Truyen3h.Co

kooklice • chờ anh

49

JeonLikota_010997


Cổ tay truyền đến hơi nóng từ lòng bàn tay của người đàn ông báo hiệu cho Lisa biết hết thảy mọi thứ đang diễn ra đều không phải là mơ.

Lisa vẫn nhớ sinh nhật 18 tuổi năm đó Jungkook đã chở cô bằng chiếc xe moto của anh đến đập chứa nước ở Busan để đón sinh nhật.

Thiếu niên Jungkook tỏa sáng rạng ngời đứng trước mặt cô với chiếc bánh kem trên tay, giữa các ngón tay là điếu thuốc đang đốt dở châm lên ngọn đèn pháo hình trái tim cắm trên bánh kem.

Ước nguyện năm đó cô vẫn còn nhớ rõ từng điều một.

Cầu cho bà nội khỏe mạnh.

Cầu cho những người cô yêu thương đạt được mọi ước nguyện trong đời.

Cuối cùng, cô cầu mong cô và Jungkook có thể mãi mãi ở bên nhau.

Bao nhiêu năm trôi qua rồi nhưng đất trời vẫn không hề rủ lòng thương xót cô chút nào, không có một ước nguyện nào của cô thành sự thật cả.

Lisa ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn anh: "Kết hôn... Anh đang nghiêm túc?"

Bốn bề chìm vào vắng lặng.

Đáy mắt Jungkook đỏ ngầu, áo sơ mi trên người nhăn nhúm lôi thôi, cả người anh toát ra mùi bia rượu quyện cùng mùi thuốc lá nồng nặc.

Anh nhìn cô chăm chú, trầm giọng đáp: "Ừ."

Lisa gật đầu chẳng chút do dự: "Được, em đồng ý."

Jungkook im lặng bất động thật lâu.

Tia sáng le lói yếu ớt của đèn pin rơi lên người Jungkook, anh dựa vào tường, trong mắt đều là hình bóng cô.

Như thể cả một thế kỷ đã trôi qua, lúc này người đàn ông mới chậm rãi động đậy, anh nói: "Ngày mai đi đăng ký kết hôn với tôi."

"Hả?"

Lisa ngẩn ngơ, không nghĩ mọi thứ lại diễn ra nhanh như vậy.

"Làm sao?" Jungkook khẽ cười, giọng điệu chế nhạo, "Lại muốn lừa tôi à?"

"Như hồi đó đã hẹn cùng nhau vào Yonsei nhưng em...em thậm chí còn từ bỏ cơ hội tuyển thẳng vào Yonsei chỉ để thi vào Kaist." Giọng anh khe khẽ mang theo nghẹn ngào, biểu cảm trên mặt cũng bị bóng tối che lấp.

Lời anh nói kéo cô trở về mùa hè năm ấy.

Lisa mím môi, nắm lấy tay anh: "Lần này em không lừa anh."

Jungkook cúi đầu nhìn tay họ đang nắm chặt, không rõ là anh đang tỉnh hay đang mơ.

"Nhưng ngày mai...thật sự không thể đi đăng ký được." Lisa do dự một lúc mới ấp úng nói.

Lisa vừa dứt lời thì vẻ mặt của người đàn ông lập tức trở nên ảm đạm, cô vội vàng giải thích: "Sổ hộ khẩu của em còn ở Busan."

Nghe vậy thì sắc mặt Jungkook mới dần hoà hoãn lại: "Ngày mai tôi đưa em về Busan lấy sổ hộ khẩu."

Tim Lisa đập thình thịch: "Được."

Jungkook nhàn nhạt nói: "Gọi điện báo cho tên bạn trai kia của em đi."

Lông mi Lisa khẽ động, cô nhìn gương mặt căng thẳng của anh lí nhí nói: "Em không có bạn trai."

Jungkook không ngẩng đầu, cả người bị hơi rượu làm cho nóng lên, một tay cởi nút trên cùng của áo sơ mi, để lộ ra dáng vẻ lưu manh lười biếng quen thuộc. Anh liếc nhìn cô, giọng nói có vẻ hờ hững nhưng có thể nghe ra được anh đang nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ, như thể ba chữ này đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy anh: "Soo Hyun."

Chỉ ba từ thôi nhưng ba từ này như đang muốn cào nát cổ họng anh, mỗi lần nhắc đến là tựa như có hàng vạn mũi dao đang găm vào người anh.

"Chia tay rồi?" anh hỏi với giọng khàn, "Chia tay cũng tốt. Cậu ta không bảo vệ được em, mấy năm qua cũng chẳng cho em được cuộc sống tốt đẹp gì, còn để em ở cái chốn tồi tàn như vậy. Lisa à, về sau em làm ơn mở to mắt nhìn người cho cẩn thận dùm một cái."

Lisa nhìn anh, như phảng phất thấy được bóng dáng của thiếu niên Jungkook ngày ấy.

"Người vừa cầu hôn em chiều nay, cũng gọi điện thông báo cho cậu ta một tiếng."

Lisa chợt cảm thấy cái người này hình như đang cố tình kiếm chuyện. Cô ngẫm nghĩ một chút rồi mở lời thăm dò: "Đợi đăng ký kết hôn xong em thông báo một lượt trên vòng bạn bè được không?"

Jungkook nhướng mi, trong nháy mắt cả người suy sút dường như đã khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo ngày bọn vừa gặp lại, anh hờ hững đáp: "Được."

Trong giọng nói có đôi phần miễn cưỡng.

Lisa cũng không nhịn được hỏi: "Vậy anh...anh có bạn gái không?"

Cô nhớ lại Jennie, nhớ lại năm đó ở hội sở anh đã nói anh có một người bạn gái đã hẹn hò từ lâu, còn có tấm ảnh thẻ mà anh đã giữ trong ví bấy lâu.

Nghĩ đến đây thì trái tim cô vô thức nhói lên một cái. Lisa cắn môi, cố gắng phớt lờ cảm giác tê dại trong lòng: "Nếu anh có bạn gái rồi thì chúng ta không cần đăng ký gì nữa đâu."

Gáy cô đột nhiên bị lòng bàn tay to lớn của người đàn ông đè xuống, cô không kịp phản ứng đã bị kéo vào lồng ngực cứng rắn nóng rực của Jungkook, mùi rượu bia hoà quyện cùng mùi hương cam quýt thoảng thoảng từ người anh làm cho mặt cô nóng ran.

Lisa ngước lên, đối diện với ánh mắt sâu xa của anh:

"Hai ngày nữa là đi đăng ký kết hôn rồi, em nghĩ sao? Jungkook nhìn cô, nghiêm túc nói: "Không có bạn gái, chỉ có bà Jeonmà thôi."

_

Lisa về nhà mà cả người như mất hồn lơ lửng tựa như đang mơ.

"Lili, sao cậu về muộn vậy?" Ga Young nghe thấy tiếng bước chân thì bước từ phòng ngủ ra, thấy mặt Lisa thì sửng sốt hỏi: "Sao mặt cậu đỏ thế?"

Lisa vô thức ôm hai má đang nóng ran.

"Chắc do hôm nay trời nóng quá thôi."

Ga Young cũng không truy hỏi nữa, dù sao thì trời Seoul tháng tám quả thật là quá nóng.

Tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ, Lisa nằm trên giường suy nghĩ lại lờ lững trôi về khoảnh khắc lúc nãy. Trước khi rời đi, Jungkook còn lạnh lùng lấy điện thoại ra: "Dù gì cũng sắp đăng ký kết hôn rồi, thêm WeChat cái đi?"

Tám năm trước, khi đó WeChat còn chưa được sử dụng rộng rãi, Lisa chỉ có QQ và số điện thoại của Jungkook.

Hồi năm nhất đại học, tài khoản của Lisa bị hack, nhưng số QQ của Jungkook thì cô đã sớm thuộc lòng nên cô thường xuyên tìm kiếm tài khoản QQ của anh để xem trạng thái như thế nào. Chỉ là kể từ sau khi bọn họ chia tay thì biểu tượng QQ của Jungkook cũng không bao giờ sáng lên nữa.

Lisa chạm vào chấm đỏ trên danh sách liên lạc WeChat, thêm "L" làm bạn tốt.

Ảnh đại diện của Jungkook là một con mèo trắng với cái đuôi cao vút, đỉnh đuôi còn có một chút màu cam. Dù nhìn chú mèo đã tròn trịa hơn nhưng chỉ cần liếc mắt một cái thì Lisa lập tức nhận ra đó là Tiểu Bạch Li.

Hóa ra mấy năm nay anh vẫn giữ Tiểu Bạch Li bên cạnh để nuôi dưỡng đến tận bây giờ. Hồi mới gặp Tiểu Bạch Li ở Busan, nó chỉ là một chú mèo hoang nhỏ xíu, chớp mắt một cái đã tám chín tuổi rồi.

Lisa mím môi, không nhịn được nhắn tin hỏi anh: 【Tiểu Bạch Li có khỏe không?】

Vài phút sau, Jungkook gửi tin nhắn trả lời: 【Ăn ngon ngủ ngon, thấy tôi thì sẽ cọ cọ vài cái, cũng còn có lương tâm phết.】

Lisa cảm thấy cái người này rõ ràng là đang châm chọc cô còn gì, cô chả buồn đôi co với anh làm gì. Đang định nhắm mắt nghỉ ngơi thì điện thoại rung lên, Lisa mở ra thì thấy là cuộc gọi từ Minnie.

Cô bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Minnie: "Bé Li yêu dấu, dạo này cậu bận nhiều không?"

Phải nói là nhờ ân huệ của Jungkook mà mấy ngày này cô cũng không quá bận rộn.

"Mình vẫn ổn."

"Sắp tới mình được nghỉ nửa tháng đó, nếu cậu không bận thì mình ghé chỗ cậu chơi mấy ngày."

Lisa do dự một chút: "Hai ba ngày tới chắc là không tiện lắm."

"Có chuyện gì sao? Lili, cậu không gặp chuyện gì chứ?" giọng nói lo lắng của Minnie vọng qua điện thoại.

Lisa thật thà đáp: "Mình...chắc là mình sắp đi đăng ký kết hôn...nên ngày mai phải về Busan một chuyến để lấy hộ khẩu."

"Trời ơi! Cậu nói thật hả?!" Minnie sửng sốt hét ầm qua điện thoại, âm lượng đột ngột tăng vọt khiến tai Lisa như muốn nổ tung.

"Cậu? Lisa? Cậu định kết hôn? Không thể nào!!!"

"Cậu nói đi, mau lên, cậu kết hôn với ai?"

Đến giờ Lisa vẫn còn cảm thấy cả người mình đang lơ lững, phải một lúc sau cô mới đáp lời Minnie: "Thì là...Jungkook."

"..."

"Mình biết ngay mà, ngoài người đó ra thì cậu còn gả cho ai được nữa! Hai người là sao đấy? Bắt đầu lại lúc nào mà mình không biết!!!"

Lisa biết không thể nào kể lại tường tận qua điện thoại nên chỉ đành kể lại ngắn gọn cho Minnie nghe.

"Mình nói mà thấy chưa, Jungkook chắc chắn là vẫn còn tình cảm với cậu." Minnie nói, "Anh ấy vì cậu làm biết bao nhiêu thứ, tay bị phế, còn từng ngồi tù vì cậu, làm sao nói quên là quên được."

Nói là vậy, nhưng dù Jungkook đã cầu hôn thì Lisa vẫn không nhìn thấu được trong lòng anh đang ẩn chứ điều gì.

Cho dù là lời anh nói lúc chia tay hay lời anh nói dưới khu nhà tối hôm đó, tất cả đều đang cho Lisa thấy anh chỉ đang không buông bỏ được chấp niệm bị cô bỏ rơi ngày xưa thôi.

Nếu nói Jungkook không thể quên cô thì cũng chỉ có thể là vì những đau đớn cô mang lại cho anh là quá lớn, khiến anh khắc cốt ghi tâm mãi không quên.

Chính anh đã nói, vì chấp niệm trong anh quá lớn khiến cho anh không cam lòng nhìn cô sống quá hạnh phúc nên mới muốn dùng tất cả mọi cách để chơi đùa cô, tự biến bản thân anh thành cái lồng son để trói buộc cô lại bên cạnh mình.

"Lili, cậu có nghĩ mãi cũng không ra đâu. Cái này cậu phải tự đi hỏi Jungkook đi, xem anh ấy thực sự nghĩ gì? Là hận cậu muốn trả thù cậu, hay vì còn yêu cậu nên muốn cưới cậu?"

"Cậu cũng nói hôm nay cậu bị người ta cầu hôn thì Jungkook mới đến tìm cậu, cho dù là lấy phỏng vấn ra làm lý do thì mình vẫn thấy Jungkook là sợ cậu đồng ý kết hôn với người khác nên mới nửa đêm nửa hôm gõ cửa nhà cậu đòi kết hôn chứ!"

"Mà cho dù nếu Jungkook thật sự là một kẻ điên muốn trói buộc cậu ở bên cạnh anh ta để trả thù thôi thì cậu vẫn sẽ muốn kết hôn với anh ta chứ?" Minnie hỏi.

Lisa không chút do dự: "Muốn."

Minnie cười: "Vậy thì được rồi, chúc hai người về sau hạnh phúc viên mãn."

Cúp điện thoại, Lisa nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại sáng mập mờ trong bóng tối, trái tim cô lại vô thức tăng tốc, cuối cùng cô mở khung chat với Jungkook ra.

【Lisa: Jungkook, có thể hỏi anh một câu không?】

【L: Hỏi đi】

Lisa mím môi, hồi hộp gõ chữ:【Vì sao anh muốn kết hôn với em?】

Rất lâu sau vẫn không thấy đối phương trả lời, trái tim Lisa cũng dần bình tĩnh trở lại.

Năm phút sau, khung chat hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập văn bản", sau đó Jungkook gửi đến hai tin nhắn.

【L: Tự mình nghĩ đi】

【L: Nếu muốn biết thì tìm lại chiếc nhẫn đôi tôi tặng em ngày trước, tìm được thì tôi sẽ nói cho em nghe. 】

Một lời của anh khiến Lisa thức trắng cả đêm không ngủ, cô lục tung khắp mọi ngóc ngách để tìm chiếc nhẫn đôi năm đó.

Vẫn là tìm không thấy.

Đến sáng hôm sau, cô mới mơ hồ nhớ ra, chiếc nhẫn ấy đã rơi xuống đất vào ngày họ chia tay. Cũng đã tám năm trôi qua rồi, nhẫn làm sao vẫn còn ở chỗ đó được.

Jungkook nhìn Lisa lên xe với vẻ mặt rầu rĩ thì nhướng mi nhàn nhạt mở lời: "Thắt dây an toàn."

Lúc này Lisa mới phản ứng lại, cô thắt dây an toàn xong thì quay đầu nhìn anh: "Xong rồi."

Jungkook hờ hững liếc cô một cái, khóe môi cong lên, giọng điệu chế nhạo: "Đi lấy sổ hộ khẩu để đăng ký kết hôn với tôi làm em bực bội đến vậy sao?"

"Không lẽ ông đây nhìn tệ lắm à?"

Lisa định thần lại, lông mi run lên: "Không phải."

"Em chỉ đang suy nghĩ linh tinh thôi."

Jungkook không nhìn cô nữa, chỉ nhàn nhạt đáp lời một tiếng: "Ừm."

Từ Seoul lái xe đến Busan cũng phải mất vài tiếng, hôm nay Jungkook không lái mấy chiếc siêu xe bóng loáng mà lái một chiếc Hummer.

Cả đường đi không ai nói với ai câu nào.

Có lẽ vì cả đêm qua chưa ngủ nên Lisa cảm thấy hai mí mắt nặng trĩu không mở nổi. Lên xe chẳng bao lâu thì cô đã từ từ chìm vào mộng đẹp.

Không khí trong xe lạnh lẽo khiến Lisa vô thức ôm hai tay, Jungkook liếc mắt thấy cảnh này thì mím môi, lặng lẽ điều chỉnh lại điều hoà trong xe. Khi Lisa tỉnh giấc, cô phát hiện trên người mình đang đắp áo khoác của Jungkook, áo của anh to lớn che phủ cả đôi chân nhỏ bé của cô.

Ánh mắt cô dừng lại trên người Jungkook, ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ làm nổi bật những đường nét nam tính trên khuôn mặt anh, anh đang tựa một tay lên cửa sổ còn tay kia xoay vô lăng cô cùng thành thục. Đang mải mê ngắm nhìn thì Lisa bắt gặp ánh mắt của Jungkook, nhìn anh có vẻ mệt mỏi vì đã phải lái xe suốt cả mấy tiếng đồng hồ, cô ngập ngừng đề nghị: "Đến trạm nghỉ phía trước để em lái thay anh một đoạn."

Jungkook nhìn cô khẽ nói: "Không cần."

Khi về đến Busan, quay trở lại với những con đường vừa quen thuộc vừa xa lạ làm trái tim Lisa đập nhanh một cách khó hiểu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, khi đi ngang qua ga tàu Busan, cô lại nhớ về những lần họ cùng nhau đến Daegu, cùng đi đến Incheon, còn có cả lần cô ngồi tàu cả đêm để đến Seoul tìm Jungkook.

Nơi đây cất giữ biết bao kỷ niệm những năm tháng họ còn học cùng nhau ở Nhất Trung, quán trà sữa nơi cô từng làm thêm, quán ăn mà bọn họ thường hay lui tới...mỗi một chỗ đều lưu giữ giấu vết thời niên thiếu của cả hai.

Nước mắt Lisa bắt đầu dâng lên thay cho biết bao nỗi niềm tiếc nuối trong lòng.

Giá như nếu không có những chuyện xui xẻo kia thì có lẽ họ đã không chia tay, có lẽ cô đã có thể gả cho anh năm cô 20 tuổi rồi phải không?

Nhưng trên đời này làm gì tồn tại hai chữ "giá như"?

_

Về đến nhà, Lisa mở tủ lấy sổ hộ khẩu ra cho vào túi xách.

"Còn gì cần mang theo không?" Jungkook đứng tựa vào khung cửa lơ đãng hỏi.

Lisa vừa định lắc đầu thì nhìn thấy một chiếc áo qua khe cửa tủ, động tác của cô khựng lại, nghĩ ngợi hồi lâu cô lại nói: "Em mang thêm ít quần áo."

Chỉ vài bộ quần áo thôi nên Lisa sắp xếp rất nhanh, Jungkook bước tới nhận lấy túi từ tay cô: "Đi thôi."

Lisa theo sau anh từ từ bước xuống lầu, trên đường ra xe cô cứ nhìn ngó xung quanh, Jungkook thấy vậy thì nhướng mày hỏi: "Đang tìm gì thế?"

Lisa do dự lắc đầu: "Không có gì, chỉ là nhìn quanh một chút thôi..."

Chiếc nhẫn Jungkook tặng cô thật sự mất rồi.

"Muốn ăn gì?" Jungkook hỏi.

"Gà hầm nấm."

Jungkook nhìn cô đăm đăm, ánh mắt sâu thẳm, nụ cười trên môi mang theo vài phần trào phúngt: "Vậy thì đi quán cũ đi."

Ánh mắt anh làm mặt cô nóng lên, cô khẽ gật đầu: "Ừ."

Hóa ra, anh vẫn còn nhớ rõ.

Quán ăn "Rất Muốn Đến" mà bọn họ thường xuyên ghé qua thời cấp ba, giờ đây nhìn nó hình như đã trở nên nhỏ hơn so với hình ảnh trong ký ức cô. Jungkook cúi người đi vào, không gian trong quán lập tức trở nên chật hẹp, anh tuỳ tiện dùng chân móc một cái ghế qua ngồi xuống, lấy khăn giấy ra lau bàn rồi lấy cho cô một bình sữa chua.

Nhìn dáng vẻ anh lúc này giống hệt với thiếu niên Jungkook hồi đó, Lisa ôm lấy chai sữa chua, cúi đầu nhấm nháp, khóe miệng vô thức cong lên vui vẻ.

"Chủ quán, cho hai phần gà hầm nấm."

Chủ quán bước ra nhìn thấy cả hai thì liền sửng sốt: "Bao nhiêu năm rồi không thấy hai đứa ghé lại đây."

Lisa không ngờ chủ quán vẫn nhớ họ.

"Tốt nghiệp cấp ba xong thì bọn em đi Seoul luôn."

"Không ngờ hai đứa vẫn còn ở bên nhau đó, nhiều cặp quen nhau từ cấp ba rồi đại học vậy mà tốt nghiệp xong thì mỗi người một nơi. Hiếm lắm mới có một cặp ở bên nhau lâu như vậy đó nha."

"Đã kết hôn chưa?"

Trong khoảnh khắc đó Lisa chợt thấy tim mình đau nhói.

Đáng lẽ hai người họ đã có thể đi thẳng một đường từ sân trường đến lễ đường.

"Hôm nay về lấy sổ hộ khẩu, ngày mai đi đăng ký kết hôn," Jungkook ngẩng đầu nhàn nhạt nói.

"Ồ, vậy là phải chúc mừng rồi." chủ quán cười nói, "Số anh may mắn, được trở thành nhân chứng cho tình yêu của hai đứa."

Jungkook cong môi cười: "Cảm ơn."

Lisa ngây người nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười kể từ lúc bọn họ gặp lại nhau, mà lạ lùng thay Lisa cũng mỉm cười theo, bắt đầu mong chờ những ngày sắp tới.

_

Trở về Seoul đã là buổi tối.

Đường vào tiểu khu chỗ Lisa ở rất chật hẹp, nhìn thấy Jungkook muốn lái xe vào thì cô bèn nói: "Để em xuống ở đây đi, bên trong không có chỗ quay đầu xe, bất tiện lắm."

Jungkook chả thèm để ý đến cô, cứ nghênh ngang tự mình lái xe vào.

Xe chạy đến trước cầu thang anh mới dừng lại, trước khi Lisa xuống xe, tiếng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên: "Quên cái gì rồi?"

Lisa ồ lên một tiếng, trong bóng tối đối mặt với gương mặt không vui của Jungkook, cẩn thận thăm dò: "Ngày mai chín giờ dưới lầu gặp nha?"

Jungkook thong dong tựa lưng vào ghế, cười khẽ: "May là còn nhớ đó."

"Lên đi."

Lisa đứng bên ngoài xe nhìn vào quầng thâm dưới mắt anh, cúi người qua nhỏ giọng nói nói với anh: "Anh lái xe về cẩn thận, sáng mai gặp."

Cả người Jungkook cứng đờ, anh nhìn theo bóng lưng như đang muốn chạy trốn của cô thì khóe miệng nhếch lên, cúi đầu bật cười.

Có lẽ vì ngồi xe cả một ngày nên Lisa về nhà tắm rửa xong liền muốn lăn ra ngủ.

Trong bóng tối, cô chạm nhẹ vào A Jeon số 1 đặt cạnh gối, cảm thấy ông trời vẫn chưa có bỏ quên cô. Nghĩ đến chuyện sắp cùng Jungkook đăng ký kết hôn mà trái tim của Lisa không cách nào bình tĩnh lại được.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Lisa không cần nghe ghi âm giọng nói của Jungkook để chìm vào giấc ngủ.

_

Đang lúc mơ màng thì có tiếng chuông điện thoại reo, đồng hồ đang chỉ 4 giờ 23 phút sáng.

Là cuộc gọi từ Jihoon, gọi vào giờ này thì chắc chắn là có chuyện quan trọng.

Cô vội vàng ngồi dậy nghe điện thoại, Jihoon nói: "Tôi đang ở bên ngoài cô đây. Mau chuẩn bị đi, có một nhà máy hóa chất ở ngoại ô đã phát nổ, lửa cháy lan rộng đến khu dân cư cách đó vài cây số, có người thiệt mạng."

Nhận thức được mức độ nghiêm trọng của nguồn tin này, Lisa nhanh chóng thay đồ, không kịp rửa mặt, chỉ kịp chạy vào phòng vệ sinh súc miệng qua loa với nước súc miệng, rồi ôm theo máy quay phim chạy xuống lầu.

Đứng ở bãi đất trống phía xa Lisa nhìn về bầu trời phía tây đang bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa cao vút. Cô không dám nhìn thêm, nhanh chóng lên xe để Jihoon lái xe đến nhà máy hóa chất kia.

Khi đến hiện trường, khắp nơi là tiếng khóc thất thanh của gia đình nạn nhân, lính cứu hỏa đang liều mạng tiếp cận nhà máy bằng vòi rồng, xe cứu thương, xe cảnh sát, xe cứu hỏa đậu chật kín đường. Lisa cột tóc lên rồi bắt đầu lao vào hiện trường để lấy tin.

Lửa cháy dữ dội, lực lượng lính cứu hỏa phải dập lửa liên tục từ 5 giờ đến 8 giờ sáng. Cháy suốt ba tiếng đồng hồ đã khiến cho nhà máy hoá chất biến thành tro bụi. Vụ nổ này khiến một người chết, mười hai người bị thương, hai lính cứu hỏa bị bỏng được đưa lên xe cứu thương.

Để đưa được tin tức kịp thời, Jihoon và Lisa không ngơi nghỉ được phút giây nào, họ vội vã trở về toà soạn để cho phát hành bản tin.

_

Mới 8 giờ sáng mà Jungkook đã có mặt ở dưới nhà Lisa.

Người đi làm dần dần xuống lầu, ai cũng khó lòng rời mắt khỏi chiếc siêu xe bóng loáng đậu bên đường.

Jungkook thờ ơ với mọi thứ xung quanh, anh đứng tựa vào thân xe ngẩng đầu nhìn về một tầng lầu duy nhất, thỉnh thoảng chơi với đùa với cái bật lửa trong tay.

9 giờ, anh cúi đầu, cầm điện thoại mở khung chat với Lisa, nụ cười nơi khoé môi đã dần biến mất, ngón tay anh run rẩy gõ tin nhắn.

【L: Tôi tới rồi 】

Không có ai phản hồi.

Mọi thứ dường như quay trở về đêm mưa gió tám năm trước.

Mưa rơi suốt đêm, anh cũng đứng dưới nhà Lisa suốt đêm, chỉ để nhận được tin cô muốn chia tay.

Jungkook cắn chặt răng, đứng tựa vào mái hiên, anh bất chợt cười khẩy, trong mắt chứa đầy sự châm biếm mỉa mai.

Trái tim anh như bị ai đó đâm nát.

Khoảng nửa tiếng sau, Ga Young xuống lầu, vừa bước ra cô liền thấy một bóng dáng cao lớn đứng dưới khu nhà bọn họ. Cô nhìn thoáng qua liền sửng sốt: "Jungkook?"

Người đàn ông đứng thẳng người, một tay kẹp điếu thuốc, tiến gần mới ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc, không biết người này rốt cuộc đã hút bao nhiêu điếu mới có mùi nồng đến vậy. Ánh mắt sắc bén của anh nhìn thẳng vào Ga Young, rồi liếc qua phía sau cô, anh cười cười hỏi với giọng điệu lơ đãng: "Lisa đâu?"

Giọng anh khàn khàn, mắt đảo theo câu trả lời của Ga Young.

"Lili đi từ sớm rồi mà."

"Anh đang tìm cô ấy à? Bây giờ gần 10 giờ rồi, chắc chắn không có ở nhà đâu."

Jungkook rít một hơi thuốc thật sâu, khói thuốc trắng xanh mờ ảo bao phủ gương mặt sa sầm của người đàn ông, tiếng cười nhạo vang vọng trong không khí.

Ga Young giật mình vì dáng vẻ này của anh.

Anh cười nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu lại chứa đựng sự tuyệt vọng vô tận.

Anh liếc lên lầu một cái rồi dập thuốc, lên xe rời đi.

_

Khi Lisa xong việc thì cũng đã gần 1 giờ trưa.

"Vụ nổ lần này thật nghiêm trọng, không biết sẽ liên lụy bao nhiêu người."

"Thôi, đừng nghĩ nữa, cuối cùng cũng xong việc rồi, ra ngoài ăn trưa đi, trưa quá rồi."

Bước đi được vài bước, Lisa đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô vội móc điện thoại ra thì mới thấy màn hình tối đen, điện thoại đã sớm hết pin từ lâu.

Cô vội vàng kéo Dahyun: "Cho em mượn điện thoại của chị được không?"

Dahyun lần đầu tiên thấy Lisa hoảng hốt như vậy, liền vội đưa điện thoại cho cô: "Có chuyện gì vậy?"

Trái tim Lisa hoảng loạn, thời gian hẹn với Jungkook đã qua bốn tiếng, liệu anh có nghĩ cô đã bỏ trốn không?

Cô cắn môi, căng thẳng bấm số gọi cho Jungkook.

Tắt máy.

Lisa mượn một cái sạc dự phòng rồi gọi taxi về nhà. Trên đường đi cô vẫn không ngừng gọi cho Jungkook.

Vẫn không có ai nghe máy.

Lisa nhìn tin nhắn anh gửi cho cô lúc 9 giờ, trái tim nhói lên một cái. Đến dưới tiểu khu, cô trả tiền xe rồi vội vã chạy vào bên trong.

Không có ai.

Cô run rẩy gửi tin nhắn cho Jungkook: 【Xin lỗi anh, có sự cố khẩn cấp vào đêm qua, nhà máy hóa chất ở ngoại ô bị nổ nên em và đồng nghiệp phải đi lấy tin, em quên không nói với anh, còn điện thoại thì hết pin.】

Không có ai trả lời.

Lisa lao lên lầu lấy sổ hộ khẩu cùng chứng minh nhân dân rồi gọi xe đến Cục Dân Chính. Cô không đoán được Jungkook có ở đó hay không nhưng vẫn phải đi xem một chuyến. Lisa ngồi trong xe mà lòng thấp thỏm, đang là trời tháng tám oi bức nhưng cô lại thấy khí lạnh lẽo đang bao trùm cả người mình.

Cô vừa hoảng loạn lại hối hận.

Sao cô có thể quên một việc quan trọng như vậy? Sao lại không gọi điện cho Jungkook?

Đến nơi, Lisa xuống xe lao vào Cục Dân Chính, mãi cho đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì bước chân cô mới dần chậm lại. Bên tai lúc này chỉ còn lại tiếng thở dốc và tiếng trái tim đang đập vang dội.

Jungkook mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây, đang cúi người ngồi bên cạnh bồn hoa. Anh rũ đầu làm cho xương quai xanh lộ rõ, tay trái tựa trên đầu gối, tay phải kẹp một điếu thuốc đang cháy dở.

Bên cạnh bồn hoa còn có sổ hộ khẩu.

Lisa tiến lại gần, cổ họng khô khốc: "Xin lỗi Jungkook, em đến trễ."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc Jungkook mới từ từ ngẩng đầu, áo sơ mi buông thả không cài nút, cả người anh toát ra sự tuyệt vọng hoang tàn. Mái tóc người đàn ông rối bời che đi đôi mắt đỏ rực, anh mím môi nhìn cô thật lâu, trên mặt là sự tức giận xen lẫn châm biếm.

"Tôi còn phải bị em chơi đùa bao nhiêu lần nữa?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co