Truyen3h.Co

Kookga | konseki

|konseki|

lillaasole


Xanh. Và đỏ.

Những giọt mưa dưới gốc phong.

Em và tôi. Trong những dấu vết chạy dài trên mặt nước.

Nắm chặt tay nhau.

.konseki.

1.

Tôi nghĩ về em trong chiều hạ, violet hé nở, ngón tay dài mân mê cánh hoa tím nhạt, mỏng manh như nụ cười trong cơn mơ. Violet tím, tan vào trong nền trời, ánh lên dìu dịu giữa làn nước trong veo ngày hè. Những ký ức hằn lên thành những vệt nước dài trên cánh hoa, phảng phất đâu đó, tiếng em đang thì thầm.

.

– Yoongi! Tối nay ăn gì?

.

Tôi nhìn đôi mắt em tinh nghịch. Jungkook ngái ngủ, chạy đến bên tôi. Em thích đến bên tôi từ phía sau, để hương thơm violet từ mái tóc phảng phất bên vai. Tay đan tay, lưng tựa lưng. Vị soup còn ấm nơi đầu lưỡi. Tôi thích ngắm Jungkook lúc ngủ dậy. Những sợi tóc còn rớt trên gương mặt ngây ngô. Lúc ấy, tôi luôn thấy em thật nhỏ bé. Mà đôi khi, hạnh phúc chỉ nhỏ bé như thế.

.

Tôi nấu ăn không ngon, nhưng Jungkook luôn nói rằng nó chẳng tệ như tôi nghĩ. Lúc ấy, em bước đến bên cạnh, đặt lại bên má tôi một vệt soup dịu dàng.

Jungkook là thế. Dù tôi không hoàn hảo hay tài giỏi, em vẫn thi thoảng khen những gì còn khiếm khuyết. Có lẽ những ngày sau, sẽ chẳng ai ấm áp như em.

.

2.

Hồi ức về em trong tôi là những buổi chiều đỏ rực. Lá phong thay sắc giữa nền trời. Em ngồi tựa mình bên ô cửa sổ, ngâm nga mấy bài hát từ thời thơ ấu. Jungkook có giọng hát rất lạ. Chẳng dịu dàng như đôi mắt, nhưng lại thiết tha, da diết. Đã vài lần em đòi đi ra sau ngọn đồi cây phong, ngồi hát trong tiếng harmonica của tôi ngày trước. Em nắm lấy bàn tay tôi, những ngón tay dài tinh nghịch giữ chặt lấy bàn tay tôi thô ráp. Và chúng tôi đến phía sau ánh mặt trời.

.

Phía sau ngọn đồi, lá phong in bóng lên mặt hồ. Những giọt nắng nhảy nhót trên vai em, và gió luồn qua mái tóc. Em ngồi, tôi ở bên cạnh. Giọng hát xoay tròn trên giai điệu từ cây harmonica cũ. Những ngón tay gõ nhịp, rồi lại xoay xoay cành violet tím. Jungkook nhìn về phía xa. Tôi nhớ em đã nói điều gì đó, không rõ. Chỉ biết, sau đó, em vẫn nở nụ cười.

.

Jungkook của tôi. Ráng chiều đỏ rực vẫn in hằn thành một góc ký ức, em ngồi bên tôi dưới tán phong. Bóng hai người ngồi tựa vào nhau, loang ra trên mặt hồ. Tôi chưa từng hỏi em, vì sao em lại thích ngồi dưới những mảng trời rực đỏ, xoay xoay cánh hoa violet tím nhạt. Những nốt nhạc đặt lại nơi ngọn gió, chạy đi xa tít về phía trời thu. Tôi để em ngồi gọn trong lòng mình, và vương vấn hương hoa nhàn nhạt.

.

3.

Những gì còn lại về Jungkook là những mảng màu lẫn lộn. Tôi còn nhớ em rất thích vẽ tranh. Dù chúng luôn vô thực và hỗn loạn, bằng cách nào đó, em vẫn khiến tôi chú ý. Tôi giữ lại tất cả chúng, đằng sau có ghi những con số nguệch ngoạc. Ngày tháng bên em, những bức tranh nhiều thêm một chút. Jungkook ngồi sau salon, cuộn tròn trong lớp chăn dày cộm, tay vẫn xoay tròn cây bút chì màu. Những mảng màu hiện ra, những mảng màu xanh đỏ thi thoảng còn vương trên đầu ngón tay, cả trên gương mặt ngây ngô của em.

.

Có lẽ em không hiểu, tôi luôn giữ những bức tranh ấy. Lúc nhìn thấy từng tờ giấy bị vo tròn trong thùng rác, và em bó gối ngồi bên ô cửa, tôi đã nhìn em từ phía sau. Tôi luôn tự hỏi sao em lại vẽ những mảng màu xanh đỏ. Em im lặng, để câu hỏi rơi thõng nơi đầu môi. Jungkook luôn thế. Em giữ lại bên mình những nghĩ suy ngang dọc, ẩn sau đôi mắt trong veo. Tôi luôn tự hỏi, liệu bên tôi có là đủ an toàn, có đủ vững chắc. Rằng mỗi đêm trong giấc ngủ, đôi vai ngày một gầy vẫn thi thoảng rung lên. Rằng trong những ngày mưa tháng 8, em vẫn ngồi một mình bên ô cửa với những cây bút màu xanh đỏ.

.

Rằng, em từ lâu đã quên mất tôi vẫn đứng sau lưng em.

.

4.

Tôi thi thoảng hay ngây ngốc nhìn em. Những thước phim chưa rửa nằm trên sàn gỗ. Jungkook xoay chiếc ống kính, chụp vội gì đó. Rồi cười thành tiếng khi bột mì bám trên gương mặt tôi. Em nói rằng : Ống kính không nói dối. Và những ngày bên em, tôi vô thức yêu thương chiếc máy ảnh của em. Ống kính tròn, những khung hình vuông, em chạm vào tay tôi, từng bước chỉ tôi cách đưa ánh mắt vào khung. Em nhờ tôi thay em đóng khung thế giới.

.

Tôi không biết Jungkook đã quên hay chưa, rằng trong lá thư ngày xưa tôi gửi, em trong tôi là thế giới. Chiếc máy ảnh lăn lóc trên mặt bàn, cuộn phim còn mới. Tôi chưa từng đóng khung thế giới sau đó cho em. Những thước hình cũ in hằn trong trí nhớ, và tất cả chẳng thể phai nhạt. Tôi sợ hãi những gì phía sau, vì thế giới của tôi không còn ở vị trí cũ. Nó đi thật xa, rồi biến mất về vô định.

.

– Đóng khung thế nào hả Jungkook ?

.

5.

Những buổi chiều mưa nhẹ, mấy giọt nước chạm tay lên mái tóc em. Bên mái hiên em ngồi, thi thoảng những tiếng viết chạm giấy vẫn vang lên. Cuốn sổ nâu bìa da yên vị nơi bàn tay, những vết than đen hiện thành mấy con chữ không rõ ràng.

.

1 trang, 2 trang, rồi cả 10 trang như thế. Tiếng bút chì miết dài trên trang giấy vang lên giữa tiếng mưa. Những ngày sau, mấy cuốn sổ trong chiếc rương gỗ lại đầy thêm. Em chưa từng cho tôi chạm vào chúng, rồi thay vào đó bằng những nụ hôn phớt nơi đầu môi. Jungkook trong tôi luôn là những ẩn số, những ẩn số viết đầy trong cuốn nhật ký như những cuốn sổ bìa da của em. Tôi không hỏi, vì tôi biết em sẽ không trả lời..

.

Jungkook vẫn cứ viết, và đôi lúc bàn tay cứ run lên, và đôi mắt lại ướt nước. Tôi chỉ biết chạm vào tay em, cất đi những trang giấy, để đôi bờ vai em rung nhẹ trong lồng ngực. Tay em đau, tôi còn đau hơn thế. Những lúc ấy, tôi đã từng ước có thể đem cho em chính bản thân, chỉ cần để lại trái tim có em ở đó. Nhưng ông trời vốn dĩ không chiều lòng người.

.

6.

Từ sau khi ở cùng tôi, Jungkook thích nói xin lỗi. Những câu xin lỗi ngày một nhiều. Đôi lúc là một chiếc ly vỡ, đôi khi là chiếc thìa rơi. Có lúc là những cánh hoa tàn. Và cũng có giây phút nào đó, chỉ là vô tình bật ra trong im lặng. Tôi không nghe thấy chúng, hay đơn giản là chối bỏ 2 từ lạnh lùng ấy. Đôi bàn tay em đan vào nhau, đôi môi mím chặt như đứa trẻ sắp bị phạt. Tôi chẳng thể làm gì, chỉ là chạm vào đôi tay còn ấm, và nhìn em mỉm cười.

.

Tôi thấy bản thân mình chẳng thể làm gì cho em. Rằng khi những câu xin lỗi bật ra, tôi chỉ có thể nhìn em như thế. Có ngàn người trên thế giới này có thể nói xin lỗi với tôi, nhưng chưa tích tắc nào trong đời, tôi cảm giác em phải làm như thế. Tôi chỉ có thể im lặng, rồi viết những câu xin lỗi ấy vào trong những món ăn nhạt nhẽo, trong những nốt nhạc và cả trong cái chạm tay dưới gốc phong.

.

Tôi chẳng thể cho em hơn thế.

.

7.

Jungkook ngủ quên trong chiều mưa mùa hạ. Ánh sáng đỏ rực quấn lấy sắc nước trong veo. Em bỏ quên tôi phía sau, và ở lại nơi gốc phong hôm ấy. Tôi tìm thấy em đang say giấc, và trong cơn mơ, em đã mỉm cười. Chiếc xe lăn trống trải nơi góc phòng, và căn nhà vắng nụ cười của em. Tôi ngồi một mình bên ô cửa, nhìn về phía chân trời nào đó như em ngày trước. Cánh hoa tím ở lại nơi ngọn đồi, bên cạnh em, bỏ lại tôi một mình trong vô định. Thế giới của tôi ở đâu?

.

Ngày tôi trở về, em núp mình sau những khung cửa trắng toát. Em đã cười, nói tôi đưa em về ngôi nhà gỗ trên đồi khi trước. Người ta bảo em không còn vẹn nguyên, nhưng trong đôi mắt tôi ngày ấy, Jungkook vẫn như ngày đầu tiên tôi gặp. Đó là buổi chiều, tôi lang thang tìm cho mình những giai điệu, em mỉm cười sau buổi chiều, nhìn theo chiếc harmonica màu bạc : – Anh thổi được không?

.

Tôi ở bên cạnh em, những ngày sau đó.

Đến khi em nhẹ nhàng buông tay tôi. Trong chiều mưa.

.

8.

Ánh đèn phòng hắt lên mặt giấy những mảng sáng tối không rõ, con chữ nguệch ngoạc trong cuốn sổ trôi theo thời gian.

.

Yoongi. Anh có đọc được không?

Chữ em xấu lắm. Nhưng em muốn viết cho anh. Yoongi, em luôn yêu anh.

.

Bóng lưng. Đôi bàn tay. Harmonica. Vị soup. Nụ cười.

Còn cả giọng nói và đôi mắt ngu ngốc nhìn em. Em sẽ nhớ anh.

.

Yoongi à. Anh đóng khung thế giới cho em nhé. Em không làm được nữa rồi.

Anh làm cho em được không ?

.

Anh còn giữ mấy tờ giấy đó không, mấy tờ giấy em tô màu ấy, xếp hình cho em nhé.

.

Anh à. Em quên cách cầm ly nước. Lại làm vỡ rồi. Đừng giận được không?

.

Yoongi có thích hoa tím không? Nó sẽ là màu đỏ dưới gốc phong đấy.

.

Cái máy ghi âm, em tặng lại cho anh. Nhớ nghe nhé. Em hát cho Yoongi ngủ.

.

Yoongi đừng khóc. Xin lỗi.

.

Yoongi cười đẹp quá. Tay Yoongi ấm lắm.

.

Yoongi à, ngủ ngon nhé. Ngủ đi.

.

Yoongi à, em yêu anh.

.

Cảm ơn.

.

Em đang nhìn anh đấy...

.

.

Những trang giấy chỉ có 1,2 chữ bay bay trong ráng chiều. Gió thổi qua mái tóc, và để lại hương hoa màu tím nhàn nhạt.

.

Tôi đem những bức tranh trong rương xếp lại. Con số, những mũi tên phía sau như em vẫn hay dạy tôi từng bước nấu soup, từng bước cầm máy ảnh. Những tờ giấy xanh đỏ hiện ra, và dưới ống kính của tôi là gốc phong đỏ bên mặt hồ xanh ngắt. Tờ giấy cuối cùng , em viết tên tôi ở đó.

Jungkook à, sao tôi quên được đây ?

.

9.

Em và tôi là những khung hình rời rạc, lồng ghép vào nhau theo dòng chảy thời gian. Tôi nhìn quanh những bức tường, tôi đóng khung thế giới cho em. Những tấm ảnh của em, và cả của tôi, nhảy múa trên tiếng harmonica dìu dịu.

.

Tôi ngắm nhìn chúng, là những mảng ký ức của em và tôi. Lúc ấy, thế giới của tôi là những dấu vết em để lại trong buổi chiều mùa hạ. Chỗ trống cuối phòng, là hạt giống em trồng. Cành hoa tím nở rộ bên ô cửa sổ.

.

– Jungkook à. Anh đóng khung thế giới cho em.

.

10.

Buổi chiều hoàng hôn in trên những tấm ảnh. Buổi triển lãm cuối cùng của nhiếp ảnh gia Min Yoongi.

Phảng phất. Vấn vương. Những vệt mưa trong buổi chiều mùa hạ.

Là dấu vết của giọt nước mắt chưa phai.

Chẳng thể xoá nhoà. Chẳng thể quên.

Bóng hình em trong đêm dài vô tận

Người ta đã nghĩ rằng, anh chụp những bức ảnh ấy cho người con gái nào đó. Thật ra, Min Yoongi chỉ có một mình.

Bước dài trong buổi chiều hoàng hôn.

Bên bờ sông, vang tiếng em cười

– Tối nay chúng ta ăn gì ?

Hạnh phúc chỉ giản đơn như thế.

Người ta nói rằng Min Yoongi là kẻ vô cảm. Vì nụ cười biến mất và những dịu dàng chỉ còn tồn tại trên những khuông nhạc. Quên yêu, quên hận, quên đi những rung cảm về tình yêu trong đôi mắt.

Dù em đã đi.

Nhưng vẫn còn đâu đó trong con tim anh.

Anh sẽ yêu ai đó khác. Nhưng sẽ chỉ là ai đó khác em.

Thời gian cứ trôi. Anh vẫn sợ buông tay, vì sợ em biến mất.

.

Đoá violet trong tay

Rồi sẽ lụi tàn theo năm tháng. Sự thật vẫn thế.

Và buổi chiều tà, khi mặt nước nhuộm sắc đỏ.

Anh vẫn nhìn thấy bóng đôi ta ở bên nhau.

.

Anh sợ cô đơn, sợ 2 bóng người hoà thành một trên mặt nước.

Có phải quá trễ rồi không ?

Tất cả những gì ở lại trong căn phòng ấy, là những dấu vết về một bóng hình đã xa. Ở đó, có gốc phong, tiếng nhạc hoà với tiếng hát và bầu trời vẫn xanh.

.

Hạt giống ngày đó em gieo.

Nảy mầm 20 ngày sau đó.

Hình dáng hay màu sắc có khác nhau.

Nhưng tình yêu anh vẫn vẹn nguyên như thế.

Dịu dàng toả sáng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co