn ra chỗ khác...
Lãnh Thiên Dục không khó để phát hiện cảm giác xa lạ và cảnh giác của cô với hắn. Sắc mặt hắn trở nên khó coi, sau đó lại cố điều chỉnh tâm trạng mình lại, ngón tay dài khẽ nắm lấy bàn tay cô.
Thượng Quan Tuyền hơi run lên...
- Tuyền, em đang nhìn gì vậy? - Hắn nhẹ giọng hỏi.
Thượng Quan Tuyền hơi sợ hãi đáp: "Vận Nhi, sao Vận Nhi không tới? Còn bác sĩ Thiên Hi nữa..."
- Tuyền!
Đáy mắt Lãnh Thiên Dục đột nhiên tối sầm xuống, hắn thấp giọng ngắt lời Thượng Quan Tuyền, cất tiếng nhắc nhở mà cũng như đang tuyên cáo: "Em phải nhớ kỹ, sau này người ở cùng với em là anh, không phải Vận Nhi cũng không phải Thiên Hi, hai người họ có cuộc sống riêng của mình, hiểu chưa?"
Có lẽ những lời này của Lãnh Thiên Dục nói hơi nghiêm khắc nên Thượng Quan Tuyền sau khi nghe xong, ánh mắt lại càng thêm sợ hãi, hàm răng cắn lên cánh môi biểu hiện sự sợ hãi và bất lực trong lòng cô.
Lát sau, cô mới run run đáp lời: "Hiểu rồi..."
- Ngoan! - Lãnh Thiên Dục thu hết vẻ hoảng sợ của cô vào trong mắt, trong lòng tuy đang phẫn nộ nhưng hắn cố gắng cưỡng chế bản thân.
Hắn không rõ vì sao bản thân lại cứ phải cố chấp như vậy, cố chấp muốn giữ cô ở bên cạnh, thậm chí không từ thủ đoạn nào... Giờ hắn đang nghi ngờ chính bản thân mình, liệu có phải lúc trước hắn có ý muốn khiến cô mang thai con của hắn hay không?
Không hiểu rõ suy nghĩ của bản thân, hắn thầm thở dài một hơi. Lúc này đưa cô về nhà là tốt nhất!
- Tuyền, anh đỡ em dậy đi dạo bộ nhé! - Hắn cúi người xuống, nhẹ giọng nói bên tai cô.
- Không cần! - Thượng Quan Tuyền không nghĩ ngợi gì, lập tức từ chối.
- Nghe lời đi! Đi dạo bộ giúp em bình phục nhanh hơn, chúng ta có thể xuất viện sớm! - Lãnh Thiên Dục cảm thấy mình giống như bậc làm cha làm mẹ đang dỗ dành con nhỏ vậy.
- Không cần! - Thượng Quan Tuyền nhíu mày, bàn tay nắm chặt lấy tay vịn của xe lăn, kiên quyết đáp.
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục trở nên lạnh lùng, hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt Thượng Quan Tuyền. Lát sau, hắn buộc cô phải ngẩng đầu lên nhìn hắn, giọng điệu đáng sợ vang lên: "Tại sao?"
Lời nói lạnh lùng vừa cất lên đã khiến Thượng Quan Tuyền hơi run lên. Cô không trả lời, chỉ xoay đầu đi nhìn ra chỗ khác.
- Em không muốn theo anh về nhà?
Lãnh Thiên Dục không có ý dừng lại, càng không định buông tha cho cô, buộc cô phải nhìn hắn, dứt khoát hỏi.
Nhưng Thượng Quan Tuyền chỉ ngẩng mặt lên nhìn hắn như đúng ý hắn, đôi mắt trong veo không có ý định thỏa hiệp. Cô không phủ định cũng chẳng khẳng định, không nói một câu nào.
Lãnh Thiên Dục nhíu chặt mày lại. Cô gái chết tiệt, tại sao lúc này hắn lại không đoán được suy nghĩ của cô chứ?
Trong lòng hắn dần dâng lên cảm giác mờ mịt không biết phải làm sao, lớn như vậy rồi nhưng hắn chưa từng có cảm giác này.
Đúng lúc này, Thượng Quan Tuyền đưa mắt nhìn ra xa, ánh mắt đột nhiên thay đổi hẳn. Khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra nụ cười khoe lúm đồng tiền...
- Bác sĩ Thiên Hi! - Cô nhẹ nhàng gọi, thậm chí còn sợ anh không thấy mình liền giơ tay lên vẫy vẫy.
- Thượng Quan Tuyền!
Lãnh Thiên Dục đột nhiên đứng thẳng lên, toàn thân toát ra vẻ lạnh như băng. Hắn không nhịn được nữa, gầm một tiếng như vang vọng khắp cả bệnh viện!
- Anh cả...
Lãnh Thiên Hi không biết đã có chuyện gì xảy ra, vội vàng đi lên phía trước. Khi anh thấy ánh mắt Thượng Quan Tuyền đầy hoảng sợ liền tiến lên nhẹ giọng an ủi: "Tiểu Tuyền, đừng sợ, nói cho anh biết đã có chuyện gì".
Giọng điệu anh hết sức nhẹ nhàng, an ủi cô khiến sự hoảng sợ trong mắt Thượng Quan Tuyền dần tản đi, thay thế bằng sự tủi thân và khó hiểu.
- Bác sĩ Thiên Hi, em không muốn xuất viện! - Cô từ từ đứng dậy, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy ống tay áo màu trắng của Lãnh Thiên Hi, giọng điệu đầy đáng thương tội nghiệp.
Thấy vậy, sắc mặt Lãnh Thiên Dục càng thêm xanh mét, giờ ngay cả tâm giết người hắn cũng có.
Lãnh Thiên Hi phát hiện hai người có gì khác lạ, bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay lên vỗ nhẹ vai Thượng Quan Tuyền, kiên nhẫn hỏi han: "Vậy em cho anh biết tại sao em không muốn xuất viện?"
Thượng Quan Tuyền cẩn thận nhìn về phía gương mặt xanh mét của Lãnh Thiên Dục, sau đó lấy hết dũng khí đáp lời: "Em sợ không được gặp anh và Vận Nhi, cũng không muốn cùng anh ta về nhà, chỗ đó em không quen..."
Thanh âm của cô càng ngày càng nhỏ, ánh mắt cũng dần ảm đạm và mờ mịt, nắm chặt lấy tay Lãnh Thiên Hi không hề thả lỏng. Cô như một đứa trẻ bị lạc đường khiến người ta phải đau lòng.
.10 - Chương 162: QUÁ MỨC KHẨN TRƯƠNG
Lãnh Thiên Hi nghe vậy liền mỉm cười, nhẹ nhàng đỡ Thượng Quan Tuyền ngồi xuống một chiếc ghế dưới gốc cây rồi nói: "Tiểu Tuyền, chỗ đó sao lại xa lạ với em được, ở đó có anh cả mà. Em biết không, anh ấy rất yêu thương em".
Lãnh Thiên Hi hoàn toàn cảm nhận được rõ tình cảm của anh trai mình. Nếu không phải vì tình yêu thì làm sao anh cả lại cho phép cô mang thai cốt nhục của Lãnh gia được chứ. Trong mắt anh ấy, phụ nữ chỉ là công cụ để phát tiết, không đủ tư cách sinh con cho Lãnh gia. Nhưng... qua chuyện lần này, anh hoàn toàn có thể hiểu suy nghĩ trong lòng anh cả, huống chi anh cả còn định đưa Thượng Quan Tuyền về biệt thự của Lãnh gia để ở!
- Không phải, anh ta hung hãn lắm! Em không cần! - Thượng Quan Tuyền hết sức trẻ con, cáu kỉnh lên tiếng.
- Tiểu Tuyền! - Lãnh Thiên Hi kiên nhẫn an ủi - Anh ấy không hung hãn đâu, là sốt ruột đấy. Em nghĩ mà xem, nếu người em yêu đột nhiên bị mất trí nhớ, đến cả em cũng không nhớ ra thì em sẽ thế nào?
Thượng Quan Tuyền khẽ đảo con ngươi, thì thầm nói: "Em sẽ đau lòng!"
Lãnh Thiên Hi cười nói: "Đúng vậy, cho nên anh ấy sốt ruột quá, thậm chí muốn phát điên thì cũng là điều bình thường thôi, tất cả là do anh ấy quá quan tâm đến em mà".
Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng cao lớn cách đó không xa. Khi cô phát hiện ra ánh mắt thâm thúy sâu như biển đó đang nhìn mình thì lại vội vàng cúi đầu xuống.
- Nhưng... nếu em xuất viện thì sẽ không được gặp Vận Nhi, cũng không thấy anh nữa! - Cô vẫn do dự.
- Sao lại thế chứ? Chỗ đó cũng là nhà của anh, nếu có thời gian anh sẽ về thăm em. Còn nữa, anh sẽ đưa Vận Nhi đến cùng! - Thanh âm của Lãnh Thiên Hi vừa trầm thấp vừa nhẹ nhàng khiến người khác tin tưởng.
- Thật không? - Thượng Quan Tuyền vừa nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sáng bừng lên, ánh mắt cũng lấp lánh.
- Thật! Anh nói được là làm được! - Lãnh Thiên Hi cười, hứa với cô.
Lúc này Thượng Quan Tuyền mới yên tâm.
- Anh cả... - Lãnh Thiên Hi đi đến bên cạnh Lãnh Thiên Dục - Nói chuyện một chút được không?
Lãnh Thiên Dục nhìn Lãnh Thiên Hi rồi lại nhìn Thượng Quan Tuyền, hắn cúi người xuống, sự lạnh lẽo trong mắt dần tan biến...
- Tuyền, ngồi đây chờ anh, đừng đi lung tung, biết chưa? - Hắn giơ tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô rồi nói.
Thượng Quan Tuyền cắn môi gật gật đầu.
Thấy cô gật đầu đồng ý, Lãnh Thiên Dục hơi cong môi cười hài lòng. Sau đó hắn đứng lên, đưa mắt nhìn mấy người vệ sĩ.
- Phong! - Hắn thấp giọng gọi.
Phong lập tức bước lên: "Lão đại!"
- Để ý cô ấy! - Lãnh Thiên Dục ra lệnh.
- Vâng!
Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi đi đến chỗ không xa lắm...
- Anh cả, anh đừng quá mức khẩn trương như vậy. Anh phải khiến Tiểu Tuyền cảm thấy thoải mái, như vậy mới giúp bệnh tình của cô ấy bình phục nhanh chóng được! - Lãnh Thiên Hi đứng ở góc độ của một bác sĩ chuyên nghiệp nói với Lãnh Thiên Dục.
Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền ngồi cách đó không xa, khuôn mặt cương nghị không nhìn ra hắn đang nghĩ gì. Lát sau, hắn nói: "Tình trạng của cô ấy nhanh nhất là bao giờ có thể hồi phục?"
Hắn không thể không thừa nhận bản thân sắp bị sự sợ hãi và bất lực của Thượng Quan Tuyền hành hạ đến phát điên rồi.
- Anh cả...
Lãnh Thiên Hi cười: "Tình trạng của Tiểu Tuyền không gấp được, theo góc độ của y học mà nói thì không thể đưa ra thời gian chính xác có thể hồi phục được".
- Chẳng lẽ cô ấy cứ mất trí nhớ như vậy sao? - Giọng nói của Lãnh Thiên Dục ẩn chứa tia không vui.
Lãnh Thiên Hi than nhẹ một tiếng, đăm chiêu nhìn Lãnh Thiên Dục, nói một câu: "Anh cả, thật ra anh không để ý đến việc Tiểu Tuyền mất trí nhớ mà để ý đến... sự e ngại của cô ấy! Đây mới là nguyên nhân khiến anh phiền não!"
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục thoáng qua tia giật mình, lập tức nhíu mày nói: "Anh nói rồi, chỉ vì con chip thôi".
- À...
Lãnh Thiên Hi ra vẻ thoải mái, nhún vai: "Nếu vậy thì anh cũng nên cố kìm chế bớt tính nóng nảy đi. Anh biết không, một người bị mất trí nhớ thì sẽ cố gắng muốn tìm kiếm cảm giác an toàn từ người khác hoặc một đồ vật nào đó và sinh ra cảm giác muốn ỷ lại. Đó cũng là nguyên nhân cô ấy không muốn xuất viện, mà lúc này cô ấy giống như một đứa trẻ vậy, thông qua cách làm nũng hoặc bướng bỉnh để bày tỏ ý nghĩ của bản thân".
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, đôi mày nhíu lại như đang suy nghĩ.
- Anh cả, anh có nghĩ tới điều này không, tình trạng của Tiểu Tuyền lúc này ngược lại như một loại giải thoát cho cô ấy. Cô ấy không cần phải làm điều mình không thích, quên đi toàn bộ mọi chuyện, không phải nếm mùi đau khổ cũng là một chuyện tốt. Quan trọng là... có thể có người sẽ khiến cô ấy được vui vẻ trong khoảng thời gian này! - Lãnh Thiên Hi nhìn Lãnh Thiên Dục rồi nói những lời đầy ý tứ.
Nhìn hai người nói chuyện, Thượng Quan Tuyền ở cách đó không xa nhàm chán đùa nghịch ngón tay mình. Một cơn gió thổi qua khiến chiếc chăn mỏng trên người cô rơi xuống...
Cô vừa định cúi xuống nhặt lên thì Phong bước lên, nhẹ nhàng nhặt chiếc chăn rồi choàng lên người cô.
- Cám ơn anh! - Thượng Quan Tuyền cười với Phong rồi nói - Thật ra tôi cũng không lạnh.
Ánh mắt Phong hiện lên tia khác thường, anh ta lập tức mỉm cười: "Cô Thượng Quan không lạnh thì tốt rồi, nếu không lão đại sẽ lo lắng".
- Lão đại? - Thượng Quan Tuyền khó hiểu nhìn Phong - Xưng hô kì lạ thế! Sao anh lại gọi anh ấy như thế?
Phong nhìn Thượng Quan Tuyền một lúc lâu rồi mới mở miệng nói: "Cô Thượng Quan thật sự không có ấn tượng gì sao?"
Thượng Quan Tuyền mờ mịt lắc đầu, lập tức hỏi lại: "Trước kia chúng ta có quen nhau sao?"
Phong thu lại ý cười, lên tiếng: "Cũng có thể gọi là quen, trước kia chúng ta từng giao đấu với nhau".
Q.10 - Chương 163: LỜI NHẮC NHỞ CỦA PHONG
- Từng giao đấu?
Những lời này của Phong càng khiến Thượng Quan Tuyền thêm khó hiểu. Cô giơ tay lên nhìn, đôi mắt đẹp nhìn hết sức chăm chú, sau đó nhìn Phong: "Ý anh là tôi và anh đã từng đánh nhau?"
Ánh mắt Phong hiện lên tia nghi hoặc nhưng ngay sau đó, anh ta cong môi cười cười: "Đúng, thân thủ của cô Thượng Quan rất xuất sắc nên đã chiếm được thế thượng phong".
- Vậy... sao tôi lại chẳng có ấn tượng gì cả nhỉ?
Thượng Quan Tuyền nghe vậy càng thêm hoang mang, cô cố gắng muốn nhớ lại điều gì đó, ánh mắt cũng hết sức tập trung.
Phong thấy vẻ mặt Thượng Quan Tuyền như vậy, nhẹ giọng cẩn thận hỏi: "Cô Thượng Quan có nhớ ra gì không?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền dần lộ ra tia khó xử...
- Không, mỗi khi tôi muốn nhớ ra điều gì thì đầu lại đau nhói lên! - Cô nhíu mày nói.
- Được rồi, nếu trước kia chúng ta từng giao đấu với nhau vậy thì anh nhất định biết chuyện trước kia của tôi. Rốt cuộc tôi là người thế nào? - Thượng Quan Tuyền lại hỏi.
Phong vừa định trả lời...
- Tiểu Tuyền... - Giọng nói nhẹ nhàng của Bùi Vận Nhi vang lên. Trên tay cô cầm một chiếc bình giữ nhiệt, đi về phía Thượng Quan Tuyền.
- Vận Nhi! - Thượng Quan Tuyền vừa thấy Vận Nhi liền vui mừng gọi.
Lúc này, Lãnh Thiên Dục và Lãnh Thiên Hi cũng đi về phía cô.
- Vận Nhi... - Lãnh Thiên Hi nhẹ giọng gọi.
Trên mặt Bùi Vận Nhi hơi mất tự nhiên. Từ sau đêm đó cô không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Lãnh Thiên Hi. Cô không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, cô sợ mình sẽ như một con bươm bướm bay lạc trong đôi mắt thâm trầm ấy, mãi không thể thoát ra được.dieʊndʊanlequydoʊn
Cô mỉm cười, đi đến bên cạnh Lãnh Thiên Dục rồi nói: "Lãnh tiên sinh, đây là canh Tiểu Tuyền thích uống nhất! Cô ấy xuất viện rồi anh cũng nhớ cho cô ấy uống..."
Lãnh Thiên Dục cầm bình giữ nhiệt gật đầu, cũng phát hiện ra Lãnh Thiên Hi và Bùi Vận Nhi có điều khác lạ. Hắn tiến đến cạnh Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng nói: "Tuyền, Vận Nhi làm canh cho em uống, chúng ta về phòng nhé".
Thượng Quan Tuyền giữ chặt tay Bùi Vận Nhi, nhẹ nhàng nói: "Vận Nhi, cám ơn cậu..."
- Tiểu Tuyền, còn nói cám ơn tớ sẽ giận đấy! - Bùi Vận Nhi cố ý hù dọa cô.
Thượng Quan Tuyền che miệng cười, toàn thân được thả lỏng rất nhiều.
- Vận Nhi, sắc mặt cậu hôm nay không tốt lắm! - Cô phát hiện vẻ mặt không tự nhiên của Bùi Vận Nhi.
- À... tớ...
- Tuyền, đi thôi, chúng ta về phòng. Thiên Hi có chuyện muốn nói với Vận Nhi! - Lãnh Thiên Dục tiến lên, bâng quơ ngắt lời Bùi Vận Nhi.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, hung hăng trừng mắt với Lãnh Thiên Dục nhưng chỉ có thể để mặc hắn đưa cô đi!
Đúng là đồ đáng ghét! Tự cuồng tự đại! Cô thầm mắng trong lòng.
Đợi hai người đã đi xa, Bùi Vận Nhi ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Hi, lại phát hiện anh cũng đang nhìn mình liền vội vàng cúi đầu xuống.
- Anh Thiên Hi, em... em có việc phải đi trước, hẹn gặp lại! - Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, vừa xấu hổ vừa mất tự nhiên. Sau khi nói xong, cô quay người định rời đi!
- Vận Nhi... - Lãnh Thiên Hi giữ chặt tay cô lại, sau đó cơ thể cao lớn chặn trước mặt cô.
Bùi Vận Nhi không dám nhìn anh, chỉ liếm môi rồi thấp giọng nói: "Anh Thiên Hi còn có chuyện gì sao?"
- Nhìn anh! - Lãnh Thiên Hi vẫn nhẹ nhàng như trước, ra lệnh - di☣end☄anlequ.y☣don Vận Nhi, anh muốn em nhìn anh.
- Anh Thiên Hi...
Bùi Vận Nhi không thể không ngẩng đầu lên, không ngờ tầm mắt lại rơi vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Ngay sau đó, cô càng thêm luống cuống.
- Vận Nhi, đừng trốn tránh anh, được không? - Lãnh Thiên Hi hơi uy hiếp, ánh mắt cực kì kiên định.
- Em không...
Bùi Vận Nhi nhẹ giọng lên tiếng. Thật ra cô rất muốn hỏi tại sao đêm đó anh lại buông cô ra, chẳng lẽ trong lòng anh chỉ coi cô như một người em gái thôi sao?
Nhưng cô không dám hỏi. Cô tình nguyện ôm tia ảo tưởng đối với anh Thiên Hi, cô sợ anh Thiên Hi không thích cô.
- Cô bé ngốc... - Lãnh Thiên Hi than nhẹ một tiếng, sau đó ôm cô vào lòng, động tác dịu dàng như đối với người yêu.
Cảm giác mềm mại trong lòng khiến anh nhớ tới đêm đó. Anh thừa nhận Vận Nhi rất có sức ảnh hưởng đối với anh, nhưng...
Cô đơn thuần như vậy, mềm mại như đóa hoa sen còn đọng sương sớm khiến người khác phải yêu mến như vậy, làm sao anh lại có thể như loài cầm thú cưỡng ép cô được?
Bùi Vận Nhi chìm trong hơi thở đàn ông dễ chịu của anh. Anh Thiên Hi, người đàn ông này sẽ thuộc về cô sao?
Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, không muốn nghĩ thêm nữa, tình nguyện ở trong lòng anh như vậy...
Trong phòng bệnh...
- Ầy...
Thượng Quan Tuyền ngó ra ngoài cửa sổ nhìn cảnh tượng ngoài bãi cỏ, nặng nề thở dài một tiếng, sau đó quay sang nhìn Lãnh Thiên Dục nói: "Này, anh có biết bác sĩ Thiên Hi và Vận Nhi có chuyện gì không?"
Lãnh Thiên Dục đang ngồi trên sofa nghe vậy, ánh mắt lướt qua tia không vui. Hắn không trả lời câu hỏi của Thượng Quan Tuyền mà nói ra hai từ: "Lại đây".
- Còn lâu! - Thượng Quan Tuyền rõ ràng cảm nhận được ánh mắt không vui của Lãnh Thiên Dục, vô thức phản kháng.
- Lại đây! - Lãnh Thiên Dục lặp lại một lần nữa, thậm chí ngữ điệu cũng chẳng hề tăng thêm, dứt khoát ra lệnh.
Thượng Quan Tuyền cắn cắn môi, suy nghĩ một lát rồi vẫn đi tới cạnh hắn. Không biết tại sao nhưng cô vẫn hơi sợ hắn. Đối mặt với hắn khiến tim cô đập nhanh lên, chân như mềm nhũn ra.
Q.10 - Chương 164: BỨC HÔN
Bàn tay to kéo cô ôm vào lòng, đôi mắt Lãnh Thiên Dục như lưỡi kiếm nhìn thẳng về phía Thượng Quan Tuyền: "Vừa gọi anh là gì?"
Thượng Quan Tuyền hơi run sợ, lập tức nghĩ đến xưng hô của cô với hắn vừa rồi. Nhưng trước uy lực của hắn, cô lại không dám thừa nhận, vì thế đôi đồng tử đảo tròn mấy cái rồi nói: "Quên rồi".
Lãnh Thiên Dục làm sao lại không biết tâm tư của cô chứ. Hắn nheo mắt lại đầy nguy hiểm, ánh mắt khiến người khác phải sợ hãi, áp sát vào gần mặt cô.
"Em quên quan hệ của hai chúng ta rồi à?"
Thượng Quan Tuyền cụp mắt xuống, hàng lông mi dài hơi run lên, mười ngón tay xoắn xuýt vào nhau. Cô thì thầm nói: "Thì là quan hệ hôn phu hôn thê, có quên đâu chứ".
Lãnh Thiên Dục dường như bị vẻ đáng yêu của cô chọc cười, từ cổ họng truyền đến tiếng cười trầm thấp. Hắn nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của cô, cúi đầu xuống, hơi thở đàn ông nóng bỏng phả vào tai cô, quanh quẩn bên vành tai mẫn cảm...
"Cho nên về sau em chỉ có thể gọi anh là "Dục". Trước kia em cũng rất thích gọi anh như vậy". Hắn cố ý hướng dẫn cô, không biết tại sao hắn chỉ muốn nghe cô gọi hắn như vậy, cảm giác rất thân thiết.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy tim như đập rộn lên, hắn càng lấn đến gần cô càng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên...
"Là lạ thế nào ấy". Cô hơi vặn vẹo người, muốn tránh khỏi hơi thở nam tính khiến tim đang đập rộn lên kia.
"Ngoan, gọi thử đi".
Thanh âm của Lãnh Thiên Dục đột nhiên trở nên khác thường, tràn đầy sự hấp dẫn, bàn tay vuốt dọc theo những đường cong mê người của cô tới vòng eo thon gọn, ánh mắt âm trầm sâu thẳm.
Thượng Quan Tuyền rõ ràng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng bên eo mình. Cô hơi xấu hổ, thì thầm một tiếng: "Dục..."
Lãnh Thiên Dục thỏa mãn cong môi cười. Hắn chưa từng nghĩ một Thượng Quan Tuyền luôn xù lông đấu với hắn lại có một vẻ ngoan ngoãn dịu dàng như vậy. Từ miệng cô gọi tên hắn khiến trái tim hắn cũng đập rộn lên.Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn
Dường như cô đã len lỏi vào nơi sâu nhất trong trái tim hắn. Nhìn đôi mắt trong veo như nước của cô, lòng hắn lại dâng lên cảm giác đau lòng và thương tiếc.
Thượng Quan Tuyền để mặc Lãnh Thiên Dục ôm mình trong lòng. Cô lẳng lặng lắng nghe tiếng tim đập trầm ổm của hắn. Lúc này, Thượng Quan Tuyền cảm thấy cô và người đàn ông này rất gần gũi với nhau.
Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, vươn những ngón tay trắng mịn ra, cẩn thật vuốt gương mặt cương nghị của hắn...
Người đàn ông này tuy lạnh lùng và bá đạo nhưng đằng sau vẻ nôn nóng đó là tình cảm hết sức dịu dàng, khiến trái tim cô run lên từng hồi.
Cảm giác ngứa ngáy truyền đến từ đầu ngón tay cô đang vuốt gương mặt mình khiến Lãnh Thiên Dục thấy rất thoải mái. Hắn cười nhẹ, bàn tay to nhẹ nhàng đặt lên chiếc cổ trắng nõn của cô, kéo tay cô lại, hôn vào những ngón tay thon gọn của cô khiến cô bật cười...
"Đừng, buồn lắm!"
"Cô bé, em quyến rũ anh trước..."
Lãnh Thiên Dục còn chưa dứt lời, đôi môi nóng bỏng đã hôn lên cổ cô, hít một hơi toàn là mùi hương thanh nhã trên người cô.
"Dục, đừng..."
Thượng Quan Tuyền hờn dỗi né tránh, dần dần cô dường như đã quên đi cảm giác sợ hãi với người đàn ông này.
"Tuyền, Tuyền của anh..."
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục trở nên sâu thẳm, cảm giác mềm mại trong lòng khiến hắn không tự chủ được nữa. Nhưng hắn biết... hiện giờ chưa phải lúc!
"Cô bé, nếu có thể thì anh muốn em ngay lúc này". Hắn tì cằm lên đầu cô, cố gắng áp chế dục vọng, nhẹ giọng nói.
Một câu nói bất ngờ vang lên khiến trái tim Thượng Quan Tuyền như nổ tung... Cô cảm thấy trái tim mình đang run rẩy, mặt nóng bừng lên...
"Em không muốn bị gả cho sắc lang". Cô kháng nghị nói.
Lãnh Thiên Dục nhíu mày cười, lập tức hơi đẩy cô ra...dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com
"Không lấy chồng sao?"
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên: "Không lấy!"
"Thật sự không lấy?". Lãnh Thiên Dục cố ý uy hiếp.
"Thật sự không lấy!". Thượng Quan Tuyền cũng thấy vô cùng thích thú đọ với hắn.
Lãnh Thiên Dục cong đôi môi lạnh lùng lên, hắn rất thoải mái lên tiếng: "Em sẽ phải hối hận đấy".
Thượng Quan Tuyền còn chưa phản ứng kịp đã thấy ngón tay của Lãnh Thiên Dục cù nách cô...
"Á... đừng, buồn!". Cô lập tức phản ứng lại, cả người cố tránh né.
"Vậy em có lấy chồng không?". Lãnh Thiên Dục như hóa thành một tú bà đang bức hôn, tiếp tục "bức cung".
Thượng Quan Tuyền cười đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng cả lên, cô giơ tay đầu hàng: "Xin anh đấy, buồn lắm...".
"Còn chưa trả lời câu hỏi của anh à?". Lúc này, Lãnh Thiên Dục giống như một đứa trẻ to xác, ra sức cù cô.
"Gả, gả, em gả...". Thượng Quan Tuyền cười đến mức sặc sụa. Cô sợ nhất là bị người khác cù nên lúc này điều kiện gì cũng đồng ý hết.
Nhưng Lãnh Thiên Dục vẫn chưa định tha cho cô, tiếp tục ép hỏi: "Nói cho anh biết, em gả cho ai?"
"Anh, anh". Thượng Quan Tuyền cười đến mức muốn tắt thở luôn rồi.
"Anh là ai?"
"Dục, Dục..."
Lãnh Thiên Dục nghe vậy mới cực kì thỏa mãn dừng lại. Sự thay đổi kì lạ trong tâm tư đều giấu sau đôi mắt sâu thẳm ấy.
"Không cho phép em đổi ý, nếu không anh sẽ khiến em phải hối hận".
Thượng Quan Tuyền vô lực ngồi trên đùi hắn, cả người mềm nhũn dựa vào lồng ngực hắn. Cô không nhìn vào ánh mắt sâu thẳm kia nên không hiểu rõ hàm nghĩa trong lời nói của hắn.
"Nhất định là trước kia em thường xuyên bị anh bắt nạt". Cô ôm lấy gáy hắn, giọng điệu đầy bất mãn.
Nhất định là thế rồi! Nhất định cô bị hắn bắt nạt!
"Cứ cho là vậy đi". Trong mắt Lãnh Thiên Dục lóe lên tia đùa giỡn. Nếu mấy loại vận động trên giường được coi là bắt nạt thì đúng là hắn thường xuyên bắt nạt cô thật, thậm chí...Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn.
Hắn cong môi cười, bàn tay từ từ đặt lên bụng cô, ánh mắt đầy tình cảm chan hòa...
Q.10 - Chương 165: SỰ Ỷ LẠI NHO NHỎ
Lúc Lãnh Thiên Dục thấy kết quả kiểm tra đó, hắn khẳng định đứa con Thượng Quan Tuyền đang mang thai là thời điểm bốn ngày giao dịch của hai người ở Hy Lạp!
Nghĩ tới đây, Lãnh Thiên Dục đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc!
Nhưng... hiện tại hắn chưa muốn nói chuyện này cho Thượng Quan Tuyền biết. Rõ ràng là lúc này cô chẳng có phản ứng gì cả, hắn rất lo cô nhóc này mất hứng lại đi phá thai thì xong.
Nếu trước đây thì hắn nhất định không lo lắng, nhưng lúc này dù sao cô cũng đang mất trí nhớ, đang trong giai đoạn thiếu cảm giác an toàn. Nếu cô biết mình đang mang thai thì không biết sẽ bị kích động đến mức nào, Lãnh Thiên Dục không dám nghĩ đến!
Theo như lời Lãnh Thiên Hi nói, Thượng Quan Tuyền mất trí nhớ nên dễ sinh ra cảm giác ỷ lại. Bởi vậy hắn muốn cố gắng tạo cảm giác an toàn cho cô, để cô có thể dựa vào hắn.
Nhưng tâm tư này của hắn Thượng Quan Tuyền tất nhiên không biết. Cô thoải mái dễ chịu dựa vào ngực Lãnh Thiên Dục, duỗi lưng ra, sau đó ngáp một cái không khác gì đứa trẻ.
"Mệt à? Em muốn ngủ một lát không?". Lãnh Thiên Dục chu đáo hỏi.
"Ừm!". Thượng Quan Tuyền lười biếng tựa đầu vào ngực hắn. Cô cảm thấy trong người hơi là lạ, chẳng muốn động đậy.
Lãnh Thiên Dục bế cô lên, nhẹ nhàng đặt lên giường, đắp chăn cho cô rồi nhẹ giọng nói: "Nghỉ ngơi một chút đi".
Tay Thượng Quan Tuyền ở trong chăn thò ra nắm chặt lấy một góc áo Lãnh Thiên Dục.
"Anh phải ra ngoài làm việc à?". Cô mở to đôi mắt trong veo, rầu rĩ hỏi.
Hẳn là hắn rất bận bịu, nếu không sẽ không có nhiều vệ sĩ đi theo hắn như vậy.
Lãnh Thiên Dục không khó để nghe ra ý tứ của cô, hắn vỗ nhẹ lên đầu cô rồi ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt thâm thúy nhìn vào khuôn mặt tuyệt mỹ của cô.
"Anh sẽ ở bên cạnh em". Thanh âm của hắn tràn đầy từ tính, giọng điệu giống như đang hứa hẹn.
Thượng Quan Tuyền đang bị mất trí nhớ khiến hắn lo lắng và thấy... động lòng!
Động lòng?
Lãnh Thiên Dục nghĩ tới đây liền ngẩn ra. Chẳng lẽ hắn lại giống như Lãnh Thiên Hi và Cung Quý Dương nói, ngay từ đầu đã bị cô gái này cuốn hút sao?
Hắn không dám khẳng định, nhưng hắn thừa nhận hứng thú của hắn với cô ngày càng tăng lên, nhưng không ngờ sẽ lại vì thế mà tâm trạng cũng... lên xuống thất thường.
Nghe những lời này của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền mỉm cười, sau đó yên tâm nhắm mắt lại.
Thấy bộ dạng như một đứa trẻ con tìm được nơi an toàn của cô, Lãnh Thiên Dục khẽ cười, ngón tay thon dài vuốt tóc cô nhè nhẹ, từng cái từng cái như vỗ về cô vào giấc ngủ.
Nhưng lúc này Thượng Quan Tuyền lại mở mắt ra... đôi mắt trong trẻo như làn nước chiếu thẳng vào lòng Lãnh Thiên Dục.
Hắn nhếch môi, cảm giác như có một dòng nước ấm đang lặng lẽ chảy vào trái tim băng giá của mình: "Sao vậy?"
"Biệt thự Lãnh gia như thế nào? Không phải là rất lạnh lẽo giống y như anh chứ?". Hai mắt Thượng Quan Tuyền tràn đầy nghi hoặc.
Hắn không nhanh không chậm cúi người xuống, bóp nhẹ chiếc mũi thon của cô, giọng điệu đầy yêu chiều: "Trong mắt em, anh lạnh lùng lắm hả?"
"Đâu phải chỉ có lạnh thôi đâu". Thượng Quan Tuyền cười: "Mà là lạnh như băng ý chứ".
Cho nên mới có nhiều người sợ hắn như vậy, đúng không?
"Anh là khối băng đang bị em làm tan chảy...". Lãnh Thiên Dục theo bản năng lên tiếng, sau đó hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô... đầu lưỡi bá đạo luồn vào khoang miệng cô.
Thượng Quan Tuyền lại nghe thấy âm thanh rộn ràng trong lồng ngực mình.
Mãi mới lưu luyến buông cô ra, hắn hài lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, không quên trả lời câu hỏi vừa rồi: "Em hi vọng biệt thự Lãnh gia sẽ như thế nào?"
Thượng Quan Tuyền khẽ nở một nụ cười như đóa hoa tươi, con ngươi trong mắt đảo tròn suy nghĩ...
"Ừm... nơi đó hẳn là rất rất đẹp, trong vườn hoa trồng rất nhiều hoa tử vi. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, những đóa hoa màu tím nhạt đong đưa trong gió, từng cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống hồ nước, mọi nơi đều tràn ngập hương thơm thanh nhã..."
Đôi mắt trong như làn nước của cô hiện lên từng hình ảnh đầy khao khát, giống như một khe suối nhỏ trong veo, từng cánh hoa bay bay trong gió...
Lãnh Thiên Dục yên tĩnh nhìn ngắm nụ cười của Thượng Quan Tuyền. Hắn cảm thấy như có một cảm giác yên bình nhẹ nhàng bao phủ lấy cô, đôi mắt của cô nhìn về nơi xa xa, tưởng tượng những điều tuyệt đẹp, hết sức kì ảo và tinh khiết.
"Yên tâm đi, biệt thự Lãnh gia giống hệt như trong tưởng tượng của em vậy". Hắn nhìn cô, những đợt sóng ấm áp len lỏi trong ánh mắt trìu mến ấy.
Hoa tử vi! Tuy hắn chẳng có hứng thú với mấy loại hoa cỏ gì nhưng khi nghe cô vẽ nên một bức tranh đẹp như vậy, hắn biết rõ cô rất thích loài hoa này. Vậy thì hắn sẽ sai người lập tức trồng hoa tử vi trong vườn, dùng tốc độ nhanh nhất để tạo nên một khung cảnh giống trong tưởng tượng của cô.
"Anh nói thật không? Trong biệt thự của Lãnh gia có hoa tử vi thật à?"
Thượng Quan Tuyền vui mừng hỏi lại. Thật ra cô cũng chỉ nghe Vận Nhi nói trong cô nhi viện có trồng hoa tử vi thôi, không ngờ trong biệt thự của Lãnh gia cũng có.
"Thật!". Lãnh Thiên Dục yêu chiều vuốt cái mũi của cô, hứa hẹn.
Thượng Quan Tuyền tươi cười, cảm giác như từng đám mây trắng trôi nhẹ trên bầu trời xanh.
Không khí trong phòng đang vô cùng thân thiết và ấm áp thì có vài tiếng gõ cửa vang lên...
"Vào đi". Lãnh Thiên Dục quét mắt về phía cửa, giọng nói khôi phục lại sự lạnh lùng và trầm thấp.
Phong đẩy cửa đi vào, nhìn Thượng Quan Tuyền rồi lại nhìn Lãnh Thiên Dục. Sau đó hơi hạ thấp người xuống nói: "Lão đại, có người muốn được gặp cô Thượng Quan".
Lãnh Thiên Dục hơi nhíu mày: "Ai?"
Thượng Quan Tuyền cũng ngồi dậy, tò mò nghiêng đầu nhìn ra cửa.
Phong hơi mất tự nhiên, đáp lời: "Là Niếp Ngân!"
"Niếp Ngân?"
Lãnh Thiên Dục vừa nghe cái tên này, khuôn mặt anh tuấn như được điêu khắc đột nhiên tràn đầy vẻ lạnh lẽo và nguy hiểm. Hắn chậm rãi đứng dậy, giọng điệu bức người: "Anh ta quả nhiên là bạo gan đấy".
Q.10 - Chương 166: NIẾP NGÂN TỚI CHƠI
Thấy vẻ mặt vốn đang bình tĩnh lại đột nhiên tràn đầy lạnh lẽo và nguy hiểm của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất kì lạ. Cô nhìn Phong rồi lại nhìn Lãnh Thiên Dục, hỏi: "Dục, là ai vậy?"
Lãnh Thiên Dục thấy Thượng Quan Tuyền tò mò, không biết nên trả lời thế nào. Từ sâu trong tiềm thức hắn đã cực kì ghét việc hai người gặp nhau rồi.
"Lão đại, có cho phép anh ta...". Phong lại hỏi.
"Nói với anh ta Tuyền không muốn gặp". Lãnh Thiên Dục lạnh lùng dứt khoát ra lệnh.
"Vâng". Phong xoay người ra ngoài.
Nhưng những lời này lại khiến Thượng Quan Tuyền bất mãn. Cô hơi nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Dục, sao anh không hỏi ý kiến em? Tại sao lại thay em ra lệnh như vậy?"
Cô thật sự không rõ tại sao chỉ trong nháy mắt mà sắc mặt hắn lại khó coi đến vậy, càng không lý giải nổi hành vi độc tài chuyên chế vừa rồi.
Lãnh Thiên Dục nghe vậy, cong môi cười, đôi mắt càng thêm sâu thẳm, khóe miệng ẩn chứa nụ cười lạnh: "Tuyền, em là người của anh nên phải nghe lời anh. Một cô gái ngoan mới được đàn ông yêu thương, hiểu chưa?"
Thượng Quan Tuyền nhíu mày nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt càng thêm bất mãn. Lát sau, cô xoay đầu ra chỗ khác, không thèm nhìn hắn nữa...Diễn-đàn-Lê-Quý-Đôn
"Sao vậy?"
Lãnh Thiên Dục thấy cô như vậy, sắc mặt lại càng thêm lạnh lẽo hơn. Ngón tay hắn giơ lên xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại...
Cho dù cô có bị mất trí nhớ thì Niếp Ngân vẫn xen giữa hai người sao?
Chết tiệt!
Nghĩ vậy, một tay của Lãnh Thiên Dục nắm chặt lại!
Có lẽ là từ người hắn tỏa ra hơi lạnh khiến Thượng Quan Tuyền không thoải mái. Cô hơi co người lại, lập tức rầu rĩ lên tiếng: "Em muốn tìm Vận Nhi, Vận Nhi ở đâu?"
Cô theo bản năng muốn tìm kiếm một cảm giác an toàn!
"Em..."
Lãnh Thiên Dục hận không thể bóp nát khuôn mặt tuyệt mỹ như con búp bê bằng thủy tinh của cô. Tại sao? Tại sao hắn cố gắng như vậy mà cô vẫn e ngại hắn?
"Em sợ anh à?". Hắn lạnh giọng hỏi, bàn tay đang nắm cằm cô không khống chế được, tăng thêm lực.
"A, đau quá..."
Thượng Quan Tuyền thất thanh kêu lên. Ngay sau đó, đôi mắt trong suốt như thủy tinh rưng rưng nước mắt, hàng lông mi dài run lên như chiếc lá mùa thu bất lực run rẩy trước cơn gió. Sau đó từng giọt nước mắt như hạt trân châu rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp...
"Không cho phép khóc". Lãnh Thiên Dục đột nhiên buông tay ra, tuy hắn hơi hối hận vừa rồi đã làm cô đau nhưng...
Khi hắn thấy Thượng Quan Tuyền dùng ánh mắt cự tuyệt để nhìn hắn, lửa giận trong lòng hắn lại bùng lên.
"Em không thích anh, em ghét anh, em không muốn gặp anh!"
Thượng Quan Tuyền lấy hết dũng khí hét lên, vừa hét vừa lấy gối trên giường bệnh hung hăng ném vào người hắn..diendanlequydon.com Đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cô thật sự rất ghét người đàn ông này, tại sao cứ không cho phép làm cái này, không được quyền làm cái kia, chẳng lẽ hắn là Thượng Đế sao? Dù là Thượng Đế cũng chẳng chuyên chế đến vậy!
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục đột nhiên trở nên vô cùng đáng sợ và lạnh lẽo...
"Tuyền, rút lại những lời em vừa nói ngay". Hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp như đá tảng, nặng nề áp bức vào lòng người.
"Không!"
Thượng Quan Tuyền khăng khăng không làm theo ý hắn, ánh mắt càng trở nên nghiêm nghị. Tuy trong lòng cô đang sợ muốn chết nhưng những lời ra lệnh của hắn khiến cô buộc mình phải kiên định hơn.
Lãnh Thiên Dục không nói gì nữa, vừa định giữ tay cô thì...
Ngoài cửa truyền đến tiếng cười trầm thấp, không khó để phát hiện ra tiếng cười này tràn đầy lạnh lẽo và trào phúng.
Lãnh Thiên Dục và Thượng Quan Tuyền quay đầu nhìn...
Thân hình cao lớn của Niếp Ngân đứng dựa vào cửa không nhúc nhích, bày ra vẻ mặt đang xem kịch vui nhìn hai người.
Lãnh Thiên Dục ngạo nghễ đứng thẳng lưng lên, đôi mắt lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén quét lên người khách không mời mà đến này. Toàn thân toát ra vẻ kiêu ngạo và nguy hiểm, trên môi hắn cong lên nụ cười lạnh...
"Không hổ là thủ lĩnh của đặc công, dù ở ngoài có bao nhiêu vệ sĩ thì cũng chẳng giữ được chân anh".
Niếp Ngân chậm rãi bước lên phía trước, dường như không hề quan tâm đến sự lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục. Hắn cười một cách tao nhã, mỗi động tác đều tràn đầy sức hấp dẫn.
"Thật xin lỗi, khiến anh phải thất vọng rồi". Đáy mắt hắn lướt qua tia thâm thúy rồi nói tiếp: "Nhưng tôi muốn nhắc anh, đây là bệnh viện, anh cần gì phải sắp xếp nhiều vệ sĩ vậy chứ. Tôi chỉ dùng danh nghĩa người nhà tới thăm bệnh nhân, dù kẻ nào cũng không được phép cản tôi".
Nói xong, hắn quay sang nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt vốn lạnh lẽo đột nhiên trở nên ôn nhu...
"Tuyền, giờ em thấy thế nào rồi? Vết thương còn đau không?"DiễღnđànLêQღuýĐôn
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, cả người như cứng đờ ra. Cô ngơ ngẩn nhìn người đàn ông mới đến, lúc thì nhíu mày suy nghĩ sâu xa, khi lại mờ mờ mịt mịt. Một lát sau, cô chẳng biết phải làm thế nào.
Không biết tại sao, khi thấy phản ứng của Thượng Quan Tuyền như vậy, trong lòng Lãnh Thiên Dục lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Hắn không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức tiến lên...
"Niếp Ngân, rốt cuộc anh có ý gì?". Thân thể to lớn của hắn đột nhiên đi lên, cản trở sự trao đổi ánh mặt giữa hai người.
"Tôi cảnh cáo anh, đây là bệnh viện, tôi không muốn đánh nhau với anh ở đây".
"Ý của anh vừa hay cũng là ý của tôi".
Niếp Ngân yên lặng cười lạnh, khuôn mặt không nhìn ra hắn đang nghĩ gì, chỉ lạnh lùng nhíu mày nhìn Lãnh Thiên Dục, trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo: "Tôi ngược lại muốn biết ý của anh là gì đấy? Anh đừng quên, Tuyền là thuộc hạ của tôi, từ nhỏ đến lớn đã là vậy rồi, cô ấy không thể chối bỏ thân phận của mình được".
"Thuộc hạ của anh?". Lãnh Thiên Dục lạnh giọng hỏi lại, ánh mắt trầm xuống, hiện lên sát ý: "Anh muốn nói như vậy thì phải xem Tuyền có nhớ không đã".Diễn-đàn-Lê-QuýĐôn
Ngụ ý của Lãnh Thiên Dục cực kì rõ ràng, đó chính là Thượng Quan Tuyền căn bản không nhớ rõ hắn ta thì hắn ta có làm gì cũng chỉ là uổng phí sức lực mà thôi.
Niếp Ngân nhếch môi cười: "Lãnh tiên sinh lo nhiều quá rồi, tôi thấy, đối xử với bệnh nhân thì tính nhẫn nại của tôi tuyệt đối lớn hơn anh".
Nói xong, hắn đi vòng qua người Lãnh Thiên Dục, tới gần bên Thượng Quan Tuyền, thấy cô đang dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn liền ngồi xuống bên giường.
Dường như Thượng Quan Tuyền không hề có cảm giác bài xích hay e ngại với Niếp Ngân, từ đầu đến cuối chỉ dùng ánh mắt tò mò nhìn hắn.
Niếp Ngân nở nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: "Tuyền, khiến em chịu khổ rồi".
Giọng điệu ôn hòa và nhẹ nhàng của hắn khiến Thượng Quan Tuyền khẽ run lên, cô nhẹ giọng hỏi: "Chúng ta... từng gặp nhau chưa? Sao tôi thấy anh quen thế nhỉ".
Nói xong, cô dùng ánh mắt như đã suy nghĩ mà mãi không ra nhìn Niếp Ngân!
Niếp Ngân mỉm cười, xoa đầu Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng nói: "Tuyền, đương nhiên là em thấy quen rồi. Chúng ta ở cùng với nhau mười hai năm... không ai có thể thay đổi được điều đó". Lời nói của hắn cũng đầy ngụ ý.
Lãnh Thiên Dục đứng bên cạnh trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo hơn... hắn có thể nghe ra ý tứ trong lời nói của Niếp Ngân!
Bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, nếu như có thể thì hắn chỉ muốn vung tay lên đấm vào mặt của Niếp Ngân một cái. Nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, hai người đánh nhau thì chẳng ai có lợi, nhất là Thượng Quan Tuyền đang ở đây!
Thượng Quan Tuyền nghe Niếp Ngân nói vậy, cái miệng nhỏ nhắn cũng há to vì kinh ngạc...
"Mười hai năm sao? Tôi và anh ở cùng nhau những mười hai năm sao?". Có hơi khó tin hỏi lại.
"Lâu sao? Tuyền, em là người quan trọng nhất với tôi, vậy nên em phải nhanh chóng nhớ lại mọi chuyện trước kia". Trong lời nói của Niếp Ngân hàm chứa sự đau lòng và tình cảm bao dung đối với cô.
Lúc này Niếp Ngân không hề giống như một thủ lĩnh của tổ chức giết người, chỉ là một người đàn ông cực kì tao nhã và dịu dàng!dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com
Thượng Quan Tuyền đăm chiêu nhìn Niếp Ngân, khi thấy vẻ mặt tươi cười của hắn, dường như có điều gì lóe lên trong đầu cô nhưng lại biến đi rất nhanh...
"Trước kia tôi là người thế nào? Còn nữa, tại sao tôi lại ở cùng anh những mười hai năm? Vận Nhi nói tôi lớn lên ở cô nhi viện mà". Cô liên tiếp đặt ra rất nhiều câu hỏi.
Niếp Ngân cười, vừa định trả lời...
"Tuyền, không phải vừa rồi em nói muốn nghỉ ngơi sao? Ngoan, ngủ đi, được không?". Lãnh Thiên Dục đột nhiên cắt ngang lời Niếp Ngân, ánh mắt nhìn thẳng vào Thượng Quan Tuyền, vừa cưỡng chế nhưng lại dịu dàng.
Hắn không muốn cho Tuyền tiếp xúc với người đàn ông này, dù chỉ một lúc thôi cũng không muốn!
Niếp Ngân dường như cũng nhận ra tâm tư này của Lãnh Thiên Dục, khóe môi hắn cong lên nụ cười đầy thâm ý.
"Hiện tại em không muốn ngủ chút nào, mà bạn em còn đang đến thăm em nữa". Đáy mắt Thượng Quan Tuyền hiện lên tia không vui, cô tức giận trừng mắt với Lãnh Thiên Dục, kháng cự nói.
"Anh ta không phải bạn em". Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền, nói từng câu từng chữ.
Thượng Quan Tuyền không nói nữa, thở mạnh nhìn Lãnh Thiên Dục không hề chớp mắt, dường như muốn đối kháng với hắn.
"Hừ! Đồ tự đại, em ghét nhất là đồ tự đại!". Lát sau, cô không nhịn được nữa, tức giận đi xuống giường, chạy ra khỏi phòng bệnh...
"Tuyền!"
Cả Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân đều kinh hãi. Sau đó hai người cùng đuổi theo cô...
"Niếp Ngân".
Hai người đang chạy ra phía cửa thì Lãnh Thiên Dục không nhịn được nữa, túm lấy áo Niếp Ngân rồi ấn hắn vào tường...
"Anh tới đây làm gì? Chết tiệt, anh tới đây làm cái gì? Tôi cảnh cáo anh, không cho phép tiếp cận Tuyền, nếu không tôi sẽ không để tâm đến chuyện đánh anh ở ngay trong bệnh viện đâu".
Giọng nói của hắn cực kì lạnh lẽo, đôi mắt toát ra lửa giận dường như có thể giết chết đối phương.
Nhưng Niếp Ngân chẳng hề tức giận, vẫn cười rất tao nhã, ánh mắt rất bình tĩnh và ung dung. Hắn nhìn bàn tay to đang nắm áo mình, mở miệng nói: "Lãnh Thiên Dục, tôi phát hiện... anh chẳng bình tĩnh được như trước nữa".
Nói xong, ánh mắt hắn lóe lên tia sắc bén, bàn tay đẩy tay Lãnh Thiên Dục ra, gằn từng tiếng lạnh lẽo: "Anh... vẫn là Lãnh Thiên Dục sao?"
Nói xong, hắn cất tiếng cười ha hả đầy trào phúng.
"Anh... câm mồm cho tôi". Lãnh Thiên Dục giơ tay lên định đấm.
"Anh..."
Đúng lúc này, Lãnh Thiên Hi đẩy cửa đi vào, lập tức ngăn cản hành vi điên cuồng của Lãnh Thiên Dục sau đó tách hai người ra.
Phía sau anh là Bùi Vận Nhi, cô đang cầm tay Thượng Quan Tuyền, khiếp đảm nhìn cảnh tượng trong phòng, nhất là khi cô nhìn thấy Niếp Ngân!
"Các anh đang làm gì vậy? Đây là bệnh viện đó!"die»ndٿanl«equ»yd«on
Lãnh Thiên Hi quát lên. Tuy anh biết người trước mặt mình là Niếp Ngân, chính là người năm đó đã bắt cha mẹ anh, nhưng...
Anh vẫn muốn bảo vệ hình tượng của một bác sĩ! Tuy đây là việc anh không hề muốn làm lúc này một chút nào!
Lãnh Thiên Dục hung hăng trừng mắt với Niếp Ngân một cái rồi đi đến bên cạnh Thượng Quan Tuyền, lập tức áp chế lửa giận trong lòng...
"Tuyền, vừa rồi em chạy đi như vậy rất nguy hiểm có biết không, về sau không cho phép như vậy nữa". Hắn đột nhiên nhớ tới tình cảnh nguy hiểm của Thượng Quan Tuyền hôm đó.
Q.10 - Chương 167: GHEN TUÔNG
Thượng Quan Tuyền không hề để ý tới Lãnh Thiên Dục, đưa mắt nhìn sang Bùi Vận Nhi...
Bùi Vận Nhi vỗ nhẹ lên tay cô, mỉm cười đầy ngọt ngào, nhẹ giọng nói: "Tiểu Tuyền, chúng ta đến chỗ giường bệnh nhé".
Thượng Quan Tuyền gật đầu, cực kì tin tưởng Bùi Vận Nhi, cô ngoan ngoãn nằm lên giường.
Niếp Ngân cũng nhẹ nhàng tiến lên, vẻ mặt mới vừa rồi còn lạnh lẽo giờ đột nhiên thay đổi hẳn, nhìn Thượng Quan Tuyền nói lời xin lỗi: "Tuyền, vừa rồi khiến em sợ hãi, xin lỗi em".
Thành ý của hắn khiến Thượng Quan Tuyền mỉm cười, hơi xấu hổ nói: "Thật ra tôi cũng ngại lắm, anh tốt như vậy mà tôi lại chẳng nhớ ra anh là ai".
Niếp Ngân nhếch môi cười: "Cô bé ngốc, em cứ bình tĩnh. Anh là Niếp Ngân, em chỉ cần nhớ kỹ cái tên này là được".
"Niếp Ngân... Niếp Ngân..."
Thượng Quan Tuyền thì thầm lặp lại cái tên này, đôi mắt không hề chớp nhìn vào đôi mắt thâm trầm của Niếp Ngân, có khoảnh khắc cô tưởng rằng mình như đang đi lạc trong đó.
"Tiểu Tuyền..."
Bùi Vận Nhi nhẹ nhàng gọi một tiếng, sau đó cẩn thận hỏi: "Cậu... có nhớ ra gì không?"๖ۣۜDiễnđàn๖ۣۜLêQuýĐôn
Nói xong, cô nhìn về phía Niếp Ngân... Người này là Niếp Ngân sao? Là người đã đưa Thượng Quan Tuyền đi? Là người đã huấn luyện Thượng Quan Tuyền thành một sát thủ đặc công? Nhưng...
Tại sao trên người hắn không có sát khí? Hắn tao nhã như một bậc vương tử, lúc này trên người hắn tản ra khí chất của một người đàn ông chín chắn và hấp dẫn.
Hắn... thật sự là người đã giết cha cô sao?
Trong nháy mắt, sắc mặt Bùi Vận Nhi dần tràn đầy hoài nghi.
Nhìn hắn thế này thật không giống một sát thủ lạnh lẽo vô tình chút nào, ánh mắt hắn rất đắm đuối... chẳng lẽ hắn đối với Tiểu Tuyền...?
Thượng Quan Tuyền thấy Bùi Vận Nhi hỏi vậy, ánh mắt đầy mờ mịt, cô bất đắc dĩ lắc đầu, vẻ mặt uể oải.
"Được rồi, Tuyền, không nghĩ ra cũng không sao, đừng làm khó mình".
Niếp Ngân dịu dàng cười, trong mắt toàn là sự thương tiếc đối với Thượng Quan Tuyền. Ngay sau đó, hắn đưa mắt nhìn Bùi Vận Nhi.
"Vận Nhi phải không, cô là người bạn tốt nhất của Tuyền, cho nên nhờ cô quan tâm đến cô ấy".
Sắc mặt Bùi Vận Nhi hoàn toàn cả kinh. Tại sao hắn lại biết? Chẳng lẽ Niếp Ngân đã sớm biết quan hệ giữa cô và Tiểu Tuyền?
Người đàn ông này... quả nhiên không hề đơn giản.
Niếp Ngân nói xong, vừa định đứng thẳng người lên thì Thượng Quan Tuyền lại hỏi: "Niếp Ngân, anh phải đi sao?"
Giọng điệu của cô tràn đầy sự nuối tiếc. Không biết tại sao cô lại cảm thấy người đàn ông này rất quen thuộc.
Thấy Thượng Quan Tuyền như vậy, Lãnh Thiên Dục càng thấy tức giận. Hắn nắm chặt tay lại, ánh mắt lạnh lẽo khác thường, người phụ nữ của hắn lại lưu luyến Niếp Ngân ư? Cho dù cô có mất trí nhớ vẫn như vậy sao?
Lãnh Thiên Hi không khó để phát hiện ra bầu không khí quái dị trong phòng bệnh. Anh hơi nhíu mày nhưng cũng không nói gì, chỉ quan sát mọi chuyện.
"Tiểu Tuyền..."
Bùi Vận Nhi không khó để nhận ra sự ghen tuông trên mặt Lãnh Thiên Dục, cô bất an nhìn về phía Thượng Quan Tuyền hỏi: "Cậu... nhớ gì về anh ta sao?". Cô lại nhìn Niếp Ngân.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Tuy tớ không nhớ rõ nhưng tớ cảm thấy rất quen thuộc. Đúng rồi, Niếp Ngân nói tớ sống cùng anh ấy những mười hai năm, có đúng không thế?"
Thái độ của Niếp Ngân khiến Thượng Quan Tuyền hơi tin tưởng, nhưng người cô tin tưởng nhất vẫn là Bùi Vận Nhi, vậy nên cô mới hỏi cô ấy.
"Hả..."
Trên mặt Bùi Vận Nhi hiện ra sự lúng túng, sau đó nhìn Lãnh Thiên Hi và Lãnh Thiên Dục. Thật ra cô rất muốn giúp Lãnh Thiên Dục nhưng... cô không thể nói dối Thượng Quan Tuyền được, đành bất đắc dĩ nói: "Đúng, hai người đã ở cùng nhau mười hai năm..."
Sự thật này không thể che giấu được!
"Thật à? Vậy tốt quá!"
Thượng Quan Tuyền thấy Bùi Vận Nhi nói vậy, sắc mặt nhất thời trở nên vui vẻ. Cô giữ chặt tay Niếp Ngân, ngẩng đầu hỏi: "Vậy hẳn là anh biết rất rõ con người trước kia của tôi?"
Niếp Ngân gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, mọi chuyện về em tôi đều biết".
Thượng Quan Tuyền mỉm cười, sau đó nghiêng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục rồi lại nhìn Niếp Ngân: "Vậy anh cũng là bạn tốt của Dục đúng không? Bởi vì anh là người quen của tôi, mà anh ấy lại là vị hôn phu của tôi nên mọi người đều là bạn tốt của nhau phải không?"
Lãnh Thiên Dục sầm mặt nhìn Thượng Quan Tuyền đang kéo tay Niếp Ngân, áp chế cảm giác tức giận đang bừng bừng trong lòng...
Niếp Ngân thấy Thượng Quan Tuyền hỏi vậy thì hơi giật mình...
"Vị hôn phu?". Hắn cười lạnh hỏi lại, sau đó dùng ánh mắt trào phúng nhìn Lãnh Thiên Dục.
"Sao vậy?". Thượng Quan Tuyền chần chừ hỏi lại.
Lãnh Thiên Dục cũng lạnh lẽo nhìn lại Niếp Ngân, không hề nhượng bộ.
Niếp Ngân khẽ nhếch môi, ánh mắt cũng đầy vẻ phức tạp...
"Không có gì..."
Hắn lại nhìn Thượng Quan Tuyền rồi nói: "Anh ta đúng là vị hôn phu của em, bọn tôi cũng là... bạn tốt của nhau".
Những lời này của hắn khiến Thượng Quan Tuyền rất hài lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi thả lỏng, hoàn toàn không phát hiện ra giữa hai người đàn ông đã bắt đầu cuộc chiến tranh ngầm với nhau.
Lãnh Thiên Hi, Bùi Vận Nhi và ngay cả Lãnh Thiên Dục nghe vậy cũng hết sức kinh ngạc. Tại sao hắn lại có lòng tốt giúp lấp liếm như vậy? Theo lý thuyết mà nói thì hắn nên vạch trần mọi chuyện mới đúng chứ!
Lát sau, vẻ nghiêm trọng trên mặt Lãnh Thiên Hi dần tản đi, anh vỗ nhẹ lên vai Lãnh Thiên Dục rồi nói: "Anh, đi ra ngoài một lát đi, em có chuyện muốn nói với anh".
Q.10 - Chương 168: QUYẾT ĐỊNH NHỚ LẠI
Lãnh Thiên Dục u ám nhìn Thượng Quan Tuyền đang nở nụ cười tươi khoe lúm đồng tiền, tuy trong lòng không muốn đi nhưng vẫn quay người đi ra ngoài.
Hai người đứng ở ngoài hành lang, Lãnh Thiên Hi nhẹ nhàng đóng cửa phòng bệnh lại...
- Anh cả, anh không thể hạn chế tư tưởng và hành động của Tiểu Tuyền như vậy được, điều đó không tốt cho bệnh tình của cô ấy.
Chỉ qua quãng thời gian ngắn vừa rồi, anh hoàn toàn có thể nhìn ra tâm lý muốn độc chiếm Tiểu Tuyền của anh cả. Anh có thể hiểu rằng bất cứ người đàn ông nào cũng có tâm lý này nhưng tính cách anh trai anh hiểu rất rõ. Anh ấy vốn là người tính tình cứng rắn, mạnh mẽ và cũng rất cố chấp. Anh ấy là người có thể hô phong hoán vũ, một tay che trời vậy nên ham muốn chiếm hữu và bản tính ngông cuồng vốn có so với những người đàn ông khác là mãnh liệt hơn rất nhiều.
Anh cả không cho phép người khác phản bội anh ấy, thậm chí cũng không cho đối phương có cơ hội phản bội lại mình!
- Anh chỉ không muốn thấy Thượng Quan Tuyền gặp nguy hiểm, lại càng không muốn tên Niếp Ngân đó có cơ hội để lợi dụng.
Bàn tay rắn chắc của Lãnh Thiên Dục nắm chặt lấy song cửa sổ ở bên cạnh, bóng dáng cao lớn lạnh lùng chỉ đứng đó thôi cũng khiến người khác phải cảm thấy áp lực.
Lãnh Thiên Hi bất đắc dĩ lắc đầu. Anh đi lên phía trước, uể oải dựa người vào thành tường rồi quay đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, nói một câu đầy ý tứ sâu xa: "Anh cả, hiện giờ Tiểu Tuyền cũng giống như một đứa trẻ nhỏ, cô ấy bị mất trí nhớ nên thiếu cảm giác an toàn và tin tưởng người khác. Thậm chí tính cách và hành vi cũng không giống như trước kia. Trước kia cô ấy rất kiên cường và bình tĩnh, nhưng bây giờ cô ấy rất dễ khóc, thậm chí còn trở nên nhút nhát".
Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền trầm tư suy nghĩ. Rõ ràng là từ sau khi Thượng Quan Tuyền bị mất trí nhớ, cô đã thay đổi hoàn toàn. Giống như hôm nay vậy, cô chỉ có thể bất lực rơi nước mắt, còn giống một đứa trẻ con tranh luận với hắn.
Nhưng hắn lại phát hiện ra rằng dù cô như vậy thì trái tim hắn vẫn rung động!
Rung động sao? Lãnh Thiên Dục phát hiện gần đây cảm giác của hắn chính là như vậy!
- Anh cả, có lẽ nhờ Niếp Ngân, Tiểu Tuyền sẽ có thể hồi phục lại trí nhớ! - Sắc mặt Lãnh Thiên Hi đầy phức tạp, anh lên tiếng nói.
- Thiên Hi, em có biết mình đang nói cái gì không vậy? - Lãnh Thiên Dục đứng thẳng lưng lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn em trai mình, giọng điệu cũng trở nên cực kì không vui.
Lãnh Thiên Hi thầm thở dài một hơi, sao anh lại không biết suy nghĩ trong lòng anh cả cơ chứ?
- Anh cả, em biết Niếp Ngân có ân oán với Lãnh gia chúng ta, nhưng... Chúng ta không thể xem nhẹ phản ứng của Tiểu Tuyền. Anh cũng thấy đấy, khi cô ấy thấy Niếp Ngân đã sinh ra cảm giác quen thuộc, đây rõ ràng là một biến chuyển rất tốt.
- Anh không cho rằng đó là chuyện tốt, ánh mắt Niếp Ngân cực kì rõ ràng, anh ta chỉ đến vì con chip mà thôi! - Lãnh Thiên Dục lạnh lẽo lên tiếng.
Tuy miệng nói vậy nhưng... hắn không phải kẻ mù, hắn có thể nhìn ra sự dịu dàng trong đáy mắt Niếp Ngân!
Chết tiệt thật!
Nghĩ tới đây, Lãnh Thiên Dục hận không thể vung tay đấm vào mặt anh ta!
Lãnh Thiên Hi bất đắc dĩ cười cười: "Thật ra dù mục đích của anh ta là gì đi chăng nữa thì rõ ràng tình hình hiện tại rất bất lợi cho anh. Lúc này Tiểu Tuyền chỉ muốn tiếp xúc với những người có thái độ ôn hòa, còn anh nghiêm khắc như cha mẹ người ta vậy. Nếu anh cứ tiếp tục như thế thì chẳng khác nào tự tay giao Tiểu Tuyền cho Niếp Ngân".
- Anh không tin. Nếu không có Niếp Ngân thì cứ để Thượng Quan Tuyền mất trí nhớ như vậy đi! - Từ tận đáy lòng hắn đã rất chán ghét Niếp Ngân rồi, giờ lại bảo để anh ta giúp Thượng Quan Tuyền khôi phục trí nhớ á? Còn lâu!
- Thật ra... - Lãnh Thiên Hi nhìn Lãnh Thiên Dục đầy đăm chiêu rồi nói - Đứng trên lập trường của một người bạn thì em không hy vọng Tiểu Tuyền sẽ hồi phục trí nhớ, bởi vì có thể quên đi những chuyện đau khổ không phải là chuyện không tốt. Cô ấy có thể tự do tự tại, làm những điều mình thích, không phải chịu sự trói buộc của người khác. Nhưng đứng trên lập trường của một bác sĩ, em không có quyền cướp đi trí nhớ của cô ấy. Không riêng gì em, ngay cả anh cũng không có cái quyền đó. Chúng ta không thể chi phối toàn bộ tư tưởng của Tiểu Tuyền được, như vậy là không công bằng với cô ấy".
Lãnh Thiên Dục chậm rãi xoay người lại, nhìn Lãnh Thiên Hi...
- Em muốn nói gì? - Hắn hỏi một cách dứt khoát.
Lãnh Thiên Hi hơi mím môi lại, giống như bất đắc dĩ mà cũng giống như đang hạ quyết tâm rồi nói: "Tiểu Tuyền nên tự lựa chọn, chúng ta cũng chỉ có thể để tự cô ấy quyết định có muốn nhớ lại hay không... Không thể bắt ép cô ấy được".
- Tự cô ấy quyết định? - Lãnh Thiên Dục vô thức lặp lại câu nói, đôi mày kiếm không biết từ lúc nào đã nhíu chặt lại.
Lãnh Thiên Hi thầm thở dài một hơi, vẻ phức tạp trong mắt cũng chầm chậm tản đi. Anh vỗ vai anh cả rồi nói: "Anh cả, anh cứ suy nghĩ đi".
Nói xong, anh đi vào phòng bệnh.
Lúc Lãnh Thiên Hi đẩy cửa vào, những tràng cười trong phòng bệnh truyền ra khiến Lãnh Thiên Dục đứng ở ngoài nghe thấy. Sắc mặt hắn càng trầm xuống, đôi mắt cũng chìm trong suy tư.
Thật lâu sau, đôi mắt đen dần ánh lên tia kiên định. Sau đó, hắn sải bước vào phòng bệnh.
- Anh cả... - Lãnh Thiên Hi thấy Lãnh Thiên Dục đi vào, biết anh trai đã quyết định rồi.
Anh nhẹ nhàng đi lên phía trước, tới bên cạnh Thượng Quan Tuyền...
- Tiểu Tuyền! - Lãnh Thiên Hi nhẹ nhàng gọi cô.
Bên môi Thượng Quan Tuyền vẫn nở nụ cười tươi, cô ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Hi: "Sao vậy? Anh có chuyện gì muốn nói với em à?"
Niếp Ngân và Bùi Vận Nhi cũng nhìn Lãnh Thiên Hi.
- Đúng, Tiểu Tuyền, giờ anh muốn em đưa ra một quyết định! - Anh nhìn Thượng Quan Tuyền, ánh mắt đầy quyết đoán.
- Quyết định? Quyết định gì? - Thượng Quan Tuyền cười, nhưng đáy mắt ánh lên tia nghi ngờ.
Cô không hiểu tại sao sắc mặt của bác sĩ Thiên Hi lại nghiêm túc như vậy.
- Tiểu Tuyền, anh hỏi em, nếu sau khi hồi phục lại trí nhớ em phát hiện đó là những chuyện không vui, thậm chí còn khiến em hoang mang thì em có còn muốn nhớ lại mọi chuyện không? - Lãnh Thiên Hi dứt khoát hỏi.
- Những chuyện không vui? Chẳng lẽ...
Trong mắt Thượng Quan Tuyền dần ánh lên tia suy ngẫm, giọng nói cũng như chiếc lá rụng đang nhẹ nhàng rơi trên mặt nước, vừa dịu dàng vừa êm tai.
Lát sau, cô dần giãn đôi mày đang nhíu lại, đưa mắt nhìn Bùi Vận Nhi đang ở bên cạnh, hỏi: "Vận Nhi, trước kia tớ không được vui vẻ sao? Còn nữa... trước kia tớ là người thế nào?"
Bùi Vận Nhi hơi ngẩn ra, vừa định nói gì đó thì Lãnh Thiên Hi lại mở miệng: "Tiểu Tuyền, đừng hỏi ai khác về con người trước kia của em nữa, anh chỉ muốn nghe quyết định của em".
- Quyết định của em! - Ánh mắt Thượng Quan Tuyền dần trở nên mờ mịt, dường như không biết nên trả lời thế nào.
Lãnh Thiên Hi buộc Thượng Quan Tuyền phải nhìn vào hai mắt mình, kiên định nói: "Đúng, chính em phải là người quyết định. Trí nhớ là của em, chỉ có em mới có quyền chi phối nó. Em muốn quên đi mọi thứ, làm lại từ đầu hay muốn nhớ lại mọi chuyện, tất cả là do em quyết định".
- Anh Thiên Hi...
Bùi Vận Nhi vội ngăn cản: "Đừng tàn nhẫn như vậy, không phải Tiểu Tuyền bây giờ rất tốt sao? Tại sao lại muốn cô ấy nhớ lại?"
Cô phản đối việc Tiểu Tuyền hồi phục lại trí nhớ. Bởi vì nếu cô ấy nhớ ra mọi chuyện thì chỉ có thể hoang mang đau buồn. Cô không muốn trơ mắt nhìn Tiểu Tuyền bất lực như vậy. Lúc này cô ấy vô tư, chẳng lo nghĩ gì, không có gánh nặng trách nhiệm trên vai, như vậy không phải rất tốt sao?
Niếp Ngân thấy Lãnh Thiên Hi nói vậy, khuôn mặt anh tuấn cũng hiện lên tia kinh ngạc, ánh mắt như đang suy nghĩ. Nhưng anh ta lập tức mỉm cười, nhìn Thượng Quan Tuyền nói: "Tuyền, bác sĩ Thiên Hi nói đúng, em phải tự đưa ra quyết định".
Ánh mắt Thượng Quan Tuyền đầy mờ mịt không biết phải làm sao, lúc này cô vô thức đưa mắt nhìn về phía bóng dáng cao lớn cách đó không xa...
Không biết tại sao nhưng lúc này cô cảm thấy ý kiến của người đàn ông đó rất quan trọng!
Lãnh Thiên Dục không khó để phát hiện ra Thượng Quan Tuyền đang nhìn về phía hắn. Sự lạnh lẽo trong mắt dần tản đi, hắn hơi nhếch môi lên, ánh mắt mang đầy ý cười.
Hắn nhẹ nhàng bước lên...
- Yên tâm, dù em có muốn nhớ lại hay không thì quan hệ của chúng ta sẽ vĩnh viễn không thay đổi! - Lãnh Thiên Dục nói một câu đầy ngụ ý.
Trong lòng Thượng Quan Tuyền không hiểu vì sao lại như quay cuồng cả lên. Cô mở to mắt nhưng không nhìn vào đôi mắt âm trầm đó.
- Không được, em phản đối! - Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi đầy căng thẳng, bàn tay cô nắm chặt tay Thượng Quan Tuyền...
- Tiểu Tuyền, hãy tin tớ, đừng nhớ lại chuyện trước kia, cậu nhất định sẽ hối hận, tin tớ đi.
- Vận Nhi, cậu... - Thượng Quan Tuyền bị lời nói của Bùi Vận Nhi hù dọa, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm bất lực và mơ hồ.
Lãnh Thiên Hi sao lại không hiểu suy nghĩ trong lòng Bùi Vận Nhi chứ, nhưng...
- Vận Nhi! - Anh nhẹ giọng ngăn cản Bùi Vận Nhi - Em phải biết rằng chúng ta không ai có quyền cướp đi trí nhớ của một người. Nếu Tiểu Tuyền tình nguyện không muốn nhớ lại thì chúng ta sẽ vui. Nhưng là bạn tốt của Tiểu Tuyền, sao em lại không tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy được chứ?
Ánh mắt Bùi Vận Nhi dần ảm đạm. Thật ra cô cũng biết đạo lý này, nhưng trong lòng lại không muốn. Là bạn tốt của Thượng Quan Tuyền, sao cô có thể không tôn trọng quyết định của cô ấy chứ?
Lời nói của Lãnh Thiên Hi khiến Thượng Quan Tuyền phải suy nghĩ. Cô không nói gì nữa, chỉ yên tĩnh ngồi im, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy hai chân, cả người đổ rạp về phía trước, đôi mắt trong veo không gợn chút sóng...
Cả phòng bệnh rất yên tĩnh, ánh mắt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh bao phủ lên người Thượng Quan Tuyền, lúc này trông cô như mơ như thực.
Dường như đã qua rất lâu, khi một tia nắng vàng chiếu rọi vào đôi mắt Thượng Quan Tuyền, rốt cuộc cô cũng ngẩng đầu lên, nhìn mọi người xung quanh rồi nhìn vào Lãnh Thiên Hi.
- Bác sĩ Thiên Hi...
Cô nhẹ giọng lên tiếng, giọng nói tuy có chút bất lực nhưng tràn đầy sự kiên định.
Lãnh Thiên Hi cười động viên cô, nhẹ giọng hỏi: "Tiểu Tuyền, anh biết em đã có quyết định rồi, nói cho anh biết đi".
Vẻ mặt Thượng Quan Tuyền dần nặng nề, cô thở dài một hơi. Dường như đã hạ quyết tâm, cô dứt khoát lên tiếng: "Em muốn nhớ lại! Em muốn biết mọi chuyện trước kia, dù là đau khổ hay không vui thì nó cũng là trí nhớ của em".
- Tiểu Tuyền, cậu thật sự quyết định vậy sao?
Đôi mắt Bùi Vận Nhi dần rưng rưng. Lúc cô nghe Thượng Quan Tuyền nói vậy, đáy mắt ánh lên tia tuyệt vọng và lo lắng.
Thượng Quan Tuyền nặng nề gật đầu một cái, lập tức nói một câu khiến mọi người đều kinh ngạc: "Em muốn nhớ lại tất cả vì em cảm thấy mình đã quên mất một người. Tuy hiện tại em không nhớ được người đó là ai nhưng em cảm thấy người này rất rất quan trọng trong cuộc đời của em".
Cô cực kì kiên định lên tiếng!
- Người rất quan trọng? - Lãnh Thiên Hi khó hiểu lặp lại, Bùi Vận Nhi cũng hết sức mờ mịt.
Không chỉ có hai người mà ngay cả Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân cũng sững sờ!
Rốt cuộc là ai mà quan trọng như vậy?
Quan trọng đến mức dù cô biết rõ khi nhớ lại sẽ đau khổ và không vui mà vẫn cố chấp muốn lấy lại trí nhớ?
Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân cùng đưa ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa xa...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co