Chương 35
Hoắc Nghị còn rất được được hoan nghênh so với Tề Tư Gia trong tưởng tượng . Tề gia cha mẹ đã sớm biết cậu hiện tại trí óc chỉ như đứa trẻ, mà không nghĩ tới cậu tính cách hoạt bát lại ngoan ngãn nghe lời như vậy.
Tuy rằng nói tới là người kết hôn cùng con trai thì hơi quái quái, nhưng nếu đơn giản xem cậu như hài tử, thì lại không khó. Sau bữa cơm trưa Tề mẫu cùng dì Ngô hai người liền kéo lấy cậu, hai bên trái phải đem cậu kẹp ở giữa, ba người ngồi ở trên ghế sa lon, hòa thuận vui vẻ xem ti vi.
Tề Tư Gia cùng cha hắn chia nhau ngồi hai bên, đều đối TV không có hứng thú, im lặng uống trà.
Hoắc Nghị lúc xem truyền hình không thế nào yên tĩnh, nhìn thấy tình tiết hài hước liền cùng các nàng cười thành một đoàn, thấy đồ vật mình không biết thì hiếu kì đặt câu hỏi, mà nhìn thấy đoạn ngược tâm,cậu liền che mắt, nghe đến bối cảnh âm nhạc thay đổi mới dám tiếp xem. Thời điểm Tề Tư Gia đưa cho cậu chén trà đã thổi nguội, vừa vặn nhìn thấy cậu che mắt, hỏi: "Che làm gì?"
"Sẽ khóc, " Hoắc Nghị đàng hoàng trịnh trọng giải thích, "Khóc sẽ biến xấu, không muốn biến xấu."
Tề Tư Gia vì vậy đem miệng chén đưa tới bên miệng cậu, cho ăn cậu uống vào.
Đúng lúc Tề mẫu nhìn thấy con trai của mình như thế "Săn sóc ôn nhu", cả kinh đến TV cũng không nhìn, con mắt trợn tròn nhìn bọn hắn chằm chằm. Tề Tư Gia không hiểu ra sao liếc nhìn nàng một cái: "Mẹ cũng muốn uống như thế sao?"
"Không cần không cần, " Tề mẫu vẫn duy trì dáng dấp trợn mắt ngoác mồm , nhỏ giọng thầm thì, "... Không lẽ có người giả mạo con trai mình."
Tề Tư Gia vốn là lo lắng hắn sẽ cùng cha hắn ầm ĩ lên, dù sao bọn họ trước đây cùng tồn tại một phòng, tám chín phần mười đều phải cãi nhau, mà ngày hôm nay bầu không khí dĩ nhiên đặc biệt ôn hòa.
Dì Ngô xem ti vi được một nửa, đi bưng tới đồ ngọt cùng hoa quả đã chuẩn bị kỹ càng. Dĩ vãng nhà bọn họ đều là đem hoa quả trưng bày, ai muốn liền chính mình lấy, mà Hoắc Nghị nhìn trái nhìn phải, không ai động thủ, vì vậy tự chủ trương đưa mỗi người một miếng hoa quả, sau đó chính mình lấy táo tây bắt đầu gặm.
Tề Tư Gia đem quả cam trên tay mình lột vỏ, tách từng múi một, cuối cùng một nửa đều nhét vào trong miệng của Hoắc Nghị.
Sau khi ăn xong cậu lại bắt đầu mệt rã rời, chống đỡ mí mắt nhìn nhiều một lúc, cả người liền bắt đầu hướng về phía Tề Tư Gia . Tề Tư Gia lên tiếng chào , ôm hắn lên lầu ngủ trưa.
Đến khi người khuất sau cầu thang, Tề mẫu mới rốt cục không cần nín, lôi kéo dì Ngô kinh ngạc hỏi: "Tư Gia hắn gần nhất ném nhiều hay ít đò vật?"
"cậu ấy không có."
"... Vậy hắn là uống nhiều hay ít trà?"
"Vẫn là như trước kia"
Làm Tề mẫu khó có thể tin: "Hắn có phải là gần nhất mỗi ngày gặp gỡ chuyện tốt a... Không làm sao khả năng..."
Chỉnh tề phụ trầm mặc một ngày, lúc này mới suy tư nói câu: "Vỏ quýt dày có móng tay nhọn đi."
Hoắc Nghị giấc ngủ trưa cần thời gian không dài, đại khái sau một tiếng liền tự nhiên tỉnh rồi. Thấy thời gian còn sớm, ở nhà liền không chuyện làm, cân nhắc đến Hoắc Nghị lúc thường rất ít đi ra ngoài, Tề Tư Gia quyết định dẫn hắn đi ra ngoài đi dạo một chút.
Bây giờ là ngày nghỉ, vườn hoa gần đây có không ít tiểu hài tử, đều được cha mẹ hoặc gia gia nãi nãi dẫn đi, trong không khí tràn đầy tiếng cười vui vẻ. Hoắc Nghị nhìn thấy nhiều người như vậy, không khỏi nắm tay hắn chặt hơn chút, đối chơi trò chơi thiết bị cũng chỉ nhìn một chút, cũng không dám chạm vào.
Tề Tư Gia buồn cười nói: "Cậu còn sợ tiểu hài tử?"
"Quá nhiều người mà, " Hoắc Nghị đối với hắn ngẩng đầu lên, "Cũng không quen biết..."
Tề Tư Gia quyết định dẫn cậu hướng đường nhỏ nơi đó đi, ít người sẽ yên tĩnh chút. Ven đường có không ít gian hàng đang bán diều cùng đò ăn vặt, Hoắc Nghị lúc đi ngang qua kẹo bông , không nhịn được ngừng bước chân, ánh mắt hướng về kẹo bông.
"Muốn ăn?"
Hoắc Nghị vội vội vã vã gật đầu.
Vì vậy liền ngừng một lat, lúc tiếp tục đi trên tay của cậu nhiều hơn một cái kẹo bông khổng lồ. Tề Tư Gia trong mắt đây đều là junk food (thức ăn rác ), cậu trái lại ăn được say sưa ngon lành.
Tiếng người dần dần ít đi, cậu liền kéo kéo góc áo Tề Tư Gia.
Tề Tư Gia quay đầu lại nhìn cậu, Hoắc Nghị đem một nửa kẹo bông còn lại hướng trước mặt hắn duỗi một cái: "Rất ngọt, anh cũng ăn một miếng đi."
Hắn không thích ăn ngọt đồ vật, chỉ là qua loa mà nếm thử một miếng nhượng Hoắc Nghị thoả mãn, bắt tay liền thu hồi .
Hoắc Nghị sau khi ăn xong liếm liếm đôi môi, cao hứng nói: "Chỉ có hai người, đồng thời được ăn ngon, như vậy chúng ta chính là tiêu chuẩn hẹn hò đó!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co