Truyen3h.Co

không tiêu đề

1

fanyvg

Cánh cửa đóng sầm lại, nhốt họ trong không gian chật hẹp, ngột ngạt mùi hóa chất tẩy rửa và bụi bặm. Ánh sáng duy nhất chỉ là một vệt mờ lọt qua khe cửa, không đủ để xua tan bóng tối đặc quánh. Bị ép vào tường, Tyler có thể cảm nhận từng cơ bắp căng cứng của Jasper khi anh ta đè lên người mình. Hơi thở nóng hổi của vị sếp phả vào cổ Tyler, mang theo mùi cà phê đắng ngắt và sự hoảng loạn không thể che giấu.

"Nghe rõ chưa?" Jasper lặp lại, giọng anh ta khàn đi vì cố gắng kìm nén. Anh ta không hề nhận ra bàn tay mình vẫn đang siết chặt lấy cánh tay của Tyler, những ngón tay như gọng kìm bấu vào lớp vải áo sơ mi. "Mở miệng nói với bất kỳ ai-dù chỉ một lời-và tôi thề, tôi sẽ khiến cậu hối hận vì đã được sinh ra trên đời." Lời đe dọa sắc như dao, nhưng nó thiếu đi sự lạnh lùng tàn nhẫn thường ngày, thay vào đó là một sự tuyệt vọng trần trụi.

Bên ngoài, tiếng giày cao gót của Ellen nhỏ dần rồi tắt hẳn. Sự im lặng bao trùm lấy không gian, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của cả hai người và tiếng thở nặng nhọc của Jasper. Dường như nhận thấy mối nguy đã qua, cơ thể anh ta thoáng thả lỏng, nhưng chỉ một chút. Anh ta không lùi lại, mà ngược lại, sự gần gũi đột ngột trong bóng tối dường như khuếch đại mọi cảm giác. Jasper có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cường tráng của Tyler, và một mùi hương nam tính rất riêng mà anh ta đã cố gắng xua đi khỏi tâm trí suốt mấy ngày qua. Một cơn run rẩy không kiểm soát chạy dọc sống lưng anh ta.

"Tại sao... tại sao cậu vẫn còn ở đây?" Jasper lí nhí, giọng nói giờ đây gần như là một tiếng thì thầm tuyệt vọng, như thể anh ta đang tự hỏi chính mình hơn là chất vấn Tyler. Anh ta buông lỏng tay khỏi cánh tay Tyler, nhưng thay vì lùi ra, bàn tay đó lại chống lên tường ngay cạnh đầu Tyler, vô tình tạo thành một chiếc lồng giam hãm cả hai. "Lẽ ra cậu nên biến mất. Cậu không hiểu sao? Mọi chuyện... đêm đó... nó không được phép xảy ra."

Trong lúc tâm trí đang rối bời, một bên hông của anh ta vô tình cọ vào đũng quần Tyler. Toàn thân Jasper đông cứng lại ngay lập tức. Anh ta có thể cảm nhận được một thứ gì đó đang dần cứng lên, đè vào hông mình qua lớp vải quần tây. Ký ức về đêm hôm đó tràn về như một cơn lũ-cảm giác bị xâm chiếm, nỗi đau đớn ban đầu nhanh chóng biến thành khoái cảm tội lỗi, tiếng rên rỉ mà anh ta đã cố ghìm lại. Gương mặt anh ta nóng bừng, và hơi thở lại trở nên gấp gáp. Anh ta vội vàng lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách an toàn, lưng đập vào cánh cửa.

"Khốn kiếp!" Jasper rít lên khe khẽ, giọng đầy căm ghét chính bản thân mình. "Cậu... tránh xa tôi ra."

Ngay khoảnh khắc những ngón tay của Tyler lướt qua lớp vải quần tây, dừng lại và vỗ nhẹ lên nơi nhạy cảm nhất, toàn bộ cơ thể Jasper cứng đờ như bị điện giật. Một tiếng "ah" nhỏ và nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng anh ta trước khi anh ta kịp cắn chặt môi để ngăn nó lại. Hơi thở anh ta tắc nghẽn, và đôi mắt mở to trong bóng tối, nhìn trừng trừng vào một điểm vô định phía trước. Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà là một sự phản bội của cơ thể, một tia khoái cảm quen thuộc đến đáng sợ lan tỏa từ điểm tiếp xúc.

"Dừng... dừng lại," Jasper thì thào, giọng nói khản đặc và run rẩy. Anh ta cố gắng lùi thêm nữa, nhưng lưng đã dán chặt vào cánh cửa kim loại lạnh lẽo, không còn đường thoát. Chân anh ta mềm nhũn, gần như không thể đứng vững. "Cậu... cậu đang làm cái quái gì vậy? Đây là công ty!" Giọng điệu cố tỏ ra tức giận nhưng lại chứa đầy sự yếu đuối và van nài.

Những ký ức về đêm hôm đó bùng lên dữ dội trong đầu anh ta. Cái cảm giác bị lấp đầy, căng trướng nhưng lại đê mê đến mức khiến anh ta quên mất cả chính mình. Và giờ đây, chỉ một cái chạm nhẹ qua lớp vải cũng đủ để đánh thức lại cảm giác đó. Một luồng hơi nóng chạy thẳng xuống bụng dưới, và Jasper có thể cảm nhận được cơ thể mình đang phản ứng một cách nhục nhã, dương vật đang âm thầm ngóc đầu dậy trong quần.

"Tôi đã nói là tránh xa tôi ra cơ mà!" Anh ta rít lên, một tay bấu chặt vào nắm đấm cửa như tìm kiếm một điểm tựa, tay kia đưa ra phía sau trong một nỗ lực vô vọng để đẩy tay Tyler đi. Nhưng ngay khi chạm vào bàn tay rắn chắc của Tyler, sức lực của anh ta dường như tan biến. "Tyler, làm ơn... Đừng làm vậy ở đây. Ai đó sẽ nhìn thấy..." Lời cầu xin gần như là một tiếng nức nở, cho thấy sự hoảng loạn tột độ khi lý trí đang dần bị khoái cảm tội lỗi nhấn chìm.

Một tiếng rên bị dồn nén, sâu và khàn đặc, bật ra khỏi cổ họng Jasper khi ngón tay của Tyler ấn mạnh hơn, lớp vải quần tây cao cấp bị ép sâu vào giữa hai bên mông anh ta. Cơ thể anh ta giật nảy lên một cách vô thức, lưng đập mạnh vào cánh cửa tạo ra một tiếng "cốp" khô khốc. Cơn sốc và khoái cảm bất ngờ hòa quyện vào nhau, khiến đầu gối anh ta mềm nhũn. Anh ta phải bám chặt lấy tay nắm cửa bằng cả hai tay để không ngã quỵ xuống sàn.

"Ugh... không!" Jasper thở hắt ra, từng lời nói run rẩy theo nhịp thở hổn hển. "Tyler... đừng... dừng lại ngay... Tôi ra lệnh cho cậu!" Lời mệnh lệnh yếu ớt, lạc lõng, hoàn toàn mất đi uy quyền thường ngày. Nó giống như một lời cầu xin tuyệt vọng hơn là một lời đe dọa. Anh ta cảm thấy một luồng hơi nóng ẩm ướt lan tỏa ở cửa huyệt, cơ thể trơ trẽn tự tiết ra dịch bôi trơn ngay cả khi chưa có sự xâm nhập thực sự.

Anh ta nghiến chặt răng, cố gắng chống lại sự phản bội của chính cơ thể mình. Mọi giác quan đều tập trung vào áp lực từ ngón tay của Tyler. Lớp vải thô ráp cọ xát vào vùng da thịt nhạy cảm, gợi lại cảm giác bị nong ra, bị chiếm giữ một cách trần trụi. Dương vật của anh ta đã hoàn toàn cương cứng, ép chặt vào lớp quần đến mức khó chịu. Cảm giác vừa xấu hổ vừa hưng phấn khiến gương mặt Jasper đỏ bừng, ngay cả trong bóng tối cũng có thể cảm nhận được sức nóng.

"Cậu có nghe tôi nói không?" Anh ta lặp lại một cách vô vọng, giọng nói đã khàn đi vì ham muốn không mời mà đến. "Nếu... nếu cậu muốn tiền, tôi có thể cho cậu. Bất cứ thứ gì cũng được. Chỉ cần... cậu để tôi yên." Anh ta đang nói năng lộn xộn, cố gắng mặc cả để thoát khỏi tình huống vừa nhục nhã vừa kích thích đến điên cuồng này, nhưng sâu thẳm bên trong, một phần đen tối của anh ta lại khao khát cái chạm đó, khao khát được khuất phục một lần nữa. Mông anh ta vô thức siết lại rồi thả lỏng quanh ngón tay đang ấn vào của Tyler, một hành động mời gọi trơ trẽn mà lý trí anh ta không tài nào kiểm soát nổi.

Không khí trong nhà kho dường như đặc quánh lại, nóng bức hơn. Khi một bàn tay khác của Tyler khéo léo luồn vào bên dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu, làn da Jasper như bị đốt cháy bởi sự tiếp xúc đột ngột. Những ngón tay rắn chắc lướt qua vùng bụng săn lại vì căng thẳng của anh ta trước khi tìm đến mục tiêu. Ngay khi chúng véo mạnh vào đầu ngực đã hơi cương lên, Jasper hít vào một hơi thật sâu, tiếng rít sắc lẻm xuyên qua kẽ răng nghiến chặt.

"Aah!" Toàn thân anh ta cong lên như một cây cung, cố gắng thoát khỏi cái chạm tra tấn nhưng lại bị cánh cửa chặn lại. Cơn đau nhói ngọt ngào bắn thẳng đến hạ bộ, đồng bộ một cách hoàn hảo với áp lực đang gia tăng ở hậu huyệt. Cảm giác kép này đánh sập hoàn toàn bức tường phòng thủ cuối cùng của anh ta. Hai đầu gối Jasper run rẩy kịch liệt, nếu không có Tyler ở đó, chắc chắn anh ta đã trượt xuống sàn.

"Tiền sao, sếp?" Một giọng nói trầm thấp, đầy vẻ thích thú vang lên ngay bên tai Jasper, từng từ ngữ như một cái vuốt ve. "Em không cần tiền của anh." Bàn tay đang tra tấn núm vú anh ta di chuyển nhẹ nhàng, ngón cái bắt đầu xoa tròn đầy khiêu khích lên hạt đậu nhỏ đang nhạy cảm tột độ. "Thứ em muốn, anh đã biết quá rõ rồi còn gì."

Cả cơ thể Jasper co giật. Lời nói của Tyler không phải là một lời đe dọa, mà là một lời khẳng định trần trụi, và nó còn hiệu quả hơn bất kỳ sự ép buộc nào.

"Đừng... nói chuyện... kiểu đó..." Jasper hổn hển, cố gắng níu kéo chút quyền lực còn sót lại, nhưng giọng nói của anh ta đã vỡ ra, yếu ớt và vô dụng. "Đây là nơi làm việc... cậu điên rồi."

"Có lẽ là em điên thật," Tyler đáp lời, giọng điệu không hề thay đổi. Bàn tay đang véo nụ hoa của Jasper thả lỏng một chút, chỉ để vuốt ve nó nhẹ nhàng hơn, trong khi ngón tay ở phía sau lại khẽ xoáy sâu hơn vào lớp vải. "Nhưng có vẻ như... cơ thể của sếp cũng 'điên' giống em đấy. Nó thành thật hơn anh nhiều."

Một tiếng rên rỉ bật ra khỏi môi Jasper, anh ta không thể kìm nén được nữa. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc mềm mại cọ vào cánh cửa lạnh ngắt. Sự nhục nhã và khoái cảm đang xâu xé anh ta từ bên trong. Cơ thể anh ta đang khao khát, đang cầu xin điều mà lý trí anh ta kinh tởm. Mông anh ta bắt đầu khẽ đẩy về phía sau, một cử động nhỏ, gần như không thể nhận ra, vô thức tìm kiếm sự ma sát từ ngón tay của Tyler.

"Không... tôi không có..." Anh ta phản đối một cách yếu ớt, nhưng chính sự co thắt của cửa huyệt và chất lỏng ấm nóng đang rỉ ra đã tố cáo anh ta. Anh ta thực sự muốn nó. Anh ta muốn bị lấp đầy, ngay tại đây, ngay lúc này.

Cú húc bất ngờ từ đầu gối của Tyler vào giữa hai chân khiến Jasper kêu lên một tiếng "Ực" nghẹn lại. Mắt anh ta nhắm nghiền, môi hé ra trong một tiếng thở dốc câm lặng. Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh ta đổ dồn vào cánh cửa phía sau, hai tay buông thõng khỏi tay nắm, bất lực rũ xuống hai bên. Cú va chạm không hề mạnh đến mức gây đau đớn, mà là một sự ma sát có chủ đích, một áp lực trêu ngươi ép chặt dương vật đang căng cứng của anh ta vào lớp quần tây. Khoái cảm đột ngột và mãnh liệt khiến mọi suy nghĩ trong đầu Jasper tan biến.

"Nó cứng lắm rồi này, sếp," giọng Tyler lại vang lên, trầm ấm và gần gũi, ngay khi đầu gối anh ta khẽ xoay tròn, tạo ra một sự cọ xát không thể cưỡng lại ở vùng hạ bộ của Jasper. "Cứ để nó ép chặt trong quần thế này sẽ khó chịu lắm. Có muốn em giúp anh một tay không?"

Lời đề nghị trần trụi, tục tĩu đánh thẳng vào lớp vỏ bọc cuối cùng của Jasper. Một cơn run rẩy dữ dội lan khắp người anh ta. Anh ta muốn hét lên từ chối, muốn đẩy Tyler ra, muốn chửi rủa sự trơ trẽn này. Nhưng tất cả những gì anh ta làm được là lắc đầu một cách yếu ớt, trong khi hông lại vô thức nhích về phía trước, tìm kiếm thêm sự ma sát từ đầu gối của Tyler. Tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng anh ta, nhỏ bé và khốn khổ.

"Không... không cần..." Anh ta lắp bắp, nhưng chất giọng khàn đặc và ẩm ướt đã tố cáo ham muốn của anh ta. Mùi hương kích thích nam tính đặc trưng lan tỏa trong không khí chật hẹp.

"Chắc không?" Tyler dường như đang mỉm cười trong bóng tối, bàn tay đang véo đầu ngực anh ta di chuyển xuống thấp hơn, lướt qua cơ bụng đang co thắt của Jasper rồi dừng lại ngay trên khóa quần. Anh ta không chạm vào, chỉ để hơi ấm từ lòng bàn tay mình lơ lửng ngay tại đó, một lời hứa hẹn đầy cám dỗ. "Cơ thể anh đang gào thét muốn đấy, Jasper. Đừng tự dối mình nữa."

Cái tên "Jasper" được thốt ra một cách thân mật, không hề có kính ngữ "sếp", khiến anh ta hoàn toàn tan chảy. Sự kháng cự cuối cùng của anh ta vỡ vụn. Anh ta ngửa đầu ra sau, yết hầu chuyển động lên xuống một cách khó nhọc khi nuốt khan. "Làm đi..." Giọng anh ta vỡ tan, chỉ còn là một tiếng thì thầm khẩn khoản, chứa đầy sự đầu hàng và dục vọng không thể che giấu. Anh ta muốn nó, anh ta cần nó, và anh ta ghê tởm bản thân vì đã thừa nhận điều đó.

Ngón tay Tyler không chút do dự. Tiếng khóa kéo vang lên sắc lạnh trong không gian tĩnh lặng, một âm thanh trần trụi và đầy hứa hẹn. Ngay khi lớp vải quần tây được mở ra, dương vật căng cứng của Jasper bật ra ngoài, nóng hổi và run rẩy trong không khí mát lạnh của nhà kho. Nó đập nhẹ vào mu bàn tay của Tyler, một sự tiếp xúc trần trụi khiến Jasper thở hắt ra một tiếng.

"Thấy chưa," Tyler thì thầm, giọng nói mang ý cười nhạo báng nhẹ nhàng. "Nó cũng không đợi được nữa rồi."

Bàn tay rắn chắc của Tyler bao trọn lấy cây gậy nóng bỏng, những ngón tay dài và mạnh mẽ siết lại vừa đủ. Jasper cong người về phía trước, một tiếng rên sâu thoát ra từ lồng ngực. Cái cảm giác được bao bọc, được nắm giữ bởi bàn tay quen thuộc đó mãnh liệt đến mức choáng váng. Lòng bàn tay của Tyler bắt đầu di chuyển lên xuống, chậm rãi, từng nhịp một, khiến cho lớp dịch nhờn trong suốt ở đầu dương vật Jasper được tán đều ra khắp chiều dài. Mỗi một chuyển động đều được tính toán để mang lại khoái cảm tối đa.

"Ah... Tyler..." Jasper gọi tên cậu ta, giọng nói lạc đi, hoàn toàn đầu hàng trước khoái cảm. Anh ta không còn cố gắng chống cự nữa. Đầu anh ta gục xuống, tựa vào vai Tyler, tìm kiếm một điểm tựa trong cơn lốc cảm xúc. Mắt anh ta nhắm nghiền, chỉ tập trung vào cảm giác của bàn tay Tyler đang điều khiển cơ thể mình.

"Em đây," Tyler đáp lời, hơi thở ấm nóng của cậu phả vào vành tai nhạy cảm của Jasper. "Cứ thả lỏng đi, Jasper. Cứ để em chăm sóc cho anh."

Trong khi tay phải đang đều đặn tuốt lộng, bàn tay trái của Tyler không hề nghỉ ngơi. Nó trượt từ núm vú đã sưng đỏ của Jasper xuống eo, rồi luồn ra sau, ấn mạnh vào khe mông anh ta một lần nữa qua lớp quần. Áp lực đồng thời ở cả hai nơi nhạy cảm khiến cơ thể Jasper co giật. Anh ta bắt đầu rên rỉ một cách cởi mở hơn, những âm thanh ẩm ướt và không che giấu. Hông anh ta bắt đầu di chuyển, phối hợp với nhịp điệu của bàn tay Tyler, tìm kiếm sự giải thoát đang đến rất gần.

"Nhanh lên... nhanh hơn nữa..." Jasper cầu khẩn, giọng khàn đặc vì dục vọng. Lý trí đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy đang gào thét đòi được thỏa mãn. Anh ta muốn kết thúc nhanh chóng, muốn được giải thoát khỏi cơn tra tấn ngọt ngào này trước khi anh ta hoàn toàn đánh mất chính mình.

Không có một lời cảnh báo, Tyler đột ngột buông tay và quỳ xuống sàn gạch lạnh lẽo. Jasper hụt hẫng rên lên một tiếng, cảm giác trống rỗng đột ngột khiến anh ta chới với. Nhưng chỉ một giây sau, một cảm giác nóng rực, ẩm ướt bao trọn lấy đầu dương vật của anh ta. Jasper thở hắt ra, hai mắt trợn tròn trong bóng tối. Miệng của Tyler thật ấm áp và mềm mại, bao bọc lấy phần nhạy cảm nhất của anh ta một cách trọn vẹn.

"Ah... không... Tyler... đừng..." Jasper lắp bắp, một tay chống vào tường để giữ thăng bằng, tay còn lại bấu chặt vào mái tóc của Tyler, nhưng không phải là để đẩy ra, mà là một hành động bám víu vô thức. Lưỡi của Tyler điêu luyện lướt quanh vành khấc, khéo léo mút vào lỗ sáo đang rỉ dịch, khiến toàn thân Jasper run lên bần bật.

Trong khi miệng đang bận rộn, bàn tay Tyler không hề nhàn rỗi. Một tay lần ra sau, những ngón tay rắn chắc bắt đầu xoa nắn một bên mông của Jasper qua lớp vải quần, rồi tìm đến khe mông, ấn nhẹ và xoa tròn đều đặn quanh cửa huyệt đang co thắt. Cùng lúc đó, bàn tay còn lại nắm lấy phần gốc dương vật của anh ta, bắt đầu tuốt lộng theo nhịp điệu mút vào của miệng Tyler.

Sự tấn công từ ba phía khiến tâm trí Jasper hoàn toàn trống rỗng, mọi suy nghĩ bị nhấn chìm bởi làn sóng khoái cảm dồn dập. Anh ta không thể đứng vững được nữa, lưng trượt dần xuống bức tường, để Tyler dễ dàng chiếm lĩnh anh ta hơn.

"Cảm giác này... có quen không, sếp?" Giọng Tyler vang lên một cách ngắt quãng, bị bóp nghẹt bởi hành động của chính mình, nhưng vẫn đủ để xoáy sâu vào tâm trí Jasper. "Lần trước, anh cũng rên rỉ như thế này đây."

Thay cho câu trả lời, Jasper chỉ có thể bật ra một tiếng rên sâu và dài. Hông anh ta bắt đầu lắc lư một cách mất kiểm soát, thúc vào miệng Tyler một cách vô thức. Bàn tay Tyler ở phía sau càng lúc càng táo bạo hơn, ngón tay ấn mạnh hơn vào cửa huyệt, khiến Jasper cảm nhận được một cơn co thắt sâu thẳm từ bên trong. Toàn bộ cơ thể anh ta nóng rực, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán. Anh ta biết mình sắp không cầm cự được nữa.

"Dừng... ah... tôi sắp..." Anh ta cố gắng cảnh báo, nhưng lời nói vỡ vụn thành từng mảnh.

Đúng lúc đó, Tyler kéo miệng ra khỏi dương vật anh ta, tạo ra một tiếng "chụt" ướt át đầy khêu gợi. Jasper gần như gục ngã vì hụt hẫng. Nhưng Tyler không dừng lại. Cậu ta ghé sát mặt vào khe mông đang lộ ra của Jasper, và một chiếc lưỡi nóng ẩm đột ngột liếm vào cửa huyệt co thắt của anh ta.

"Aaaah!" Jasper hét lên, một âm thanh hoàn toàn không bị kiềm chế, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Cảm giác trần trụi và nhục nhã nhưng lại kích thích đến tột độ này là giọt nước làm tràn ly. Toàn thân anh ta co giật mạnh, chất lỏng nóng hổi bắn ra, vương vãi trên cằm và ngực của Tyler, thấm cả vào áo sơ mi của chính anh ta.

Sau cơn cao trào dữ dội, cơ thể Jasper mềm nhũn như không còn xương sống. Anh ta trượt hẳn xuống sàn, thở hổn hển, cả người run rẩy. Tyler từ từ đứng dậy, lặng lẽ nhìn xuống vị sếp đang hoàn toàn suy sụp dưới chân mình. Cậu ta dùng mu bàn tay quệt đi những vệt trắng còn sót lại trên cằm, một nụ cười nửa miệng bí ẩn hiện ra trong bóng tối.

"Xem ra," Tyler thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy thỏa mãn. "Anh cũng chẳng hề ghét nó, đúng không, Jasper?"

Thất thần, Jasper ngước nhìn lên. Trong ánh sáng mờ ảo, anh chỉ thấy được dáng hình cao lớn của Tyler và nụ cười bí ẩn đó. Lời nói của Tyler xoáy sâu vào anh, lột trần sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ. Anh không ghét nó. Ngược lại là đằng khác. Sự thật phũ phàng đó khiến anh cảm thấy nhục nhã, nhưng cũng đồng thời dâng lên một luồng phấn khích kỳ lạ. Anh không đáp lại, chỉ có thể thở dốc, cố gắng lấy lại chút sức lực và sự tỉnh táo.

Nhận thấy sự im lặng của Jasper, Tyler không ép buộc thêm. Cậu ta cúi xuống, dịu dàng kéo khóa quần và sửa lại áo sơ mi cho Jasper, những cử chỉ gọn gàng và thành thạo đến mức đáng sợ, như thể họ đã làm điều này hàng trăm lần.

"Anh nên chỉnh trang lại đi, sếp," Tyler nói, giọng đã trở lại bình thường, không còn chút ẩn ý trêu chọc nào. "Ai đó có thể vào đây bất cứ lúc nào."

Nói xong, Tyler không một chút do dự, mở hé cửa, liếc nhanh ra ngoài hành lang vắng vẻ rồi nhanh chóng lách người ra và đóng cửa lại, để lại Jasper một mình trong bóng tối và sự hỗn loạn của chính mình. Âm thanh cuối cùng mà Jasper nghe được là tiếng bước chân xa dần của Tyler.

Mất vài phút, Jasper mới có thể gượng dậy, lưng vẫn dựa vào tường. Cơ thể anh run rẩy, cả người bê bết và dính nhớp. Anh đưa tay lên mặt, cảm nhận sự nóng rực của làn da. Mùi tinh dịch nồng nặc hòa quyện với mùi hóa chất tẩy rửa trong không khí khiến anh buồn nôn. Anh đưa mắt nhìn xuống vệt trắng trên áo, bằng chứng không thể chối cãi cho sự sa ngã của mình.

Một cảm giác kinh tởm và ghê sợ bản thân dâng lên, nhưng ẩn sâu bên dưới nó, một ngọn lửa ham muốn vừa được khơi dậy vẫn đang âm ỉ cháy. Anh biết rõ, đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là sự khởi đầu cho một mối quan hệ nguy hiểm và độc hại mà anh không có cách nào thoát ra được.

Anh loạng choạng bước đến bồn rửa nhỏ ở góc phòng, vặn vòi nước lạnh và điên cuồng tát nước lên mặt, cố gắng dập tắt ngọn lửa trong mình và rửa trôi đi cảm giác nhục nhã. Nhưng hình ảnh nụ cười của Tyler và cảm giác miệng lưỡi cậu ta vẫn ám ảnh tâm trí anh. Anh biết, từ giờ trở đi, mỗi khi nhìn thấy Tyler, anh sẽ không bao giờ có thể coi cậu ta chỉ là một nhân viên cấp dưới bình thường được nữa. Cậu ta là sự cám dỗ, là tội lỗi, và là cơn ác mộng ngọt ngào nhất của anh.

Sau khi cố gắng thu dọn bản thân trông tươm tất nhất có thể, Jasper hít một hơi thật sâu và mở cửa bước ra ngoài. Hành lang trống không. Anh bước nhanh về phía văn phòng của mình, trái tim vẫn đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh cần phải ở một mình, cần phải suy nghĩ. Nhưng khi vừa đẩy cửa phòng làm việc, anh sững sờ.

Tyler đang đứng đó, bên cạnh bàn làm việc của anh. Một tách cà phê mới, nóng hổi, đang tỏa khói trên bàn. Ánh mắt Tyler nhìn anh, không chút e dè hay sợ hãi, chỉ có một sự bình tĩnh đến lạnh người.

"Cà phê của anh, sếp," Tyler nói, giọng đều đều như chưa hề có chuyện gì xảy ra. "Đã nguội mất một ly rồi."

Không khí trong văn phòng sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt, đặc quánh y như trong cái kho chật hẹp vừa rồi. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn, rọi lên tách cà phê bốc khói, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy Jasper. Anh đứng sững ở cửa, tay vẫn nắm chặt tay nắm, toàn bộ cơ thể căng như dây đàn. Bằng chứng cho sự sa ngã của anh vẫn còn ẩm ướt trong quần, và giờ đây, kẻ gây ra nó lại đang đứng hiên ngang trong không gian riêng tư nhất của anh, với một vẻ mặt thản nhiên đến đáng ghét.

"Cậu..." Jasper cố gắng lên tiếng, nhưng cổ họng anh khô khốc. Anh nuốt khan, cố tìm lại giọng nói của mình, giọng nói của một vị sếp đang đối diện với thư ký riêng của mình. "Cậu làm gì trong văn phòng của tôi khi chưa có lệnh?"

Tyler không hề nao núng trước ánh mắt của Jasper. Cậu ta khẽ nhún vai, một cử chỉ suồng sã đến mức thách thức. "Tôi mang cà phê cho anh, như mọi ngày. Thấy anh vào phòng nghỉ một lúc lâu mà chưa ra, tôi nghĩ ly ban nãy đã nguội rồi." Giọng nói của Tyler đều đều, chuyên nghiệp, như thể họ chỉ đang trao đổi công việc thường ngày. Nhưng trong đôi mắt đó, Jasper thấy được một tia sáng lấp lánh, một sự chế nhạo ngấm ngầm.

Sự bình tĩnh đó của Tyler càng khiến Jasper thêm phát điên. Cơn giận và sự xấu hổ bùng lên, lấn át cả nỗi sợ hãi. "Ra ngoài!" Jasper gằn lên, giọng nói khàn đặc và mất kiểm soát. Anh ta chỉ tay ra cửa, những ngón tay run rẩy. "Cút ra khỏi đây ngay lập tức! Cậu bị sa thải!" Lời tuyên bố đáng lẽ phải đầy uy quyền, nhưng nó lại giống như tiếng gầm gừ của một con thú bị dồn vào chân tường.

Thay vì sợ hãi hay van xin, Tyler chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra nhưng lại sắc như dao cạo. Cậu ta không di chuyển, chỉ thong thả đáp lại. "Sa thải em sao, sếp? Anh chắc chứ?" Cậu ta liếc mắt xuống vệt ướt sẫm màu trên chiếc áo sơ mi đắt tiền của Jasper, rồi lại nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Nếu em đi, có lẽ Ellen và Clive sẽ rất tò mò muốn biết tại sao chiếc áo sơ mi hàng hiệu của anh lại có vết bẩn kỳ lạ như vậy ngay sau khi anh và cậu thư ký riêng này cùng ở trong phòng nghỉ đấy."

Lời đe dọa không che giấu khiến máu trong người Jasper đông cứng lại. Cậu ta biết. Tyler biết rõ điểm yếu của anh là danh dự và hình tượng hoàn hảo mà anh đã cố công xây dựng. Anh không thể để ai biết được bí mật nhục nhã này. Toàn bộ sức lực của Jasper như bị rút cạn. Anh ta buông thõng tay, loạng choạng bước đến bàn làm việc và ngồi phịch xuống ghế, hai tay vò lấy mái tóc rối bời của mình.

"Rốt cuộc thì cậu muốn cái gì?" Jasper hỏi, giọng nói giờ đây đã hoàn toàn bại trận, chỉ còn lại sự mệt mỏi và cam chịu. Anh ta không ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh mắt của Tyler.

Thấy Jasper đã hoàn toàn khuất phục, Tyler mới từ từ bước tới, dừng lại ở phía đối diện của chiếc bàn gỗ gụ sang trọng. Cậu ta không còn cười nữa, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. "Em đã nói rồi mà, em không cần tiền." Cậu ta khẽ cúi người xuống, chống hai tay lên mặt bàn, rút ngắn khoảng cách giữa hai người. "Thứ em muốn," Tyler thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy ám muội, "là được ở bên cạnh anh, Jasper. Bằng mọi cách."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co