Truyen3h.Co

KJ P*RN

Bác sĩ Kim

tokkikukki

Kim Taehyung xoa xoa thái dương. Anh thật sự đã rất mệt mỏi sau khi chợp mắt vỏn vẹn 2 tiếng để gắng gượng chống chọi với ca trực tiếp theo. Và ca trực đó đã diễn ra trong vòng 4 tiếng đồng hồ rồi, Taehyung không thể chịu đựng được nữa mất.

Sắp xếp lại giấy tờ, chỉ còn một bệnh nhân nữa thôi là Taehyung có thể trở về với bé con của anh rồi. Anh nhờ y tá gọi bệnh nhân cuối cùng vào, đưa mắt nhìn vào cái tên được viết trên quyển sổ khám bệnh cuối cùng. Gì đây ?? Jeon Jungkook, 25 tuổi??

Nhìn ra phía cửa, một cô gái(?), hoặc là một chàng trai ăn mặt như một cô gái, cao ráo, trắng trẻo, đeo khẩu trang và kính râm, mang giày thể thao, áo choàng và túi xách đi vào. Mùi nước hoa nhè nhẹ dễ chịu khiến cho Taehyung thật sự thoải mái. Tay của người đó cầm một chiếc cặp lồng nhỏ và một hộp cơm to. Đây đúng là cục cưng của anh rồi!

Taehyung nói với ý tá rằng cô đã có thể nghỉ ngơi, sau đó đóng cửa phòng bệnh và chốt cửa, tiến đến ôm bệnh nhân kia vào từ phía sau. Anh rúc sâu vào hõm cổ người ấy. Thơm quá đi~

"Vợ ơi..." – Taehyung nỉ non.

"Bác sĩ nhầm người rồi. Tôi là bệnh nhân của anh, Jeon Jungkook. Không phải vợ anh."

Hình như em bé đang giận anh vì đem qua không về mà không báo cáo. Anh hạ giọng dỗ dành : "Thưa bệnh nhân Jeon Jungkook, tối hôm qua anh nhận trực giúp bác sĩ Jimin. Cậu ấy có việc đột xuất nên nhờ vả anh và anh đồng ý. Đúng lúc điện thoại của anh hết pin, mà anh phải phẫu thuật gấp nên không có thời gian đi mượn sạc, đến khi phẫu thuật xong, được cầm tới điện thoại thì mọi người về hết rồi, số người còn lại cũng không có mang sạc. Bệnh nhân xinh đẹp tha thứ cho anh với được không ??" Taehyung bắt đầu làm nũng, cố bày ra vẻ mặt thật đáng thương.

Jungkook thật ra chỉ giả vờ giận dỗi thôi. Nhìn gương mặt bơ phờ và đầu tóc rối bù của Kim Taehyung cậu đã mủi lòng rồi. Nhưng cậu vẫn muốn diễn kịch với anh một chút.

Jeon Jungkook bày cơm hộp và canh trong cặp lồng ra. Cậu sắp đũa và thìa để cho anh ăn trưa. Gấu con của cậu chắc phải đói lắm rồi.

Taehyung thật sự ăn như hổ đói. Khi thấy anh yêu đã ăn được kha khá, Jungkook bắt đầu cởi kính, khẩu trang và áo khoác. Taehyung gần như đã phun ngụm canh vừa uống ra, nhưng anh kiềm lại được, và hậu quả là anh đã ho khù khụ vì sặc.

Bộ đồ gồm áo và chân váy màu hồng, cosplay y tá mà anh mua vào lần trước du lịch Nhật Bản đang được Jeon Jungkook diện trên người. Hai mắt Kim Taehyung sáng lên, thằng em trai nhỏ thực sự dựng đứng lên đỉnh nóc quần trong mười giây đếm ngược.

Bác sĩ Kim bất động, cứ thể bị Jungkook đẩy ra. Cậu dọn dẹp giấy tờ trên bàn làm việc, ngồi lên đó, mở rộng hai chân, đưa mắt nhìn anh một cách quyến rũ. Anh yêu của cậu đang mở to hai mắt và há hốc miệng. Cậu mặc một chiếc quần lót ren xẻ đáy, có thể nhìn được hậu huyệt bé xinh đang lấp ló phía dưới.

"Bác sĩ Kim..." – Jungkook hạ giọng – "Anh có thể khám giúp tôi không ? Tôi cảm thấy không được ổn cho lắm."

"Em không ổn chỗ nào" – Tay Taehyung run run đưa lên xoa nắn nhẹ hai bên mông của Jungkook rồi cho một ngón tay xoa nhẹ lên đoá hoa nhỏ – "Có phải nơi này không ổn không ??"

"Đúng là chỗ đó không ổn. Không hiểu sao nơi đó rất là ngứa..."

"Vậy sao ? Chỉ ngứa thôi à ?"

"Mỗi khi nhớ đến bác sĩ Kim còn đặc biệt chảy nước nữa..."

Kim Taehyung nuốt nước bọt, trân trân nhìn Jungkook. Cơ thể của anh nóng ran. Bé con của anh thật sự quyến rũ không đùa được!

Jungkook xoa xoa đũng quần anh, lần mò khoá quần rồi cởi nó xuống. Cậu bắt đầu trêu đùa vật to lớn căng cứng kia cách một lớp vải quần lót.

"Bác sĩ sao vậy, bệnh của tôi khó chữa lắm à ?"

"Hmm..." Taehyung rên nhẹ khi cậu chạm vào đầu khấc – "Tôi e rằng quá trình chữa bệnh sẽ hơi đau một chút. Em chịu khó nhé ?"

"Đau thế nào tôi đây cũng chịu được" – Jeon Jungkook hôn lên má Kim Taehyung

Kim Taehyung đưa tay Jungkook bao phủ lên dương vật của mình, cuốn cậu vào một nụ hôn sâu. "Trong này có thuốc của em, hãy làm cho nó xuất hiện và hứng trọn nó nào."

Tay Jungkook lần mò, đưa dương vật ra khỏi quần lót. Cậu xoa nắn dọc theo chiều dài phân thân, gương mặt xinh đẹp ngước lên nhìn bác sĩ đẹp trai của mình, làm bộ ngây thơ hỏi :

"Chỉ cần làm vậy là thuốc của tôi sẽ xuất hiện chứ ?"

"Mạnh hơn nào. Em nhẹ nhàng quá nó sẽ không ra đâu."

Jungkook bóp mạnh vật trong tay, tiếp tục giả vờ ngây thơ :

"như vậy là được phải không ? sao thuốc của tôi vẫn chưa thấy nhỉ ?"

Kim Taehyung nghiến răng, nhéo mạnh vào đùi trong của Jungkook. Anh đè cậu xuống bàn, mạnh bạo hôn sâu. Lưỡi của hai người quấn quýt nhau trong khi tay Taehyung bắt đầu cho từng ngón vào lần mò vách thịt của Jungkook và tay cậu thì tuốt mạnh dương vật của anh. Taehyung hôn mạnh đến nỗi Jungkook không thở được, cậu phải đẩy mạnh anh ra để anh buông tha cho đôi môi đã bị mút đến sưng đỏ của cả hai. Taehyung để cho Jungkook ngừng lại thở một chút, sau đó dúi mặt cậu vào hạ bộ của mình, gằn giọng : "Mút!"

Jeon Jungkook quỳ xuống, kéo quần Kim Taehyung cởi ra. Cậu bắt đầu liếm dọc phân thân, ngậm nhẹ đỉnh đầu để trêu đùa anh, đồng thời ngước đôi mắt tròn vo lên để thách thức. Taehyung híp mắt nhìn bé yêu, sau đó nắm tóc cậu giật ngược ra đằng sau, tống cả cây gậy đang cương cứng vào miệng của cậu. Jungkook trợn mắt, chống tay vào đùi anh muốn đẩy ra, nhưng anh lại nắm lấy gáy cậu, bắt đầu đưa đẩy dương vậy ra vào khuôn miệng. nước bọt không kịp nuốt chảy dọc xuống cằm, xuống cổ, lấp ló giấu vào lớp áo sơ mi. Jungkook cố gắng thở bằng mũi, chịu đựng đưa đẩy mạnh mẽ của người đàn ông hơn năm phút. Cuối cùng, Kim Taehyung đâm sâu vào cuống họng cậu, phụt mạnh chất lỏng màu trắng vào trong.

Đến khi bắn tinh xong, Taehyung mới rút phân thân ra ngoài. Jungkook vô lực rơi sụp xuống đất, khó khăn hít thở. Do không nuốt hết tinh dịch nên chúng bị rơi ra ngoài một chút. Cậu ho khan, ngước lên nhìn Taehyung, mắng : "Anh vừa phải thôi chứ!"

Taehyung để cậu hít thở xong xuôi rồi nhấc cậu đặt lên bàn, mở rộng hai chân ra. Anh xé rách chiếc quần lót vứt xuống đất, cho một ngón tay vào trong bông hoa nhỏ để nới rộng, tay còn lại xoa nhẹ Jungkook bé. Jungkook ngả người ra đằng sau, chống tay rên rỉ.

"A...ha... thích quá đi~"

"Cởi áo ra nào..."

Jungkook đưa tay tháo hết cúc trên áo sơ mi, để nó treo hững hờ trên cơ thể cậu. Taehyung đưa lưỡi liếm lên những bông hoa nhỏ đã bị bỏ rơi suốt thời gian dài, hai tay cũng hoạt động mạnh mẽ hơn. Bốn ngón tay của anh đã thành công khuấy đảo trong vách tràng, dễ dàng ra vào. Anh đỡ phân thân đến trước cửa huyệt, định nhét vào trong thì bị Jungkook nắm lấy.

"Đeo bao vào!"

"Không thích đấy!"

"Anh đừng có mà ngang ngược! Em không thích nó bị chảy ra ngoài mỗi khi di chuyển chút nào!"

"Vậy thì em phải nuốt hết chứ, nuốt vào rồi đẻ con cho anh."

Taehyung một phát đâm lút cán cây gậy. Jungkook rên lên đầy đau đớn. Các thớ cơ đang từ từ giãn nở để thích nghi với dị vật xâm nhập. Đến khi đã đủ, cậu ra hiệu cho anh tiếp tục. Taehyung thoả mãn, rút ra một nửa rồi đóng mạnh vào trong như một chiếc máy đóng cọc khiến cho chiếc bàn rung bần bật.

"Từ từ... Từ từ thôi!" – Jungkook khó khăn lên tiếng. một tay cậu chống đỡ trên bàn, một tay cậu cấu mạnh vào bả vai anh để giữ thăng bằng.

Kim Taehyung không nghe. Anh đè ngửa cậu xuống bàn, tay banh rộng hai chân cậu ra tiếp tục xỏ xiên. Mấy ngày gần đây không có làm, thích muốn chết. Đến khi gần bắn, anh đưa tay tuốt lộng dương vật của Jungkook, đẩy nhanh tiến độ, đưa cả hai đến cao trào, phụt mạnh chất dịch trắng vào sâu trong cục cưng.

Dương vật ở trong vách tràng một lúc mới từ từ rút ra, đem theo dịch ruột non hoà lẫn tinh dịch trào ra khỏi lỗ nhỏ. May mắn rằng bé con không bị chảy máu. Taehyung vẫn cố đưa đẩy nhẹ nhàng thêm một chút, đến khi thằng em của anh xìu hẳn mới chịu rời khỏi cậu.

Taehyung ngắm nhìn Jungkook đang nằm ngửa trên bàn. Lồng ngực cậu phập phồng cố gắng hít thở, trên đó là 2 hạt đậu xinh bị dính vào lớp áo bởi mồ hôi. Đôi mắt cậu ngập nước, đỏ lên vì vừa mới bị anh bắt nạt. Hai chân thon dài vẫn còn mở rộng, váy đã bị vén lên quá eo. Quá quyến rũ rồi!

Jungkook nhìn thấy ánh mắt sáng rực của Taehyung đậu trên người mình, liền tặng cho anh một ánh nhìn khinh bỉ. Cậu gượng dậy, tìm trong túi xách ra gói khăn ướt, đưa cho Taehyung : "Lau cho em."

Taehyung ngoan ngoãn làm sạch, dùng khăn ướt lấy bớt tinh dịch trong hậu huyệt và lau qua hạ bộ của cả hai. Anh chỉnh lại quần áo cho Jungkook, choàng áo lại cho cậu, nhặt chiếc quần lót vứt vào thùng rác. Về nhà anh sẽ lên mạng đặt cho cậu thêm vài ba cái nữa. Jungkook mặc quần lót ren rất là mê người.

Bác sĩ Kim bế bệnh nhân Jeon nằm lên giường bệnh cho cậu nghỉ ngơi, rồi tự mình đi lau dọn căn phòng, sắp lại giấy tờ và dọn dẹp hộp cơm ăn dở. Xong xuôi rồi thì đưa bé thỏ về nhà thôi!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co