Truyen3h.Co

kim bài trợ lý

60

comantu

Tiêu Nghị bồi Lô Chu xoát taobao xong, hội báo chuyện Weibo cùng bát quái, phát hiện chuyện Trương Hân Nhiên đã phai nhạt, mọi người lại xoát tin tức mới nhất của Lê Trường Chinh. Trước khi nghỉ Đỗ Mai còn nói qua hết năm đến phối hợp tuyên truyền, để Lô Chu sao tác bát quái, còn kêu Tiêu Nghị chú ý một chút, nhưng gần đây có cái gì có thể sao tác đâu?

Lô Chu ngô, buồn ngủ, Tiêu Nghị trở lại gian phòng của mình bắt đầu nhìn vé máy bay, cũng hết, chỉ còn lại khoang hạng nhất. Để về nhà, Tiêu Nghị khẽ cắn môi vẫn là mua, mới vừa mua vé máy bay, trong phòng cách vách lại kêu.

“Uy!”

Tiêu Nghị lập tức đi qua, thấy Lô Chu đang ở trên giường gọi điện thoại nói “Vậy không đi. Sang năm rồi nói sau.”

Tiêu Nghị: “? ? ?”

Tiêu Nghị đứng ở cửa, Lô Chu nói “Không xuất ngoại, tính lão tử xui xẻo, năm mới còn làm vẻ mặt đó, đi đặt vé máy bay.”

Tiêu Nghị: “Đặt vé máy bay?”

Lô Chu: “Mang cậu đi ra ngoài đón năm mới! Ở nhà làm gì, muốn tôi buồn chết sao?”

Tiêu Nghị trở về phòng, an bài hành trình cho mình cùng Lô Chu. Quả thực muốn điên rồi, nhìn vé máy bay, khoang hạng nhất a a a —— Hơn 3 ngàn! Đột nhiên tâm sinh một ý niệm trong đầu, đến cách vách hỏi Lô Chu nói “Chu ca, anh muốn đi chỗ nào chơi?”

Lô Chu: “Tùy tiện.”

Vì thế Tiêu Nghị vắt hết óc, ngày hôm sau, hắn thành thành thật thật nói “Chu ca, visa có khả năng không kịp, chúng ta chỉ có thể ở quốc nội đón năm mới.”

Lô Chu nói: “Không đi chỗ nào quá lạnh nhưng không thể quá nóng, phải có cảm giác mùa đông, quốc nội cũng có thể, tìm nơi náo nhiệt chút, đừng bị fan phát hiện, phải an tĩnh, có cảm giác năm mới, không khí tốt, non xanh nước biếc, ăn đồ ăn khỏe mạnh, thật lâu không có không khí năm mới. Không cần có đoàn du lịch, cũng không cần quá nhiều người, chủ khách sạn phải nhiệt tình, không thể quá phận, năm mới nhất định phải có bữa cơm đoàn viên ăn. Có ôn tuyền càng tốt.”

Tiêu Nghị: “…”

Lô Chu nói xong một đống yêu cầu mâu thuẫn, còn nói “Nhân viên khách sạn phải hữu hảo, tra một chút đánh giá, nhất, định, phải, có, nước, nóng.”

Tiêu Nghị kiên trì, muốn tìm nơi như vậy quả thực so với lên trời còn khó hơn, mà ngay cả Bắc Kinh đều không nhất định phù hợp yêu cầu của Lô Chu.

Đi Lệ Giang? Khẳng định sẽ bị fan truy thành cẩu, Tiêu Nghị chỉ có một mình, có thể đoán trước đến lúc đó nhất định sẽ bị đại quân đẩy ngã. Vi sa đợi một tý nên chỉ có Đông Nam Á, Nhật Bản & Trung Quốc, Hàn Quốc… Càng không được. Thái Lan… Cũng không được, Thái Lan nhìn thấy Lô Chu cũng có thể nhận ra, Hongkong Đài Loan… Toàn bộ không được.

Đông bắc rất lạnh, Sanya quá nóng, Tiêu Nghị trong lòng hiện ra mình một bên xách giỏ cho Lô Chu, một bên theo ở phía sau bị y mắng đến cẩu huyết lâm đầu.

Ôn tuyền đều không nói, vừa muốn náo nhiệt, vừa muốn không fan, còn muốn có bữa cơm đoàn viên ăn, điều này sao có thể a! Hai người ăn một bàn cơm đoàn viên, Lô Chu muốn thối mặt như thế nào ăn, ai?

Có.

“Tiêu Nghị Tiêu Nghị ——” Thanh âm của đại tỷ quản lý thảo luận trên vi tính: “Rốt cục hơ khô thẻ tre nha, bất quá biên kịch còn muốn nhìn hậu kỳ, đêm trừ tịch chúng ta đi ăn đi, ăn xong đi quán bar, cậu tới không?”

Tiêu Nghị nói “Tôi tuy rằng rất muốn đi… An tỷ, nhưng là năm mới tôi đã có nơi muốn đi.”

Được  ——” Quản lý nói: “Có rảnh đến công ty của chúng tôi chơi, tỷ mang cậu đi ăn.”

Tiêu Nghị tâm hoa nộ phóng, nghĩ thầm hết năm nhất định phải đi tìm bọn họ chơi.

Tiêu Nghị tìm Lô Chu muốn lấy giấy căn cước, nhìn thoáng qua, thiếu chút nữa cười phun ra, Lô Chu giận dữ hét “Cậu đâu! Lấy ra xem a! Ai giấy tờ chứng nhận chụp không xấu…”

Tiêu Nghị cầm giấy căn cước của Lô Chu ha ha ha cười ngã vào thang lầu, Lô Chu nghiến răng nghiến lợi đoạt lấy giấy căn cước của Tiêu Nghị. Giấy căn cước của Tiêu Nghị chụp rất bảnh. Lô Chu lúc này không phản đối.

“Đi nơi nào? Địa điểm định tốt chưa?” Lô Chu nhìn Tiêu Nghị từ trên thang lầu.

“Định tốt.” Tiêu Nghị nói: “Ngày mai xuất phát.”

Lô Chu nhìn chằm chằm Tiêu Nghị, thấy Tiêu Nghị một lúc lâu chưa nói cho y biết đi đâu, liền uy hiếp “Chưa đủ yêu cầu, cậu liền… Cậu liền…”

“Nô tài liền tự thiến.” Tiêu Nghị thành khẩn.

Lô Chu “Cậu nhớ kỹ cho tôi, đến lúc đó không thiến, tôi giúp cậu thiến.”

Hôm sau Tiêu Nghị lái xe mang Lô Chu tới sân bay, tay cầm rương kéo thứ khác, trên lưng đeo một thứ, trên cổ còn treo Hermes của Lô Chu, lúc đăng ký Tiêu Nghị cầm thẻ của Lô Chu đăng ký, đi khoang hạng nhất, lên máy bay, Lô Chu biến sắc, nói: “Vũ Hán? Đi Vũ Hán làm chi?”

“Vũ Hán thực tốt a.” Tiêu Nghị đọc tạp chí nói “Năm mới náo nhiệt.”

Lô Chu có chút hoài nghi nhìn Tiêu Nghị, Tiêu Nghị hỏi “Chu ca, anh tới chưa?”

Lô Chu nói “Khi còn bé mẹ mang tôi tới Vũ Hán ở một đoạn thời gian.”

Tiêu Nghị có chút kinh ngạc, khó trách Lô Chu thích ăn đồ ăn Ngạc (tên gọi khác của tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc), nguyên lai là vì vậy sao? Tiêu Nghị cười nói “Tôi cũng là người Hồ Bắc, Chu ca anh là đồng hương a.”

Lô Chu không nói chuyện, tháo xuống kính râm, điều chỉnh lưng ghế dựa, lâm vào hồi ức, Tiêu Nghị nghĩ thầm đánh bậy đánh bạ, tựa hồ đoán được tâm tư của Lô Chu, thật tốt quá, như vậy hẳn là sẽ giảm bớt tần suất bị mắng trong năm mới…

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co