Truyen3h.Co

[KilluGon] Trao Hết Tình Tôi.

2

ilunga305

Bầu trời trong xanh, không khí mát lạnh mang theo mùi muối khoáng của biển cả quấn lấy những hành khách trên chiếc tàu đang tiến ra vùng biển xa xôi. Chuyến tàu này chở theo những ứng viên tham gia kỳ thi Hunter, một cuộc thi khắc nghiệt với tỷ lệ đỗ thấp nhất trong mọi kỳ thi, chỉ chọn ra những người tài năng nhất, mạnh mẽ nhất. Trên boong tàu, Gon đứng sừng sững, đôi mắt lấp lánh sự hứng khởi về khơi xa khi cậu ngắm nhìn đại dương rộng lớn bao la.

Bên cạnh cậu là Killua, tay khoanh trước ngực, tựa lưng vào thành tàu, ánh mắt lơ đãng nhưng không rời khỏi bóng lưng của Gon.

Từ lúc gặp Gon đến giờ, Killua đã không ngừng nghĩ về cậu. Theo một cách nghịch lí đầy khó hiểu. Không phải chỉ là sự tò mò đơn thuần, mà là một cảm xúc phức tạp mà chính Killua cũng không thể nêu ra.

Có lẽ là sự ngưỡng mộ, có lẽ là sự đồng điệu mà hắn chưa bao giờ tìm thấy ở bất kỳ ai khác, hoặc có lẽ là một thứ gì đó sâu sắc hơn, nhưng điều đó còn quá sớm và mơ hồ để có thể thừa nhận. Hắn bị cuốn hút từ cái nhìn đầu tiên.

"Ngọn nến sáng nhất thu hút nhiều côn trùng nhất" Killua thầm nghĩ, rằng những thứ đẹp đẽ, nổi bật thường bị những yếu tố tiêu cực hoặc đen tối vây quanh. Điển hình là cách Gon vô tình thu hút một người như hắn. Hoặc có thể nói là: "Mật ngọt thì ruồi bu cũng lắm" thể hiện rõ rằng những thứ tốt đẹp không chỉ thu hút những điều tích cực mà còn kéo theo cả những thứ không mong muốn, tiêu cực như ruồi nhặng đến gần.

"Này Killua, cậu nghĩ chúng ta sẽ gặp phải những thử thách gì?" Gon hỏi, phá vỡ không khí im lặng. Cậu quay đầu lại, đôi mắt sáng rực lên như hừng đông phá tan mọi sự lẽo lạnh điều hiu, với niềm phấn khích, chẳng có chút gì gọi là lo lắng chần chừ.

Killua thoáng thích thú với đôi mắt đen lay láy linh động mà sáng ngời ấy.

Hắn nhún vai, cố giữ vẻ thờ ơ. "Ai mà biết được. Chắc chắn là những bài kiểm tra khó nhằn, nhưng tớ không quan tâm. Tớ chỉ đến đây vì thích cảm giác mạo hiểm thôi."

"Vậy à." Gon đáp, nở một nụ cười tươi tắn, tươi hơn cả nắng mai trên biển khơi, chói loá hơn cả ông mặt trời. "Tớ thì muốn trở thành Hunter để tìm cha mình. Ông ấy cũng là một Hunter, nhưng đã rời khỏi làng từ khi tớ còn nhỏ."

Killua ngạc nhiên, không phải vì mục tiêu của Gon mà vì cách cậu nói về nó. Gon không có vẻ gì là oán giận hay trách móc cha mình vì đã bỏ cậu lại, không thể tìm thấy chút tiêu cực nào trong cách cậu diễn giải.

Thay vào đó, cậu nói với niềm tự hào và khao khát tìm kiếm, như thể sự mất mát ấy chỉ là một phần trong hành trình của cuộc đời cậu, là thứ thúc đẩy cho cậu tiếp bước từng ngày.

Đối với Killua, gia đình là một điều gì đó khác hẳn. Nó là gông cùm, là áp lực, là sự kỳ vọng vô lý không bao giờ chấp nhận nổi mà hắn - không bao giờ có thể trốn thoát hoàn toàn. Nhưng Gon... cậu lại nhìn nhận gia đình với một tâm thế khác, tự do hơn, nhẹ nhàng hơn, khoan dung hơn và dẫn đến một chánh niệm thanh thản hơn.

"Thật khó hiểu." Killua thì thầm, đôi mắt lướt qua khuôn mặt tươi sáng dễ thương của Gon. "Tại sao cậu có thể hạnh phúc như vậy? Nếu là tớ, chắc chắn tớ sẽ hận ông ấy đến chết mất."

Gon nhìn Killua một cách ngạc nhiên, đôi mắt cậu tràn đầy sự tò mò. "Tớ không nghĩ đến điều đó. Cha tớ hẳn phải có lý do của ông ấy. Ông ấy chắc chắn phải yêu công việc làm Hunter lắm, và nếu đó là điều khiến ông ấy hạnh phúc, thì tớ cũng sẽ hạnh phúc, và không ngăn cản."

Killua im lặng. Hắn chưa bao giờ nghĩ theo cách đó. Đối với hắn, gia đình chỉ mang lại sự đau khổ, trách nhiệm mà hắn không bao giờ muốn gánh vác. Hắn đã bỏ trốn khỏi nhà để tìm tự do, nhưng giờ đây, đứng trước Gon, hắn tự hỏi liệu có thể nào mà cảm giác tự do này xuất phát từ trong tâm, từ sự chấp nhận như Gon, chứ không phải là sự trốn tránh như hắn?

Trong những ngày tiếp theo, chiếc tàu gặp phải một cơn bão khủng khiếp. Biển cả như gầm rú, những con sóng cao ngất đập vào mạn tàu, khiến con tàu chao đảo dữ dội. Các ứng viên trên tàu, người thì nôn mửa, người thì hoảng loạn, bám víu lấy bất kỳ thứ gì có thể để giữ thăng bằng. Gon với bản năng nhạy bén của mình, dễ dàng ứng phó với tình hình, nhảy qua các khe hở giữa những con sóng dữ, giúp đỡ thủy thủ đoàn điều chỉnh buồm và dây thừng.

Killua đứng nhìn từ xa, lòng không khỏi cảm thấy một chút ghen tị pha lẫn ngưỡng mộ. Hắn mạnh mẽ hơn Gon, biết rõ điều đó. Nhưng Gon có một thứ mà hắn không có: sự đồng cảm và khả năng liên kết với mọi người xung quanh. Cậu ấy sẵn sàng giúp đỡ mà không cần suy nghĩ, không quan tâm có được hồi đáp hoặc biết ơn hay không và chính điều đó đã tạo nên sự khác biệt. Killua thường tự tách mình ra khỏi đám đông, sống chỉ để tồn tại và không tin tưởng bất cứ ai ngoài chính mình. Nhưng Gon... cậu ấy không sợ bị tổn thương, cậu toả sáng giữa thế gian này như một tia sáng cực hạn vô tình soi rọi vào kẽ hở nứt vỡ trong lòng Killua.

Khi cơn bão qua đi, Gon bước đến bên cạnh Killua, mồ hôi chảy dài trên trán nhưng miệng vẫn cười rạng rỡ.

"Cậu không sao chứ, Killua?" Gon hỏi, ánh mắt lo lắng. Tay không ngừng gạt đi mồ hôi và những vụn bụi trên người.

Killua gật đầu, vẫn giữ thái độ lãnh đạm. "Không có gì. Cơn bão này chẳng là gì cả."

Gon mỉm cười, nhưng không nói gì thêm. Cả hai đứng bên nhau, nhìn ra đại dương rộng lớn, nơi những con sóng vẫn vỗ vào mạn tàu nhưng đã yên ả hơn nhiều. Trong khoảnh khắc ấy, Killua nhận ra rằng có một điều mà hắn sẽ không bao giờ nói ra, rằng sự có mặt của Gon khiến hắn cảm thấy an toàn hơn bất cứ điều gì khác. Không phải cơn bão, không phải sức mạnh của kẻ thù, mà chính cảm xúc mà Gon mang lại mới là thứ khiến hắn bối rối và lo sợ. Làm ơn đừng để một kẻ mù loà sống trong tăm tối và thế giới sâu bọ thấy được tia sáng, hắn sẽ không kiềm được mà độc chiếm tia sáng duy nhất trên cõi đời này mất. Nhưng cùng lúc, đó cũng là điều làm hắn cảm thấy hạnh phúc nôn nao một cách kỳ lạ.

Những ngày sau cơn bão, nhóm thí sinh bắt đầu cuộc hành trình mới tiến về địa điểm chính của kỳ thi. Gon và Killua nhanh chóng hòa vào nhóm, gặp gỡ và làm quen với nhiều người khác. Những thử thách ban đầu không mấy khó khăn đối với họ, nhưng điều đáng chú ý nhất chính là mối quan hệ giữa hai người.

Killua luôn cố gắng giữ khoảng cách chuẩn mực, vì sợ những cảm xúc mới mẻ và khó kiểm soát lại bùng lên. Nhưng Gon thì khác. Gon không ngại ngùng trong việc thể hiện sự quan tâm của mình với Killua. Cậu luôn quan sát Killua, hỏi han khi thấy hắn có vẻ mệt mỏi, và đôi khi chỉ đơn giản là mỉm cười với hắn mà không cần lý do. Chính sự tự nhiên đó khiến Killua cảm thấy mình đang thay đổi, không còn là sát thủ giết người không gớm tay của gia tộc Zoldyck nữa.

Có một đêm, khi họ cắm trại dưới bầu trời đầy sao, Gon quay sang hỏi Killua:

"Killua, cậu có hối hận vì đã rời khỏi nhà không?"

Killua im lặng trong giây lát. Hắn chưa bao giờ thích nói về gia đình, nhưng trước ánh mắt chân thành của Gon, hắn cảm thấy khó mà lảng tránh được.

"Không hối hận." Killua trả lời, giọng trầm và hơi lạnh. "Gia đình tớ không phải là nơi mà tớ muốn quay về. Họ kỳ vọng quá nhiều ở tớ, nhưng tất cả những gì tớ muốn là tự do." Hắn đánh mắt nhìn Gon, để rồi bắt gặp ánh mắt chân thành ấy, khiến hắn vội tránh né.

Gon gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo Killua đầy thấu hiểu. "Tớ nghĩ rằng, điều quan trọng nhất là cậu được sống theo cách mà cậu cảm thấy hạnh phúc. Nhưng nếu có lúc nào đó cậu cảm thấy cô đơn... thì cậu không cần phải đối mặt với nó một mình."

Killua nhìn Gon, trái tim khẽ rung động. Hắn hiểu ý của Gon, nhưng không biết liệu mình có thể tin tưởng ai khác ngoài bản thân không.

Thế nhưng, có điều gì đó trong ánh mắt của Gon khiến hắn cảm thấy an toàn, cảm thấy rằng có thể dựa vào người này mà không sợ bị phản bội hay tổn thương.

"Cảm ơn, Gon." Killua thì thầm, và đó là lần đầu tiên thực sự nói ra điều mà hắn cảm thấy. Lần đầu khơi dậy phần 'người' hiếm khi trỗi dậy trong mình. Hắn thấy mình muốn yếu đuối, muốn được hưởng sự quan tâm, nhận những lời ngon ngọt không chút giả tạo ấy. Như một đứa nhỏ thật sự yêu thích những chiếc kẹo ngọt lần đầu trong cuộc đời.

Gon mỉm cười. "Không có gì, chúng ta là bạn mà."

Gon đã ảnh hưởng rất nhiều đến tính cách của hắn. Mỗi lần Gon cười, mỗi khi cậu nói những lời động viên, Killua đều cảm thấy lòng mình trở nên nhẹ hơn, vô thức tin tưởng, vô thức dõi theo bé mặt trời nhỏ luôn lon ton dẫn dắt hắn đến những ngày phiêu lưu không mệt mỏi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co