Truyen3h.Co

Kiểu Thông Gia Lừa Gạt

Chương 33

Limdienn

Thời điểm Tề Tư Gia tìm được  thời gian mang Hoắc Nghị đến trường học nhìn trước, thì cha mẹ hắn lên tiếng, muốn hắn dẫn người về nhà.

Nói thật Tề Tư Gia không cảm thấy được cha hắn câu treo ở ngoài miệng nói "Quan tâm một chút Hoắc Nghị" có bao nhiêu độ chân thực. Nếu là mẹ hắn còn nói được, thỉnh thoảng lại quan tâm hắn một chút, còn cha hắn chính ngược lại, đến cả người nhà còn không quan tâm, làm sao có khả năng đối với một người không gặp quá ba lần như Hoắc Nghị có tình cảm gì đây.

Tề Tư Gia trước tiên nói rõ ràng với mẹ hắn: "Con trước tiên nói rõ ràng a, đến gặp mặt đàng hoàng, sau đó việc ai nấy làm."

Tề mẫu ghe được cũng liên thanh nói tốt.

Tề Tư Gia muốn cúp điện thoại,mẹ hắn lại hỏi: "Tư Gia a,con yêu thích thằng bé sao?"

Cái này "thằng bé" chỉ chính là Hoắc Nghị. Tề Tư Gia sững sờ một chút, đôi môi khẽ mím môi, nói tiếng "Đúng vậy".

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt, " Tề mẫu hài lòng nói, "Hoắc Nghị có thích ăn món gì không? Mẹ ngày mai chuẩn bị một chút."

Lần này đến nhà chính Hoắc gia, Hoắc Nghị biểu hiện so với lần đầu tiên đến Hoắc gia thì căng thảng hơn nhiều. Trước một ngày buổi tối còn tự giác tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ sớm. Sáng ngày thứ hai tỉnh dậy so với Tề Tư Gia còn sớm hơn, nằm ở trên giường trừng mắt một lúc, liền kéo người dậy giúp mình chọn quần áo.

Tề Tư Gia ngáp một cái, tiện tay cho cậu cầm một bộ quần áo mặc vào. Ngược lại Hoắc Nghị lớn lên dễ nhìn, coi như trùm bao tải cũng sẽ không xấu.

Mà Hoắc Nghị chọn xong quần áo, dĩ nhiên còn muốn làm tóc tai. Tề Tư Gia đánh răng rửa mặt xong đổi cậu đi vào, đợi nửa ngày không thấy cậu đi ra, hướng phòng vệ sinh vừa nhìn, mới nhìn thấy Hoắc Nghị cầm cái lược gảy tóc của chính mình, đang khổ não mà nhăn mặt, sau đó ném cái lược muốn đi lấy keo xịt tóc.

Tề Tư Gia đúng lúc tiến vào ngăn lại: "Cậu định làm gì chứ?"

Hoắc Nghị trả lời: "Em muốn để ấn tượng tốt cho cha mẹ chồng"

Tề Tư Gia bị cậu chọc cho thanh tỉnh, nín cười đem tóc cậu chải nửa ngày làm loạn. Hoắc Nghị cuống lên đi bắt hắn tay, trái lại bị hắn bắt được, ngược lại tay mình bị nắm lấy cưỡng ép đưa lên đầu cậu xoa loạn.

Cậu méo miệng oán giận: "Tóc rối hết rồi!"

"Tóc rối thì thế nào."

"Không dễ nhìn sẽ bị chán ghét, " Hoắc Nghị nghiêm trang không vui, "Bị  chán ghét thì không thể cùng anh kết hôn rồi."

Tề Tư Gia nói cậu nói lung ta tung tung, đem tóc của cậu triệt để vò thành tổ chim, sau đó ép hỏi cậu học được từ đâu. Hoắc Nghị cúi đầu thành thật khai báo là tự xem phim truyền hình, Tề Tư Gia mới buông tha cho cậu, hai ba lần liền đem tóc của cậu chải vuốt chỉnh tề.

Tóc của cậu rất mềm, vuốt tóc cho cậu xong nhưng hắn vẫn còn cảm nhận được cảm giác mềm mượt ấy còn lưu lại trong lòng bàn tay. Tề Tư Gia nói: "Bọn họ  không tính, tôi sẽ cùng cậu kết hôn, đừng lo lắng."

Tề Tư Gia khi xuất phát còn có thể câu giờ một chút, sau đó đem dì Ngô cùng về nhà chính.

Hoắc Nghị khi ở trên xe vẫn là rất bất an. Thấy người xa lạ sẽ sợ  một chút, khác một điểm là, cho dù Tề Tư Gia cho hắn một viên thuốc an thần, mà cảnh tượng  phim truyền hình vai nữ chính bị làm khó dễ  như trước thật sâu khắc tại trong đầu của hắn, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào đánh tan.

Từ lúc xuống xe đều nắm chặt tay của lấy Tề Tư Gia , chờ Tề Tư Gia chỉ chỉ chán cậu, uy hiếp muốn làm loạn tóc của cậu, mới bé ngoan buông tay.

Ba người vào cửa, đầu tiên là người hầu thấy bọn họ chạy đi nói cho chủ nhân, tiếp đó Tề phụ từ trên lầu thư phòng đi ra,rồi Tề mẫu thì tại trong phòng bếp rửa cái tay liền chạy tới, nước đọng trên tay cũng chưa kịp lau. Nàng nhìn thấy con trai đã lâu không gặp, vẻ mặt tươi cười, tới liền cùng Tề Tư Gia ôm một hồi.

"Mẹ ngươi tự mình xuống bếp a?"

"Đúng vậy, cũng không được sao, " Tề mẫu ôn hòa nói, đem đem tay lâu khô, liền đối Hoắc Nghị đang đứng bên cạnh hắn nói, "Đây chính là Tiểu Nghị nha?"

Hoắc Nghị bé ngoan cầm tay: " A di  mạnh khỏe."

Lúc này Tề  phụ  cũng đi tới trước mặt, Tề Tư Gia hô  tiếng  "Ba", Hoắc Nghị cũng cùng gọi "thúc thúc". Bọn họ đến phòng khách ngồi xuống, tùy tiện hàn huyên vài câu, sau đó Tề mẫu phảng phất nhớ tới cái gì kinh ngạc thốt lên một tiếng, lôi kéo dì Ngô  đồng thời vào nhà bếp nấu cơm.

Ít đi a di  hòa ái dễ gần , Hoắc Nghị càng đứng ngồi không yên. Tề Tư Gia tự nhiên nhìn ra được, vừa vặn hắn cũng không muốn đối mặt ba hắn, đến gần giả dạng  cùng Hoắc Nghị hỏi hai câu, liền nói: "Tôi dẫn cậu đi phòng rửa tay."

Nói là đi phòng rửa tay, nhưng thật ra là dẫn cậu đến phòng của mình. Tề Tư Gia kéo cậu lên lầu, sau khi tiến vào phòng, Hoắc Nghị mới bình tĩnh lại, vỗ ngực  nói: "Căng thẳng chết em rồi!"

Khi căng thảng đi qua, cậu liền bắt đầu đối với phòng của Tề Tư Gia  cảm thấy tò mò.

So với chỗ ở chung của hắn và Hoắc Nghị , trong phòng này bày nhiều đồ vật, nên không gian nhìn có vẻ hơi nhỏ. Hoắc Nghị từ  minh tinh  bóng rổ  treo trên tường nhìn thấy trên bàn bày sách, lật hai trang, phát hiện tất cả đều xem không hiểu , bắt đầu quấn lấy Tề Tư Gia tìm cho cậu đồ chơi tốt.

Tề Tư Gia còn thật không có đồ chơi tốt gì, chỉ là không ngăn nổi  sức lực quấn người của Hoắc Nghị, hắn vắt hết óc nghĩ,  sau đem album của mình ra cho cậu xem.

Cuốn album này hắn rất lâu rồi chưa chạm qua, bên trong có bức ảnh gì, hắn đều không nhớ rõ. Cho nên khi Hoắc Nghị mở ra trang đầu tiên là hình của hắn lúc còn nhỏ, hắn nhất thời lúng túng, suýt chút nữa thì đem album đoạt lại.

Hoàn hảo Hoắc Nghị đối với trẻ con không có hứng thú, cũng không ý thức được đây chính là hắn, vô cùng phấn khởi tiếp tục lướt nhanh qua các trang sau, chờ lật tới bức ảnh hồi sơ trung, mới dừng lại xem từng cái một.

Hắn rất mới mẻ mà nói: "Cùng dung mạo của anh nhưng không giống nhau lắm!"

Tề Tư Gia: "Phí lời, tôi lớn rồi."

Hoắc Nghị chỉ vào bức ảnh không ngừng phát biểu bình luận, tấm này thật đẹp trai tấm kia trông thật ngốc. Tề Tư Gia cảm giác đang cho người ta xem lịch sử đen tối của bản thân, hắn có điểm không đành lòng nhìn thẳng mà quay đầu sang chỗ khác, thỉnh thoảng mới phản ứng Hoắc Nghị một câu, chỉ nghe hắn ở bên tai mình líu ra líu ríu.

Đột nhiên Hoắc Nghị âm thanh dừng. Hắn quay đầu trở lại xem, mới nhìn thấy Hoắc Nghị lật tới một tấm hai người chụp ảnh chung.

Đó là bức ảnh hắn và Lâm Ngữ Đình.

Tề Tư Gia cũng cứng đờ, Hoắc Nghị ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong nháy mắt này liền đỏ, rất luống cuống mà nói: "Em không thích cô gái này..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co