Truyen3h.Co

KOOKMIN | MÈO CON

23.

HanPham001

Jungkook quê độ đứng đó chần chừ một hồi lâu, có vẻ như ngay cả ba cũng không đứng về phía hắn, nói đúng hơn thì là không dám trái ý mẹ.

Vậy rồi phải làm sao, không lẽ hắn cứ vậy mà bỏ cuộc, còn chưa đón được Jimin về mà?

Hắn nhanh chân bước tới bàn ăn trong sự ngỡ ngàng của ba người còn lại, rất nhanh chộp lấy bàn tay đang đặt trên đùi của cậu rồi kéo một mạch lên lầu. Ông bà Jeon không kịp trở tay, bà đứng dậy hét lớn.

- Jeon Jungkook! Con dám? _ Dám cướp người ngay trước mặt bà.

Hắn không quay đầu nhìn lại, cũng không hề giảm tốc độ, chỉ nói vọng lại một câu.

- Con có chuyện cần nói với Jimin. _ Sau đó là tiếng cửa phòng đóng lại.

Ông Jeon đứng bên cạnh chỉ còn cách vuốt ngực cho vợ mình, khuyên bà bớt nóng. Đằng nào thì cũng phải cho Jungkook cơ hội, khi nào Jungkook lại không biết điều thì sẽ tính tiếp.

Đây cũng là nhà của hắn nên hắn biết rõ, trong nhà tổng cộng chỉ có ba phòng. Một phòng ở dưới là dành cho khách, trên lầu có hai phòng, một của hắn, một của ông bà Jeon. Tất nhiên ba mẹ hắn chẳng đời nào để Jimin ở phòng của khách, càng không để cậu ở phòng của mình, vậy thì chỉ có thể là ở phòng của hắn mà thôi. Cứ vậy mà rất chính xác nhét cậu vào phòng mình rồi khóa trái cửa.

Jimin từ nãy giờ vẫn chung thủy không lên tiếng, bản thân tùy tiện để hắn kéo đi. Jungkook nhấn vai cậu ngồi xuống giường, vì Jimin cứ cúi đầu trốn tránh nên hắn chỉ còn cách khụy một chân dưới sàn để có thể đối diện với cậu.

Hắn đưa tay chạm vào gò má, mới một đêm không gặp mà Jimin đã gầy hẳn đi, má bánh bao dường như cũng hóp vào không ít. Sau đó ngón tay cái nhẹ nhàng xoa xoa mí mắt sưng sưng. Vốn dĩ mắt Jimin không to nhưng lại đặc biệt long lanh, với đôi con ngươi màu nâu trà khiến người đối diện vô thức mà mềm lòng. Vậy nên làm sao hắn lại không nhận ra điều khác biệt này chứ. Ngay khi Jimin giương đôi mắt mèo con nhìn hắn, Jungkook đã liền thấy nó khác với mọi ngày. Bao nhiêu sự xinh đẹp từ đôi mắt ấy thì giờ lại vừa đỏ vừa sưng, hẳn là Jimin đã khóc rất nhiều. Nói không đau lòng là nói dối, Jungkook thật sự đau lòng.

- Jimin.....

Giọng nói trầm ấm vừa cất lên cũng chính là lúc Jimin không thể tiếp tục kiềm nén, nước mắt ngay lúc này chỉ muốn được rơi ra. Giọng nói này cậu đã nhớ biết bao nhiêu, đã bao lâu rồi Jimin không được nghe thấy Jungkook gọi tên cậu một cách trìu mến như thế? Tuy chỉ mới một đêm không có hắn bên cạnh nhưng cậu thật sự rất nhớ Jungkook, nhớ hơi ấm từ người đàn ông này.

Nước mắt chảy xuống chạm vào ngón tay Jungkook, từ từ len lõi qua những kẽ tay, chỉ khác một điều là Jimin không về để lộ ra tiếng động nào, hoàn toàn lặng lẽ mà khóc.

Jimin trước giờ tuy rằng tâm tình mỏng manh, dễ khóc nhưng chưa từng giỏi kiềm chế tiếng nức nở, nhất là khi ở trước mặt hắn. Nghĩ đến đây Jungkook chợt nhận ra một điều, đây không phải lần đầu cậu im lặng mà trước đó cũng đã từng như thế....thậm chí là nhiều lần vì thế nên mới học được cách kiềm nén tiếng khóc như này, cả một tiếng khịt mũi cũng không có?

- Bé con...em đừng khóc...

Âm điệu dỗ dành vang lên bên tai, nhưng hắn càng nói chỉ khiến nước mắt Jimin chảy ra càng nhiều hơn thôi. Nóng hổi, ướt dẫm, mặn chát.

Mắt cậu đã nhỏ lại còn sưng nên nhìn càng nhỏ hơn, Jungkook không thể để Jimin tiếp tục khóc nữa, như vậy thật sự không tốt cho mắt của cậu. Hắn dời tay nâng cằm cậu lên, trực tiếp áp môi mình lên môi cậu. Nước mắt chảy vào khóe môi, hắn có thể nếm được ra vì mằn mặn ấy. Như có như không lại cố tình mút lấy môi dưới của Jimin, miếng thịt tươi này vẫn luôn khiến hắn tham lam ngoạm lấy, thật sự muốn nuốt vào bụng.

Đúng là cách này hữu hiệu, Jimin đã có dấu hiệu thôi khóc nhưng Jungkook lại không muốn dừng. Hắn đắm chìm trong sự ngon ngọt từ đôi môi cậu mang lại, và có lẽ nụ hôn đang dần mãnh liệt hơn.

Jimin bị người ta gặm nhắm môi mình nhưng không có cách nào ngăn cản. Hai tay cậu đặt lên ngực áo hắn, nửa muốn đẩy ra, nửa lại không. Thú thật thì cậu cũng rất nhớ Jungkook mà.

Sau một hồi dây dưa Jungkook mới quyến luyến rời khỏi nơi mật ngọt kia. Hai cánh môi vốn đã rất mọng thì giờ đây lại được dịp mà đỏ hơn, dày hơn nữa.

Jimin nãy giờ quên cả khóc, vô thức đưa lưỡi ra liếm môi mình, cũng chính là gián tiếp nếm nước bọt của Jungkook. Đây có được xem là đang câu dẫn hắn không nhỉ?

Bỏ qua chuyện đó, bây giờ hắn mới nghiêm túc hỏi tội.

- Jimin! Nhìn tôi này. _ Đây là giọng điệu ra lệnh.

Jimin nào dám không làm theo, cậu vừa sợ vừa ngượng, lấy hết can đảm nhìn thẳng vào Jungkook.

- Tôi hỏi em. Có phải em không thích tôi nữa? Muốn rời khỏi tôi?

Cậu vừa nghe thấy thì đã liền chối bỏ, bằng chứng là cái đầu nhỏ liên tục lắc nguầy nguậy.

- Sao lại theo mẹ về đây, thậm chí còn không thèm báo với tôi, tôi gọi cũng không bắt máy?

Không đúng. Jimin muốn bắt máy nhưng mẹ Jeon không cho. Vả lại, Jungkook gọi có bốn cuộc, sau đó thì không thấy gọi thêm lần nào nữa cho đến bây giờ.

Thật ra sau khi gọi điện mấy cuộc mà không thấy cậu nghe máy, Jungkook trong lúc hoảng loạn đã quăng điện thoại vào xó nào đó rồi chạy ra ngoài tìm. Tìm đông tìm tây cũng không thấy nên đành trở về nhà. Suy nghĩ một hồi thì muốn gọi để hỏi ba mẹ, nhưng ngẫm lại một chút, nếu lỡ Jimin không ở nhà ba mẹ thì có phải vô tình sẽ khiến họ thêm lo lắng không. Thành ra cuối cùng hắn đánh lái sang chuyện khác, không có ý hỏi về chuyện của Jimin. Nào ngờ chỉ với một câu nói của ba Jeon, Jungkook liền biết được mình nên tìm người ở đâu rồi.

Ba mẹ hắn bao nhiêu tuổi rồi mà còn xem hoạt hình? Chỉ có trẻ con mới thích xem hoạt hình thôi.

Quay lại hiện tại, Jungkook tiếp tục chất vấn.

- Em hết thích tôi rồi chứ gì. _ Hắn làm ra kiểu hờn dỗi mà lặp lại câu nói vừa rồi.

Cậu lập tức phủ nhận. - Jimin không có....không có hết thích chú. Chỉ có chú hết thương Jimin thôi....

Câu sau cậu nói nhỏ thôi nhưng Jungkook có thể nghe thấy, hắn liền phản bác.

- Là ai nói tôi hết thương em, làm gì có chứ.

- Không có ai nói cả, chỉ là....chỉ là....

- Là em tự nghĩ như vậy? Hửm?

Jimin không từ chối, cũng không thừa nhận. Cậu hít một hơi dài rồi chầm chậm giải bày.

- Jimin cũng không muốn. Nhưng mà....chú không còn thích ăn cơm của Jimin nấu nữa, càng ít nói chuyện với Jimin hơn, cũng không hôn Jimin, còn cảm thấy...cảm thấy Jimin rất phiền..... _ Nói đến đây giọng cậu bắt đầu nghèn nghẹn, mếu máo sắp khóc. Cậu hít mũi một cái rồi tiếp tục. - Jimin biết mình phiền phức, Jimin ngốc....nhưng Jimin sẽ cố gắng....hức...cố gắng không làm phiền chú....nên chú đừng ghét....hức....đừng ghét Jimin.....

Hơi thở cậu dồn dập vào những chữ cuối, có lẽ là vì vừa muốn ngăn tiếng khóc lại vừa muốn nói hết câu cho hắn nghe.

Thời gian gần đây hắn vì quá bận rộn mà không để ý đến Jimin nhiều như trước, lại không nghĩ Jimin vì vậy mà bị tổn thương. Là do hắn quá vô tâm hay do cậu quá nhạy cảm?

Không không. Dù là lí do gì, miễn Jimin khóc thì mọi lỗi lầm đều là của hắn. Luôn luôn là như vậy.

____________________________________________________

Tuần này nhà tui đám tiệc hơi nhiều nên hông có thời gian mấy bà ơi, tui nợ 1 chap nha, tuần sau sẽ bù.
Cảm ơn vì đã luôn yêu thương mấy con fic dỏm này của mình. 💜

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co