Truyen3h.Co

Không Thuật (Phần 1)

Chương 4

Kaori0709

- Biết là năm nào cũng than nhưng quả thực làng Lá xa ơi là xa.

Ông lão ngồi bên gốc cây vừa mân mê tách trà vừa lẩm bẩm. Trên khuôn mặt đầy vết nhăn tuổi tác và ông mang trên mình một chiếc vương miện hình chiếc quạt. Một ông lão bình thường đánh bóng bản thân bằng trang phục lộng lẫy. 

Ông ta là lãnh chúa Hoả Quốc- Madoka Ikkyũ. Sau lưng ông là một chiếc kiệu xa hoa đang đợi chủ quay về. Xung quanh còn có thập nhị ninja hộ vệ, mười mấy tuỳ tùng hầu cận và đội 2 của Itachi cảnh giác 4 phương.

Họ đã băng qua hơn nửa trục đường kính từ kinh đô Hoả Quốc đến làng Lá. Làng đang ở phía trước, con đường bằng phẳng giáp ranh kinh đô bắt đầu trở nên hiểm trở, men theo con đường núi được bao quanh là cánh rừng xanh ngắt.

- Không khẩn trương e là khó lòng đến làng trước khi trời tối.

- Ta biết rồi....

Lãnh chúa thở dài, vừa đung đưa vương miện của mình vừa nhấc hông lên. 2 người trong số thập nhị ninja hộ vệ đỡ tay ông. 

- Sensei....

Itachi gọi theo bóng lưng thầy hướng dẫn đang trao đổi với nhóm lãnh chúa, mắt vẫn chăm chú nhìn phía trước.

- Có chuyện gì vậy?

Vừa hướng mắt theo ánh nhìn của Itachi vẻ lơ mơ thường trực trên mắt kính thầy hướng dẫn lập tức trở nên sắc bén. Trước động thái của 2 người, 2 đồng đội còn lại cũng nghiêm túc hẳn.

2 ninja nhanh chóng nắm tay lãnh chúa dìu lên kiệu. 4 thành viên đội 2 xông lên trước nhóm lãnh chúa, dàn thế trận hình thoi với Jounin đứng đầu. Đột nhiên một người đàn ông chắn đầu phía trước. Hắn thong dong đến gần họ như thể đang nhảy múa. Vẻ ngoài của hắn khiến người ta có liên tưởng hắn giống một tên hề hơn là một ninja. Nhưng....

Linh cảm của Itachi mách bảo rằng hắn mang đến một điều gì đó không lành. Sự căng thẳng đó lan toả đến 3 người còn lại trong đội. 

- Này, tình hình ổn chứ? - Thành viên đội hộ vệ lên tiếng.

- Chúng tôi đang xác nhận, xin hãy đợi một chút- Thầy hướng đẫn lên tiếng đáp trả.

Kẻ lạ mặt giang 2 tay ra, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn, Itachi cảm nhận được .... lượng chakra li ti đang nhiễu loạn.....

- SENSEI! - Itachi hét lớn nhưng quá muộn.

Là Ảo Thuật!?

Itachi vốn đã trong tư thế phòng thủ. Trước mặt cậu, Jounin hướng dẫn đứng trơ ra đó như một khúc gỗ, bất động và không làm gì cả. Cậu biết chắc những người đằng sau cũng vậy. Lãnh chúa, tuỳ tùng và các hộ vệ.... đều bất động.

- Ổ ~ Không ngờ có kẻ tránh được ảo thuật của ta.

Tên đeo mặt nạ đổi giọng, âm sắc ngờ nghệch nãy giờ chuyển phát sang ranh mãnh. Lỗ hổng trên mặt nạ chằm chằm nhìn Itachi.

- Những 2 tên cơ đấy....

Itachi nín thở khi biết còn có người không trúng ảo thuật của hắn giống mình. Cậu lập tức lần theo chakra để tim ra người đó.

- Ngươi là ai hả? - Tenma lên tiếng chất vấn.

Khi Itachi nhận ra thì cậu bạn đã băng băng xông về phía gã đàn ông. Trong khoảnh khắc nhanh chóng ấy, mắt của cậu bạn đã nhìn về phía Itachi.

- Sở trường của ta là ảo thuật, không thể nào trúng chiêu vặt của ngươi được.

- Ý ngươi là.... ảo thuật cơ này chỉ là "trò vặt" ư?

- "Hắn đang cười!?" - Itachi cảm nhận được một thứ nụ cười máu lạnh đến đáng sợ. 

- Cỡ tên này, chỉ cần 2 người phối hợp thì hạ trong tích tắc!

- NÀY! - Itachi hét lớn ngăn cản - Phải bình tĩnh quan sát chiến lược của đối thủ đã....

Cậu bạn vòng lên đâm kunai vào cổ tên đó.

- Ninja mà không biết phán đoán tình huống một cách khách quan thì....

- Sao... sao lại có thể... như vậy cơ chứ?!- Cậu bạn thốt lên đầy hoảng loạn

Cánh tay của cậu bạn trượt xuyên qua cổ của tên đeo mặt nạ, bay thẳng qua sau đầu hắn... Tên đó vẫn không lộ chút đau đớn nào, cũng không bị nhỏ lấy một giọt máu. Hắn mặc cho tay cậu bạn xuyên qua cơ thể.

- ..... sẽ chết! - Hắn tiếp nối câu nói còn dang dở lúc nãy của mình.

- Ự... Ọ...Ự!!!

Cậu bạn thét lên những âm thanh dị thường, hoàn toàn không giống giọng nói con người. Toàn thân cậu lơ lửng trên không, cánh tay gã đàn ông trở thành điểm tựa, xuyên thủng người cậu. Đó không phải là ảo ảnh, bằng chứng là máu bắn ra từ thân cậu bạn Tenma trong đội. Cơ thể cậu không ngừng co giật, run nhẹ rồi hoàn toàn bất động.

- Kẻ ham lập công bằng cách liều lĩnh xông pha sẽ chết sớm....

Rồi hắn hướng mắt về phía Itachi. 

- Quả nhiên ngươi vẫn đứng vững. Khá lắm Uchiha Itachi. Mục tiêu của ta là cái mạng của lão già kia, nếu ngoan ngoãn đứng yên thì ta sẽ tha mạng cho ngươi. - Tên đeo mặt nạ vừa nói vừa gỡ cánh tay ra khỏi người cậu bạn, cơ thể kia theo đà rơi xuống đất.

- T- tại sao ngươi biết tên ta?!

- Ta biết rõ mọi thứ thuộc về Uchiha!

Itachi cảm nhận được thứ áp lực khủng khiếp này đang bóp nghẹn lấy cổ mình, từ khi sinh ra đến giờ thì đây là lần đầu tiên cậu phải trải nghiệm thứ cảm giác bất lực này.

- "Nếu là Shisui, chắc chắn anh ấy sẽ không bị dao động.... Shisui...."

Hắn đang đến gần, trước khi tiếp cận lãnh chúa, hắn dừng bước bên cạnh Itachi.

- Vậy..... câu trả lời của ngươi là gì?

Gã nghiêng đầu hỏi, Itachi thì thào với một giọng khàn đặc: - Ta là ninja làng Lá.

- Nghĩa là.... ngươi cũng muốn chết giống tên kia?

- "Chết?" - Ý  nghĩ mơ hồ thoáng qua trong đầu Itachi. 

- Ngươi sẽ trở thành ninja tài ba, không nhất thiết phải bỏ mạng ở đây nhưng.... nếu ngươi muốn chết, ta sẽ cho ngươi toại nguyện.

- "Hành động đi!" - Cậu tự ra lệnh cho bản thân - Ư!

Cùng với âm thanh bật ra từ miệng, tay phải Itachi bỗng dưng được giải phóng. Cậu đấm thẳng vào tên đeo mặt nạ bằng đôi bàn tay không cầm kunai. Tương tự cảnh ngộ của cậu bạn kia, quyền của cậu xuyên qua mặt gã, trượt về sau.

- "Chẳng lẽ mình đang rơi vào ảo thuật của hắn!?" - Nỗi âu lo cuồn cuộn trong lòng Itachi.

- Hiểu rồi, ra là ngươi muốn chết....

- "Shisui.... Kaori...." - Hình ảnh Shisui và Kaori hiện lên trong đầu Itachi, bàn tay gã dừng lại trước mặt cậu trong cái tư thế đó, hắn nhìn lên tầng cao bị những tán câu che phủ.

- Chakra này...- Gã lầm bầm - Kakashi.... còn lượng chakra còn lại của ai?

- "Là Kaori?" - Itachi cảm nhận được nguồn chakra thân thuộc của cô em gái.

- "THUỶ ĐỘN: THUỶ ĐOẠN BA!" - Thứ đạn nước với một áp lực vô cùng lớn bắn từ trên trời xuống vị trí của tên đeo mặt nạ. Hắn nhảy ra xa rồi Kaori và Kakashi nhảy xuống trước mặt Itachi.  Tiếp sau đó là 3 ninja với mặt nạ thú lần lượt đáp xuống.

Chiếc mặt nạ bỗng run lên: - Ngươi vừa thoát chết trong gang tấc đấy, Uchiha Itachi!

- Ngươi muốn gì hả tên điên kia?!

- Đây không phải việc của người ngoại tộc như ngươi đâu cô gái à.

- Ngươi....

Kakashi giữ tay Kaori lại trước khi cô chuẩn bị tung chiêu nữa: - Dừng lại được rồi đấy, Kaori.

Sau đó, một điều khó tin đã xảy ra. Cơ thể hắn bị hút vào cái lỗ trên mặt nạ, thân gã cũng quy tụ lại một điểm như bị không khí nuốt chửng cho đến khi hắn hoàn toàn mất hút.

Itachi chết lặng.....

- Anh không sao chứ? -Kaori lay vao Itachi lo lắng.

- Này, chuyện gì vừa xảy ra thế? - Vừa tỉnh lại, lãnh chúa thét lên khi thấy thi thể của cậu bạn xấu số.

- Xin lỗi lãnh chúa, do tôi và các đồng đội khác bị dính ảo thuật nên ứng cứu chậm trễ ạ. - Kaori cúi đầu trang nghiêm tạ lỗi.

____________________________________

- FUGAKU ĐẠI NHÂN, ITACHI KHÔNG SAO CHỨ Ạ?

Trong chiếc chăn ấm áp che phủ toàn thân, Itachi không ngừng run rẩy khi nghe được giọng nói hốt hoảng của Shisui khi lao thẳng vào cửa nhà cậu. Trước tình thế nguy hiểm cấp bách, Lãnh chúa trở về Hoả Quốc ngay trong ngày, chuyến đi thăm bị trì hoãn. Vừa về đến làng, Itachi được đưa ngay về nhà. Cậu chẳng thiết ăn uống, cứ thế chui vào chăn dù trời mới chập choạng tối.

- "Đồng đội của mình đã chết, ngay trước mắt mình.... Mình là người duy nhất có thể cứu anh ấy.... Vậy mà...."

Quấn chặt tấm chăn, Itachi đau đớn chịu đựng từng cơn run rẩy vì sự việc vừa rồi. Nỗi thất vọng về bản thân cào cấu lấy tâm can cậu.

- Itachi- san, bình tĩnh đi anh.... - Kaori ở bên ngoài lo lắng khi thấy Itachi có nhiều biểu hiện bất thường như vậy.

Mà Shisui khi đến báo cáo về nhiệm vụ điều tra hôm nay của đội mình thì nghe được nhóm của Itachi gặp nguy hiểm và đã có một thành viên phải hi sinh, anh liền quăng báo cáo lại cho đồng đội rồi lập tức thuấn thân đến nhà Itachi với bộ dạng hoảng loạn.

- Thằng bé bỏ bữa, bây giờ đang ở trên phòng, chắc ngủ rồi. - Mẹ của Itachi lên tiếng trả lời Shisui.

- Nó là ninja, đương nhiên sẽ có lúc phải chứng kiến cái chết của đồng đội. Shisui, con là bằng hữu của thằng bé, con hảy chỉ dẫn nó.

- Vâng.... - Shisui bồn chồn trả lời, mắt vẫn hướng lên căn phòng của Itachi.

- Thằng bé vẫn nằm lì ở trong phòng, con vào đó với nó đi, tối nay cứ ở lại đây.

- Cảm ơn người rất nhiều, Fugaku đại nhân - Shisui nhanh chóng cúi đầu xin phép rồi vội vã lên phòng Itachi.

- Anh à, như vậy sẽ không phiền đến Shisui chứ? - Mikoto hơi lo lắng, cô hỏi chồng.

- Không sao đâu, vả lại hiện giờ có lẽ chỉ có mình cậu ta mới có thể làm tinh thần Itachi khá hơn.

________________________

- Kaori, em cứ xuống nhà trước đi, chuyện ở đây cứ để anh lo được rồi. - Thấy Kaori ngồi trước cửa phòng Itachi với gương mặt lo lắng, anh liền lên tiếng bảo cô xuống dưới lầu. - Anh biết em cũng lo lắng rất nhiều cho Itachi nhưng hãy giao cho anh, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

- Vâng.....

- Ư....

Trong phòng, cảm giác khó chịu dâng lên thành tiếng rên đau đớn vuột ra khỏi miệng. Shisui vừa đóng cửa lại thì nghe được tiếng rên, anh lo lắng đỡ Itachi dậy và ôm cậu vào lòng.

- Itachi.... Itachi.... em không sao chứ? - Shisui nhìn Itachi cuộn lại trong lòng mình mà bị dọa sợ.

- Shisui.....- san..... - Itachi mơ màng gọi tên Shisui.

- Anh đây, Itachi.... đừng làm anh sợ mà....

Toàn thân run lập cập, Itachi không run vì sợ hãi, sự căm phẫn khôn nguôi với bản thân khiến cơ thể cậu lẩy bẩy. Nép sâu vào người Shisui với một cảm giác không còn chút sức lực nào, thất bại..... thất vọng.... và trống rỗng với chính mình chạy khắp cơ thể, nó khiến Itachi run rẩy dữ dội liền ôm chặt Shisui hơn, anh cũng nhẹ nhàng vỗ về cậu.

Một thứ ấm nóng chợt trào dâng trong hốc mắt đã nhắm chặt của cậu.

không phải nước mắt, nó còn nóng hơn nhiều.

Thình thịch.....

Huyết mạch sâu trong cổ đập dữ dội. Hơi nóng hừng hực như lửa chạy dọc cơ thể, tập trung vào vùng mạch đang đập rồi đồng loạt đổ dồn về nhãn cầu.

Shisui đang ôm Itachi trong tay, nhận ra cơ  thể cậu đột nhiên nóng lên liền nhanh chóng gỡ tấm chăn cậu đang quấn lấy ra. Đúng lúc đó, Itachi lần đầu nhận ra căn nguyên của sức mạnh nóng ran này là chakra. Tộc Uchiha bẩm sinh sở hữu thuộc tính Hỏa nhưng cậu chưa từng cảm nhận thứ chakra nóng đến nhường này. Vẫn khép mi, để mặc cho Shisui kiểm tra khắp người, Itachi từ từ mở mắt.

- Itachi.....? - Shisui đang kiểm tra xem cậu có bị thương ở đâu không thì thấy Itachi có dấu hiệu tỉnh lại.

Khai nhãn!

Khung cảnh trước mặt nhuộm sắc đỏ.

- Sharingan...?! - Shisui nhạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt màu đỏ như máu với 2 dấu phẩy rõ ràng nổi lên.

- Shisui.... em chóng mặt quá... - Itachi cảm thấy chóng mặt liền thả người dựa vào ngực Shisui, cậu đang phong phí chakra.... quá nhiều....

- Itachi, hít thở sâu vào, điều chỉnh chakra.

Làm theo những gì anh nói, khép mi mắt, một lần nữa mở mắt ra, khung cảnh đã trở lại bình thường. Nhìn lên khuôn mặt sợ đến đổ mồ hôi hột của Shisui lại khiến Itachi cảm thấy buồn cười.

- Em không sao đâu Shisui- san, anh đừng lo nữa nhé.

- Em không có chuyện gì là được rồi, em làm anh sợ lắm đấy.

- Em xin lỗi.

- Không sao, nhưng mà Itachi.... Sharingan của em....!?

- Em chỉ vừa mới thức tỉnh được nó. Shisui, đồng đội của em đã chết trước mặt em. Nếu không có Kaori và đội Anbu của Kakashi thì có lẽ em đã không còn nằm đây nữa. Em.... em.... em vẫn còn quá yếu đuối, quá non nớt.....  - Vòng tay ôm lấy hông Shisui, trong cái ôm ấm áp của anh, Itachi hiếm hoi lộ vẻ mặt bất lực mà dụi vào lòng anh.

Nhìn Itachi bé nhỏ đang ở trong lòng bằng ánh mắt tràn ngập yêu thương, Shisui hôn nhẹ lên trán cậu thủ thỉ: - Không sao đâu Itachi, em đã rất xuất sắc rồi. Đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, em hãy lấy nó làm kinh nghiệm để hoàn thiện bản thân hơn nhé.

- Vâng.... - Cảm giác buồn ngủ dâng lên, Itachi cứ vậy mà thiếp đi trong vòng tay ấm áp của Shisui.

Shisui thấy cậu bé trong tay mình mệt đến mức ngủ say nhanh như vậy thì thở phào nhẹ nhõm. Ôm Itachi cùng nằm xuống nệm, kéo chăn lên đắp cho cả 2, Shisui nhẹ hôn lên đôi môi hồng nhạt kia mà thủ thỉ.

- Ngủ ngon nhé, cậu bé của anh.

Đêm đó cứ nghĩ là một đêm tồi tệ nhưng nhờ có hơi ấm của Shisui nên Itachi có một giấc ngủ ngon đến lạ thường.

__________________________________________________________

HẾT CHƯƠNG 4

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co