30
Khoẻ chứ? Đồ Kim Hanbin?
Tớ ổn, chỉ là thức muộn hơn so với mọi khi thôi.
Nhưng có muộn thế nào thì nhìn cậu cũng đủ để tớ nở một nụ cười rồi.
Cậu là một liều thuốc bổ đấy, cậu biết không?
Sáng dậy mở máy lên nhìn thấy cậu, hạnh phúc.
Học tập, làm việc mệt mỏi, mở máy thấy cậu, hạnh phúc.
Nói chung.
Cảm ơn cậu, đồ thuốc bổ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co