07.
chan ngồi trước quầy bar, không order gì, chỉ ngồi yên một chỗ, chống tay lên quầy đưa mắt dõi theo dáng lee know đi đi lại lại bận rộn pha chế. trong đầu anh từ tối qua đến giờ đã soạn sẵn một bài văn chửi thề, chỉ chực rơi khỏi đầu lưỡi mà sỉ vả gã bartender, nhưng đáng tiếc là anh không thể trực tiếp nói những lời đó ra khỏi miệng. anh đã ngồi ở đây đâu đó khoảng nửa tiếng hoặc hơn. ban đầu, lee know vẫn như thường lệ, có qua hỏi thăm xem anh muốn uống gì, nhưng anh chỉ mỉm cười, lắc đầu và không trả lời gã.
lee know đang trò chuyện với một nàng thiếu nữ xinh xắn, trạc tuổi đôi mươi, nhưng trông có vẻ khá sắc sảo. chan mạnh dạn đoán nàng ta là alpha, bằng không thì cũng là beta, vì omega thì làm sao dám một mình nói chuyện với một alpha như gã. hai người cười đùa vui vẻ lắm, chan còn nghe loáng thoáng được gì đó về việc cô nàng là lần đầu đến đây, muốn giải khuây vì vừa chia tay với người yêu, nên lee know còn đặc cách pha cho cô nàng một ly cocktail miễn phí.
lee know thì lúc nào chẳng chuyên nghiệp. dù là nam hay nữ, là alpha hay omega, gã đều tiếp chuyện được cả, nghề của gã là thế, gã dẻo miệng lắm. đến cả một người khó gần và đầy thận trọng là chan đây còn phải mất cảnh giác trước gã.
sau khi nhìn gã cười đùa dây dưa với nàng thiếu nữ đó xong xuôi, anh mới bắt đầu lên tiếng:
"cậu có rảnh không, có thì làm với tôi một chuyến tàu nhanh?"
“câu hỏi của anh thật là một câu thừa thãi.” gã bật cười, “tôi thì lúc nào cũng có thời gian dành cho người đẹp là anh đây mà.”
nhìn cái mặt đến là ghét. có lẽ gã biết là ngoại hình rất đẹp trai, cho nên gã tán tỉnh cũng rất mượt. chan muốn cho lee know một cái tát vào giữa mặt ghê. hoặc là một cú hất nước như bữa nọ chẳng hạn, nhưng mà hôm nay chan đã dự tính sẽ không uống rượu rồi, cho nên trước mặt anh hiện tại không có ly nước nào để hất cả.
"vậy thì vào phòng với tôi, ngay bây giờ."
chan đứng dậy trước, đi vào phòng, mặc kệ gã ở đó tính sao thì tính. anh cũng không thèm quay đầu lại nhìn gã lấy một lần, vì anh biết rõ gã sẽ không từ chối mình, biết rõ sau khi anh rời đi thì gã cũng ngay lập tức đẩy việc cho người khác mà nhanh chóng theo bước anh vào phòng.
chẳng biết chan lỡ tay bỏ bùa ngải gì vào gã (well nếu đúng sự tình mà nói, có khi gã mới là người bỏ bùa anh mới phải), hay gã bị bệnh gì mà lại ám ảnh với anh đến thế, nhưng chuyện gã sẽ không bao giờ từ chối anh nếu anh đề cập việc mà-ai-cũng-biết-là-gì-đó với gã, anh hoàn toàn có thể khẳng định.
cánh cửa phòng mở ra, lee know bước vào trong phòng. cả căn phòng bị bao phủ bởi một màu tối thui, đèn đóm tắt đều hết cả, rất khác so với những lần trước. lấy làm lạ, gã lên tiếng hỏi:
"chris? sao đèn tắt hết rồi thế này? hôm nay anh có vẻ tình thú dữ à nghen…?”
bỗng nhiên, một con dao nhỏ sắc bén vụt tới kề ngay cổ gã, cửa phòng cũng ngay lập tức bị đóng lại và khóa chốt cẩn thận, để chắc chắn người từ bên ngoài không thể nào vào được.
lee know theo phản xạ tự nhiên, hai tay giơ lên thể hiện sự đầu hàng.
"chào cậu, lee know, nay ta nói chuyện với thân phận khác nhé?" giọng anh từ tốn vang lên.
chan quyết định sẽ đi vào trọng tâm của ngày hôm nay. bởi lẽ, anh biết gã không phải là một nhân tố bình thường, đương nhiên nói chuyện dông dài và lòng vòng sẽ không giải quyết được vấn đề.
“tôi biết có những thứ cậu đã biết về thân phận của tôi, vậy nên, để cho công bằng giữa hai ta, thì tôi yêu cầu cậu khai ra thân phận thực sự của cậu, và nêu ra những âm mưu cậu đang ấp ủ.”
con dao sắc trong tay anh kề lên cổ gã một khoảng cách vừa đủ, chỉ cần gã nuốt nước bọt, yết hầu của gã sẽ nâng lên và chạm trúng lưỡi dao.
nghe anh hỏi, gã cười khúc khích một tiếng nhỏ, sau đó không hề nghiêm túc mà trả lời: "âm mưu những gì là sao vậy quý ngài...? người ta chỉ biết anh là bang chan, một mật vụ có quen biết với kim seungmin bên bọn cớm thôi mà."
"láo nháo nữa là đầu cậu không còn nằm trên cổ nữa đâu."
"và anh sẽ rơi vào diện tình nghi số một?"
"thậm chí sẽ còn không ai biết là cậu đã chết nữa kìa." anh tự tin đáp lại.
là một mật vụ đã điều tra qua bao nhiêu vụ án nằm khuất trong bóng tối, chan đương nhiên đã từng xuống tay với không ít người. các kỹ năng sử dụng dao và súng của anh đều rất tốt và linh hoạt, chưa kể hiện tại anh cũng đã đeo găng tay để tránh để lại những dấu vân tay không đáng có.
"ôi trời..." gã giả giọng tủi thân nói.
"nói."
"trước hết thì… anh bỏ dao xuống đã được không, bang chan? tôi sợ rằng chỉ cần tôi vừa nói được một câu anh đã chém cổ tôi mất." lee know có vẻ vẫn còn thừa sức để bông đùa, trông gã như không có bất kì một nỗi lo nào cả.
chan ngẫm nghĩ một chút không lâu rồi vẫn quyết định làm theo lời gã, bỏ dao xuống tra nó vội vào vỏ đựng, nhưng sau đó, anh ngay lập tức nắm lấy cánh tay lee know, khóa chặt ra đằng sau, đề phòng ý định phản kháng của gã.
"giờ thì nói được chưa?"
"ừm." gã thở dài. "tôi phải bắt đầu từ đâu?"
“trước hết, cậu là ai?” chan đanh giọng hỏi.
gã im lặng một lát, rồi đáp, “tôi là lee minho, 27 tuổi, nuôi ba con mèo lần lượt tên là soonie, doongie, dori. là chủ quán bar này, nhưng thích pha chế nên thi thoảng thay chân bartender đứng vào quầy một chút, bị anh hiểu nhầm chỉ là một tay pha chế quèn, mà thôi, cũng chẳng sao–”
chan nghe đến đấy thì hơi bực mình, vô thức ấn gã mạnh hơn vào cửa. ra là ngay từ đầu mục tiêu cần tìm đã xuất hiện ngay trước mắt, vậy mà anh lại bị gã lừa –đúng hơn là anh đã không nghĩ đến khả năng này, dù sao trước đây anh chưa biết có trường hợp nào có ai làm chủ mà lại xuống quầy pha chế giết thời gian cả.
chan không chần chừ, hỏi tiếp, “vì sao cậu biết địa chỉ nhà của tôi?"
gã ậm ừ, trông như cố kéo dài thời gian, nhưng thực chất thì không hẳn.
"à, cái này... nói thế nào giờ..? có thể hiểu là tôi theo dõi anh cũng được một thời gian rồi, đâu đó từ trước khi anh bắt tay với seungmin trong vụ án này cơ. nói chung, tôi biết được đó không phải nhà của anh, mà chỉ là một trong số những căn nhà anh đi thuê, nhưng tần suất sử dụng thì nó được anh dùng nhiều nhất. hình như căn nhà thật thì ở bên gangnam thì phải-?"
chan gầm gừ hai tiếng chửi thề.
lee know còn biết nhiều hơn cả seungmin nữa. seungmin, người khá thân thiết với anh, thậm chí còn không biết anh có bao nhiêu căn nhà, nhưng gã thì biết, thậm chí còn biết cái nào là nhà cái nào là thuê, cái nào là nhà mua thật.
chuyện đáng lo hơn nữa là, lee know nói gã đã theo dõi anh được một thời gian, thế nhưng đừng nói là nhiều năm qua, kể cả trong suốt sáu tháng gần đây, anh chẳng hề cảm thấy bị theo dõi.
thế là anh hơi nghi ngờ gã nói xạo. có thể gã có phương thức khác để điều tra, chứ nếu chỉ là theo dõi thông thường thì anh đã sớm nhận ra sự hiện diện của gã từ lâu rồi.
"anh có tin không? anh đang nghĩ rằng mình có kĩ năng của một mật vụ nên cho rằng tôi không thể nào đã theo dõi anh vì anh sẽ ngay lập tức nhận ra chứ gì?"
bị nói trúng tim đen, chan đã mất bình tĩnh từ trước lại càng thêm khó chịu. "ngậm mồm lại và đừng nói nhiều hơn những thứ tôi hỏi."
chan siết chặt tay mình, khiến gã khẽ nhăn nhó một cái. nhưng thay vì rên rỉ xuýt xoa vì đau, gã chỉ ngân nga đồng tình. "ừm hm…"
"yang jeongin đang ở đâu?" chan tiếp tục hỏi đến câu thứ ba.
gã ồ lên một tiếng. sau đó gã khúc khích cười nhỏ, bảo với anh: "anh có muốn đi gặp cậu ta không?"
.
lee know dẫn chan đến một căn phòng lạ. căn phòng không bật đèn mấy, chỉ có ánh sáng nhập nhèm từ hai chiếc đèn dầu đã ngả vàng, một trên bàn và một treo trên tường. căn phòng này khác so với cái vừa rồi, không phải là một căn phòng dành cho khách, cũng không phải phòng một đêm, mà giống phòng làm việc hơn. trong phòng có bàn làm việc, có máy tính để bàn và một xấp giấy tờ dày độ nửa gang tay, ngoài ra có một chậu cây cảnh. tuy nhiên, cách đó không xa cũng còn có một chiếc giường nữa, trải ga màu tối màu, không có chăn mà chỉ có hai chiếc gối.
nhưng bước đi của lee know không dừng lại ở đó. gã tiếp tục đi đến sau chiếc tủ đồ nhỏ ở gần giường ngủ, vòng ra sau và mở ra một cánh cửa ẩn. màu chiếc cửa ẩn ấy y hệt màu tường, chẳng trách sao khi chan chỉ nhìn sơ qua thì không thể nhận ra được có một cánh cửa ở đó.
gã mở cửa, và chan nhận ra ở sau cánh cửa có những bậc thang – có vẻ gã đang dẫn anh xuống tầng hầm. không gian giữa hai người họ chật hẹp và im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân và tiếng thở đều đều.
đi hết cầu thang, hai người đi đến một dãy hành lang có độ vài ba căn phòng. trông không khác nhau mấy, nhưng chan vẫn ghi nhớ số lượng phòng. gã dẫn anh đến trước căn phòng ghi số bốn.
"anh yên tâm một điều, hắn chưa chết đâu." và gã mỉm cười. một cách quái dị, khiến anh cau mày.
lee know tra chìa khóa vào ổ khóa cửa. cửa mở ra vang lên kèn kẹt một tiếng, hơi giống kiểu nhà kho cũ kĩ, rỉ sét trong các bộ phim kinh dị. gã bước vào phòng, còn lịch sự để lại khoảng trống cho chan để anh cũng bước vào.
chan ngay lập tức lướt mắt khắp phòng. trong phòng tối đến khó tin, không có bất kì ánh sáng tự nhiên nào cả, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ một chiếc đèn dầu duy nhất. căn phòng bốc lên rõ mùi ẩm mốc tanh tưởi, và cảm giác cũ kĩ khiến anh liên tưởng đến những căn nhà kho bị bỏ hoang sau mưa.
con mắt đang quét quanh phòng của chan chợt dừng lại ở một góc. có một bóng đen. có người ở đó. có người.
dáng người gầy, mảnh khảnh, bị trói lại và ngồi bất động. người đó thậm chí còn không có chút phản ứng nào kể cả khi lee know tiến tới gần góc phòng. trông... không khác gì người đã chết.
"... yang jeongin?"
chan chỉ mất một thời gian ngắn để chắc chắn rằng người ngồi ở đó chính là jeongin – cậu alpha hương gỗ thông của seungmin.
nhưng anh không lên tiếng. anh chỉ lặng lẽ theo chân lee know mà bước vào trong phòng, ngày một tiến gần đến nơi jeongin đang bị xích dưới nền đất.
nơi đây không phải chỗ thích hợp để sinh sống cho con người.
dĩ nhiên rồi.
chưa nói đến đồ ăn thức uống hay nơi ngủ nghỉ chợp mắt, riêng chuyện không được tiếp xúc với ánh sáng tự nhiên và phải sống trong một môi trường ẩm mốc và chật hẹp như vậy là đủ để mài mòn trí óc và tinh thần của một con người bình thường rồi. kể cả dù cho người đó có vững tinh thần đến bao nhiêu đi chăng nữa, nếu bị nhốt trong môi trường này nhiều tháng trở lên thì hẳn là giờ phút này cũng kiệt quệ lắm.
lee know đẩy ra một cái ghế và tự mình ngồi lên đó, im lặng, trầm ngâm nhìn jeongin một lúc. anh cũng không nói gì, khiến cho không khí trong phòng im lặng đến nghẹt thở.
jeongin đang ngủ. thật ra là vừa mới nãy thôi, lúc gã mở cửa bước vào là em đã lại tỉnh rồi. em mở mắt ra, và có nhìn thấy chan. em biết đó là chan, do cuộc hội thoại vài tuần trước gã đã từng nhắc đến tên anh. em cũng không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào người gã, với một nỗi khó hiểu. và ừ, rồi thì gã nhìn em. còn chan thì mắt dán lên người gã, đôi lúc liếc nhẹ sang jeongin.
người đầu tiên lên tiếng lại là lee know. gã nhìn anh, hất cằm, trông hơi khó chịu:
"anh là người muốn tìm gặp jeongin-ssi mà, sao lại im lặng rồi?"
thú thật, trong lòng anh hiện tại có quá nhiều nỗi thắc mắc, ngạc nhiên xen lẫn cả tức giận và lo ngại. anh không biết phải bắt đầu từ đâu, chất vấn lee know trước, hay lo lắng cho tình trạng thể chất và tinh thần của jeongin trước.
sau một lúc im lặng, anh hỏi: "bao lâu rồi?"
gã đáp: "hai tháng rưỡi."
"hai tháng rưỡi, sống ở điều kiện như thế này chưa chết cũng là hay. cậu có còn nhân tính không vậy?"
trước câu hỏi của chan, gã không trả lời vội.
"có một con chuột nhắt mò vào trong thùng gạo nhà anh, nhưng không phải để trộm một hạt gạo mà là để kéo một bầy chuột đến phá hỏng căn nhà của anh –một căn nhà, chứ không chỉ là một thùng gạo– thì anh sẽ phản ứng như thế nào? có phải sẽ đặt bẫy giết con chuột đó không? đừng nói với tôi anh sẽ thả con chuột đó đi và tìm một thùng gạo mới."
trước sự chất vấn ngược lại của gã, chan chỉ bất ngờ vì cách liên hệ không chút nào hợp lý. nghe thì có vẻ rất đúng với tình huống hiện tại, nhưng trên thực tế thì hoàn toàn sáo rỗng.
những gì phun ra từ miệng lee know nghe giống như gã đã lường trước được chuyện này từ lâu, như thể tất cả những gì đang xảy ra trong thời điểm hiện tại đều đã được gã dự liệu từ trước. gã hành xử như thể gã là người viết nên cái vở diễn này vậy, nơi mà cả anh, seungmin hay jeongin đều là những diễn viên vô tình tiếp tay cho vở kịch của gã.
"tam quan của cậu thật sự lệch lạc."
"tôi có từng phủ nhận đâu? tam quan bình thường thì đã không mở bar mại dâm."
đến lúc này, jeongin mới chầm chậm lên tiếng: "chan hyung, nói lý với hắn không có ý nghĩa gì đâu... chỉ tốn nước bọt mà thôi... khụ-!"
em vẫn còn đang nói dở thì đột nhiên ho sặc sụa, đầu cúi thấp, cả người gập xuống. sự chú ý của chan ngay lập tức đổ dồn lên em, nhìn thấy vậy thì trở nên lo lắng, vội vàng quỳ xuống bên jeongin để kiểm tra em.
vốn dĩ tình trạng thân thể của jeongin đã rất tệ từ trước khi anh nhìn thấy em. trên người có không ít những vết bầm tím, những vết thương rỉ máu đang trong nhiều giai đoạn khác nhau, đầu tóc rối bù bết lại trên mặt, những vết bụi bẩn, mạng nhện cũng bám lên nhiều chỗ khác nhau như cổ chân, sau vai, khuỷu tay. đặc biệt là nơi bị xích lại đã nổi lên vết bầm tím thấy rõ, hình như cổ chân còn bị bẻ trật đi, khả nặng chạy trốn rút lại còn 0%.
"jeongin, em, đã có chuyện gì vậy–"
mới ban nãy anh còn không hiểu vì sao jeongin không thể nói hết câu, nhưng vừa rồi chính bản thân chan cũng không thể hoàn thành câu nói của mình.
anh trừng mắt nhìn lee know, người mà từ nãy giờ vẫn chỉ ngồi im một chỗ mà không di chuyển lấy một chút.
pheromone trong phòng đã nhanh chóng trở nên đậm đặc mùi rượu vang, cái hương rượu nồng nàn trong phòng khiến đầu óc anh bị say đến choáng váng. ngay từ lần đầu tiên ngửi được pheromone của gã là anh đã không ưa gì cái mùi rồi. nó có một thứ gì đó, mang mong muốn thống trị rất cao, mong muốn chèn ép tất cả những người xung quanh gã. dĩ nhiên chan đâu phải ngoại lệ.
tuy anh cũng là alpha, nhưng anh không thể hiểu vì sao hương pheromone của gã lại có thể gây áp lực lên anh.
bình thường, pheromone của alpha không gây áp lực lên nhau, mà là đối chọi với nhau. vì chúng cùng là một đẳng cấp, nên trừ khi một trong hai bên tự đánh giá thấp bản thân thì sẽ không đời nào có chuyện một alpha có thể đàn áp pheromone của một alpha khác được.
theo phản xạ vô điều kiện, chan cũng tỏa pheromone nhằm mục đích muốn át ngược lại hương rượu vang đang tràn ngập trong không khí kia. nhưng thay vì đối chọi lại với pheromone rượu vang, như đã nói ở trên, thì pheromone của anh lại hòa quyện vào cùng với pheromone của gã. một điều chưa từng có trong tiền lệ giữa hai alpha.
có vẻ như jeongin cũng đã nhận ra điều gì đó, nhưng trước khi em kịp mở miệng, gã đã nói tiếp: "seungmin-ssi cũng đang nghe đúng không? con chip định vị nghe lén ấy."
mắt anh vẫn chưa rời khỏi người gã, một lúc sau mới đáp lại: "ừ."
gã lại để lộ nụ cười nhếch mép đáng ghét đó, hoàn toàn không thèm che dấu vẻ khinh thường đối với chan và jeongin.
"tôi có một đề nghị. đúng hơn là một cuộc trao đổi, anh có muốn nghe không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co